Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1911: Chương 1905

Chương 1905

Grid đã luôn tự hỏi—vì sao Nữ thần không lấy lại phước lành của bà ta?

Mỗi lần anh vật lộn và nhận ra giá trị của phước lành cố hữu, sự mơ hồ lại tăng lên và nỗi lo âu lại bao trùm.

Anh có thể cảm thấy một mùi hôi thối khó chịu từ sâu trong cơ thể mình. Lời nguyền của Nữ thần - đội lốt một phước lành - đã mưng mủ và bám chặt vào số phận của anh. Anh muốn rũ bỏ nó ngay lập tức. Cảm giác nó như một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào, vì vậy anh dần trở nên lo lắng. Anh thậm chí còn có thói quen tính toán xem mình sẽ phải làm hại bao nhiêu vị thần nữa trước khi Nữ thần lộ nguyên hình.

‘...Nó không phải một lời nguyền hay một quả bom.’

Anh nhớ lại giọng nói của Nữ thần mà mình đã nghe khi lần đầu ghé thăm Tòa Thánh cách đây rất lâu.

Một giọng nói ấm áp vô cùng nhưng cũng có phần buồn bã. Lúc đó, anh chỉ đơn giản nghĩ là thật đáng tiếc cho những người phải chịu đau khổ dưới triều đại của giáo hoàng biến chất.

Thế nên, nó càng đáng nghi ngờ hơn. Tại sao Nữ thần lại quay lưng lại với mọi người mặc dù bà ta có lòng trắc ẩn dành cho họ? Chưa kể, tại sao bà ta lại dẫn đến hồi kết của thế giới?

Có ít thông tin đến nỗi anh không thể đoán được. Anh không thể hiểu được tâm lý của Nữ thần.

Nếu bà ta định tiêu diệt nhân loại một lần nữa, tại sao bà ta lại đưa ra những lời sấm truyền để giúp nhiều người đến vậy?? Sự ấm áp của Nữ thần là quá ‘thật’ để coi bà ta là một kẻ phản diện vừa phổ thông vừa hiển nhiên từ những lời sáo rỗng. Bên ngoài khác với bên trong. Grid đã tự mình trải nghiệm điều đó.

Bức chân dung hai mặt mà anh thấy trong lâu đài của Marie Rose.

Các vị thần trên trời về phe ác quỷ trong Đại Chiến Nhân Quỷ.

Thái độ của Yatan - vị thần anh đã gặp ở địa ngục của quá khứ, v.v.

Dựa trên những manh mối dần dần thu thập được, anh nhắc nhở mình về khả năng Rebecca có thể là bóng tối đằng sau ngày tận thế, nhưng anh không thể định nghĩa bà ta là ‘kẻ ác’ được. Anh đi đến kết luận rằng anh phải đích thân gặp bà ta. Thế rồi hôm nay—

‘Bà ta không tà ác.’

Grid cuối cùng đã bị thuyết phục. Bất chấp thông điệp thế giới [Thế giới đã vượt qua thảm cảnh hủy diệt] hiện lên ngay khi Bunhelier biến mất cùng Nữ thần, Grid không thể ấp ủ bất kỳ nỗi thù hận nào với bà ta.

Mà đúng hơn, anh thương hại bà ta. Một sinh vật nhận thức được rằng thế giới này là một trò chơi—chính vì nhận thức này mà bà ta đã dẫn dắt thế giới đến sự hủy diệt. Đó là một cái nhìn sâu sắc cùng sự hiểu biết mà chỉ Grid mới có được vì anh là người chơi.

“Vừa rồi... Reinhardt hẳn đã bị phá hủy nếu không nhờ Bunhelier.” Mặt khác, Braham có trực giác của một cư dân trong thế giới này. Giọng nói của ông ấy ẩn chứa ác tâm sâu đậm, nó run lên vì tức giận và sợ hãi. “Điều này đã khiến cho nó rõ ràng. Rebecca là bóng tối đằng sau ngày tận thế đã được lặp lại. Bà ta... là kẻ thù của thế giới chúng ta. Bà ta phải bị tiêu diệt.”

