Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1858: Chương 1852

Chương 1852

Cục thịt đỏ—không có cái tên nào khác dành cho nó. Cảm giác trung thực của họ là họ thậm chí không muốn nhắc tới nó.

“Xong rồi á? Thật à?”

Thông điệp thế giới hiện ra ngay khi Baal diệt vong—Toban vẫn đang reo hò khi nghĩ rằng chuyện này đã kết thúc, để rồi toát mồ hôi hột. Cục thịt đỏ không những toàn vẹn trước sự biến mất của Baal, mà tin tức về sự ra đời của một Tà Thần mới còn đến ngay sau đó nữa. Đúng là một tình huống tuyệt vọng.

‘Mình còn phải đối mặt với thứ tạp chủng ghê tởm này bao lâu nữa?’

Cục thịt đỏ tạo thành một hình tròn, song bề mặt lại không bằng phẳng. Là vì nó đang mang vô số khuôn mặt như một lớp vỏ bên ngoài. Miệng, mũi, cùng với mắt của người chết bị dính chặt vào cục thịt và ngọ nguậy trong từng giây. Họ dường như đang cùng nhau gào thét.

Làm ơn tới cứu tôi.

Họ dường như đang la hét để đưa họ ra khỏi đây.

Quằn quại!

Một trong những khuôn mặt người gắn vào cục thịt đỏ có vẻ hơi nhô lên. Cuối cùng, một hình người đã bị nôn ra. Đó một lần nữa lại là lưỡng ban Garam. Hắn đã bị Mir giết cách đó chưa lâu, nhưng đã được phục sinh trở lại, cơ thể của hắn được làm từ thịt của cục thịt đỏ.

“Nó rất tiện vì ta không phải sợ chết nữa.”

Garam nhếch mép và lao vào Mir. Giống như chính cơ thể mình, hắn đang cầm một thanh trường kiếm làm từ thịt.

Thanh kiếm liên tục lóe lên như tia chớp. Họ trao đổi hàng chục chiêu thức và Mir bị đẩy lùi vài bước. Đó là một cảnh tượng gây sốc.

Lúc đầu, Mir đã dễ dàng áp đảo Garam. Anh bị năng lượng của Kẻ giết Thần làm tổn thương, nhưng đã dễ dàng đối phó với Garam cùng các lưỡng ban. Tuy nhiên, Garam trở nên mạnh hơn mỗi lần hắn phục sinh và chưa gì đã đạt tới cấp độ tiếp thu kiếm thuật của Mir.

Garam là kẻ duy nhất. Các lưỡng ban khác đã bị giết dưới thanh kiếm của Mir cho dù chúng có phục sinh bao nhiêu lần, trong khi Garam trở nên mạnh hơn trong thời gian thực.

Đó là một khác biệt thuần túy về tài năng. Ngay cả khi chịu cùng một cái chết, Garam vẫn là kẻ duy nhất lập tức nhận ra thất bại của hắn và mau chóng đưa ra giải pháp. Hắn nhiều lần nghiên cứu và hiểu rõ hơn về cách kiếm thuật của Mir tước đi khả năng và dẫn tới cái chết của hắn.

Chẳng bao lâu sau, cục thịt đỏ không còn phục sinh các lưỡng ban khác nữa. Nó chỉ đúc Garam bằng thịt của chính nó. Trong quá trình ấy, tay chân của Garam đã dài hơn một chút. Cổ cùng mắt cá chân của hắn dày hơn, và những vết chai hình thành trên ngón tay và ngón chân của hắn. Cơ bắp trên toàn bộ cơ thể hắn đã được cải tổ theo một hình thức khác so với trước.

Đó là kết quả từ việc cục thịt đỏ đáp ứng lại bất cứ khi nào Garam nhận ra và khao khát những điều kiện thể chất cần thiết để vượt qua Mir. Garam bắt đầu theo kịp kiếm thuật của Mir bằng tài năng tuyệt đối và hắn thậm chí còn được cục thịt đỏ ban cho một cơ thể đã tiến hóa.

“Thanh kiếm hủy diệt các vị thần.”

