Chương 1847
Baal khác với các Bậc chí tôn của thiên đường. Lão ta không thể vượt trên khái niệm thời gian và bị trói buộc với nó. Đó là vì lão ta trở nên mạnh hơn khi thời gian trôi qua.
Baal nhận thức được rằng bản thân mình hiện tại không hoàn hảo. Điều này không hề mang nghĩa tiêu cực. Lão ta đang tiến hóa không ngừng. Có lẽ Baal không hoàn hảo vào lúc này, nhưng lão ta có sự chắc chắn rằng ngày nào đó mình có thể đạt tới đỉnh cao. Sự ghen tị lẫn hoài nghi càng nảy nở trên bề mặt và sự cãi vã cùng chiến tranh càng được lặp lại thì Baal càng hoàn thiện hơn...
Thế nên mới luôn có duyên cớ để thư giãn. Tới mức mà lão ta dễ dàng chấp nhận ngay cả khi lần đầu bị Grid giết. Lão ta nghĩ lần sau sẽ khác.
Vậy còn kết quả của ngày hôm nay thì sao? Tốc độ tăng trưởng của Grid vượt quá những dự đoán của Baal. Đấy là mặc dù dự đoán của lão ta đã giải thích cho sự tăng trưởng bùng nổ của Grid. Anh thậm chí còn lớn mạnh hơn trong từng giây khi chiến đấu với Baal. Dường như nó có ưu thế vượt trội so với Baal và biến những điểm mạnh của Baal thành vô nghĩa.
‘Là vì lũ Cổ Long đã giúp đỡ.’
Hỏa Long Trauka—mọi thứ đã trở nên không như ý từ thời điểm ông ta đưa một cánh tay cho Grid. Một cảm xúc nhất định bắt đầu sôi sục sâu trong lòng Baal lúc lão ta phân tích nguyên nhân.
Đó là sự tức giận.
Thịnh nộ.
Đó là một cảm xúc mà chỉ những sinh vật tầm thường không thể giải quyết mọi thứ như chúng muốn mới cảm thấy. Nó không phù hợp với vua của địa ngục - kẻ đã chế nhạo vô vàn số phận và thao túng họ theo ý thích của lão ta.
...Khưkhư.
Đó là trong khi bị Grid chà đạp lên ngực và liên tục bị Grid chém—Baal nhận ra rằng lão ta đã mất điềm tĩnh từ đầu rồi.
‘Đó là một thất bại.’
Dữ liệu về các vũ khí và giáp rồng mà những bản sao mang đến cho lão ta—kể từ lúc bị đánh bại bởi những thanh kiếm và áo giáp của Grid - những thứ vượt quá uy lực có trong dữ liệu, lão ta đã trở nên thiếu kiên nhẫn và điều ấy đã khiến Baal chạm tới điểm này. Như một sinh vật tầm thường...
Lão ta không xứng đáng giành chiến thắng.
Màu tro xám tượng trưng cho cái chết—Baal giữ im lặng ngay cả khi những linh hồn mà lão ta tích lũy trong thời gian dài đang thoát ra khỏi cơ thể mình. Lão ta còn chẳng buồn giữ lấy chúng. Lão ta thậm chí còn không thở ra một hơi nào lúc nhìn chằm chằm vào Grid đang vung kiếm. Rồi lão ta lên tiếng trong khó khăn.
Ta không thể... nếu chỉ có một mình.
“......?’
Một tình huống khi thời lượng Thượng Long của Nefelina đã trôi qua. Hiệu ứng Kỵ sĩ Rồng đã bị gỡ bỏ. Grid - đang ở một mình - đã trở nên nôn nóng.
Lúc này, những lời đầy ẩn ý của Baal là đủ để làm anh cảm thấy không yên lòng. Một tiếng ồn không xác định vang lên. Nó như tiếng kim giờ của đồng hồ đang chuyển động vậy. Vấn đề là nó đến quá đột ngột. Anh cảm thấy điều gì đó đặc biệt tương tự như tiếng chuông của Xi Vưu.
Đó là một điềm báo. Tuyệt chiêu của một Bậc chí tôn.
