Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1869: Chương 1863

Chương 1863

Đế chế Vượt hạng vũ trang khác với Đế chế Saharan. Nguyện vọng của Đế chế không bị áp đặt lên các quốc gia khác. Từ quan điểm của các quốc gia khác, không có lý do gì để bất tuân cả.

Ngay từ đầu, họ không nên bất tuân. Đó là vì mọi vương quốc trên lục địa đều phụ thuộc kinh tế vào Đế chế.

Vào thời điểm nào đó, họ tỉnh ra và điều này là những gì đã xảy đến. Đó là kết quả do Lauel tạo ra. Lauel đã đặt xiềng xích lên các vương quốc khác bằng tiền và quyền lực chứ không phải vũ lực. Nó thật lén lút và ngoan cố. Nó được thiết kế để họ không thể bất tuân Đế chế ngay cả khi bầu trời sụp đổ.

Gây hận thù cho người khác thì có gì lạ đâu. Đặc biệt, vương thất của các vương quốc khác không nhìn nhận Lauel một cách tích cực thì cũng là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, đây không phải là một tình huống bình thường. Tất cả các vương thất trên thế giới đều phục vụ Grid. Họ tự ý dâng cống phẩm. Họ mang đến sự ưu ái và hỗ trợ vô điều kiện còn trên cả mức độ không tuân lệnh Đế chế. Họ thậm chí còn biết ơn Lauel.

“Thủ tướng Lauel. Cảm ơn ngài vì đã làm vương quốc của ta phụ thuộc vào Đế chế. Nhờ ngài mà ta có thể vui vẻ phục vụ Đế chế hết lòng mà không gặp bất cứ phản ứng dữ dội nào từ bất kỳ ai.”

Trên thực tế, có nhiều vị vua bí mật hoan nghênh Lauel theo cách này.

“......”

Tại sảnh tiệc sau đám cưới hoành tráng...

Lauel - đã tăng cường đội hộ tống của mình vì có quá nhiều chỗ để bị đâm - làm một vẻ mặt kỳ lạ và phức tạp.

Ối dồi ôi. Thật sự lại có lúc anh nhận được lời cảm ơn chứ không phải phàn nàn này.

Ảnh hưởng của Grid đã được hiện thực hóa. Thật cảm động khi toàn nhân loại yêu mến và tôn trọng Grid.

‘Tuy mình hạnh phúc và tự hào, nhưng nó khó xử quá.’

Nói chính xác thì chuyện này thật xấu hổ. Lòng tốt của mọi người khiến anh cảm thấy có lỗi. Đó là một cảm xúc anh không cảm thấy ngay cả khi chôn sống hàng vạn tù nhân địch đã đầu hàng và buông vũ khí.

Basara - đang quan sát Lauel tăng dần tốc độ uống từ ly thủy tinh - nói một cách thận trọng, “Ta nghĩ trong tương lai, nếu ngài có thể thư giãn một chút thì tốt.”

Hãy rộng lượng đi—cô không dám dùng những lời như thế. Cô không muốn trông như mình đang đổ lỗi cho Lauel.

Basara có tính cách trái ngược với Lauel, nhưng cô vẫn tôn trọng Lauel. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Đế chế đương thời nhờ vào Lauel.

“……”

Lauel là một người thông minh. Anh lập tức nắm được ý nghĩa cùng sự cân nhắc trong lời nói của Basara. Một cuộc sống áp bức và lợi dụng người khác để phát triển Đế chế và Grid. Liệu có cần thiết phải làm điều này trong tương lai không?

Anh nghĩ về điều đó trong khi nhìn gương mặt của những người lấp đầy sảnh tiệc. Sau một hồi, Lauel nốc cạn ly vài lần nữa và nói, “Đúng vậy. Tôi muốn đi nghỉ mát.”

Grid và Đế chế đã càng trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Từ thời điểm cuộc viễn chinh địa ngục của Grid - điều mang đến cảm giác hơi vô lý - được hoàn tất thành công, việc thêm các bổ ngữ như ‘bất tử’ và ‘bất diệt’ đã được tán thành. Bất chấp bao nhiêu năm trôi qua, những chiến công của Grid sẽ không bị hao mòn. Anh sẽ được nhớ đến và ngợi ca mãi mãi, trừ khi thế giới bị hủy diệt.

Nói cách khác, chỉ có một điều mà Vượt hạng vũ trang Hội nên cẩn thận trong tương lai. Đó là ngăn chặn thế giới bị hủy diệt.

‘Rebecca.’

Lauel đáp lại bằng cách nâng ly chúc mừng với Basara đang mỉm cười và anh ngẩng đầu lên.

