Chương 1896
“Số lượng hiện diện quen mặt có vẻ đang tăng lên. Chít.”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang đang tập hợp trên Lục địa phía Đông. Grid cũng đã cảm thấy điều đó. Đấy là lý do anh tiếp tục dùng Thuấn bộ mà không cho bản thân chút thời gian nào để thở.
Bunhelier thấy phiền trước việc long châu có thể bị cướp chăng? Ông ta thúc giục Grid, “Phải rồi, nhanh chân lên. Tiểu Tinh Vương không phải kẻ có thể đối phó được khi thiếu ngươi đâu.”
Grid nhận ra danh tính của cảm giác kỳ lạ mà anh vẫn đang cảm thấy trước đó và hỏi một câu, “Sao ông cứ liên tục sử dụng một thuật ngữ tôn trọng thế?”
“Thuật ngữ tôn trọng gì?”
“Tại sao ông cứ gọi hắn là Tiểu Tinh Vương vậy?”
Nó đã là như vậy từ lúc họ ở khu vực của Thanh Long. Mỗi lần Tiểu Tinh được đề cập, Bunhelier đều gọi hắn bằng danh hiệu vương. Thế này đâu có giống một Cổ Long kiêu ngạo. Ông ta thậm chí còn nhấn mạnh nó một cách kỳ lạ, khiến Grid tự hỏi liệu có mối quan hệ gì giữa cả 2 không. Một nụ cười méo mó nở ra trên mặt của con chuột nhỏ xíu.
“Gọi một vị thần là vương thì tại sao lại là tôn trọng? Sở dĩ Thần Trời phong vương cho các đệ tử của lão ta không phải vì lão ta muốn chúng được tôn trọng đâu.”
“...À?”
“Hiếm khi tìm được kẻ nào ngây thơ y như Yatan.”
***
Số lượng mũi tên trút xuống - mỗi lần dây cung được buông ra - nhiều đến mức khó mà đoán được con số. Ngay cả 5 giác quan của Dương Nham cũng không đọc chính xác được. Đây là một trong những điểm mạnh của thần tính không màu.
Thần tính của 2 anh em - ẩn chứa trong những mũi tên mà Tiểu Tinh Vương bắn ra - rất hùng mạnh. Thần tính nhanh chóng nắm bắt và hấp thụ những nguyên lý của các đạo thuật mà Dương Nham đã nghiên cứu cả đời và gia tăng uy lực của nó. Nó phá hủy phép màu của pháp quyền mà Dương Nham đã có được sau nhiều lần giác ngộ và thậm chí còn xuyên thủng những tấm bùa hộ mệnh.
Chỉ khi nó sắp làm tiêu tan Trạng thái Tự nhiên - đang bọc xung quanh da của Dương Nham - thì nó mới mất đi uy lực của nó, phân tán ra, và biến mất.
‘Các vị thần đều toàn năng.’
Những đạo thuật, ma thuật phép tắc, bùa hộ mệnh, và Trạng thái Tự nhiên—chúng có các tác dụng khác nhau và giống như một cách tự vệ gấp 4 đối với Dương Nham. Ông ta tự tin rằng dù gặp phải kẻ thù nào, ông ta cũng sẽ không bao giờ bị phế chỉ trong 1 đòn.
Đúng là sự ngạo mạn đáng xấu hổ.
Vẻ mặt của Dương Nham dần tối sầm lúc ông ta đếm số lượng lá bùa còn lại. Ngay cả vào thời khắc này, ông ta cũng không dám oán giận Thánh Kiếm với Đạo chích Hiệp nghĩa - những người đang phá hủy các thể thức trên mặt đất. Đúng là họ đã tạo ra tình hình này và mang Tiểu Tinh Vương đến đây, nhưng Dương Nham là một bất tử đạo sĩ. Ông ta không tu luyện cả đời chỉ để đổ lỗi cho người khác.
‘Đó là nghiệp chướng của ta.’