Grid nhận thấy được và bật ra hơi thở đã ngừng lại của mình. Anh bay vút lên không trung và ra xa khỏi Baal. Đó là với mục đích kiểm soát khoảng cách, nhưng lại là một hành động vô nghĩa. Tuyệt chiêu của một Bậc chí tôn không thể bị ràng buộc bởi khái niệm khoảng cách.
Choang!
Danh tính của tiếng ồn đã được tiết lộ. Một chiếc đồng hồ bỏ túi lơ lửng giữa Baal trên mặt đất và Grid đang bay. Đó là một chiếc đồng hồ được trang trí bằng những hoa văn kỳ quái. Đơn vị thời gian được chỉ định cũng khác xa với thường thức. Kim giờ đang quay như điên.
Phong cảnh xung quanh cũng thay đổi theo. Vùng hoang vu tiêu điều của địa ngục đã thay đổi thành một vùng đồng bằng với thảm thực vật tươi tốt và đất đai xanh mướt trở nên đỏ rực hàng chục lần trong 1 giây. Nó là sự thay đổi không thể hiểu nổi từ vị trí của Grid. Đó là khung cảnh của địa ngục trong quá khứ, hiện tại, và tương lai.
‘Ta không biết là mình sẽ phải dùng quyền năng này.’
Nguyên nhân căn bản cho cơn giận của Baal là nỗi sợ hãi. Đó là nỗi sợ hãi xuất phát từ nhận định rằng lão ta không thể thắng được Grid. Lão ta cảm thấy như mình sắp mất tất cả. Nó rõ ràng có nghĩa là lão ta đang ở thế phòng thủ. Chuyện này khiến lão ta lấy lại diện mạo gốc của mình, nhưng thế là không đủ để đảo ngược tình cảnh.
Do đó, lão ta đã dựa vào di nguyện này. Quyền năng của cha lão ta, Yatan.
Ta hy vọng rằng với cơ thể to lớn đó, con sẽ đón nhận những người đã chết và rơi vào nơi đây, làm dịu đi nỗi đau của họ bằng cách vượt qua thời gian và không gian bằng chiếc đồng hồ này...
Đó là một quyền năng mà nó nhận được cùng với mấy lời lảm nhảm này. Baal không muốn dựa vào cái quyền năng ghê tởm ấy.
Một ngày nọ, Yatan đột nhiên biến thành một đống bấy nhầy. Ông ấy đã chết một cái chết khiêm tốn như một kẻ yếu đuối, và Baal đã chôn cất ông ấy trong Vực thẳm một cách vô cùng khó khăn. Lão ta đã định để Yatan bị lãng quên trong địa ngục, ngoại trừ một số khu vực trung lập nơi vẫn còn lại ý chí của Yatan. Amoract đã thành lập một tôn giáo không thể đảo ngược tên là Giáo hội Yatan, nên những kẻ trên bề mặt rõ ràng là biết về Yatan. Tuy nhiên, đó chỉ là một tình huống trên bề mặt.
Baal mong rằng Yatan sẽ bị lãng quên ở địa ngục. Dĩ nhiên, một Vị thần Khởi nguyên sẽ không lụi tàn chỉ vì ông ấy bị lãng quên. Để Baal được cầm quyền và trị vì khắp địa ngục, Yatan không được phép xuất hiện. Thứ quyền năng đã bị giữ kín đó—
Là ngươi tự chuốc lấy điều này thôi, Grid.
Lão ta đã lôi nó ra.
Trái đất rung chuyển. Đó là do những bước chân của một gã khổng lồ xuất hiện từ cảnh quan đang thay đổi liên tục. Một gã khổng lồ bước ra từ đồng bằng xanh tươi. Danh tính của kẻ đó là Baal. Nói chính xác thì đó là Baal của quá khứ. Kẻ đó có một biểu cảm danh giá vô cùng so với Baal đương thời.
Ta trong quá khứ.
Lảo đảo.
Một nụ cười méo mó hiện ra trên gương mặt Baal lúc lão ta chật vật để nhấc cơ thể to lớn của mình dậy.
Cùng với ta trong tương lai, hắn sẽ cùng ta tàn sát ngươi.
