Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 186: Chương 186

Chương 186

『 Có nhiều người chơi đang khám phá đường tới địa ngục để kiếm được một con memphis, thường được kể đến là ‘Noe’. Có một giả thuyết cho rằng lối vào địa ngục nằm ở đâu đó trong núi Astra, nhưng thực ra lại là tin giả. Chúng tôi tin rằng ‘Băng cướp người chơi’ trong núi Astra đã tung tin để dụ mọi người, nên xin mọi người hãy cẩn thận. 』

『 Tôi vừa mới nhận tin tức sốt dẻo. Người ta nói rằng một bản đồ của ‘Vương quốc Nhân ngư’ trong truyền thuyết đã được lưu hành. Vô số người chơi lúc này đang tiến về Vương quốc Nhân ngư. Ai là người đầu tiên tìm ra Vương quốc Nhân ngư vậy? Có đủ các thể loại suy đoán giữa các chuyên gia... 』

Youngwoo lắng nghe các bản tin liên quan tới Satisfy trong khi lái xe. Không phải vì quan tâm, mà là vì nghĩa vụ. Giờ anh đã nhận thức rõ rằng thông tin chính là sức mạnh.

“Người khám phá đầu tiên của Vương quốc Nhân ngư... Họ sẽ nhận được nhiều danh hiệu, tiền bạc và danh tiếng. Số đó lớn vô cùng.”

Anh không biết người đó là ai, nhưng anh thấy ghen tị. Bụng anh bắt đầu thấy đau.

‘...Tĩnh tâm. Tĩnh tâm.’

Youngwoo lo lắng rằng chứng rụng tóc của mình sẽ bắt đầu trở lại nên anh cố giữ bình tĩnh tới khi đến đích.

Kéét.

Youngwoo đỗ 23 và xuống xe. Mới chỉ 2 tuần trước, ngoài cửa nhà Youngwoo vẫn còn đông nghịt người, giờ thì vãn rồi. Người dân trong khu phố kiểm soát chặt chẽ sự ra vào của người ngoài, nên gia đình Youngwoo đã có thể lấy lại cuộc sống bình thường của mình.

“Con về rồi đây.”

“Mừng con về.”

Mẹ Youngwoo trông trẻ hẳn ra 10 tuổi. Bà ấy đã phải chịu khổ cực vì thằng con trong mấy năm qua, nhưng giờ bà ấy luôn tươi cười hạnh phúc vì con trai bà là anh hùng của Hàn Quốc rồi. Bà đã có thể thấy sự vĩ đại của con trai mình. Tới đâu bà cũng được chào đón, chỉ vì là mẹ của Youngwoo thôi.

“Quay phim có hoàn thành tốt không? Rửa tay trước đi con. Rồi vào ăn cơm. Mẹ có nướng cá vược đấy."

“Vâng.”

Trong quá khứ, Youngwoo không có gì làm động lực cả. Thậm chí ăn hay tắm rửa cũng thấy phiền phức. Anh bây giờ đã khác hoàn toàn. Động lực của anh đã hồi sinh. Anh thậm chí còn chạy bộ vào buổi sáng với Sehee.

“Oppa, hôm qua anh ngủ có 4 tiếng thôi à?” Sehee từ trong phòng học đi ra và hỏi. Cô bé không hề thể hiện ra, nhưng gần đây cô bé đã rất lo lắng về anh trai mình. Sehee e ngại việc anh ấy có thể gục xuống vì làm việc quá sức. Còn cả quả bom thuế kia nữa.

Youngwoo trả lời trong khi nhai cơm. “Từ hôm nay trở đi anh đã có thể ngủ nhiều hơn rồi. Hiện tại anh sẽ kiềm chế các hoạt động phát sóng. Nên hãy cùng đi bộ mỗi sáng nhá, bắt đầu từ ngày mai luôn.”

“Em tưởng anh không thích tập thể dục cơ mà?”