Câu chuyện truyền miệng rằng thuồng luồng sống tại đây trong quá khứ xa xôi không hề biến mất và được lan truyền một cách bí mật. Dương Nham không ngăn cản mặc dù điều đó là hiển nhiên. Ông ta phải xây dựng một mối quan hệ trực tiếp với con người nếu muốn ngăn chặn sự chuyển giao qua miệng. Đó là một hành động không phù hợp với địa vị của ông ta - một người bị cô lập khỏi thế giới.
‘Lựa chọn tốt nhất ở đây là...’
Dương Nham rũ bỏ những suy nghĩ vô ích của mình và đánh giá tình hình. Ông ta phán xét rằng tốt hơn hết là thu hồi các thể thức - thứ sớm muộn gì cũng bị phá hủy - và lấy lại dù chỉ là một chút pháp quyền chứa đựng trong nó.
Giờ thì chuyện này đã xảy ra rồi, ông ta hy vọng rằng Thánh Kiếm đương thời có thể phá vỡ phong ấn của thuồng luồng và loại bỏ nó trong khi ông ta kìm chân Tiểu Tinh Vương. Tất nhiên, xác suất chuyện này xảy ra thậm chí không tới 1%. Con thuồng luồng có 2 viên long châu và giống như một thảm họa sống. Nó là một linh thú hùng mạnh không như bất cứ thứ gì ông ta từng thấy trước đây.
Thánh Kiếm tiền nhiệm còn chẳng dễ dàng xử lý được nó chứ nói gì Thánh Kiếm đương thời. Dù vậy, điều này vẫn tốt hơn là để Tiểu Tinh Vương âm thầm lấy nó đi.
Tiểu Tinh Vương nói,
Ngươi đang yếu đi rất nhanh. Ngươi có sở trường lừa gạt đấy nhỉ.
Tình hình còn trở nên tệ hơn. Tiểu Tinh Vương đã nhận ra rằng Dương Nham không phải một Bậc chí tôn. Việc hắn chú ý là điều tất yếu thôi. Đã được một lúc rồi và những suy nghĩ của Dương Nham không còn được khắc lên không gian này nữa.
Quả nhiên. Một bán thần có nguồn gốc từ con người hầu như không thể trở thành một Bậc chí tôn.
Vốn dĩ, nó không phải là gần như không thể. Nó hoàn toàn bất khả thi. Rồi do Grid và Hayate làm thiên mệnh thay đổi liên tiếp, điều này đã bị lãng quên trong một thời gian. 2 tồn tại này có điểm chung. Họ là những kẻ đã khiến Xi Vưu động thủ. Mặt khác, Dương Nham không thu hút được sự chú ý của Xi Vưu.
Ngươi đã lừa ta. Ngươi xứng đáng chịu thiên khiển.
Tiểu Tinh Vương tái khẳng định chuyện này và động lực của hắn chuyển sang cuộc tấn công một chiều.
Trong mỗi quãng nghỉ nhất thời được tạo ra khi bắn cây đại cung, hắn lại thiết lập các hình tượng phòng thủ để chuẩn bị cho một cú phản công. Ngay khi những phát bắn nhanh của hắn bắt đầu gây ra các vết thương chí mạng lên cơ thể của Dương Nham, một ngọn giáo ánh sáng đã từ trên trời đánh xuống. Đó là Phân hủy. Nó là đại phép thuật tối thượng tượng trưng cho Braham.
Là cánh tay phải của Grid.
Tiểu Tinh Vương không bị ngọn giáo xuyên qua. Có lẽ hắn đã thiết lập các hình tượng phòng thủ để chuẩn bị cho đòn phản công của một Bậc chí tôn, nhưng không có nghĩa là hắn đã bỏ đi lớp tự vệ của mình. Ngay cả thần tính mà Tiểu Tinh Vương đã tiêu hao cho tới nay cũng đều thuộc về Đại Tinh Vương và được chứa trong cây đại cung. Thần tính của Tiểu Tinh Vương vẫn ở trạng thái tốt và đang bảo vệ chủ nhân của nó.