Baal của tương lai—đó là bản thể tối thượng mà tới cả Baal cũng không cách nào đo lường. Đó là lão ta của tương lai - kẻ sẽ trở nên cực kỳ mạnh mỗi lần nhân loại trải qua chiến đấu, chiến tranh, và hủy diệt. Lão ta có lẽ đã tiêu diệt các Cổ Long trên bề mặt và chinh phục thiên đường.
Trong lúc tưởng tượng, Baal chờ đợi bản thân mình trong tương lai.
Mắt Grid mau chóng tối sầm lại lúc anh nhận thấy tình hình.
Phải cùng lúc đối đầu với Baal từ quá khứ, hiện tại, và tương lai sao? Đó là một quyền năng lố bịch. Cảm giác như chiến thắng mà anh nghĩ rằng mình vừa mới giành được đang ngày càng xa vời. Những từ như ‘thất bại’ và ‘thua trận’ lần lượt khắc sâu vào tâm trí Grid.
“Không...”
Nefelina nản lòng lúc cô nhóc quan sát tình hình từ đằng xa.
Chít chít!
Bunhelier - vẫn đang tìm kiếm cơ hội - cũng đã ngồi xuống. Con chuột dựa vào tường và thở dài lúc ông ta ngồi thụp xuống.
“Chúng ta không thể đánh bại điều này. Chít.”
Bunhelier đã tồn tại từ khởi đầu của thời gian. Dù là vậy, quyền năng của Baal vẫn khiến ông ta thấy sửng sốt. Ông ta tràn ngập một cảm giác bất lực sau khi phát hiện ra rằng mình đã rơi vào bẫy của Baal.
Grid có thể làm gì đây? Sự chuẩn bị trong vài tháng qua và cuộc vật lộn quyết liệt của ngày hôm nay đều là vô ích...
Chẳng phải sẽ khó mà đứng dậy trở lại hay sao? Bunhelier nghĩ là Grid sẽ kết thúc như thế này. Ông ta nghĩ rằng điều đó sẽ khiến Grid từ bỏ giấc mơ viển vông của mình là thanh tẩy địa ngục và cứu lấy nhân loại.
Bầu không khí trở nên vô cùng u ám.
“...Không sao hết.” Tuy nhiên, Grid không gục ngã. Không hề có dấu hiệu tuyệt vọng trên mặt anh. Ý chí trong mắt anh quá mãnh liệt để giả vờ là đang bình tĩnh. “Tôi đã trải qua nhiều gian nan hơn thế này rồi. Tôi có thể vượt qua nó.”
Vốn dĩ, Grid chả là gì cả. Anh là một con người dưới tiêu chuẩn - chỉ biết theo dõi và đố kỵ những người học hành và làm việc bình thường. Ấy vậy mà anh đã vươn tới điểm này. Cho dù bây giờ anh có phải đối mặt với kiểu tuyệt vọng nào thì nó vẫn còn tốt hơn so với khi xưa.
......?
Baal thấy có gì đó kỳ lạ. Lão ta có các dấu hiệu lo âu vượt quá mức độ bối rối. Không phải vì lão ta bị thái độ bất ngờ của Grid đe dọa. Đó là vì lão ta của tương lai không phản hồi.
...Tên khốn này?!
Một cảnh tượng hiện ra trong đầu Baal. Đó là cảnh lão ta của tương lai ngồi trên ngai vàng của Rebecca và thích thú cười vào bản thân hiện tại.
...Hai thôi là đủ rồi.
Baal nghiến răng và liếc nhìn bản thân mình của quá khứ.
Grid - đơn độc mà không có bất kỳ con rồng nào—đó là một tín hiệu để tấn công và giết tên này - kẻ đã tiêu hao nhiều thứ trong suốt trận chiến và đã bị suy yếu.
......
Thế nhưng, Baal của quá khứ không hợp tác. Kẻ đó nhìn vào Baal đương thời và lùi lại 1 bước, biến mất vào cảnh quan của thảm thực vật. Không hợp tác cũng là lẽ đương nhiên thôi. Baal của quá khứ vẫn còn trong sáng. Đó là thời điểm Baal chấp nhận những nghĩa vụ mà Yatan giao cho mình mà không thắc mắc gì.
