Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1852: Chương 1846

Chương 1846

“Không phải chứ, cái gì kia...”

Cả Ibellin và Côcacôla đều chết lặng.

Kiếm Gãy—lúc Biban rút ra vật phẩm dường như vô dụng và nhắm vào các mảnh vỡ của Asura đang tiếp cận với tốc độ ánh sáng...

Tầm nhìn của họ đã bị chặn bởi một ‘bức tường’. Đó thực sự là một bức tường. Bức tường đột ngột xuất hiện như một ảo ảnh đã lấp đầy tầm nhìn của họ. Rồi có một trận động đất và bức tường đã bị dỡ bỏ.

Trước khi kịp nhận ra, họ đã chứng kiến cảnh tượng các sinh vật ma quỷ trên chiến trường tan thành tro. Hàng ngàn sinh vật ma quỷ đã bị tàn sát. Các mảnh vỡ của Asura cũng biến mất luôn.

Chuyện gì đã xảy ra? Họ phải mất khá lâu mới hiểu nổi. 2 thiên sứ muộn màng nhận ra sự thật và dán mắt vào thanh kiếm gãy của Biban.

“Đúng như mong đợi. Nó không bị cắt.”

Biban nhắm thanh kiếm của mình lên trời lần nữa.

Những gì họ vừa nghi ngờ quả thực là đúng. Danh tính của bức tường đã chặn tầm nhìn của Ibellin và Côcacôla—đó là thanh kiếm gia tăng kích thước nhanh chóng của Biban. Nó có cảm giác như hiện thân vật lý của Kiếm Không gian - tuyệt kỹ của Thánh Kiếm có thể cắt xuyên thế giới bằng một thanh kiếm.

Các mảnh vỡ của Asura bị nhắm đến đã bay ra xa như một cú homerun trong bóng chày và chiến trường bị xẻ đôi. Lũ ác quỷ và sinh vật ma quỷ - bị cơn chấn động cuốn đi - không rơi xuống đất thì cũng rơi xuống vách đá đến chết.

“Hahat! Thần Kiếm mà cũng vượt hạng vũ trang sao?” Asuka cười khúc khích lúc bám vào vách đá vừa mới hình thành. Cô không tỏ ra chút bất mãn nào mặc dù suýt chết. Thay vào đó, cô dường như đã hình thành một sự quý mến với Biban.

‘Cô ta vẫn là một kẻ bí ẩn cho dù mình biết cô ta.’

Điều đó đúng với hầu hết những người tập trung xung quanh Grid. Với họ cũng vậy.

Ibellin liếc nhìn các thiên sứ đeo mặt nạ đang đứng quan sát trước khi mở to mắt ra.

“Đằng sau! Đằng sau ngài kìa!”

Một cục thịt như bọng nước đang bò ra khỏi lối vào lòng đất mà cả nhóm đang quay lưng vào. Nó rất đáng ngờ. Anh tự hỏi liệu nó có phải một phần của cục thịt đỏ đang chiến đấu quyết liệt với nhóm của Yura dưới lòng đất hay không.

Sức tàn phá ẩn trong thanh kiếm của Ibellin là vô cùng lớn. Đống thịt đã tan tành chỉ bằng một đòn.

Biban nhìn đống thịt bung bét tứ phía và nghiêng đầu. “Lạ thật. Ta không hề cảm thấy hiện diện của nó. Nó dai dẳng gớm.”

Đôi mắt của cả nhóm lại hướng lên bầu trời. Các mảnh vỡ của Asura đã bay đi một lúc trước đang quay trở lại. Cảm giác như có một quyết tâm mạnh mẽ phải lọt vào khu vực dưới lòng đất.

“Thay đổi phương pháp thì tốt hơn.”

Biban cất Kiếm Gãy. Ông ấy đứng chặn lối vào khu vực dưới lòng đất và trừng mắt nhìn các mảnh vỡ của Asura đang tiến đến với tốc độ ánh sáng. Các mảnh vỡ của Asura vừa bay đến đã bị hai bàn tay của Biban bắt lại. Cả 2 cánh tay bị tóm trong bàn tay trái và thân dưới thì trong bàn tay phải. Cuối cùng, thân trên bị kẹp dưới nách Biban và hắn đã bất động.

Đó là một cảnh khá phi thực tế. Việc các bộ phận cơ thể bị phân mảnh bay xung quanh vốn đã bất thường rồi. Chưa kể, cánh tay với chân của Asura to gấp đôi đàn ông trưởng thành bình thường, thế mà Biban lại dùng cả hai bàn tay để giữ chúng. Chuyện này chỉ khả thi vì bàn tay ông ấy to như vung nồi.

