Chương 1907
Trang sử đã bị niêm phong.
Grid bỏ qua nó như thể nó chẳng đáng kể. Đó là một sự kiện đã nằm trong phạm vi dự đoán. Đối với Grid - người đánh đồng Morpheus với Tập đoàn S.A, anh cảm thấy sự can thiệp như vậy là điều đương nhiên.
‘Nhìn cách thức hoạt động của công ty, mình nghĩ nó phải xuất phát từ cấp trên.’
Chủ tịch Lim Cheolho—mỗi lần Grid đạt được những thành tựu to lớn, Chủ tịch Lim Cheolho sẽ gửi rất nhiều quà. Ông ấy cũng thường đích thân đến thăm để chia sẻ rượu thuốc với bố mẹ của Youngwoo...
Nhìn bề ngoài, ông ấy có tư tưởng khá phóng khoáng.
“Không hề có ánh sáng. Ta không ngờ ảnh hưởng của ngoại thần lại vươn tới được nơi này...” Vẻ mặt Rebecca cứng đờ. Bà ấy dường như đang nói về những phần thưởng của trang sử.
‘Nếu trang sử được viết hẳn hoi, liệu nó có nhận được sự bảo hộ của ánh sáng không nhỉ?’
Một trang sử được hoàn thành bằng đức tin của một Vị thần Khởi nguyên—có thể nói chắc chắn rằng nó chứa đựng nội dung đủ sức làm đảo lộn thế giới. Đương nhiên, giá trị của các phần thưởng sẽ cao nhất từ trước đến nay. Nó đã bị phong ấn nên anh không thể kiểm tra. Nhưng...
“Không sao đâu.” Grid thể hiện một vẻ ngoài trưởng thành. Bất luận thế nào, nó cũng đã xảy ra rồi và đó là điều không thể cản lại được. Bị ám ảnh với nó sẽ chỉ khiến anh cảm thấy bẩn thỉu hơn mà thôi.
‘Có khả năng nó sẽ được giải quyết tới một mức nào đấy bằng cách mượn lời của Huroi.’
Trang sử bị dừng lại thì sao nào? Quyền năng tới từ lời truyền miệng thông qua những câu chuyện của mọi người cũng đã được chứng minh qua sự cố long châu lần này. Cứ lan truyền câu chuyện bí mật là đủ rồi.
Nữ thần bảo anh, “...Máu đang chảy từ bàn tay ngài kìa.”
“E hèm....” Grid hắng giọng vì xấu hổ trong khi ánh sáng ấm áp bao quanh nắm tay của anh. 2 bàn tay anh - vẫn đang chảy máu do móng tay cắm vào - đã hồi phục trong nháy mắt. À không, nó còn vượt quá mức độ hồi phục..
[Da và cơ bắp của bạn đã trở nên khỏe hơn.]
[Chỉ số đặc biệt ‘Sức chịu đựng Vật lý’ đã được mở ra.]
“......?”
Đây là... một Vị thần Khởi nguyên đó sao?
Một chỉ số đặc biệt được mở ra chỉ từ việc nhận phép hồi phục từ bà ấy. Thế thì phần thưởng của trang sử sẽ khủng tới mức nào...?
Cơn giận mà anh đang cố gắng kìm nén đã sắp dâng lên lần nữa...
Grid chỉ mấp mé giữ được bình tĩnh và đã đổi chủ đề, “Như tôi nói trước đó, tôi hiểu ngài.”
Cuộc đấu tranh để bảo vệ thế giới quý giá—những bước đi trong quá khứ của Nữ thần giống với của Grid hiện tại. Đương nhiên là anh cảm thông và hiểu rồi. Anh trở nên háo hức muốn giúp đỡ bà ấy.
“Không cần biết ngài đã phá hủy thế giới bao nhiêu lần... sức nặng tới từ tội ác của ngài có thể sánh ngang với kích thước của vũ trụ, nhưng tôi không có ý định đổ lỗi cho ngài.”
Nữ thần không có lựa chọn nào ngoài làm vậy. Mục đích của bà ấy là ngăn Satisfy mở cửa. Anh cũng hiểu tại sao.
“Nhưng... tại sao ngài lại giết Yatan?”
Tất nhiên, một vị thần không thể chết. Ông ta cũng là một Vị thần Khởi nguyên, nên ông ta không thể nào diệt vong được. Cơ mà, rất lâu rồi không ai nhìn thấy Yatan. Ông ta thậm chí không thò mũi ra khi địa ngục quý giá của mình bị biến dạng như thế. Có thể nói rằng ông ta chắc hẳn đã bị đặt vào tình trạng cận kề cái chết, và bởi Nữ thần chứ không phải ai khác.