Tích.
Cuối cùng, chiếc đồng hồ bỏ túi đã dừng lại. Cảnh quan cũng đã trở lại nguyên trạng.
“Ngươi phản bội ngay cả chính bản thân mình.”
Grid tiếp cận và ấn mạnh thanh kiếm của anh vào tim Baal. Đó là cú đánh tốt nhất trong ngày. Mọi động tác của kiếm vũ dung hợp chập 6 đã được liên kết trôi chảy. Đó là một hiện thân hoàn mỹ của những lý tưởng mà Grid đã hình dung. Các đòn vào điểm yếu và các đòn chí mạng đã được áp dụng cho mọi nhát đánh.
Kuek....! Kuaaaaaaack!!!
Baal không thể kiềm chế và đã bật ra một tiếng hét. Nó là một tiếng hét của những cảm xúc bị dồn nén.
Cái chết—trực giác lão ta cảm thấy rằng khái niệm mà lão ta vẫn đang đùa giỡn cả đời đang giáng xuống đầu mình.
‘Sai lầm... Đó là một sai lầm.’
Baal vượt qua cái chết vì lão ta là cội nguồn của nỗi sợ hãi. Ban đầu, Baal không phải là một đối tượng của nỗi sợ hãi. Tất cả là vì lão ta sợ Grid. Để loại bỏ Grid mà không gặp thất bại, Baal cần thêm sức mạnh và đã trở lại hình dạng nguyên thủy, để rồi bị điều này kìm chân.
Giờ thì lão ta không thể vượt qua cái chết. Cái chết thực sự là kết thúc. Lão ta không thể chết được.
Baal dai dẳng hơn tưởng tượng. Lão ta chứng minh lý do tại sao mình lấy lại hình dạng ban đầu bằng cách chịu đựng mà không chết, mặc dù đã trúng kiếm vũ dung hợp chập 6 vài lần rồi. Những nắm đấm lão ta vung ra một cách hung ác và các tia pháp lực trút xuống mỗi lần lão ta gào thét đã biến Grid thành một mớ tả tơi.
Năng lực phòng thủ tuyệt đối này cùng hiệu ứng Giảm Sốc của Hỏa Long Giáp không thể đương đầu với chấn động và đang dần vượt quá giới hạn.
‘Chịu đựng đi. Hãy chịu đựng nó.’
Anh đang ở giữa lãnh thổ của kẻ thù. Vẫn còn các biến số như Asura và Amoract, vì vậy năng lực bất tử của anh không nên bị tiêu hao.
Grid cũng tuyệt vọng y như Baal. Anh tập trung cao độ, không chớp lấy một lần đôi mắt nhuốm máu cả của anh lẫn của Baal. Anh tích cực sử dụng giác quan nhân tạo và dùng não không ngừng để bằng cách nào đó trúng đòn ít hơn. Điều này càng khiến Baal tuyệt vọng hơn nữa.
Cái chết—một khái niệm mà lão ta chỉ mơ hồ tưởng tượng thông qua trải nghiệm gián tiếp đã ở ngay trước mắt lão ta.
Lão ta đang bắt đầu nhận ra cái chết, sự diệt vong...
Vào khoảnh khắc này—
“Bệ Hạ...! Chúa tể Baal! Ộp!”
Một con cóc 2 chân chạy lạch bạch về phía lão ta.
Chepardea - thuộc hạ thân cận nhất của Baal—hắn là kẻ trung thành nhất giữa những kẻ trung thành. Hắn nhổ ra dịch thể nhớp nháp về phía Grid trên không trung. Chepardea thè cái lưỡi dài của mình ra và cố gắng tóm lấy mắt cá chân của Grid bằng cách nào đó.
‘Tên đần này...!’
Grid đang trên bờ vực mất phương hướng do cuộc công kích của Baal đánh từ mọi phía. Giác quan nhân tạo của anh có nhiều tín hiệu đến mức khó mà phản ứng với tất cả chúng được. Chẳng quá lời khi bảo anh đang bước đi trên dây căng.