Cổ và trán Biban nổi gân lúc ông ấy gập tất cả các khớp của Asura. Đó là một thứ sức mạnh đáng sợ.

Ông ấy ngồi xuống và sử dụng các mảnh vỡ của Asura - có tay bị xoắn một cách kỳ lạ với chân bọc quanh thân trên - làm một cái đệm. Sau đó, ông ấy nói với Ibellin, “Hãy tìm thứ gì đó để buộc hắn lại.”

“...Vâng!” Ibellin và Côcacôla trả lời với cảm xúc trung thành đột ngột. Họ hồi hộp sau khi thấy những gì Biban đã thể hiện. Asuka thì lặng lẽ theo sau họ. Thiên sứ đeo mặt nạ vàng cũng đã đuổi theo nhóm.

Biban nói với thiên sứ đeo mặt nạ bạc bị bỏ lại phía sau, “Đôi mắt cậu dữ tợn thật đấy. Đeo mặt nạ mà sự áy náy vẫn đang lộ ra kìa.”

“...Haha. Chuyện đó làm tôi phấn khích khi họ dường như không nhận ra tôi chút nào.”

“Cậu đã đổi chủng tộc thành một thiên sứ và thậm chí còn đeo một chiếc mặt nạ. Dễ dàng bị nhận dạng thì mới là có vấn đề còn gì?”

“Tôi đoán vậy...?”

Trong lúc 2 kẻ bọn họ đang trò chuyện.

“......”

Các mảnh thịt vừa bị xé nát đang từ từ di chuyển. Chúng đi qua giữa những tảng đá và tới gần các mảnh vỡ của Asura mà Biban đang ngồi lên. Chẳng có dấu hiệu nào cả. Là vì nó không phải một sinh vật sống.

Cót két.

Chỉ mỗi Asura là phản ứng với đống thịt. Asura di chuyển cánh tay trong tuyệt vọng khi tay hắn bị trói vào ngực và uốn cong theo hướng ngược lại với các khớp. Hắn phải chật vật để duỗi được một ngón tay ra.

“Ở yên đấy.”

Đó là khoảnh khắc Biban cảm thấy một rung động và dồn sức vào hông. Tuy nhiên, ngón tay của Asura duỗi ra vừa đủ và đã chạm và đống thịt. Đồng thời, một vụ nổ mạnh xảy ra. Đó là một vụ nổ năng lượng. Nguồn gốc là Asura mà Biban vẫn đang ngồi lên. Vụ nổ đã đẩy Biban cùng thiên sứ đeo mặt nạ bạc ra xa.

“Khụ, khụ!” Thiên sứ vội vã ngẩng đầu lên để xem xét tình hình. Anh ta có thể thấy một bóng người từ từ đứng dậy qua làn khói dày đặc. Đó là một hình thể không đầu.

“Đây là...!”

Cánh tay, thân trên, và thân dưới của Asura đã dán lại với nhau.

Thiên sứ đeo mặt nạ bạc đã nắm được tình hình và vào thế chiến đấu, chỉ để cho máu phụt ra từ miệng anh ta. Bàn tay của Asura đang xuyên qua thân trên của thiên sứ.

“Hấp!”

Tiếng kêu của Biban vang lên bên tai thiên sứ lúc anh ta choáng váng vì cú sốc. Trước khi kịp nhận ra, Biban đã tới bên cạnh anh ta và vung Kiếm Gãy.

Kiếm Gãy bị bàn tay Asura bắt được và dừng lại. Vô ích thôi. Asura buộc phải buông ra ngay khi thanh kiếm tăng kích thước. Nó chém mạnh và bay vút lên không trung. Biban đỡ lấy thiên sứ và quay trở lại lối vào lòng đất, canh gác tại đó.

“Hắn đã kết hợp à...? Vậy ông định làm gì tiếp đây?”

Một Bậc chí tôn—đó là một thứ bậc vượt trên khái niệm quốc gia hoặc thời đại và kiểm soát vận mệnh của thế giới. Chả có lý do gì để lùi bước chỉ vì đối mặt với một vị thần.

“......”

Tà Thần Asura - đã ăn đống thịt đỏ và tạo thành hình dạng - im như tờ. Là vì hắn không có đầu. Hắn thậm chí không có lỗ mũi hay miệng, vì vậy hắn không thể thở. Chỉ có quả tim của hắn là đang đập thôi.

Thịch, thịch, thịch...

Âm thanh duy nhất là tiếng tim đập ngày càng to hơn.

“...Ông thấy vui chứ?”

Tà Thần bắt nguồn từ ham muốn và sự chăm chỉ của Baal—sự điên rồ của hắn khiến Ibellin và các thiên sứ còn lại - đang chạy đến khi nghe thấy tiếng ồn ào - thấy khó chịu. Hắn kỳ dị ngay từ diện mạo và nhanh chóng lan tỏa nỗi sợ hãi.