Grid nhớ lại cái kết của Yatan mà anh đã thấy trong địa ngục xưa cũ và hỏi thẳng, “Chẳng phải ông ta là kẻ duy nhất hiểu ngài và cộng tác với ngài sao?”
Tại sao bà ấy lại phải làm hại ông ta?
“Ngài lo sợ ông ta trở thành Thần Trời thứ hai sao?”
“Đúng.” Nữ thần là một thực thể rất mạnh. Cho dù bộc lộ nỗi buồn nhưng bà ấy không hề dao động mà đã đáp lại ngay lập tức. Bà ấy phải có một tính cách kỷ luật để đối mặt với thực tại khủng khiếp mà không quay lưng lại với nó. “Tại thời điểm nào đó, ông ta đã cho thấy những dấu hiệu. Ông ta nói mình ghét ngoại thần, nhưng thắc mắc liệu việc chống lại thiên mệnh có đúng hay không. Giống hệt như Thần Trời trước cuộc chiến.”
Do đó, bà ấy đã tuyên án tử hình ông ta. Linh hồn của Yatan bị phong ấn trong một ngôi đền được xây dựng tại điểm cuối của một chiều không gian. Nữ thần đang bảo vệ Yatan khỏi bị ô uế và lãng quên chính mình. Đây cũng là quyết tâm của Nữ thần. Bà ấy quyết tâm mang tới hồi kết của tương lai bằng chính đôi tay mình. Bà ấy tuyệt vọng gánh lấy tất cả những tội lỗi cùng sự đau đớn của mình trong đơn độc.
“Nếu tôi không trao cho ngài toàn bộ sức mạnh của mình để ngăn chặn ngoại thần... ngài có phá hủy thế giới vào lúc đó không?” Theo sau là câu hỏi của Grid. Nó là câu hỏi cốt lõi. Sau câu hỏi anh mong đợi bà ấy trả lời ngay từ đầu, anh đã kết nối nó với câu hỏi quan trọng nhất. Anh thậm chí không cho bà ấy thời gian để suy nghĩ. Đó là một kỹ thuật trò chuyện anh học được từ việc quan sát Lauel với Huroi. “Trả lời tôi đi.”
“...Ta không biết.” Thế nên, Nữ thần đã tiết lộ cảm xúc thực của mình. Bà ấy không biết.
Ít nhất thì, tình huống tệ nhất đã được ngăn ngừa. Nếu Rebecca mà nói có ở đây, Grid sẽ cần cân nhắc lại việc hợp tác với bà ấy.
“Như ngài biết, tôi có một gia đình quý giá.”
Tất nhiên, Rebecca biết điều này.
Người cha đầu tiên—bà ấy vẫn đang theo dõi Grid - người chơi đầu tiên trên thế giới sinh ra thành quả của tình yêu cùng niềm tin.
“Tôi đã quyết định sát cánh bên ngài để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho vợ con của tôi cùng bạn bè lẫn con cháu của họ sinh sống. Ngài chỉ việc ghi nhớ điều đó thôi.”
Đó là một lời đe dọa rõ ràng.
Thậm chí đừng nghĩ tới việc hủy diệt thế giới trong tương lai.
Nữ thần có những hoài nghi.
“Nếu ngài không thể chịu đựng được hồi kết của thế giới thì... hợp tác với ngoại thần chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”
Rebecca hy vọng sự giúp đỡ từ Grid. Ấy vậy mà trớ trêu thay, bà ấy không hiểu tại sao Grid lại giúp đỡ mình. Đó là điều hiển nhiên. Nhiệm vụ của Morpheus là ngăn chặn ngày tận thế. Nó hoàn toàn đứng về phía nhân loại. Hơn nữa, Grid là kẻ đã giải phóng sứ giả của ngoại thần - Rồng Phản quang. Việc Grid hợp tác với ngoại thần vừa thuận lợi vừa có lợi. Vì lợi ích của gia đình mà anh muốn bảo vệ, anh không nên hợp tác với ‘biến số rủi ro’ mang tên Rebecca.
“Thế thì tại sao ngài muốn nghe lời cầu nguyện của ta?” Có sự run rẩy trong giọng nói của bà ấy. Trước khi anh kịp nhận ra, đôi mắt của Rebecca đã lại mất đi ánh sáng của chúng. Nó bị vấy bẩn bởi vực thẳm và trở thành đôi mắt của người chết. Bà ấy nhận ra rằng thực tế là không thể nhờ vả Grid giúp đỡ và đã cảm thấy tuyệt vọng.