Năng lượng của một Kẻ giết Thần—thanh trường kiếm nóng sáng đã chấp nhận linh khí được tạo ra từ những ý định của Garam và gây nên một vụ nổ mạnh. Nó có uy lực để triệt tiêu phần nào các yếu tố tuyệt đối trong Nhất - vũ khí rồng của Mir. Thanh kiếm của Garam - dễ dàng bị gãy mỗi lần nó va chạm với Nhất - đã lần đầu tiên nguyên vẹn. Nó chịu được hàng chục cú đánh và đang phân tán năng lượng nhợt nhạt.

Garam không có vẻ gì là thỏa mãn.

“Bảo nó sẽ hủy diệt một vị thần thì vẫn hơi quá đáng. Ta sẽ đặt tên nó khác đi vậy.”

Tấm đạo bào màu xanh lam bay phấp phới và trải ra như một bức màn. Đó là một cảnh tượng được tạo nên bởi sóng xung kích xảy ra khi Nhất xuyên qua ngực Garam.

“Hụa... Lẽ ra ta nên giáng thêm một đòn.”

Một cú vặn nhẹ của cổ tay.

Bịch!

Cơ thể Garam sụp đổ lúc hắn có chút ngạc nhiên và nhìn xuống Nhất - đã đi qua thanh kiếm của hắn như thể thanh kiếm của hắn là một tờ giấy. Thân thể đẹp đẽ teo tóp lại trong nháy mắt và biến thành cục thịt đỏ au bẩn thỉu.

Một miếng thịt có kích thước bằng nắm tay—đó là vật liệu tạo nên cơ thể của một bán thần.

Các khả năng của cục thịt đỏ là vô hạn.

“Vào lúc này thì ta tự hỏi là liệu Baal có vĩ đại hơn Thần Trời không đấy.”

Kịch.

Garam lại bước ra. Một lần nữa, đó là cơ thể được tạo thành từ một mảnh thịt nhỏ. Nó mới được làm nên không có vết thương nào hết.

“Không như Thần Trời bị giới hạn chỉ tạo ra được mấy chục lưỡng ban rác rưởi ngoại trừ ta và ngươi, tạo vật của Baal có thể sáng tạo và tiến hóa vô vàn đối tượng bằng cách sử dụng vật liệu mang tên ‘linh hồn’. Đúng chứ?”

Bài kiểm tra của Xi Vưu—Các lưỡng ban phải tự học tập và phát triển để đủ tư cách tham gia bài kiểm tra rồi vượt qua nó. Chúng phải cố gắng rất nhiều như thể chúng là con người. Điều đó là quá tầm thường đối với một sinh vật do một trong Các vị thần Khởi nguyên tạo ra.

Do đó, Garam không thỏa mãn với cuộc đời hắn. Hắn ghen tị với các Bậc chí tôn - những kẻ đã hoàn mỹ từ khi ra đời - và cảm thấy hoài nghi về hoàn cảnh của chính mình. Dĩ nhiên, điều đó đã thay đổi sau khi hắn gặp Grid.

Bất luận thế nào, thế giới bây giờ đã có cảm giác dễ dàng và thoải mái. Là vì tài năng bẩm sinh của hắn đã nở rộ hoàn toàn nhờ vào cục thịt đỏ.

“Cảm giác tuyệt lắm... Tại sao ngươi không để thứ này ăn luôn đi, Mir?”

“......”

Mir không trả lời.

Garam—giữa các lưỡng ban, hắn là kẻ đã bỏ bê học hành và rèn luyện.

Mir luôn tiếc rẻ vì Garam lãng phí tài năng của hắn, nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi. Sau khi khám phá ra rằng tính cách của Garam rất vặn vẹo, anh thấy mừng vì Garam lười biếng. Thành thật mà nói, bây giờ anh sẽ thú nhận : anh cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe tin Garam đã chết.

Thế nhưng, Garam đã trở lại, còn sống sờ sờ trước mắt anh, trong khi vẫn giữ được tài năng ghê gớm cùng sự tàn bạo đáng sợ của hắn.

‘Chừng nào chúng ta còn chưa thể hủy diệt cục thịt đỏ kia—’

Chẳng phải những con quái vật như Garam sẽ hồi sinh hết lần này tới lần khác và trở thành Baal thứ hai hay thứ ba sao? Anh tự hỏi rằng liệu cội nguồn của nỗi sợ hãi mà Grid đã cắt đứt có được phục sinh vào ngày nào đó hay không.