“Phải làm thôi em. Anh cần quan tâm chăm sóc sức khỏe của mình chứ.”

“Ý tưởng đúng đấy. Sức khỏe quan trọng hơn tiền.” Đây là những lời của bố anh. Ông ấy luôn luôn nghiêm khắc vì muốn con trai mình lớn lên nhanh nhất có thể, và giờ ông ấy đối xử với con trai mình bằng sự chân thành.

“Youngwoo, con đã thành đạt rồi. Con có được khối tài sản to lớn và niềm vinh dự ở một cái tuổi còn trẻ. Đã thế còn trả nợ cho bố nữa. Riêng chuyện đó thôi là đủ rồi. Đừng tham lam quá mà hủy hoại sức khỏe của mình con ạ.”

Đúng. Thế là đủ rồi. Bao nhiêu người gây dựng nổi 10 tỷ won tài sản ở tuổi 28, cũng như danh tiếng toàn cầu cơ chứ? Các vận động viên giỏi nhất có hàng trăm triệu trong tài khoản ngân hàng trong những năm của tuổi 20, nhưng bố của Youngwoo nghĩ điều đó là không cần thiết.

Ông ấy nghĩ Youngwoo cũng nghĩ vậy. Nhưng Youngwoo vẫn còn thiếu nhiều. Youngwoo tham lam hơn ông tưởng.

‘Có nhiều tiền thì tốt hơn mà bố. Giờ nhà mình đang ăn cá đù vàng như món phụ, nhưng hồi xưa thì sao?’

Youngwoo chưa từng thấy miếng thịt bò nào trong nhà mình cho tới tận năm trước. Lúc nào cũng chỉ có súp củ cải đỏ và thịt thì luôn là thịt lợn. Hương vị thì cũng chẳng ngon lành đến mức ấy. Súp củ cải quá nhạt, thịt lợn lại quá khô. Youngwoo đã hiểu lầm một chuyện trong khi khi ăn súp củ cải với thịt lợn.

‘Thịt bò trong súp chắc cũng chả ngon đâu... Có cái gia quy nào bảo nhà mình đừng nên ăn thịt bò hả?’

Nhưng sự thật là gì?

Năm nay anh ăn rất nhiều thịt bò. Nước súp đun với thịt ức ngọt và ngon miệng hơn nhiều, trong khi những xiên thịt lợn làm từ thịt lợn chất lượng cao sẽ mềm và dễ nhai hơn. Thịt sườn bò tan chảy trong miệng anh như thế thì còn gì để mà bàn cãi nữa.

Đúng. Không có gia quy chống ăn thịt bò nào cả. Chỉ là do nhà anh không có tiền mua thịt bò thôi. Sự khác biệt giữa có tiền và không có tiền được tiết lộ chỉ từ điều nhỏ nhặt như thế.

‘Con sẽ làm ra nhiều tiền hơn, bố ạ.’

Bố của Youngwoo là một người sống với suy nghĩ nên tiết kiệm thay vì kiếm nhiều tiền. Youngwoo không hề nói thẳng ra, nhưng anh tham lam hơn bố mình nhiều. Anh đã nếm qua hương vị của tiền rồi, đừng hòng anh để vuột mất nó. Anh không muốn quay lại những ngày tháng viêm màng túi đâu.

‘Được rồi… Mình sẽ chấp nhận ý kiến của Huroi và Lauel.’

Theo sau bố mình thì Youngwoo đã có cảm giác nhận ra điều ấy. Anh đang hướng tới một vị thế cao hơn.

‘Trở thành một lãnh chúa.’

Làng Bairan - cai trị bởi Hội Tzedakah - đã được nâng lên cấp thành phố vào 10 ngày trước. Mọi người bị cuốn hút bởi những màn thể hiện của Grid, Jishuka, Pon và Regas trong Giải đấu Quốc gia, và tiền thuế hàng tháng thu được của Bairan là một con số 500.000 vàng khổng lồ. Nó được định giá xấp xỉ 600 triệu won.