Đó là một sự quả quyết vượt trên cả quan điểm.

Grid để nó lọt vào tai này và đi ra tai kia lúc anh triệu hồi một con kỳ lân. “Bắp ngô Vượt hạng vũ trang, chắc là mày cũng đã thấy Nữ thần rồi.”

Cần có một sự xác minh cuối cùng.

“Bà ta là trinh nữ đúng không?”

Một trinh nữ—theo nghĩa từ điển, nó ám chỉ một phụ nữ chưa chồng. Nó chả quan trọng lắm. Tuy nhiên, khi hòa quyện với thần tính thì lại khác. Vì lý do nào đó, trong thần thoại, trinh nữ đồng nghĩa với một thánh thể. Do đó, một sinh vật như kỳ lân bị các trinh nữ làm cho u mê...

Bắp ngô Vượt hạng vũ trang gật đầu nhiệt tình. Có một biểu hiện rất ngây ngất như thể nó đang nhớ lại dáng hình thánh thiện của Rebecca. Thế là đủ rồi. Grid lau nước dãi của con kỳ lân khỏi mặt mình và mỉm cười nhẹ.

“...Nhóc cuối cùng đã trở nên điên rồ hơn rồi.” Braham quan sát cuộc xác minh trinh tiết với vẻ khó hiểu và không giấu nổi sự ghê tởm của ông ấy.

‘Ông ấy không gọi mình là điên. Ông ấy bảo là mình thậm chí còn điên hơn.’

Grid bị tổn thương sâu sắc trước những lời nói cực đoan của Braham, nhưng anh không hề lo lắng. Cứ dần dần giải quyết hiểu lầm là đủ rồi.

***

“Với chuyện này thì đã chắc chắn được một điều. Rebecca không phải Morpheus.”

Đây là phán quyết của Lauel sau khi nắm được mọi tình tiết.

Morpheus—nó là một sản phẩm của cơ học lượng tử. Sau nhiều lần biến điều không thể thành có thể, nó đã mở ra kỷ nguyên thực tại ảo. Nếu Chủ tịch Lim Cheolho tạo ra Morpheus và thiết kế Satisfy, thì Morpheus đã triển khai và quản lý Satisfy.

‘Vai trò’ của Morpheus trong Satisfy đương nhiên sẽ có thứ bậc cao. Người ta suy đoán rằng nó sẽ là xương sống của ‘hệ thống’, quản lý người chơi trong khi cai trị với tư cách một Vị thần Khởi nguyên và điều chỉnh sự cân bằng của thế giới.

Tuy nhiên, sự thật mà họ biết được vào hôm nay lại khác với mong đợi. Rebecca - kẻ đứng nhất trong Các vị thần Khởi nguyên - đang chống lại Morpheus. Chính xác hơn thì, bà ta đang kháng cự ‘thế giới’ được tạo ra bởi Chủ tịch Lim Cheolho và Morpheus.

“Bệ Hạ là một người chơi đời đầu, nên ngài chắc phải nhớ chứ nhỉ? Satisfy có lịch sử lùi ngày phát hành tới 4 lần.”

Tất nhiên là Grid nhớ chứ. 2 lần sau giai đoạn closed beta, và 2 lần sau giai đoạn open beta—Tập đoàn S.A đã thực hiện hành vi khả ố là lùi ngày phát hành trò chơi tới 4 lần.

Lúc đó, giá cổ phiếu của Tập đoàn S.A đã có nhiều biến động.

Vì đó là thời điểm mà nhiều người nghi ngờ rằng còn quá sớm để có một trò chơi thể hiện được cả 5 giác quan giống như ngoài đời, nhiều chuyên gia khẳng định rằng ngày phát hành của Satisfy sẽ chỉ có thể xảy ra trong nhiều thập kỷ sau.

‘...Nghĩ lại thì, lũ chuyên gia đã sai từ hồi đó rồi.’

Grid gật đầu và Lauel kể cho anh câu chuyện ẩn giấu đằng sau nó.

“Trên thực tế, thời gian của giai đoạn closed beta đã bị trì hoãn 5 lần.”

