Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1857: Chương 1851

Chương 1851

“Không phải chứ, cái XX gì vậy? Vẫn chưa xong à?”

Đó là một cuộc chiến rất dài và ác liệt. Cuộc chiến của đoàn viễn chinh địa ngục tàn khốc đến mức ngay cả những người ngồi thoải mái trước TV để xem nó cũng bị kiệt sức.

Liệu họ thực sự có thể thắng không? Baal mạnh mẽ đến nỗi câu hỏi này liên tục được lặp đi lặp lại cho tới giây phút cuối cùng.

Mọi người không an lòng dù chỉ là trong khoảnh khắc. Đặc biệt, họ càng ủng hộ Grid, họ càng phải chịu đựng sự lo âu. Cuối cùng, một số người đã phàn nàn rằng trái tim của họ đang bị tổn thương.

Đã được một lát kể từ lúc đó rồi. Nó vừa mới hoàn thành thôi. Cái chết của Baal đã đánh dấu cho chiến thắng của đoàn viễn chinh. Như mọi khi, đó là một chiến thắng thuộc về Grid.

Mọi người đồng thanh reo hò. Tiếng nâng ly cất lên trên khắp thế giới.

Giờ thì hãy nghỉ ngơi thôi. Grid cũng nên nghỉ ngơi nữa...

Ngay khi mọi người đang thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã kết thúc và có cảm giác kiệt sức, một điều không ngờ đã diễn ra. Một sự cố đã xảy ra. Đột nhiên, chương trình phát sóng bị ngắt tín hiệu và có một thông điệp thế giới mới nói rằng ‘Một Tà Thần mới, Asura, đã khai sinh’. Tất nhiên, hầu hết mọi người đã đăng xuất. Cơ mà, tin tức nóng hổi đã đổ về và lan truyền nội dung của thông điệp thế giới.

Một Tà Thần. Theo ý kiến của tất cả mọi người, đó là khởi đầu của một gian nan mới. Tất cả những người đã kiệt sức đều lắc đầu. Trên hết, họ lo lắng cho Grid.

Một chút giải lao—Grid hẳn là người háo hức với nó nhất. Tuy nhiên, anh không thể giải lao và lại bị cuốn vào một biến cố mới...

“Ngay sau khi anh ấy đánh bại Baal thế này. Sẽ rất hóc búa ngay cả khi đó là Grid.”

“Tôi thì lo về các thành viên khác của Vượt hạng vũ trang. Tất cả mọi người vẫn đang chiến đấu với lũ ác quỷ trong suốt thời gian Grid đánh với Baal còn gì? Họ có một vị trí khác với Grid, nên họ hẳn sẽ kiệt sức ngay từ đầu.”

Căn giờ giấc tệ quá. Tại sao một Tà Thần mới lại ra đời vào lúc này? Có một cảm giác ác ý trắng trợn. Không phải tình cờ mà là một điều tất yếu. Nói cách khác, có khả năng cao tình huống này được ai đó thiết kế một cách có chủ ý. Dĩ nhiên ai đó ở đây là Baal rồi.

“Tên khốn bệnh hoạn đó...”

Kẻ thù tồi tệ nhất là kẻ chộp lấy mắt cá chân của họ, ngay cả khi hắn đã chết. Cứ như là Grid cùng đội viễn chinh đã đạp lên cứt vậy.

Có sự cố xảy ra rồi. Biết đâu họ sẽ mất mát rất nhiều...

Đó là thời khắc tất cả mọi người đều lo lắng.

Beriache có lẽ chỉ là một linh thể, nhưng bà ta đã nắm lấy quyền năng của Baal và Amoract. Bà ta hiện là một trong số ít sự sống ở địa ngục có thể chống lại ta, nhưng bà ta đã biến mất. Mặc dù bà ta sẽ không muốn nhìn một mảnh đá tự xưng là vị thần của địa ngục ngồi vào chỗ của cha bà ta.