Rốt cuộc thì ngươi đã can thiệp... tức là sẽ chẳng có gì lạ nếu Grid xuất hiện tại đây ngay lập tức.
Tiểu Tinh Vương không coi sự xuất hiện của Braham là một biến số. Dường như hắn đã dự đoán tình hình hiện tại từ thời điểm đối đầu với Kraugel.
Hắn hoan nghênh cái khả năng về sự can thiệp của Grid. Đương nhiên thôi. Lý do hắn ghé thăm Lục địa phía Tây là để đưa ra một lời đề nghị hợp tác với Grid. Ý chí của Tiểu Tinh Vương sẽ không thay đổi miễn là kẻ thù chung mang tên Asgard vẫn còn tồn tại.
Braham cười khẩy. “Đừng có trông đợi điều đó. Ngươi nghĩ Grid sẽ tin ngươi khi ngươi thậm chí còn phản bội anh trai mình à?”
Phản bội ấy hả? Cái đó là không đúng. Ta chỉ lợi dụng sự ngu ngốc của anh trai ta và hắn đã tự hủy hoại chính mình. Chà, ngươi hiểu sai thế nào cũng không quan trọng. Ngay cả khi Grid nghi ngờ ta, ta vẫn sẽ tin tưởng vào sức mạnh vũ trang của Xi Vưu.
Sở dĩ Hoàn Quốc sống sót trong trạng thái chưa hoàn thiện—Tiểu Tinh Vương biết điều đó hoàn toàn là nhờ Xi Vưu. Hắn biết giá trị của lá bài này và coi cuộc khủng hoảng như một cơ hội.
Đó là một thái độ rất xúc phạm dưới góc nhìn của Braham. Ông ấy vẫn còn ác cảm với Xi Vưu vì đã hoành hành ở Reinhardt. Không đời nào Tiểu Tinh Vương có thể trông tốt đẹp được khi hắn tin tưởng Xi Vưu.
Mặt khác, có cảm tình trong mắt Tiểu Tinh Vương khi hắn nhìn Braham.
Vị thần Phép thuật và Thông thái... sự tồn tại của ngươi đã tiến hóa để khiêu khích Judar. Hỡi cánh tay phải của Grid, ta cũng rất quý mến ngươi.
Mái tóc xám của Tiểu Tinh Vương tung bay trong gió lúc hắn mỉm cười dịu dàng. Tuy nhiên, phần tóc rẽ ngôi dường như được đo bằng thước thì không hề nhiễu loạn. Thần tính của hắn đảm bảo cho sự an toàn của chủ nhân nó cũng như vẻ đường hoàng của hắn.
Điều này trái ngược với diện mạo của Braham. Cổ áo cùng mái tóc của ông ấy bay loạn xạ một khi ông ấy giải phóng pháp lực bằng toàn bộ sức mạnh của mình. Sau cùng, một vài chiếc cúc trên áo khoác đã bật ra và bộ ngực rộng lẫn săn chắc của Braham đã được hé lộ.
Nó thu hút sự chú ý của Tiểu Tinh Vương.
Sức mạnh của cơ thể ngươi xứng đáng được gọi là một vị thần. Là hậu duệ trực hệ là như thế này sao?
Hắn không chỉ ngưỡng mộ. Tiểu Tinh Vương đã xác định các đặc điểm thể chất của Braham và phân tích thể tạng của ông ấy dựa trên điều này. Hắn dùng nó làm cơ sở để dự đoán nước đi tiếp theo của Braham.
Đôi chân dài của Braham xé toạc không khí. Nó để lại một vệt bạc. Đó là dấu vết của hàng chục phép thuật chồng chéo lên nhau, gợi nhớ tới một mảnh trăng lưỡi liềm sắc lẻm.
‘Ấn tượng thật...!’ Dương Nham vẫn đang thắc mắc về danh tính của người đàn ông tóc bạc đột nhiên xâm nhập, để rồi chợt há hốc vì ngưỡng mộ.
Đúng vậy—tình huống Dương Nham cộng dồn mọi lá bài chủ mình có để hình thành một trạng thái gần như Chí tôn là một nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho Braham.