Trần nhà cao vút—anh nghĩ về bầu trời và Asgard tồn tại bên trên nó. Anh nhớ đến kẻ thống trị tối cao của Asgard - đã nhiều lần hủy diệt và tái tạo thế giới.

Đúng thế. Giờ chỉ còn một thứ để Vượt hạng vũ trang Hội đề phòng : Asgard.

“......?”

Lauel đang trầm ngâm về nó với một vẻ mặt nghiêm túc thì anh chợt lắng nghe cẩn thận. Là vì một cuộc trò chuyện thú vị đang diễn ra tại buổi tập hợp các thành viên Vượt hạng vũ trang.

“Tòa tháp Vô cực nhé?”

“Nghe yếu xìu.”

“Thế thì... Tòa tháp Nơi Bạn Có thể Mạnh hơn Vô tận?”

Tháp gì cơ? Mạnh hơn vô tận á?

Lauel thấy khó khăn khi phải rời bỏ các vị khách quý đang ngồi cạnh mình nên anh đã gửi một tin thì thầm cho Pon.

-Các anh đang nói về cái gì vậy?

-Ăn Chân giò Cay đã học được một tuyệt kỹ mới. Ông ấy có thể xây dựng một tòa tháp có thể leo lên không ngừng.

-......?

Anh không dễ gì hiểu được. Trong trường hợp này, tốt nhất là hỏi người có liên quan. Lauel gửi một tin thì thầm và Ăn Chân giò Cay giải thích.

-Đúng. Tôi có thể xây dựng một tòa tháp. Nó thậm chí còn ở định dạng phó bản. Như cậu biết thì công trình ma động có nhiều hạn chế vì nó chiếm diện tích lớn, nhưng tôi đã khắc phục được những hạn chế đó.

-Quả là tin vui. Vậy thì mạnh hơn vô tận nghĩa là sao?

-À... Cái đấy hơi phiền một chút, song không có giới hạn số tầng cậu có thể leo lên. Miễn là cậu có thể tập kích các trùm quái vật tồn tại trên mỗi tầng, về lý thuyết thì cậu có thể leo một tòa tháp hàng ngàn hay hàng vạn tầng.

-Các trùm quái vật có cho phần thưởng không?

-Tất nhiên là có. Tất cả các ma động huấn luyện mà tôi đã xây dựng cho tới nay đều đem lại những phần thưởng công bằng đấy thôi? Nó giống như thế. Khác biệt duy nhất là chỉ các trùm sau mỗi 10 tầng mới rơi ‘phần thưởng có thể mang ra ngoài’. Các trùm khác thì cung cấp ‘bổ trợ chỉ áp dụng bên trong tòa tháp’.

-Bổ trợ... tức là ông có thể trở nên mạnh hơn vô tận?

-Chuẩn không cần chỉnh.

-Còn hình phạt khi leo không được thì sao?

-Nếu cậu chết hoặc tự ý rời đi, cậu sẽ không được phép vào lại trong 48 giờ. Thế thôi. Có chết thì cũng không mất kinh nghiệm hay vật phẩm.

Tính vận dụng là bất tận. Việc nó là phó bản chính là lợi thế lớn nhất. Dường như tới cả Ăn Chân giò Cay cũng không thể đánh giá đúng mức độ của phần thưởng. Cơ mà, không có hình phạt, nên việc phần thưởng được trao sẽ là một lợi ích vô điều kiện. Trong một số trường hợp, để các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội, các kỵ sĩ của Đế chế, và các binh sĩ leo lên tòa tháp có vẻ là chuyện tốt.

Đúng lúc ấy, giọng của Tuyệt đỉnh Kiếm cất lên. “Tòa tháp Lớn Mạnh Hơn Khi Người ta Leo Lên Nó. Như này thì sao?”

“Ồ... Nghe được phết nhỉ? Nó có vẻ thu hút sự hăng máu nhề?”

“Gì thế Tuyệt đỉnh Kiếm? Sao anh lại thích cái tên này cơ chứ?”

‘Không hổ danh một nhà văn tuyệt vời..’

Lauel đang thấy ngưỡng mộ, để rồi nét mặt anh biến dạng.

Anh thực sự thích cái tên này sao? Đây thực sự là ảnh hưởng từ Grid à? Tiêu chuẩn của anh đã xuống dốc sau khi nếm trải cái khả năng đặt tên của Grid chăng?

Bên cạnh sự hoài nghi của Lauel, Ăn Chân giò Cay và tất cả các thành viên Vượt hạng vũ trang đều có phản ứng tích cực. Lauel nhanh chóng nắm bắt tình hình.