Cặp môi màu tím tỏa sáng như thể chúng được tô đậm son—cái mồm của Asura tiếp tục nói và làm Grid tức tối. Đó là một thái độ làm lung lay sự tập trung của Grid đã kiệt quệ về mặt tinh thần.

‘Giờ không phải là hoàn cảnh để quan tâm tới Beriache.’

Nghĩ lại thì, tại sao Beriache lại không đuổi theo anh nhỉ?

Grid vật lộn để kìm nén những câu hỏi đang nảy sinh một cách tự nhiên.

Trước tiên, anh cân nhắc vị trí của bà ấy. Bà ấy đã nói là mình không thể chết được. Khoảnh khắc linh thể của bà ấy bị phá hủy, Beriache sẽ bị hạ xuống cùng một trạng thái như Baal với Amoract. Bà ấy sẽ bị hiến tế cho Asura. Phải ngăn chặn chừng đó mới được.

Quyền năng của vạn quỷ. Về lý thuyết, quyền năng của Beriache có tiềm năng lớn nhất. Khoảnh khắc sinh vật trước mắt anh - kẻ đã được tái sinh thành một tà thần theo những mong ước của Baal - đặt tay hắn lên Beriache, có xác suất cao là sẽ chẳng có lời giải nào nữa.

Ngươi cảnh giác với ta thế. Ta... nếu phải đưa ra một phép so sánh, ta giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy. Ta vẫn chưa làm hại bất cứ ai, huống chi là ngươi. Có ích gì khi thù địch với ta như thế này? Tại sao ngươi không mặc kệ ta và cứ việc nghỉ ngơi đi?

Đúng thế. Theo một cách kỳ lạ, Grid đã bị lời nói của Asura thuyết phục.

Thần Kiếm Biban mà ngươi lo lắng thì vẫn an toàn. Đó chỉ là một cuộc đụng độ xảy ra vì ông ta cản đường ta. Ta không có chút ác cảm nào với ông ta hết.

“......”

Sự căng thẳng của Grid - vẫn còn sít sao kể từ khi bước vào địa ngục - đã nới lỏng trong chốc lát.

Những lời mà Asura thì thầm đã khiến nó trở nên như vậy.

Mục đích của ta là hủy diệt khối thịt đỏ. Nó là hạch tâm đã tồn tại từ khởi đầu của thời gian, đáp ứng mong muốn của kẻ sử dụng nó và là thủ phạm đằng sau sự biến dạng của địa ngục do Baal tạo ra. Sự biến dạng của địa ngục sẽ bị dỡ bỏ ngay khi ta hủy diệt nó. Đó có lẽ cũng là mong muốn của ngươi. Chúng ta nên hình thành một mối quan hệ đúng đắn và làm việc cùng nhau.

“......”

[Hảo cảm với Asura đã tăng 10.]

Tốn rất nhiều công sức để hạ gục Baal. Hãy để phần còn lại cho ta và nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tuy nhiên, đừng quên cảnh giác với Beriache.

[Hảo cảm với Asura đã tăng 20.]

[Hảo cảm với Beriache đã giảm 20.]

“......!”

Grid tỉnh lại lúc anh tiếp tục tiến tới qua một chuỗi Thuấn bộ. Là bởi anh cảm thấy một sự kỳ lạ thông qua hệ thống ưu ái đang hoạt động tùy tiện mặc dù anh im lặng.

“Là quyền năng của Amoract hả?”

Quyền năng khuấy động xung đột—trùng hợp thay, nó là quyền năng mà Grid chưa từng trải nghiệm. Con cáo già này đã trốn dưới cái bóng của Baal trong khi tìm kiếm thời cơ và bị Grid giết sau khi không đưa ra được một nước cờ thích hợp. Đó là căn nguyên của việc quá thận trọng và bị hủy hoại.

Hmm...? Ta chỉ đang quan tâm tới ngươi thôi.