Điều này nghĩa là phát triển một lãnh thổ sẽ kiếm về cho anh một lượng lớn tiền hàng tháng. Anh thấy mình không tham không được.

‘Mình sẽ có một vùng đất.’

Trong Satisfy, Youngwoo là chồng của một người sở hữu lãnh thổ.

Nhưng là chồng thì khác biệt rõ rệt so với là lãnh chúa. Là chồng Irene, anh có thể có chút ảnh hưởng đến các chính sách, nhưng không được phép quản lý thuế một cách trực tiếp. Youngwoo muốn sở hữu một lãnh thổ riêng.

Sau khi bữa ăn kết thúc.

“Oppa.”

“Hở?”

“...Chúc ngủ ngon.”

Sehee muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại trở về phòng mình. Cô bé đang hành động thật kỳ lạ.

“Ngủ ngon nha~”

Youngwoo đang chìm sâu trong suy nghĩ đến mức không thể nhận ra hành vi kỳ lạ của em gái mình. Anh lập tức chui vào chiếc máy.

“Thế thì bắt đầu thôi.”

Cuối cùng cũng đến giờ đăng nhập vào Satisfy rồi. Nhưng trước đó, có thứ mà anh phải làm.

“Đầu tiên là.”

Tạch tạch!

Youngwoo lên mạng và vào ‘Hội quán Hâm mộ Grid.’ Rồi với tư cách là một trong 1,36 triệu thành viên, anh bắt đầu viết những lời ngợi ca về Grid. Anh làm chuyện này hàng ngày luôn.

<Grid-nim ngầu quá đi!>

Càng nhìn tôi càng thấy anh ấy đẹp trai hơn. ^^ ~ Có tin đồn rằng anh ấy bị hói, nhưng rõ ràng là vô căn cứ ^^ㅎㅎ

“Thơm rồi.”

Có một đợt anh phải đội tóc giả vì vụ rụng tóc này. Có một số tin đồn nói rằng anh trông khá kỳ lạ khi lên sóng hoặc là anh bị hói. Youngwoo hài lòng với bài đăng về chính mình và tham gia ‘câu lạc bộ những người hâm mộ Noe’ thành công.

Câu lạc bộ những người hâm mộ Noe có nhiều hơn 500.000 thành viên so với cái của anh.

‘Chó thật...’

Một con mèo mà lại được ưa thích hơn anh à? Niềm kiêu hãnh của anh bị tổn thương mỗi lần anh thấy điều đó. Youngwoo bắt đầu viết những lời vu khống về Noe như thường lệ.

<Noe chả có gì nổi bật ㅋ>

Noe sẽ hủy hoại vẻ đẹp của Grid khi đặt cạnh nhau. Con mèo trông thật ngạo mạn.

“Xả được tí buồn chán rồi. Hưhưhư...!”

Youngwoo thấy thỏa mãn khi nhìn vào bài viết ác ý của mình. Anh cuối cùng cũng đăng nhập vào Satisfy.

***

“Chồng yêu~”

Lâu đài Winston.

Một người phụ nữ với dáng người nhỏ bé bước vào vòng tay của Grid ngay khi anh mở mắt ra. Grid mỉm cười trước cảnh tượng quen thuộc vừa đúng lúc anh hiện ra trong trò chơi.

“Em đã chờ anh à? Irene.”

Vẻ mặt và giọng điệu của Grid khác biệt tùy thuộc vào đối tượng là ai. Anh là Shin Youngwoo hay Grid. Một thợ rèn hay một kiếm sĩ. Grid đã sống cuộc sống bốn nhân dạng này được một thời gian dài rồi, nên khả năng diễn xuất của anh cứ tự nhiên mà tăng lên. Không đúng, biết đâu anh có một vài tính cách luôn rồi.

“Anh giỏi tới vậy hả?” Grid hỏi Irene bằng đôi mắt dịu dàng.

“Trên thế giới này không một ai giỏi hơn anh.”