Sự xâm nhập của một kẻ không mời vào lúc này là một vấn đề hết sức đau đầu.
Chất lỏng nhớp nháp của Chepardea hạn chế chuyển động của mục tiêu và được các Bàn tay Thần coi là mối nguy hiểm thật sự. Chúng thậm chí còn truyền đạt mọi hướng mà nó đang bay tới chỗ Grid, khiến não của Grid chạm tới ngưỡng nổ tung. Sau cùng, một sơ hở đã lộ ra. Nó đã cho phép Baal đánh trả. Kẻ sợ chết và đang bị tấn công không ngừng đã được trao một cơ hội để thở.
“Chúa tể Baal! Thuộc hạ sẽ câu giờ cho ngài, nên làm ơn hãy rời khỏi nơi này...! Ngài cần lấy lại phong độ ban đầu!” Chepardea la lên lúc hắn tới trước mặt Baal.
Hàng trăm lần—à không, kẻ bị Baal đùa giỡn và giết chết hàng vạn lần lại trung thành với Baal mà chẳng hề biết sự thật.
Chepardea...
Nhờ vào điều này, Baal đã thoáng thấy được hy vọng và lão ta dành cho Chepardea một cái nhìn trìu mến.
Chepardea xúc động. Hắn còn nhỏ bé hơn một hạt bụi so với Baal, nhưng hắn vẫn đứng dang rộng tay ra như thể để bảo vệ Baal.
“Đơn Nhất chi Thần Grid...! Ta sẽ không để ngươi tiến thêm 1 bước!”
“Ngươi...” Thời khắc Grid sắp nói điều gì đó...
Những ngón tay to lớn của Baal đã tạo thành móng vuốt, tóm lấy cơ thể mũm mĩm của Chepardea, và nhấc bổng hắn lên.
“Ơ? Ớ?” Chepardea vọt lên và vươn tới mặt Baal trong chớp mắt.
“Chúa tể...! Đừng lo cho thuộc hạ! Hãy vứt bỏ thuộc hạ và chạy đi...!” hắn la hét trong khi khua khoắng tay chân ngắn tũn.
Hắn thậm chí còn rơm rớm nước mắt. Hắn cảm động trước việc Baal không đành lòng quay lưng lại với hắn trong phút giây nguy kịch.
Baal nhe răng ra cười vào mặt hắn.
Vì ngươi mà lúc nào ta cũng cười.
“...Haha? Th-Thuộc hạ rất mừng...”
Mặt Chepardea phồng lên như một quả bóng bay lúc hắn đáp lại mà chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Đó là vì Baal đã tăng sức mạnh trong những ngón tay đang nắm lấy bụng của Chepardea. Mặt Chepardea bắt đầu chuyển sang màu đỏ vì không thể chịu nổi và điều này hiện rõ trong những con mắt to của Baal.
Tên tay sai tội nghiệp và ngu ngốc của Yatan. Ta thực sự khoái ngươi, một kẻ đã bị phản bội và giết chết hàng vạn lần, nhưng vẫn luôn làm ta vui.
“......!”
Những giọt máu chảy ra từ cặp mắt sưng húp của Chepardea ngay trước khi chúng bật ra ngoài. Đó không chỉ là cú sốc khi xương thịt lẫn ruột gan của hắn bị nghiền nát, mà còn là hậu quả khi nhớ lại sự thật. Đó là một sự thật đã luôn xuất hiện khi hắn cận kề cái chết.
“...Phải rồi... Ngươi...”
Đây sẽ là lời tạm biệt mãi mãi. Tệ thật đấy.
Baal nói lời tạm biệt và quẳng Chepardea vào mồm. Từ góc nhìn của lão ta, lão ta đang nhai và nuốt thứ gì đó nhỏ hơn một hạt gạo. Đó là để tiêu hóa Chepardea một cách triệt để.
Tên ác quỷ chia sẻ linh hồn, pháp lực, và cơ thể của hắn với hàng ngàn quả trứng hắn đẻ ra—hắn đủ mạnh để tuyên bố là vệ binh của Yatan và Baal mơ ước được tiến hóa ngay lúc lão ta và hắn hợp nhất sau khi ăn hắn hoàn toàn. Lão ta kích hoạt các thần chú treo trong bãi sinh sản và mọi quả trứng đã được chuyển tới chỗ Chepardea để tiêu hóa cùng lúc.