Mir nghĩ đến đây và nhắm mắt lại để kiểm soát hơi thở của mình. Anh khắc sâu trong tâm trí một quyết tâm. Quyết tâm đó—

“Lời cầu nguyện của ngươi thay đổi rồi. Lần này ngươi định dạy ta cái gì đây?”

“Đừng có mong chờ nó.”

Phương pháp để trấn áp tài năng của Garam hết sức đơn giản. Liên tục giết hắn mà không cho hắn cơ hội học hỏi. Lấy ví dụ.

“......?”

Giết hắn mà không để hắn nhận ra.

Bịch!

Chỉ sau khi Mir hất máu ra khỏi thanh kiếm của mình thì Garam mới gục xuống và chết như một con búp bê hỏng.

Mir - lưỡng ban mạnh nhất—cho tới khi anh gặp Grid, anh chỉ có một mơ ước : thực hiện các nguyện vọng của Võ Thần Xi Vưu và trở thành Võ Thần mới. Anh hoạt động cật lực dưới mưa và tuyết để đạt được giấc mơ đó. Ấy là trong khi biết ơn tài năng thiên bẩm của mình.

Đúng thế—Mir vượt trội hơn Garam về mọi mặt. Do vậy, Thần Trời đã xác định Mir làm đối thủ của Baal và Raphael. Garam mượn quyền năng của một ác quỷ và liên tục tiến hóa qua những biện pháp thiết thực, nhưng hắn không thể vượt qua nỗ lực trong hàng trăm năm của Mir.

Grid cũng biết giá trị của Mir. Thế nên, anh đã không chần chừ biến Mir thành sứ giả của mình và giao cho Mir vai trò quan trọng nhất trong cuộc viễn chinh này.

Cục thịt đỏ—một con quái vật sử dụng năng lực của những linh hồn được hấp thụ thông qua Baal, phục sinh họ thành các ác quỷ và dùng họ như thể tay chân của chính nó. Nó rất linh hoạt. Dễ dàng chống lại các mục tiêu cụ thể là chuyện hoàn toàn khả thi.

Ví dụ như Mercedes. Cô ấy có thể phân tích năng lực của người chết để phản công và vô hiệu hóa họ, nhưng điều đó tiêu tốn rất nhiều trí lực. Khi cô ấy chống lại năng lực của người chết mà cục thịt đỏ giải phóng, cô ấy sẽ càng trở nên dễ tổn thương theo thời gian lúc hứng chịu các đòn tấn công gọng kìm từ người chết được phục sinh làm ác quỷ.

Dù Braham có mạnh đến đâu, ông ấy vẫn là một pháp sư và dễ tổn thương trong cận chiến. Trong khi đó, Zik có điểm yếu là chiến lực của ông ấy giảm nhanh ngay khi không thể sử dụng các cổ tự. Nói cách khác, họ có thể bị tấn công bằng cách nào đó nếu cục thịt đỏ tận dụng hết năng lực của người chết.

Dựa trên cuộc thảo luận của Grid và Lauel, sứ giả có tỉ lệ thắng cao nhất trước cục thịt đỏ chắc chắn là Mir. Một thực thể tinh thông võ thuật trong quá trình mơ ước trở thành Võ Thần và tùy ý điều khiển quyền năng của Tứ Tượng—Mir có mức độ chịu đựng thích hợp trước mọi hình thức tấn công.

Anh có lẽ không giỏi bằng Mercedes, nhưng anh có sự thấu hiểu để nắm được những điểm yếu của mục tiêu. Anh có thể phô bày hỏa lực tương đương với Braham trong giây lát và có thể linh hoạt như Zik. Tất nhiên, kỳ vọng có phần thấp so với tiềm năng ‘giết được’ cục thịt đỏ của Braham, nhưng Mir có cơ hội cao nhất trong việc câu một khoảng thời gian ‘ổn định’ để Yura tìm ra cách tấn công cục thịt đỏ.

Cục thịt đỏ phải là một sinh vật sống. Rõ ràng là nó cảnh giác với việc Garam vừa mất mạng mà không kịp phản ứng và đã lôi ra thêm năng lực của người chết. Nó chuyển tải sâu sắc sự đau đớn, nỗi buồn, và cơn tuyệt vọng của các linh hồn mà nó đang mang tới cho Mir. Đó là dưới dạng phép thuật, kỹ năng, năng lực thể chất, lời quyền, và bệnh dịch.