“Irene...”

“Chồng yêu...”

Mới hôm qua hai người họ còn ngủ với nhau. Đây đã là lần thứ tám rồi. Grid là một ‘vị thần’ trên giường nhờ vào chỉ số thể lực và khéo tay cao ngất của anh, nên được yêu thương là điều tự nhiên thôi.

“Mỗi ngày, em muốn mỗi ngày đều giống như hôm qua.”

“Haha...” Grid cười ngượng khi Irene bày tỏ ham muốn của mình một cách thật lòng. Rồi anh hỏi, “Các hiệp sĩ của anh đâu?”

“Em không chắc. Hôm nay mọi người đều bận rộn.”

Grid có tổng cộng 3 hiệp sĩ. Một là NPC Jude, trong khi hai người kia là Huroi và Lauel. Lớp nghề kép đầu tiên và người mạnh nhất Thập đại Tân binh đã cam kết trung thành với Grid. Do hệ thống trò chơi nên anh phải trả ít nhất 500 vàng cho mỗi hiệp sĩ hàng tháng, nhưng cũng đáng.

Mối quan hệ chủ nhân/nô lệ này rất hữu ích theo nhiều cách. Ví dụ như :

“Triệu hồi các hiệp sĩ.”

[Bạn muốn triệu hồi hiệp sĩ nào?]

“Huroi và Lauel.”

[Lệnh triệu hồi đã được gửi đi. Đang chờ phản hồi.]

[Mục tiêu đã chấp nhận lệnh triệu hồi.]

[Hiệp sĩ Huroi và Lauel đã được triệu hồi.]

Một khi các hiệp sĩ trả lời tiếng gọi của chủ nhân họ, họ sẽ được triệu hồi về bên cạnh anh ta, cho dù xa đến đâu đi chăng nữa. Nó là một kỹ năng nên không thể sử dụng được ở một số khu vực hoặc khi anh dính phép suy yếu dạng câm lặng, nhưng Grid kháng phép suy yếu câm lặng. Nghĩa là Grid có thể triệu hồi các hiệp sĩ bất cứ lúc nào, nên hệ thống này rất tốt cho anh.

“Ngài tới rồi, thưa Lãnh chủ.”

Huroi trung thành với Grid và giờ anh ấy hoàn toàn đắm chìm vào phục vụ Grid một cách chân thật, như một nhân vật trong vở kịch lịch sử vậy.

“Hôm nay anh vào game muộn.”

Lauel không khác gì Huroi. Cậu trung thành với vai trò của mình. Cậu không dùng danh hiệu cường điệu như là Lãnh chủ, nhưng cậu đã cúi đầu sau khi được triệu hồi. Grid nhìn hai thuộc hạ của mình đôi chút.

“Nào, đứng dậy đi. Hưhưhư... Tôi rất vui khi thấy diện mạo đáng tin cậy của hai người.”

“...”

Irene bối rối vì lý do nào đó rồi lấy cớ bận việc và rời đi. Giờ chỉ còn 3 người trong thư phòng của Grid.

Lauel hỏi ngay lập tức sau khi Irene ra khỏi đây. “Anh chỉ việc thì thầm thôi mà. Sao lại dùng triệu hồi? Anh không biết thời gian hồi của kỹ năng đó tận 36 tiếng à? Thời khắc quan trọng mà anh không dùng được thì sao?”

Grid là độc nhất đối với Lauel, vì anh là người duy nhất có thể làm ra những món đồ Lauel muốn. Grid lên tiếng như chả có chuyện gì lớn.

“Chà, có chuyện gì lớn chắc?”

“...”

Đây hoàn toàn là sự bất cẩn. Thật khó để khiến Grid hành động một cách cẩn thận sau khi anh ấy đánh bại những tên tuổi lớn trong Giải đấu Quốc gia. Sớm muộn anh ấy cũng sẽ ngậm trái đắng thôi.

‘Trái đắng đó, mình sẽ chặn nó lại.’