“Thật á...? Anh chưa bao giờ nghe về chuyện đó mà?”

“Vào lúc ấy, lịch trình chi tiết chỉ được giao cho những nhà đầu tư lớn.”

Grid thắc mắc, “Làm sao cậu biết điều này khi cậu bắt đầu trò chơi muộn hơn 1 năm?”

“Cha của thuộc hạ đã đầu tư rất nhiều.”

‘Ah, cậu ấy là con nhà siêu giàu.’

“Dù thế nào đi nữa, vào thời điểm đó, nhiều người đã nghĩ rằng ngày phát hành bị lùi lại vì có vấn đề trong nội bộ Tập đoàn S.A hoặc do thiếu công nghệ... thuộc hạ đang đi đến đâu với điều này sao? Khi nhìn lại, nó là một lý do hoàn toàn khác. Không quá lời khi nói rằng năng lực công nghệ của Tập đoàn S.A đã đạt đến một tầm cao mới, và quyền lực của Chủ tịch Lim Cheolho trong tập đoàn là tuyệt đối.”

Đúng thế—mức độ hoàn thiện của Satisfy khi được phát hành đã vượt xa những kỳ vọng và tưởng tượng của mọi người. Nó là một thế giới khác hoàn hảo đến mức thật vô lý nếu chỉ mô tả nó như một trò chơi.

Thế thì tại sao ngày phát hành lại bị trì hoãn? Nó đã trở thành một bí ẩn chưa có lời giải.

Phải tới hôm nay sự thật mới được phơi bày.

Rebecca và Yatan—họ biết bản chất của thế giới này và liên tục hợp tác với nhau để hủy. Do vậy, thế giới quan của Satisfy không bao giờ đạt đến ‘điểm’ mà người chơi có thể can thiệp. Tập đoàn S.A đã phải hoãn ngày phát hành nhiều lần. Nói đơn giản thì, Các vị thần Khởi nguyên - cho đến nay vẫn bị tưởng là Morpheus - thực chất lại là nguyên nhân của ‘trục trặc hệ thống’, hay còn gọi là lỗi game.

“Trong số họ, có vẻ Thần Trời đã được chữa khỏi nhờ vào một vắc-xin.”

Điều này hẳn đã khiến ông ta trở nên đối nghịch với Rebecca và tạo ra thần thoại vĩ đại, Cuộc chiến của Các vị thần.

“Yatan... thuộc hạ không biết về ông ta. Thấy cách ông ta cố gắng đưa một manh mối cho Bệ Hạ trong khi để lại một lời nhắn rằng ông ta ghét nhà phát triển, dường như ông ta vẫn chưa được chữa khỏi hoàn toàn... Rebecca sẽ không giết ông ta chẳng vì lý do gì đâu...”

“Rồng Phản quang thì sao?”

Rồng Phản quang—long thần đã cố gắng ngăn chặn sự hủy diệt bằng cách xuất hiện mỗi lần thế giới chạm đến điểm hủy diệt.

“Đó là xương sống của vắc-xin và là ý chí của Morpheus. Các Cổ Long khác chắc hẳn cũng đang hoạt động như vắc-xin tới khi họ ‘quên’.”

Tộc rồng không được tạo ra để người chơi giết. Hỏa Long Trauka từng đi săn các vị thần trên trời, nhưng ngạc nhiên thay, tộc rồng không dễ dàng làm hại con người.

Bunhelier cũng yêu phụ nữ loài người nữa...

Có kha khá lý do để suy đoán rằng các Cổ Long là ‘những thực thể ưu ái thế giới này’.

Tóc, tóc.

Lauel gõ lên bàn và nghĩ về điều đó. Rồi anh từ từ đi đến một kết luận.

“Vì Bunhelier gọi Bệ Hạ là bạn nên có thể giả sử ông ta cùng phe đúng không? Nếu là vậy thì đáng để xem xét tỉ lệ thắng trước Rebecca.”