Braham đã tận dụng tối đa cơ thể may mắn mà ông ấy nhận được từ dòng dõi hậu duệ trực hệ của mình. Ông ấy không chỉ sử dụng phép thuật với mục đích giải phóng nó. Thay vào đó, ông ấy khiến nó đọa vào trong cơ thể mình. Điều này đã cho ông ấy một sự gia tăng tạm thời vào khả năng di chuyển và sức tàn phá.
Nó không dễ như ông ấy nghĩ.
Hậu quả của việc cộng dồn nhiều loại thần chú khiến gánh nặng trên cơ thể ông ấy trở nên vô cùng lớn. Chưa kể, mức tiêu thụ pháp lực còn lớn hơn tưởng tượng. Có vẻ là sẽ khó mà duy trì được trạng thái này trong thời gian dài.
Có vẻ là ta cần phải sử dụng Bòn rút Mana mọi lúc... không dễ gì dùng phép trong khi duy trì 27 dấu ấn phép thuật. Ta cần thời gian để luy...?
Những suy nghĩ của Braham đã bị bày tỏ ra bên ngoài. Đấy không phải những gì ông ấy dự định. Thằng ngu nào lại công khai nói về tình trạng của mình trước mặt kẻ thù cơ chứ?
Đó là hiện tượng mà ngươi phải thích nghi để trở thành một Bậc chí tôn. Tốt hơn hết là kiểm soát nó. Nếu một ngày nào đó ngươi thực sự vươn tới hàng ngũ Chí tôn, hãy cố gắng hết sức.
Tiểu Tinh Vương không bị lừa 2 lần. Hắn đã nhìn thấu trạng thái tăng cường tạm thời của Braham ngay từ đầu và bắn cung. Đó là một phát bắn nhanh đơn phương không có sát khí. Là vì Tiểu Tinh Vương không có ý định làm hại Braham.
Trước hết, hắn không muốn làm mất lòng Grid. Ngoài ra, hắn có thể thoải mái thư giãn nhờ vào Kraugel.
Các thể thức của Dương Nham đang chi phối không gian nhanh lẹ này—các thể thức quy mô lớn từng đánh lừa cả những giác quan của Tiểu Tinh Vương đang bị tháo gỡ trong từng giây. Bằng chứng là Thánh Kiếm đang hoạt động tích cực lúc anh hung hãn đi xuyên rừng, hoang mạc, và đầm lầy.
Mục tiêu ngươi nên đánh không phải là ta, mà là lão già ngươi đang bảo vệ và con thuồng luồng sẽ sớm thức tỉnh. Tại sao ngươi không đổi ý ngay đi và ngoan ngoãn hợp tác với ta? Sẽ có lợi cho Grid nếu ta chiếm được long châu.
Tại sao?
Grid sẽ có chân thiên làm cộng tác.
Cái tên Thần Trời chính là thiên.
Braham thắc mắc,
Long châu là để khôi phục quyền năng của Thần Trời à?
“Đừng để bị lừa!” Dương Nham xen vào từ nơi ông ta đang lo lắng theo dõi tình hình. “Khả năng kẻ này trao long châu cho Thần Trời là rất mong manh! Hắn chắc hẳn phải có động cơ thầm kín là tự mình lấy nó và phi thăng thành tân thiên! Ngươi phải cảnh giác!”
...Chuyện đó thì không tốt à?
“......?”
Phản ứng không ngờ của Braham khiến Dương Nham câm nín. Rồi nguồn năng lượng vẫn đang đè nặng lên đỉnh núi nơi cả 3 đang đứng đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Trường nhìn của họ được mở rộng và những cảnh quan vô hình lần lượt xuất hiện. Đó là hậu quả khi các thể thức do Dương Nham giăng ra - trước đó đã chi phối cả khu vực - bị phá hủy hoàn toàn.
“Hả...?”