-Ông có định cho phép người ngoài vào tòa tháp không?

-Có lẽ sẽ rất tuyệt khi kiếm được nhiều tiền... tất nhiên, tôi sẽ xin phép cậu và Grid trước. Nếu không được thì tôi sẽ không làm.

-Không. Cứ làm như ông muốn đi.

Thiên đường khác với địa ngục. Đó là một nhóm hoàn chỉnh. Tức là nếu có xung đột, một cuộc chiến tranh quy mô lớn là không thể tránh khỏi. Như họ đã hiểu được từ Đại Chiến Nhân Quỷ, không chỉ có Vượt hạng vũ trang Hội mới nên mạnh mẽ. Thời đại hiện nay là như vậy.

-Tuy nhiên, tôi có thể chỉ định vị trí tòa tháp sẽ được xây dựng không?

-Tất nhiên.

-Tôi sẽ để ông biết khi nó được quyết định.

Lauel chú ý tới khái niệm tháp.

Một tòa tháp vươn cao vô tận.

Biết đâu. Biết đâu nó có thể vươn tới tận Asgard?

Asgard đương nhiên là một chiều không gian tách biệt với bề mặt. Sẽ khó mà đến được về mặt vật lý. Thế nhưng, anh không nghĩ chuyện đó là bất khả thi. Grid đã từng cưỡi một con rồng tới thiên đường rồi mà.

‘Giá mà mình có thể nhận được lời khuyên từ một Cổ Long... tùy thuộc vào vị trí của tòa tháp, chả phải nó sẽ đến được Asgard hay sao?’

Tất nhiên, để làm được điều này, tòa tháp phải đủ cao để chạm tới bầu trời. Nói cách khác, ai đó phải leo lên tòa tháp. Điều này thì có thể bất khả thi. Thông thường, các tòa tháp với cấu trúc này cũng tăng độ khó lên vô hạn định. Dù vậy, nó vẫn đáng để trông đợi. Trông đợi thì có mất gì đâu. Chưa kể, có một Cổ Long để xin lời khuyên đấy thôi.

Ác Long Bunhelier—họ tưởng ông ta sẽ là kẻ thù của nhân loại, nhưng ngạc nhiên thay, ông ta là Cổ Long đầu tiên đứng về phía nhân loại. Tất nhiên, Bunhelier chả quan tâm mấy đến nhân loại. Ông ta hợp tác với Grid hoàn toàn vì lợi ích của riêng mình.

Cơ mà, đấy chỉ là ngòi nổ thôi. Về sau, cảm giác đã rất khác. Ông ta thậm chí còn tham dự đám cưới của Grid ngày hôm nay với tư cách khách mời. Ông ta dị dung thành dạng người và che giấu danh tính của mình, nên không có sự xáo trộn nào cả, nhưng... từ những gì anh để ý, Bunhelier đang tương tác với loài bán long nhân. Vua của bán long nhân không vui và run rẩy vì sợ hãi.

‘Dù thế nào thì cũng tốt.’

Vượt hạng vũ trang Hội đã được phù hộ. Những nhân tài tập trung xung quanh Grid đều xuất sắc như nhau và thỉnh thoảng họ lại trúng độc đắc. Nhờ vậy mà anh sẽ bận rộn trở lại trong một thời gian...

Lauel mỉm cười lúc anh làm con hắc long nổi lên, khiến Basara lo lắng.

***

Ban đêm—nó chả gây ấn tượng gì cho Marie Rose. Khái niệm thời gian là vô ích đối với kẻ sống mãi như cô. Ngay từ đầu, cô đã dành hầu hết thời gian của mình trong quan tài. Cô không phân biệt giữa ngày và đêm và không bao giờ ý thức được điều đó.

Tuy nhiên, hôm nay thì khác. Cô cảm thấy nó ngay khi cảm nhận được cái chạm của Grid trong đám cưới vào ban ngày. Cô sẽ có một khoảng thời gian khó khăn vào đêm nay. Cô biết mình sẽ cùng lúc được trải nghiệm đủ thứ mà bản thân chưa từng trải qua trước đây sẽ sẽ đối mặt với một thay đổi to lớn.

Căng thẳng, dự đoán, và sợ hãi—những cảm xúc mà cô chưa bao giờ hình dung trước đây đã đến với cô một cách yếu ớt. Tất cả chúng đều là những cảm xúc làm xáo trộn thương số minh mẫn của một Bậc chí tôn.