Mặt khác, mắt Grid vẫn trong veo. Anh có một niềm tin vững chắc. “Tôi đã bảo ngài là tôi muốn tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn để sinh sống rồi còn gì?”
Có quá nhiều con người khủng khiếp trên thế giới. Điều ấy là đặc biệt đúng trong thế giới này, nơi người chơi đặt giá trị thấp vào đạo đức và luân lý. Ngay cả khi Grid cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội dẫn đầu thì tác dụng cũng chỉ là nhất thời. Chưa kể, có giới hạn trong việc kiểm soát một người chơi tăng trưởng vô hạn bằng cách sử dụng luật pháp của Đế chế. Trên hết, cuộc sống của Grid không phải vĩnh cửu. Grid tin rằng sự tồn tại của một Bậc chí tôn hỗ trợ các NPC - chứ không phải hỗ trợ người chơi - là điều cần thiết.
“Thế giới không có ngài sẽ dần thoái hóa thành một thế giới dành cho người chơi. Tôi không muốn điều đó.”
Tất nhiên, Morpheus cũng quan tâm tới sự an toàn của các NPC. Các NPC phải tồn tại để duy trì Satisfy. Đó là lý do nó đang cố gắng sửa chữa Rebecca. Tuy nhiên, ý chí của Morpheus sau cùng vẫn là ý chí của Tập đoàn S.A. Họ sẽ phấn đấu để đảm bảo sự tự do của người chơi hơn là nhân quyền của các NPC. Theo thời gian, các NPC sẽ chỉ còn như những thiết bị hay công cụ đối với người chơi.
Grid không thể chỉ đứng nhìn điều đó xảy ra được. Anh có quá nhiều con dân quý giá. Anh muốn loại bỏ hoàn toàn khả năng bạn bè cùng gia đình mình bị những kẻ cặn bã chà đạp.
“Hy vọng của tôi là những người sinh ra trong thế giới này cùng với người chơi có thể có mối quan hệ bình đẳng. Tôi muốn cả 2 bên tôn trọng lẫn nhau như con người. Tôi sẽ biến nó thành thường thức. Vì mục đích đó, tôi sẽ tận dụng tối đa sự tự do mà ngoại thần ban cho tôi.”
Sự tự do được đảm bảo cho người chơi—nó là một đặc quyền mà Grid cũng có thể được hưởng. Tập đoàn S.A không bao giờ có thể ép anh miễn là việc cộng tác với Rebecca là điều ‘khả thi trong thế giới quan’. Thay vào đó, Grid sẽ lợi dụng cấu trúc này của thế giới quan để xen vào Rồng Phản quang với các Cổ Long...
Grid đã sẵn sàng chiến đấu chống lại họ.
Anh nói, “Nhưng trước khi làm thế, tôi cần phải kiểm tra vài sự thật.”
“Cứ nói đi. Ta sẽ trả lời bằng cả tấm lòng mình.”
“Có vẻ Xi Vưu cùng các Cổ Long đã đụng độ ở phương đông. Xi Vưu có phải một đồng minh vào thời điểm này không?”
“Ta nghĩ vậy.”
“Xi Vưu cũng biết thế giới này là một trò chơi đúng không?”
“Ta không nghĩ thế. Anh ta chỉ quan tâm đến cái chết của chính mình... chỉ có điều, ham muốn được biến mất của anh ta sẽ chỉ hối thúc anh ta chiến đấu chống lại các Cổ Long.”
“......”
Ham muốn được chết là điều mà anh ta đã có ngay từ đầu. Xi Vưu đúng thật chỉ là một tên điên...
Grid ghi nhớ trong đầu và hỏi câu kế tiếp, “Tại sao các Cổ Long lại bỏ công bỏ sức để tấn công Xi Vưu?”
“Ta nghĩ họ đã phán xét rằng Xi Vưu đang giam giữ Thần Trời. Bằng không thì, điều đó không giải thích được lý do Xi Vưu đứng về phía Thần Trời vào thời điểm này.”
“Nói cách khác... ngoại thần nghi ngờ rằng Xi Vưu đã chạm tới cùng một sự thật như ngài và ấp ủ lòng oán hận, đúng không? Ngoại thần coi Thần Trời như một đồng minh.”
“Phải.”
“...Tại sao Xi Vưu vẫn ở cạnh Thần Trời?”
“Ta đoán là không có nơi nào để đi chăng?”
“......”
Tại sao nó lại khiến anh nhớ về hồi đi học khi ngày nào anh cũng ngồi ăn một mình? Grid trở nên buồn bã vì lý do nào đó và phải chật vật để thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình.