Mir chịu đựng bằng quyền năng của Bạch Hổ, Huyền Vũ, và Chu Tước.

Anh thao túng mặt đất bằng quyền năng của Bạch Hổ để tránh các đòn tấn công vật lý, anh triệt tiêu những lời nguyền lẫn các bệnh dịch bằng chất độc cùng lời nguyền của Huyền Vũ, và anh nhanh chóng sử dụng quyền năng của Chu Tước để chữa lành các vết thương do phép thuật gây ra - thứ mà anh buộc phải để lọt.

“Tứ Thần được Grid giải phóng rồi cơ mà?”

Garam chứng kiến hình ảnh Tứ Tượng vươn lên đằng sau Mir và hắn nhíu mày. Trong quá khứ, hồi Garam vẫn còn sống, lý do chúng có thể sử dụng quyền năng của Tứ Tượng là vì Tứ Tượng bị phong ấn và đã suy yếu. Đó là một quyền năng có thể bị lấy đi bất cứ lúc nào ngay khi Tứ Tượng lấy lại ý chí tự do của họ.

Tuy nhiên, Mir đang sử dụng nó và đó còn là toàn bộ các quyền năng của Tứ Tượng.

“...Nhờ Grid mà ngươi làm quen với Tứ Tượng và giữ được sức mạnh của ngươi à? Khưkhư, ngươi có chút kiêu hãnh nào không vậy? Chỉ để có thể thu lợi nhiều hơn một chút mà ngươi phải bám lấy một kẻ chỉ là con người đơn thuần như Grid, thật ghê tởm khi thấy điều đó.”

Garam vào một tư thế khác hẳn so với trước. Đồng thời, cách hắn sử dụng Ý chí Vô dạng cũng thay đổi theo. Hắn bọc nó quanh cơ thể mình thay vì dùng nó để công kích và quấy nhiễu Mir. Nó khác với tự vệ. Thay vì trải rộng nó ra, nó được cô đặc và chồng lên nhau trên một khu vực cụ thể. Đó là bên dưới bàn chân của hắn.

Cùng lúc ấy, năng lượng vô dạng được cô đặc đã phát nổ và hắn đạt được sự gia tốc khủng khiếp. Hắn ý thức được dòng điện vẫn còn yếu ớt trong thanh kiếm của Mir. Garam nhận thấy rằng mình vừa mới bị Mir giết bằng ‘quyền năng của Thanh Long’. Hắn làm mọi thứ trong khả năng của mình để di chuyển nhanh hơn thế.

Vô ích thôi. Là vì Garam có thể làm gì thì Mir cũng có thể làm cái đó. Mir nâng cao năng lượng của Thanh Long và làm nổ tung năng lượng phi vật thể được ngưng tụ dưới khuỷu tay anh, trong khi chống đỡ cuộc tấn công của cục thịt đỏ. Anh uốn cong cổ tay để khớp với nó và thanh kiếm đã bay vút lên với tốc độ kinh khủng.

“Tên khốn này...”

Gã đó đã thấy và làm theo chăng?

Garam nhận ra những gì Mir vừa làm và bắt đầu chửi bới. Vị trí của hắn một lần nữa lại ở cạnh cục thịt đỏ.

“......?”

Biểu cảm của Garam có vẻ khó hiểu trong chốc lát trước khi hắn từ từ cứng đờ. Hắn nhận ra là mình đã chết mà không hề hay biết.

“Hử? Lại có cái trường hợp chó đẻ như thế này sao?”

Hắn càng mạnh thì có một gã càng phát triển nhanh hơn hắn một bước. Đây đã là lần thứ hai rồi.

Garam mỉm cười khi hình ảnh của Grid trùng với Mir. Đó là một biểu cảm hắn bộc lộ khi cơn giận của hắn bốc lên đỉnh đầu.

“Ta phải giết ngươi trước khi đủ tư cách để thách thức Grid.”

Âm điệu của hắn lắng xuống. Dường như hắn đang cố gắng tập trung. Garam đang suy nghĩ về cách để tấn công Mir - kẻ không để lộ sơ hở nào - để rồi hoàn toàn ngậm miệng và gục xuống. Đó là hậu quả khi xương và thịt trong thân dưới của hắn bị nghiền nát.

“Hả?”