Cái mồm của Asura cười toe toét. Thân thể đang đối mặt với Biban ngay lúc này chắc hẳn đang bình tĩnh gãi cằm.

“Hắn tồi tệ hơn Baal, ít nhất là thế. Chít chít.”

Con chuột đang ngồi trên vai Grid đã lên tiếng.

Ác Long Bunhelier—ngay sau thất bại của Baal, ông ta đã dị dung trở lại khi cảm nhận được những dấu hiệu của Amoract đang mở cổng dịch chuyển. Giờ thì kẻ đang trốn trong áo choàng của Grid cuối cùng đã xuất hiện.

“Cái ác tồi tệ nhất tạo ra cái ác tồi tệ nhất. Hẳn rồi, sẽ rất rắc rối nếu ngươi là kẻ mạnh nhất. Chít.”

“...Ông còn định ở dạng này bao lâu nữa à?”

“Có lẽ Baal chết rồi, nhưng áp lực của địa ngục đang trói buộc ta thì vẫn còn dai dẳng. Chít. Không cần phải ra mặt và thu hút sự tức giận trong trạng thái dễ tổn thương này của ta, đúng chứ? Chít chít...”

“......”

Từ Amoract tới Beriache và rồi Asura. Dưới quan điểm của Bunhelier, tất cả đều là những tồn tại đầy đe dọa. Như ông ta đã nói, thà im lặng còn hơn gây sự chú ý.

‘Vấn đề là ông ta trông như đang tận hưởng chuyện này.’

“Tiện thể thì, hắn là một con quái vật thật sự. Mặc dù thân xác hắn phân rẽ thành nhiều mảnh, những giác quan của hắn vẫn được chia sẻ và dường như hắn có thể tùy ý sử dụng Thuấn bộ. Ngay cả một Cổ Long cũng không thể làm được một điều như thế. Chít chít.”

Nó chỉ là một cái mồm, nhưng nó đã sử dụng Thuấn bộ. Cân nhắc điều kiện để sử dụng Thuấn bộ chỉ là ‘đảm bảo tầm nhìn’ thì đó vốn dĩ đã là một điều bất khả thi rồi. Như Bunhelier suy đoán, tất cả các bộ phận cơ thể của Asura dường như có chung một giác quan.

“Nhưng tôi không thấy thuyết phục. Ngay cả khi những giác quan của chúng được chia sẻ, mắt của chúng vẫn ở một nơi hoàn toàn khác. Trong tình huống những con mắt đang nhìn vào một nơi hoàn toàn khác với nơi này, cái mồm làm sao mà tùy ý sử dụng Thuấn bộ được?”

“Biết đâu hắn có thứ gì đó giống với Tầm nhìn Barbatos như ngươi. Chít. Không, nó phải có một trường nhìn rộng hơn Tầm nhìn Barbatos.”

Sau cùng, tất cả đều tóm gọn lại ở một điều : khả năng của Asura thật phi thường. Đó là một Tà Thần được tạo ra bằng cách dâng cúng Baal - một đứa con của một trong Các vị thần Khởi nguyên, và là thủ phạm chính làm biến dạng địa ngục. Hẳn sẽ thật phi lý nếu hắn bình thường, nhưng cấp độ này thì là quá cao.

“Tốt hơn hết là ngươi nên quyết tâm đi.”

Mặc dù đứng ở bên lề và theo dõi Grid trở nên mạnh mẽ như thế nào trong từng giây, Bunhelier vẫn cảnh báo.

‘Đó là một bệnh dịch thật sự.’

Grid nhíu mày lúc anh nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình nhờ điều này. Đó là ngay sau khi đánh bại kẻ thù lớn nhất. Ham muốn được nghỉ ngơi đang đè nặng lên anh. Không, từ đầu thì, anh có nên được cho thời gian hồi phục sau một sự cố lớn không?