“Đây là một cơ hội để kiểm tra năng lực của hắn cho đàng hoàng.”

Thay vào đó, Biban lại cười. Ông ấy trông rất hài lòng khi thấy Asura.

***

Không có sự bất khả chiến bại.

Kinh nghiệm của Grid đang cho anh biết chân lý này.

Từ Elfin Stone - kẻ được coi là một thảm họa trong các thành phố ma cà rồng, cho tới Belial - đại quỷ lần đầu tiên xâm chiếm bề mặt, các lưỡng ban của Lục địa phía Đông, các công tước của đế chế, các tổng lãnh thiên sứ, Võ Thần Zeratul, và thậm chí là tộc rồng.

Grid đã gặp hàng tá kẻ thù mà anh ‘không chắc là thắng được’. Giờ đây tất cả chúng ra sao? Chúng mất mạng, biến mất, hoặc sẽ không chống lại Grid. Grid tin rằng Baal cũng sẽ chịu chung số phận.

Một gã ở đỉnh cao của địa ngục vẫn đang chơi đùa với khái niệm cái chết—lão ta là một kẻ thù mạnh, nhưng Grid không hề thua kém.

Vũ lực cá nhân của Grid vượt xa Baal và hỏa lực của đoàn viễn chinh do Grid dẫn đầu cũng áp đảo hỏa lực của đội quân ma quỷ do Baal triệu tập. Đó là nhờ các vũ khí rồng và giáp rồng đã được sản xuất và cường hóa theo số lượng lớn.

‘Mình sẽ thắng.’

Đó là một kết luận dựa trên phân tích kỹ lưỡng chứ không phải sự tự tin mơ hồ. Cuộc viễn chinh của Grid lần này phải thành công. Từ đầu anh đã tự tin và biến điều đó thành hành động. Việc Baal trở nên mạnh hơn kỳ vọng là điều nằm ngoài những tính toán của anh, nhưng đây thậm chí chả phải một biến số. Là vì Grid cũng đã mạnh hơn trong từng giây.

Chết cho ta...!

Baal ngồi thụp xuống và hét lên đầy đe dọa. Không, nó không chỉ là một lời đe dọa. Đó là một mối nguy thật sự. Lão ta bắn ra một tia pháp lực mỗi khi mở miệng.

“Ưgh...!” Nefelina nuốt tiếng kêu gào lúc cô nhóc quay mình và né tránh tia sáng trong gang tấc. Cô nhóc không biết chuyện này đã xảy ra bao nhiêu lần rồi. Nếu dị dung thành một con người thì cô nhóc hẳn sẽ có một gương mặt nửa mếu nửa máo.

“Tôi xin lỗi, Nefelina!” Grid nắm lấy sừng của Nefelina để định hướng đường bay. Anh hướng thẳng vào chùm tia vừa được bắn.

“Hiik!”

Tiếng đập cánh của Nefelina đã dừng lại trong chốc lát. Chỉ là trong chốc lát thôi. Đôi mắt Nefelina nhắm nghiền và cô nhóc vỗ cánh lần nữa. Cô nhóc liều mạng biến thành một mớ tả tơi và lao vào. Bởi vì đó là điều mà Grid muốn.

Đây là một sự hiểu lầm. Grid không muốn làm Nefelina bị thương, mà là hy vọng sẽ thu hẹp được khoảng cách giữa họ với Baal. Anh chịu trách nhiệm cho sự an toàn của Nefelina bằng cách chém vào chùm tia bằng Đảo chiều ngay khi nó sắp chạm vào họ.

‘Còn lại 20 giây nữa.’

Nefelina là một con non. Cô nhóc chỉ tạm thời vượt qua những giới hạn của mình. Vốn dĩ, cô nhóc không có các tiêu chuẩn để kích hoạt Kỵ sĩ Rồng. Ngoài ra, thời lượng của sự siêu việt này hữu hạn. Anh phải đạt được nhiều lợi ích hơn.

Kuaaack...!

Baal đã để Grid tiếp cận và lão ta lại hét lên do một cơn đau buốt não. Baal nghĩ rằng thanh kiếm mà Grid đang sử dụng thực sự vô lý và nhận ra một cách sâu sắc rằng một nạn nhân vô tội có cảm giác khốn khổ và đau đớn như thế nào.

Đúng vậy.

Rồng Sành ăn Raiders, Hỏa Long Trauka, Thần Thợ rèn Hexetia, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ, Grid, và Khan—uy lực của Nghịch Thiên - được tạo ra qua sự hợp tác của nhiều Bậc chí tôn lẫn các thượng nhân - đã khiến Baal hiểu được vị trí của kẻ yếu.