Garam - không quan tâm mình chết bao nhiêu lần - đã khá lay chuyển. Là vì những gương mặt người - đang bao phủ bề mặt của cục thịt đỏ khổng lồ - đã bắt đầu vặn vẹo dữ dội. Rồi cục thịt đỏ bắt đầu phồng lên.

Một cái đốm trên cục thịt đã phát nổ. Là do phát đạn của Yura. Nó là một viên đạn tích tụ năng lực của người chết - những kẻ mà cục thịt đỏ đã phun ra trong suốt trận chiến. Phương pháp bắn cũng khác với mọi khi.

Faker nhét thẳng viên đạn vào thân thể của cục thịt. Sau khi cục thịt bị Yura bắn vài lần, anh đã xác định một lỗ hổng trong cục thịt đang sử dụng hệ thống miễn nhiễm - cảnh giác với Yura - và đã nhắm chính xác vào đó.

“Các ngươi...”

Garam nhận thấy tình hình. Phương pháp tấn công cục thịt đỏ - thứ dễ dàng tái tạo cho dù bị cắt và đập bao nhiêu lần—đó là tiêm ‘năng lượng dư thừa’ cùng một lúc để vượt quá mức độ cho phép dẫn đến tự hủy.

Trên thực tế, cục thịt đỏ đang sụp đổ. Từ góc nhìn của cục thịt - thứ vốn đang từ từ hấp thụ những năng lực và linh hồn thông qua Baal, việc cùng một lúc nhận lại toàn bộ năng lượng mà nó đã giải phóng là một trải nghiệm kỳ lạ và nguy hiểm. Cũng thật tuyệt khi Yura, Faker, Mir và Leraje tấn công vào những sơ hở được tạo ra mỗi lần nó lấy một phần thịt để tạo nên một thực thể khác và tích tụ những vết thương không được chữa lành hoàn toàn.

Tiếng gào thét của cục thịt - lúc nó vỡ vụn như bùn ngâm nước - kéo dài trong một lúc lâu. Thân xác của Garam - do nó tạo ra - cũng chịu ảnh hưởng và thậm chí còn sụp đổ thảm hại hơn nữa.

“Ngay bây giờ anh ấy nhất định đang chạy đến đây.”

Grid—anh ấy hẳn không có ý định ngơi nghỉ ngay cả sau khi đã giết Baal. Yura biết anh ấy sẽ làm việc để giúp đỡ các đồng sự của mình. Đây là lý do tại sao.

“Chúng ta phải kết liễu nó trước khi anh ấy tới. Chúng ta cần để anh ấy được nghỉ ngơi,” Yura động viên cả nhóm.

Hiệu quả là rất lớn.

Faker, Toban, Mir, cùng Leraje gật đầu và vật lộn để trôi theo dòng chảy mà cô ấy đã thay đổi. Họ đã xé xác cục thịt đỏ. Không lâu sau—

“Yura!”

Lúc Grid tới hiện trường...

[Sự biến dạng của địa ngục đã được hóa giải.]

Tình hình đã kết thúc. Những tiếng gào thét khủng khiếp của cục thịt đỏ đang hấp hối đã làm rung chuyển khu vực dưới lòng đất và làm phân tán những linh hồn mà nó đã tích tụ giống như Baal.

Đồng thời, trước thang máy dẫn lên bề mặt...

“Mẹ...” Braham chào hỏi Beriache. Trông ông ấy buồn hơn bao giờ hết.

“Con không muốn mẹ tới đây một mình.”

Pháp lực của Braham đã nhiễm thần tính. Đó là một thần lực rõ ràng.

Beriache mỉm cười đắng cay. ““Nhìn con như vậy, đáng lẽ ta không nên sinh ra Marie Rose.””

Rồi mọi chuyện đã chẳng lộn xộn đến thế.

Beriache đang cầm một thanh trường kiếm tối màu trong tay. Nó là kiếm quỷ làm từ pháp lực của Baal - thứ mà bà ấy đã hấp thụ hoàn toàn.

““Ta yên lòng rồi. Con đang cố bảo vệ em gái của con.””

Không phải thế. Con chỉ đang cố gắng giữ an toàn cho Grid mà thôi.

Tuy Braham muốn bác bỏ, nhưng ông ấy đã kìm lại. Đó là vì ông ấy nghĩ nước mắt sẽ tuôn rơi nếu ông ấy mở miệng ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!