Khi Lauel còn đang nghĩ về vũ khí Grid sẽ làm cho mình, Huroi đã hỏi Grid một câu.

“Vậy ngài cho triệu hồi bọn tôi là vì...?”

Huroi đang trong quá trình hoàn thành một nhiệm vụ phụ săn quái vật đòi hỏi phải mất 3 giờ cưỡi phi long mới tới được. Anh muốn tin rằng Grid triệu hồi anh vì có chuyện khẩn cấp.

Rồi Grid mở miệng.

“Tôi sẽ trở thành một lãnh chúa.”

‘Cuối cùng thì...!’

Lúc đó là sau Giải đấu Quốc gia. Một tháng ngoài đời đã trôi qua, đối với Satisfy là 3 tháng. Trong khoảng thời gian đó, Grid đã ngồi làm vật phẩm cho Tzedakah và tích lũy tài sản cùng cấp độ kỹ năng. Grid làm đúng chức trách một thợ rèn của hội. Grid thỏa mãn với chuyện này. Anh quá mừng mỗi khi nhận được một phương pháp sản xuất mới.

Nhưng Huroi và Lauel nghĩ như thế là phí phạm sức mạnh của Grid. Thật không may khi thấy một tồn tại độc nhất như thế lại thỏa mãn với việc là một thợ rèn của một bang hội nhỏ mà không có bất kỳ mục tiêu lớn hơn nào.

Hai người họ cố gắng thuyết phục Grid. Thoát khỏi cái lồng nhỏ bé tên là Tzedakah này và giang cánh ra một thế giới rộng lớn hơn.

Grid lo lắng về quyết định của mình trong vài ngày.

“Tôi sẽ rút khỏi Tzedakah. Tôi sẽ tạo ra lực lượng độc nhất của mình, dựa trên những ý kiến của mọi người.”

Cuối cùng thì anh đã quyết định. Nhờ điều này mà Huroi và Lauel trở nên ngây ngất. Họ nghĩ rằng thời điểm thể hiện những tài năng của họ đã tới.

‘Lãnh chủ sẽ là người chơi đầu tiên...’

‘Trở thành một vị vua.’

Hai người đang nghĩ về Xà Phường. Với quyền lực của Grid, sao mà họ có thể không nghĩ về việc chinh phục lục địa được? Không phải Zibal, mà là định mệnh của Grid trở thành hoàng đế đầu tiên. Cả hai không nghi ngờ một chút nào hết.

Grid hiện chỉ có cái đích đơn giản là ‘trở thành một lãnh chúa’, nhưng Huroi và Lauel đang mơ tới việc đặt Grid lên một ngọn núi cao nơi. Để mà làm được điều đó...

“Sau khi thành lập bang hội mới của ngài, hãy mời Hội Tzedakah.”

Việc tìm kiếm nhân tài là không thể tránh khỏi. Hội Tzedakah có những người chơi xếp hạng mạnh nhất và là một lực lượng phải bị hấp thụ.

Lauel giảng giải, “Hội Tzedakah đã nghiện vật phẩm anh làm sẵn rồi và sẽ không muốn mất đi điều này. Vài người trong số họ, tính cả Jishuka, đều có một quyền lợi đặt vào anh. Họ chắc chắn sẽ gia nhập. Nếu anh muốn, họ nhất định sẽ trở thành các thuộc hạ của anh.”

Lauel chắc chắn chuyện này. Cậu mới chỉ đi theo Grid một tháng và trong tháng đó, cậu đã trở thành một người sống không thể thiếu Grid. Cậu là một nô lệ của vật phẩm rồi.

Cùng lúc ấy.

“Đã lâu không gặp.”

Một cô gái tóc vàng đang thu hút sự chú ý khi cô bước vào Winston. ID của cô ấy là Euphemina. Cô là người đầu tiên sở hữu lớp nghề cổ tích và là người khám phá đầu tiên của Vương quốc Nhân ngư.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!