Cái đó là một sự rập khuôn. Bất kể là tiểu thuyết, hoạt hình, trò chơi, hay phim ảnh—đó là một đức tính cơ bản mà mọi câu chuyện nên đề cao.

Grid thậm chí đã hạ gục cội nguồn của mọi cái ác. Anh vừa mới giải phóng các linh hồn và cứu vớt số phận nghiệt ngã của bề mặt. Phải chịu hết thử thách này tới thử thách khác mà không có thời gian để vui mừng, cái thể loại nhảm nhí gì thế???

Điều làm anh lo lắng nhất là ngay tại thời điểm này, các sứ giả và những đồng sự của anh đang chiến đấu trên khắp địa ngục. Khi nghe tin một Tà Thần mới đã khai sinh ngay khi Baal chết, trong khi kẻ thù trước mặt thì chả hề hấn gì thì họ phải bối rối đến mức nào đây? Các đồng sự của anh vẫn đang đồng tâm chiến đấu và cầm cự cho đến khi họ hạ gục Baal. Anh lo là họ sẽ hứng chịu trạng thái suy sụp và trải qua nguy kịch.

“Đôi mắt đó... Lúc này ngươi vẫn lo lắng cho người khác,” Bunhelier vừa thở dài vừa nói. “Thả... Chít.”

Thảm hại.

Bunhelier đang định phê phán Grid thì chợt ngậm miệng. Đó là hậu quả từ việc nhớ lại trận chiến của ông ta với Baal.

Một sinh vật mà ông ta sẽ không bao giờ hạ gục nổi nếu không hợp tác với Grid—trong suốt cuộc chiến chống lại Baal, Bunhelier đã nghĩ rằng Grid rất mạnh. Ông ta đã dựa vào Grid. Khi nhìn lại cảm xúc của ông ta vào lúc đó, nó cũng không tệ...

Làm đủ thứ cho kẻ khác—nếu kết quả là ‘sự hợp tác’ và ‘mục đích’ của ông ta có thể đạt được như một kết quả từ sự hợp tác—

Sau chót, chẳng phải tất cả đều tốt hay sao?

“...Liệu ta cũng có thể có một bạn đồng hành chứ?”

Những bạn đồng hành thực sự - quan tâm tới nhau và dựa vào nhau. Đó là khoảnh khắc Bunhelier có một câu hỏi mà ông ta chưa bao giờ tưởng tượng ra trước đây.

“Nếu ông không phản bội tôi.”

Grid vẫn đang phớt lờ những lời lẩm bẩm của Bunhelier - đang ngồi trên vai anh - lúc anh tiếp tục hướng về điểm đến của mình. Giờ thì anh chợt mở miệng.

“Tôi sẽ tiếp tục làm đồng sự của ông.”

Ngày hôm nay, họ là những đồng sự. Họ dựa vào nhau nhiều đến mức anh nghĩ thật đáng xấu hổ khi chấm dứt nó như một sự kiện một lần.

“...Khưkhư.”

Bunhelier không buồn trả lời. Ông ta chỉ cười như thể điều đó thật lố bịch và trốn trở lại vào bên trong áo choàng của Grid. Ngay sau đó, Grid đáp xuống mặt đất, quay lưng anh lại với các thiên sứ.

“Grid!”

“Anh ở đây rồi...!”

Ibellin và Côcacôla thật hăng hái. Asuka thì có vẻ đang thầm hài lòng. Không thể đọc được biểu cảm của các thiên sứ đeo mặt nạ. Điểm chung của họ là họ đang chặn lối vào lòng đất. Họ đã tạo ra một rào cản bằng chính cơ thể mình.

Cái mồm của Asura lẩm bẩm khi đến nơi ngay sau Grid.

Rốt cuộc chúng ta vẫn sẽ chiến đấu sao?

Kịch.

Rồi tiếng bước chân vang lên. Cái mồm - vẫn đang trôi nổi trơ trọi - đã về lại cơ thể của hắn.