Một tốc độ nhanh hơn Dương Nham mong đợi nhiều. Ông ta thi triển công pháp thị giác của mình và quan sát khu vực đặt điểm trung tâm của thể thức. Rồi ông ta nhìn thấy. Đó là diện mạo của Thánh Kiếm đương thời đang dựa vào hàng tá bạn đồng hành thay vì một thanh kiếm duy nhất.
Vantner và Hurent dựng lên các chốt phòng thủ, trong khi các thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội lao đến hiện trường trước.
Euphemina - với khả năng chỉ định tọa độ để dịch chuyển số lượng lớn đã tăng theo cấp số nhân - đã tới hiện trường kịp thời để đổi lấy việc tiêu thụ một lượng lớn mana.
Braham nhún vai. Các cơ bắp căng phồng lên do phép thuật của ông ấy đang vặn vẹo.
Thuyết phục ta chẳng có ích gì đâu, Tiểu Tinh. Suy cho cùng, lựa chọn là ở Grid. Chỉ có một cách để ngươi đạt được mong muốn của mình trong tình huống này. Đánh bại ta trước khi mấy đứa kia chiếm được long châu.
Ngươi thông cảm với ham muốn của ta, nhưng lại dám đánh với ta sao? Có nhất thiết không vậy? Mọi thứ sẽ ổn nếu ngươi ngoan ngoãn tránh đường.
Những người này là bạn của Grid. Ta sẽ không an tâm nếu họ bị ngươi làm tổn thương. Khốn nạn. Ta không có ý đó.
Ra là vậy. Ta hiểu rồi.
Braham né được mũi tên mà Tiểu Tinh Vương bắn ra trong gang tấc. Hiển nhiên là nó nhanh hơn và mạnh hơn hồi nãy.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Braham và ý chí của ông ấy vượt khỏi tầm kiểm soát. Nó được khắc lên không gian này dưới dạng một câu hỏi.
Tiểu Tinh, ngươi vẫn đang che giấu các kỹ năng của mình cho tới giờ hả? Nguyên lý nào khiến ngươi mạnh mẽ hơn vậy?
...Thú vị đấy.
Hắn cảm thấy một sự đánh giá cao không thể giải thích được.
Lần đầu tiên, Tiểu Tinh Vương di chuyển mà không bắn cung. Hắn sử dụng Thuấn bộ để xuất hiện giữa Braham với Dương Nham. Rồi hắn đâm xuyên ngực Dương Nham bằng một thanh kiếm.
Braham không thể giúp đỡ được. Là vì một số lớp thần tính chồng lên nhau đã được giải phóng từ lòng bàn tay duỗi ra của Tiểu Tinh Vương, đẩy cơ thể ông ấy ra xa.
Braham, ngươi im lặng đi.
Khoảnh khắc Tiểu Tinh Vương đưa ra một lời cảnh báo rồi tóm cổ Dương Nham để vặn và bẻ gãy nó...
Thịch!
Khuôn mặt kiệt sức của Dương Nham đã trở nên tràn đầy sinh lực. Vì lý do nào đó, chuyện này xảy ra ngay sau khi mặt đất được biến đổi thành một cánh đồng nông nghiệp. Nhờ vậy, Dương Nham đã xoay xở để gạt bàn tay của Tiểu Tinh Vương đi và sống sót. Sau đó, ông ta chạm mắt một người đàn ông trên mặt đất. Đó là một người đàn ông trông như một nông dân. Nhờ người đàn ông đang tiếp thêm năng lượng cho thiên nhiên, uy lực của Trạng thái Tự nhiên đã được tăng cường.
Dương Nham không có thời gian để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Trước khi ông ta kịp nhận ra, thanh kiếm do Tiểu Tinh Vương rút ra và sử dụng đã chém vào ngực ông ta rồi.
Tiểu Tinh Vương đảo ánh mắt về phía mặt đất và mỉm cười.
Tại thời điểm này thì ngươi chắc phải là Thần Tai họa rồi.
Một con quái vật giống rồng đang trỗi dậy từ hồ nước - lộ ra sau khi các thể thức bị phá hủy.