Nhờ thế mà Marie Rose nhận ra người đàn ông trước mặt mình vĩ đại như thế nào. Một sự sống đã chiến đấu để bảo vệ những thứ quý giá của mình—anh ấy chắc hẳn luôn phải chịu đựng những cảm xúc này. Cô nghĩ là hẳn đã có rất nhiều khoảnh khắc anh ấy muốn chạy trốn.

Nhưng giờ anh ấy đã đạt đến điểm này. Khởi đầu như một con người yếu ớt, để rồi cuối cùng là đang cố gắng chế ngự cô...

Marie Rose đứng quay lưng về phía pháo hoa đang nổ trên bầu trời và từ từ cởi quần áo. Những khu vực mà trước đây không ai một dám xâm phạm thì giờ đã trơ trọi trước mắt Grid.

“Em e là mình có thể sẽ khác biệt.”

Marie Rose không biết ai khác cả. Cô nghĩ mình có thể sẽ khác biệt với những con người ngoài kia. Cô lo âu. Cô sợ là mình sẽ không giống với người khác và khiến Grid ghê tởm.

Grid nhìn chằm chằm vào cô trong cơn say đắm và từ từ mở miệng, “Em khác biệt.”

“......”

Nét mặt Marie Rose không đổi, nhưng trong lòng lại đang kích động.

Grid mỉm cười lúc anh đếm hàng mi đen đang run rẩy yếu ớt. “Đó là một vẻ đẹp mà anh chưa từng thấy trước đây.”

Cô gái xinh đẹp nhất trên đời—thân thể trần truồng của Marie Rose - lung linh trong suốt dưới ánh trăng... đoạn sau đã được bỏ qua.

Quyết tâm của Grid đã bị lung lay. Quyết tâm của anh là không ngủ với bất kỳ ai cho đến khi ‘sinh lực’ của mình tích tụ.

‘Nhưng mình phải chịu đựng dù thế nào đi chăng nữa.’

Grid lắc đầu để tỉnh táo lại và hồi tưởng các sự kiện trong ngày. Anh nhớ về phản ứng của Marie Rose - ngượng ngùng trước cái chạm của anh. Anh tin vào chỉ số khéo tay của mình - thứ có thể hoạt động ngay cả trên một Bậc chí tôn.

Anh sẽ thỏa mãn cô mà không cần làm chuyện đó...

Anh hạ quyết tâm và tập trung vào tình hình. Anh dùng những ngón tay của mình và bắt đầu cưng nựng Marie Rose.

“Ahh...” Marie Rose bị quyến rũ bởi một cảm giác mà cô chưa từng có trước đây và đã ghì chặt lấy Grid.

Lan da trắng như tuyết tỏa ra hơi nóng. Nó dường như tan chảy sau khi chạm vào làn da ấm nồng của Grid.

Grid thấy bứt rứt. Anh nghĩ Marie Rose sẽ tan biến như thế này mất.

Anh không muốn bỏ lỡ chuyện này.

Anh nắm chặt làn da mềm mại của cô, để lại những vết đỏ. Anh vòng hai cánh tay giữa nách cô và ghìm cô thật mạnh. Họ quấn lấy nhau như những con rắn.

“...Thế này là không đủ.”

Anh cảm thấy chóng mặt. Anh muốn trút hết mọi thứ vào đó bất chấp sinh lực của mình. Càng làm cho Marie Rose thỏa mãn, Grid càng bị mê hoặc. Rồi anh tỉnh lại.

Marie Rose đang ngồi trên bụng anh.

Đột ngột vậy ư?

Các giác quan của một Bậc chí tôn không thể đọc nổi tình hình. Grid đã tỉnh lại nhờ vào cơn rối trí vô cùng của anh và nhìn vào đã được bỏ qua của Marie Rose.

‘Mình phải chịu đựng. Chịu đựng đi nào.’

Cứ như thế—

Bỏ qua quá trình sau đó, những nỗ lực của Grid vẫn tiếp tục suốt đêm. Có cảm giác như anh đang chiến đấu với nhiều Baal vậy. Cả sức mạnh thể chất lẫn sức mạnh tinh thần của anh đã cạn kiệt đi rất nhiều. Đã mấy lần anh cảm thấy như muốn từ bỏ. Sau cùng, khi anh áp cơ thể ướt đẫm mồ hôi của mình vào lưng Marie Rose—

[‘Hạch tâm Đã Tồn tại Từ Khởi đầu của Thời gian’ cảm nhận được ham muốn mạnh mẽ của bạn.]

[Bạn có muốn điều ước của mình được thực hiện không?]

Vật phẩm mà anh nhận được để đổi lấy việc cứu thế giới đã phản ứng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!