Nó làm Baal nhận ra những tội ác của mình tàn nhẫn đến mức nào. Baal không có lựa chọn ngoài việc thừa nhận.

‘Hắn mạnh hơn ta.’

Tộc rồng—lão ta không mong đợi một con quái vật được sinh ra có thể sử dụng những sinh vật mà tới cả Rebecca cũng không thể kiểm soát như một năng lực theo một cách khác.

Kỵ sĩ...! Rồng!

Tiếng kêu giận dữ của Baal gây ra một loạt vụ nổ. Nó giống như Long Hãi. Đó là một kỹ thuật hùng mạnh được tạo ra chỉ đơn giản bằng cách kết hợp giọng nói ồn ào cùng pháp lực của Baal.

Cơ thể nhỏ bé của Nefelina rung chuyển như thể sắp ngã. Rồi cô nhóc xoay thân và Grid đã hụt mất mục tiêu của mình. Điều này đã cho Baal một cơ hội đánh trả.

Tới đây thôi...!

Tầm nhìn của Grid với Nefelina tối sầm lại. Đó là vì cái bóng do bàn tay của Baal tạo ra đang tới gần hơn. Họ sẽ bị nghiền nát ngay khi bị tóm.

Nefelina có một linh cảm nên cô nhóc đã nghiến răng và tăng tốc. Thế nhưng, cô nhóc bay không được nhanh. Quãng thời gian ngắn khi cô nhóc mất thăng bằng đã chứng thực cho tai họa này. Bàn tay nóng bỏng của Baal - được gia nhiệt bằng mana - đã chạm vào vảy của cô nhóc.

Kết thúc rồi...

Rồi cảnh mà Nefelina nhìn thấy đã thay đổi như một lời nói dối. Thung lũng hình thành bởi mặt đất sụp đổ mỗi lần Baal bước đi đã biến mất hoàn toàn và một vùng hoang vu trải rộng ra trước mắt. Có thể thấy được bóng lưng của Baal ở đằng xa.

Lạch cạch lạch cạch.

Cô nhóc nghe thấy tiếng hàm răng va vào nhau canh cách.

Một Cốt binh Vượt hạng vũ trang. Cốt binh Vượt hạng vũ trang - do Grid triệu hồi - đã thay đổi vị trí của Nefelina.

Biến dạng Không gian—cái này không giống phép thuật dịch chuyển. Tức là có thể chống lại kết giới ngăn chặn phép thuật dịch chuyển tới một mức độ nhất định. Cũng là nhờ Baal quay trở về hình dạng nguyên thủy của lão ta, hầu hết các kỹ năng mà Baal nhận được từ người chết đã bị mất hiệu lực.

““Con xin lỗi... Con không thể đưa ngài đi xa được. Lượng ma thuật mà Eve đòi hỏi...””

“Không sao, thế này là tốt rồi.”

Hàng trăm Bàn tay Thần - mỗi cái đều cầm vũ khí - dang rộng ra như đôi cánh. Chúng giống như đôi cánh của một ngọn giáo. Đồng thời, Grid sử dụng Lời thỉnh cầu Sát cánh Cùng Tôi. Anh tập hợp những mong ước của mọi người. Anh cũng kích hoạt cả Một Nấm mồ khác - đã được dùng 3 lần.

Cuối cùng, kiếm vũ dung hợp chập 6 được sử dụng. Thần Lệnh tuy không thể kích hoạt lại do những kiềm chế của địa ngục, nhưng có một giới hạn đối với hiệu ứng hạn chế của chiều không gian. Nó không thể ngăn thời gian hồi kỹ năng được đặt lại từ đầu.

Một vị thần leo lên lưng rồng và dang rộng đôi cánh như một lưỡi giáo—anh nhảy múa dưới cơn mưa chiến cụ và phép thuật. Anh chém vào cổ tay của tên ác ma khổng lồ đang giải phóng pháp lực vô tận. Anh chém nó, vươn tới quả tim của lão ta, và cắm Nghịch Thiên vào.

Đó là một đòn đánh để hạ gục bầu trời của địa ngục.

Aa... Hưưưưư...

Baal rên rỉ.

Một sinh vật đã vượt qua cái chết—Baal lùi lại với vẻ mặt bối rối. Lão ta lảo đảo như thể đang hoảng sợ.

Sau cùng, Baal đã gục xuống và ho ra máu. Chỗ máu đó nhanh chóng tạo thành nhiều con sông và ao hồ, thấm đẫm vùng đất cằn cỗi. Vô vàn sắc xám đang thoát ra khỏi cơ thể của lão ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!