Grid không phải một người chơi bình thường. Điều đó không chỉ là sự suy nghĩ. Hầu hết các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội chịu ảnh hưởng từ Grid đều có một nhận thức khác với người chơi bình thường. Họ chấp nhận Satisfy như ‘một thế giới khác’ hơn là một trò chơi và đánh đồng các NPC với con người. Họ không có lựa chọn nào ngoài đối đầu với Rebecca - kẻ đang cố hủy diệt thế giới xuất phát từ tinh thần nổi loạn chống lại người tạo ra bà ta.

Trên thực tế, hôm nay hệ thống đã gián tiếp đề cập đến điều đó. Nếu không nhờ Bunhelier, thế giới đã bị hủy diệt.

“Nhìn lại cái cách bà ta bắn thần tính với tốc độ ánh sáng, Rebecca chắc hẳn gần như bất khả chiến bại... nhưng bà ta sẽ thua kém Bệ Hạ khi ngài cưỡi Bunhelier.”

Tại sao long thần - hay là vắc-xin - lại phải mang hình hài của rồng ‘phản quang’? Là vì đó là cách duy nhất anh có thể đối đầu Rebecca.

Đối lập hoàn hảo của ánh sáng—Lauel đánh giá rằng Grid có cơ hội chiến thắng nếu anh hợp tác với Bunhelier.

“Tiền đề sai rồi.” Grid tỏ vẻ cay đắng lúc anh lắc đầu.

“Chúng ta nên thảo luận xem liệu có cơ hội chiến thắng trước Bunhelier không chứ chẳng phải Rebecca.”

“......”

“Cậu biết sự thật, đúng không? Rebecca không hủy diệt thế giới chỉ vì cảm giác ghê tởm. Bà ta e ngại và cảnh giác rằng người chơi sẽ không đối xử với cư dân của thế giới này như con người.”

“Có khá nhiều người như vậy, ngay cả vào khoảnh khắc này.”

Như đã đề cập trước đó.

Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội là độc nhất vô nhị. Người ta nói rằng nhân loại đã trở thành một sau khi trải qua Đại Chiến Nhân Quỷ, nhưng nhiều người chơi vẫn không coi trọng nhân quyền của các NPC.

Giống như Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội, họ có mối quan hệ với một số NPC nhất định và coi trọng các NPC đó, nhưng họ không nhận diện tất cả các NPC là con người. Họ phân biệt cặn kẽ giữa trò chơi và ngoài đời để tránh mắc bệnh tâm thần.

Tình hình mà Rebecca lo sợ—đó là cư dân của thế giới này sẽ bị đối xử như các công cụ, hay thậm chí còn tệ hơn, không phải con người...

Tất nhiên tình hình đã từng nghiêm trọng hơn nhiều. Với Grid thì nó đáng buồn kinh khủng, nhưng nó sẽ không thay đổi mấy trong tương lai.

“Cơ mà, từ đầu Rebecca đâu có chống lại người chơi.”

Một bi kịch không thể ngăn chặn được—Rebecca chỉ đứng nhìn khi từng người chơi bắt đầu xuất hiện trên thế giới. Hẳn đã có lúc bà ta cảm thấy hy vọng sau khi chứng kiến những người như Grid và Damian.

“Vậy nên ngay từ đầu anh cũng sẽ không thù địch với bà ta.”

Grid muốn để Rebecca biết rằng niềm hy vọng của bà ta vẫn còn tồn tại.

“...Các Cổ Long rất hùng mạnh và họ có tận 4. Trong số họ, không sai khi xác định Bunhelier là Rồng Phản quang. Ngài có thể đối phó với họ không? Những Khí huyết mà họ tùy hứng phóng ra có thể tàn phá mọi thứ mà Bệ Hạ yêu quý. Trong trường hợp xấu nhất, rất có thể toàn bộ tộc rồng trên thế giới sẽ hợp lực với các Cổ Long.”

Đây là lý do Lauel giả vờ không biết gì và khuyên Grid đối đầu với Rebecca. Đó là lẽ tự nhiên vì anh nhắm đến điều tốt đẹp nhất.

Rebecca rõ ràng là mạnh, nhưng có một thiên địch mang tên tộc rồng.