Tà Thần Asura—vẻ ngoài hoàn chỉnh của hắn tạo ấn tượng ‘mịn màng’. Cảm giác như đang thấy một tác phẩm nghệ thuật với ánh tím chảy trên cơ thể vạm vỡ và bóng bẩy của hắn. Hắn đang kéo thứ gì đó trong tay. Đó là Biban.

Một người to lớn cao tới 2 mét—Bậc chí tôn - có được danh hiệu của thần trong thân xác con người - đã hoàn toàn bị khuất phục.

Ta đã không có ý định giết ông ta từ đầu rồi. Ta muốn dùng điều này như một cơ hội để xóa bỏ sự thù hận mà ngươi ấp ủ đối với ta.

Asura nói trong khi lắng nghe hơi thở của Biban - vẫn đang còn sống. Rồi hắn buông tóc Biban ra và nhún vai.

Nói lại lần nữa, mục đích của ta là kẻ thủ phạm đang làm biến dạng địa ngục. Mục đích của ngươi cũng như vậy, đúng chứ?

Khối thịt đỏ—Asura khăng khăng rằng hắn có ý định hủy diệt nó.

Suy nghĩ của Grid thì khác.

“Ngươi không hề cố gắng hủy diệt nó, ngươi muốn ăn nó. Thế mới chính là ngươi.”

Bằng cách hấp thụ nguồn gốc của mình, hắn sẽ trở nên hoàn hảo...

Sự thấu hiểu của Grid đã chỉ ra chính xác ý đồ thực sự của Asura.

Vào thời điểm này, Asura chẳng thể phủ nhận điều đó.

Ngươi hiểu đúng rồi đấy, nhưng... cũng đúng là nó sẽ bị hủy diệt khi ta ăn nó còn gì? Ngươi sẽ có được kết quả ngươi muốn. Sự biến dạng của địa ngục sẽ được dỡ bỏ và bề mặt sẽ có nền hòa bình hoàn mỹ.

“Đấy là cho đến khi ngươi gây ra một cơn khủng hoảng mới.”

Grid lôi Nghịch Thiên ra và siết chặt nó.

Anh muốn nghỉ một chút. Đối với Grid, đây là suy nghĩ duy nhất của anh. Anh không muốn phí thời gian cho một cuộc trò chuyện vô nghĩa.

Rồi mặt anh bỗng đanh lại. Đó là vì anh cảm thấy điều gì đó kỳ lạ.

Thần Kiếm Biban—cả trực tiếp lẫn gián tiếp, Grid đã trải nghiệm những khả năng của ông ấy. Biban là một hiện diện có giá trị giúp tăng uy lực của kiếm chỉ bằng việc ở cạnh ông ấy. Nhưng giờ thì nó im thin thít. Kiếm năng của Nghịch Thiên không hề được cường hóa.

‘Ông ấy chết rồi à?’

Giây phút Grid hướng sự chú ý của anh sang Biban - vẫn đang nằm trên mặt đất...

Trước khi Grid kịp nhận ra, Asura đã ở ngay trước mắt anh và đưa tay ra. Hàng chục bàn tay giơ lên như ảo ảnh sau lưng hắn, nghiền nát và đập vỡ mặt trời kim loại do các Bàn tay Thần tạo thành và kéo Grid ra khỏi mặt trời.

Asura—hắn đã thực hiện hàng chục động tác chỉ bằng một cử động tay.

Các thiên sứ chứng kiến khả năng nực cười này trong thời gian thực và cảm thấy kinh hoàng.

“Ngươi mắc bẫy rồi.”

Không như họ, biểu cảm của Grid không thay đổi chút nào. Anh mặc kệ Asura - đã nắm lấy cổ áo anh - và nhìn chằm chằm vào kết giới được dựng lên trong vùng hoang vu.