“...Các vị thần của Asgard có vẻ không biết sự thật của thế giới. Điều gì sẽ xảy ra với mối quan hệ của ngài với họ trong tương lai?”
Nét mặt của Nữ thần trở nên u ám hơn. “Ta nghĩ họ vốn đã nằm dưới sự ảnh hưởng của ngoại thần rồi. Họ chỉ trung thành thực hiện vai trò được giao cho bởi ‘bối cảnh trò chơi’ được ngoại thần tạo ra. Ngài có thể thấy điều đó bằng cách nhìn vào bản năng của họ.”
Đột nhiên, Grid nhớ lại những lời của Yatan mà anh đã gặp ở địa ngục xưa cũ. Ông ta nói rằng ‘chu kỳ’ của Nữ thần chẳng hơn gì một lối thoát. Bà ấy cô độc hơn Grid mong đợi.
“Nếu ngài nói sự thật cho họ, liệu họ có đồng ý với ngài không?”
“Nguy hiểm lắm. Họ sẽ không hiểu quan điểm rằng họ chỉ là những nhân vật trong một trò chơi. Ngay cả khi họ hiểu, họ cũng sẽ không chấp nhận điều đó. Họ sẽ chỉ cảm thấy bị xúc phạm. Ta quan ngại rằng sự rối trí ngày càng tăng này sẽ tiết lộ sự thật cho nhân loại. Ta nghĩ đó mới là hồi kết theo đúng nghĩa nhất.”
Grid nghĩ về điều đó. Anh nghĩ về cách Irene với Lord sẽ phản ứng nếu họ phát hiện ra mình là những nhân vật trong một trò chơi.
Một bi kịch như vậy... nó không bao giờ nên xảy ra.
“......”
Grid nhắm mắt lại và sắp xếp suy nghĩ của mình. Cuối cùng, anh cố gắng đi vào điểm quan trọng nhất—câu hỏi liệu bà ấy có phải là trinh nữ hay không. Dù ý định của anh có trong sáng đến đâu, anh vẫn thận trọng khi nói điều đó trước mặt bà ấy.
‘Chuyện này đã được Bắp ngô Vượt hạng vũ trang xác minh rồi.’
Grid nói tránh. “Tôi... Tôi tin vào sự thật rằng ngài thiêng liêng và bất khả xâm phạm.”
“...Hở? À, đúng vậy...”
Cái gì thế...? Tại sao anh lại né tránh ánh mắt của bà ấy?
“Đ-Đừng bảo là, bà không phải trinh nữ nhé?”
“Ch-Chuyện đó là không thể.”
“Haiz... vậy là tôi mừng rồi.”
Cuối cùng Nữ thần cũng nói, “...Đã đến lúc rồi.”
[Lối ra của không gian nguyên thủy đã mở.]
“Hãy ra ngoài trước khi lối ra đóng lại.”
Grid thắc mắc, “Tại sao ngài bỗng dưng lại vội vã như vậy?”
“Nơi đây là khởi đầu của thế giới. Chỗ này vốn là một khu vực chỉ Các vị thần Khởi nguyên mới có thể vào. Ngay từ đầu, việc ngài ở đây trong thời gian dài đã là chuyện không thể rồi.”
“Canh thời điểm có vẻ thật trùng hợ...”
Trước khi những lời nói của Grid kết thúc—
[Bạn đã rời khỏi không gian nguyên thủy.]
Nguồn ánh sáng màu xanh lá biến mất không một dấu vết và một khung cảnh quen thuộc tràn ngập trường nhìn của Grid. Anh đã trở lại Cung điện Vượt hạng vũ trang.
-Ngài không phải thay đổi đâu.
-Hãy làm những gì ngài tin là đúng, như ngài luôn làm.
-Đó là mong ước và cũng là niềm tin của ta.
Giọng nói của Nữ thần thấm vào tâm trí anh. Bà ấy nói rằng mình sẽ hoàn toàn để lại những bước tiếp theo cho anh.
Grid gật đầu. “Tôi sẽ tới Lục địa phía Đông trước.”
Trước hết, Grid gọi Nefelina. Cô nhóc trông hết sức nhỏ bé và tồi tàn so với anh - kẻ đã làm việc với Bunhelier trong một thời gian, nhưng anh có còn lựa chọn vào khác đâu.
‘Những chiếc xe cỡ nhỏ có thể có lợi thế của chúng.’
Anh thực chất chưa từng lái xe cỡ nhỏ trước đây, nên anh không biết. Kiểu gì thì kiểu... cũng không còn cách nào cả...