Mặt khác, các Cổ Long không giống thế. Họ đủ hùng mạnh để săn các vị thần trên trời trong quá khứ và không sai khi nói rằng gần như không có cách nào để đối đầu với họ. Đó là một con đường chông gai.

Grid không nên hợp tác với Rebecca. Tốt nhất là hợp tác với các Cổ Long để giết Rebecca. Nhắm mắt làm ngơ trước hoàn cảnh đáng buồn của Rebecca là một vấn đề rất đơn giản.

“Ngay từ đầu, Rebecca là một đại ác ma. Bà ta đúng là kẻ đã hủy diệt thế giới còn gì?”

“Ít nhất thì bà ta đã không hủy diệt thế giới mà chúng ta biết. Bà ta đã kiên nhẫn, bà ta đã quan sát, và bà ta đã cho chúng ta một cơ hội.”

“...Về nhiều mặt thì điều đó rất xa vời, ngài biết mà?”

“Cậu mới là đứa đầu rỗng đấy nhờ? Chả có gì đảm bảo các Cổ Long sẽ hành động vì lợi ích của chúng ta chỉ vì họ thù địch với Rebecca đâu.”

Lúc bọn họ đang dần lên giọng...

Ai đó bật tung cửa đại sảnh và chạy vào. Đó là Garion - Thần Đất. Mặt cô trắng bệch khi truyền đạt tin tức gây chấn động, “V-Vùng đất tại phương đông... vùng đất tại phương đông đang biến mất.”

“......!!”

Grid nhảy ra khỏi ghế.

Những lời của Xi Vưu hiện lên trong tâm trí anh.

“Thế cân bằng mà ngươi vẫn đang duy trì sẽ bị phá vỡ một lần nữa. Ngươi có xử lý nổi không?”

“Quyền năng mạnh mẽ của vận mệnh mà ngươi sở hữu sắp kết thúc một kỷ nguyên nữa.”

“Dù sao thì ngươi đã đặt được tay mình lên long châu rồi còn gì? Bất chấp lời cảnh báo của ta, thế cân bằng sẽ sớm bị phá vỡ và một kỷ nguyên mới sẽ đến. Với thời điểm hiện tại, ngay cả khi đó không phải ngươi, các Cổ Long cũng sẽ chiến đấu với ta.”

“Nếu ta vẫn còn sống khi ngươi đủ lông đủ cánh, lúc đó ta sẽ yêu cầu một cuộc đối đầu khác.”

Bunhelier đã lấy lại long châu của ông ta. Có lẽ nhờ vậy mà các Cổ Long đã thoát khỏi sự lãng quên và đi săn lùng Xi Vưu.

“Quả nhiên... Bệ Hạ nói đúng. Chúng ta đứng về phía ai không quan trọng.” Lauel đứng lên sau Grid. Anh đối mặt trực tiếp với Grid và nói, “Thưa Bệ Hạ, hãy hành động như bình thường. Chúng thuộc hạ sẽ hỗ trợ ngài bằng tất cả khả năng của mình.”

Mắt Grid vẫn đang lay động dữ dội. Giờ thì chúng đã về lại bình thường.

“Ừ.”

Một kỷ nguyên đi đến hồi kết một lần nữa sao?

Thế thì anh sẽ dẫn dắt nó đến một kỷ nguyên tốt đẹp hơn—Grid đang suy nghĩ một cách đơn giản thì trường nhìn của anh đột ngột bị tô màu bằng ánh sáng.

[Nữ thần Ánh sáng, ‘Rebecca’, mời bạn tới ‘không gian nguyên thủy’.]

[Khuyến cáo không nên đáp lại lời mời.]

Cánh cửa đột nhiên xuất hiện trước mặt anh và tỏa sáng rực rỡ—một cửa sổ cảnh báo màu đỏ đang nhấp nháy bên trên nó. Đó là ‘ý chí của hệ thống (Morpheus)’ mà Grid không còn xa lạ nữa. Grid không thể bị kiềm chế bởi nó.

Đơn Nhất chi Thần - do chính bản thân anh sinh ra - đã phán xét và hành động theo ý mình.

[Bạn đã tiến vào không gian nguyên thủy.]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!