Danh tính của kết giới—đó là kiếm của Biban. Thanh kiếm - thứ đã gãy trong ‘dáng vẻ khổng lồ’ - tạo thành một kết giới 2 lớp trên chiến trường.

Nghịch Thiên phản ứng với cảm giác mà nó cảm thấy bên trong kết giới. Nó lắc nhẹ và kiếm năng đã được khuếch đại bất thình lình.

Hình dáng của Biban - vẫn đang nằm chết - biến thành một thanh kiếm.

Một thanh trường kiếm bình thường—nó là một trong vô số thanh kiếm đang lơ lửng trong trí giới của Biban.

“Nền móng gần xong rồi.”

Người hiện ra bên trên kết giới—đó là Thần Kiếm Biban. Ông ấy đang cầm Kiếm Gãy trong tay. Đó không phải ‘ảo ảnh’ của vũ khí rồng bị vỡ đã trở nên khổng lồ. Đó là vũ khí rồng thật sự - được tạo ra trong trí giới của ông ấy cùng với Grid. Nó không bao giờ có thể bị phá vỡ.

“Cậu có thể an tâm. Cứ để nơi này lại cho ta và làm việc của mình đi.”

Một chiến trường với những thanh kiếm khổng lồ tạo thành một kết giới. Gợi ý là thanh kiếm trong cảnh nền. Nơi này vốn đã là một kiếm giới rồi. Nó là trí giới của Biban. Biban đã chiếm lấy không gian mà chẳng một ai nhận ra hết.

“Tôi hiểu rồi.”

Chưa kể, Grid không hề nghi ngờ những kỹ năng của Biban. Anh lập tức quay lưng và đi xuống lòng đất. Mục đích của anh là hủy diệt thịt đỏ. Chỉ khi ấy, sự biến dạng của địa ngục mới được giải quyết và Asura - kẻ đã mất đi nguồn gốc của hắn - mới nhanh chóng suy yếu.

Cái gì đang diễn ra vậy?

Asura tặc lưỡi và ngay tức khắc đuổi theo sau Grid. Các thiên sứ đã chặn đường hắn. Tuy nhiên, điều đó chỉ câu được một tích tắc thời gian của Asura. Chính xác thì, họ làm tiêu tốn được vài động tác. Có vậy thôi.

Thế là đủ rồi. Biban đã đến nơi.

Kiếm năng - được mài giũa ở phía bên kia của kết giới được dựng lên bởi ảo ảnh của kiếm - được chứa đựng trong thanh kiếm của ông ấy. Asura và các thiên sứ cảm thấy đó là sự tích lũy uy lực bằng cách dùng sơ hở đã được tạo ra trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng sự thật thì khác.

Biban là chủ nhân của thế giới này. Ông ấy áp dụng dòng chảy thời gian chỉ lên bản thân theo một cách khác và đã tích lũy kiếm năng có trong hàng thập kỷ. Ông ấy chỉ cho phép bản thân mình tích lũy nó. Thậm chí không có một vệt kiếm năng nào bị mất đi trong suốt nhiều thập kỷ. Đó là bởi ông ấy là Thần Kiếm.

“Cảm ơn ngươi. Nhờ có ngươi, ta đã tìm hiểu được quyền năng có trong thanh kiếm của ta, học được những gì ta còn thiếu sót, và có thể cống hiến hết mình cho việc học hỏi.”

Có một tiếng cắt tuy nhỏ nhưng ghê rợn lúc cơ thể láng mịn của Asura bị cắt làm đôi. Máu vọt ra như đài phun nước đã bị màn kiếm chặn lại. Bóng dáng của Biban trông như một quý ông đang cầm chiếc ô trong suốt vào một ngày mưa máu.

“Grid, cứ yên nghỉ đi.”

“...Đùa à... ông đang đối xử với tôi như thể tôi... chết rồi vậy...”

Asura ngây người nhìn khung cảnh phi thực tế đang mở ra trước mắt hắn và nhíu mày gắt gỏng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!