...Hah.
Điều đáng ngạc nhiên là các dấu hiệu tiến hóa không tới ngay lập tức. Tuy vậy, vượt qua được khủng hoảng trước mắt là đủ rồi. Những vết thương của lão ta đã nhanh chóng bình phục. Lão ta đã đảm bảo đủ máu lẫn pháp lực để đánh bại tên Grid đáng nguyền rủa và chạy trốn đến dòng sông luân hồi.
Không uổng công ta giữ thứ vô dụng đó bên cạnh mình.
“Tên khốn ghê tởm...”
Grid không còn để ý tới trang sử nữa. Anh thấy kinh tởm tột độ đối với Baal và buông ra những lời thóa mạ.
Đó là thứ mà Baal đã quen. Lão ta khịt mũi và bắt đầu bay, quay lưng lại với Grid. Đó là về phía dòng sông luân hồi. Lão ta sẽ chạm tới nó trong chớp mắt.
...Đây là những gì mà Baal nghĩ cho đến khi một âm thanh như sấm rền phát ra từ dạ dày lão ta.
Cái gì cơ...
Chiến binh đã hộ tống Yatan khi ông ấy rời khỏi thiên đường—sai lầm tồi tệ nhất của Baal là chuyển những quả trứng sang để hấp thụ hết năng lực của Chepardea. Chepardea đã vô thức phân tán pháp lực của hắn cho hàng ngàn quả trứng. Khoảnh khắc này, hắn đã ôm chặt những quả trứng và lấy lại năng lực xưa kia của mình. Hắn giải phóng pháp lực vào bụng Baal và làm rung chuyển mọi cơ quan của lão ta. Hắn cũng đang bị hòa tan trong dịch vị trong từng giây, nhưng hắn chả bận tâm.
Kẻ tội đồ đã phá hủy nơi trú ẩn của những người mất đi nơi chốn của họ sau khi chết, hôm nay ngươi chắc chắn sẽ phải nhận thiên khiển.
Vị thần của ngươi đã biến mất từ lâu rồi...!
Baal hét lên với Chepardea - đang cất tiếng trong dạ dày của lão ta. Giọng nói của Baal đã rạn nứt. Lão ta có thể hơi hơi cảm nhận được sự siết chặt. Có một cảm giác vui sướng mờ nhạt không hợp với cảnh này.
Thuần ác. Ngay cả vào khoảnh khắc này, Baal vẫn sung sướng vì đã báo tin tuyệt vọng cho Chepardea.
Ngạc nhiên thay, Chepardea không thấy tuyệt vọng. Thay vào đó, hắn cười cợt. Hắn nói với giọng yếu dần khi tan chảy trong dịch vị của Baal.
Đừng có quay lưng lại với vị thần trước mặt ngươi...
Hắn đang ám chỉ Thần Grid của bề mặt.
Baal sực tỉnh và nhìn lại.
Grid đang đứng trên Bunhelier - đã tái xuất hiện như một con chuột - và thần tính màu vàng đang dập dờn xung quanh anh. Đó là hình ảnh của thiên khiển mà Chepardea vừa mới nói đến.
“Baaaaaaaaaal!”
...Ngươi giống như một con gián...
Di nguyện của Baal thật tầm thường. Tới mức không phù hợp để được gọi là cội nguồn của mọi cái ác. Nó có cảm giác phù hợp với Grid hơn. Cái gã khốn nạn này - kẻ còn tồi tệ hơn một hạt bụi - nên chết như thứ tầm thường nhất trên đời và bị chế giễu mãi mãi.
Thanh kiếm sẽ hạ gục bầu trời—
[Đại Quỷ thứ Nhất, ‘Baal’, đã chết.]
Anh trước hết đã chém qua những đám mây đen bao phủ địa ngục và bề mặt. Mãi cho tới lúc chết Baal mới hiểu ra.
Lý do bản thể tương lai của lão ta không phản hồi—đó là vì nó không tồn tại.