Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1963: Chương 1957

Chương 1957

“Hmm...”

Người phụ nữ - đứng sau con tàu nhỏ - trầm ngâm một lúc.

Một đám phàm nhân đang túm tụm với nhau trên bến tàu, chăm chỉ nung chảy thứ gì đó. Bất kể là chúng đang làm gì thì dường như cũng gần xong rồi. Cô ta muốn giết và cướp sạch.

‘Không đời nào một vật thể được vạn linh bảo hạp nung chảy lại là thứ bình thường được. Từ những gì ta có thể đoán, nó dường như sẽ có cùng phẩm chất với con tàu này... Phàm nhân sở hữu trình độ tinh luyện cao nhất khiến ta khó chịu. Phân phát nhiều vạn linh bảo hạp đến vậy cho phàm nhân và dạy chúng cách sử dụng nó, kẻ đứng đằng sau chuyện này là ai?’

Người phụ nữ kìm nén sát ý của mình. Đang có quá nhiều phàm nhân. Cô ta không biết hậu quả gì sẽ xảy ra nếu giết tất cả chúng và chọc tức một kẻ chống lưng vô danh.

‘Trước hết, hãy hành động theo kế hoạch.’

Người phụ nữ làm một cử chỉ kỳ lạ với các ngón tay mình, tạo thành một thủ ấn. Con tàu cao tốc cô ta đang ngồi lên đã biến thành màu vàng và phát ra một âm thanh lớn. Những con sóng dâng lên, như thể sóng thần sắp hình thành. Người phụ nữ đã di chuyển hàng chục cây số chỉ trong chớp mắt.

‘Một thành phố dưới nước...’

Vài ngày trước, cô ta tỉnh dậy trong một thành phố ngẫu nhiên. Cô ta đã dùng đoạt hồn lên phàm nhân đầu tiên mình gặp để đọc ký ức của họ và học ngôn ngữ. Theo thông tin cô ta có được vào thời điểm đó, có một thành phố dưới nước tên là Siren ở gần đây.

‘Nội đan của hải nhân là thứ quý giá. Hãy biến chúng thành điềm dược và tập trung vào việc nâng cao cảnh giới của ta vào lúc này.’

Con tàu chở người phụ nữ đã biến mất vào vực sâu của biển.

***

Trên một rặng núi nào đó...

Một ông già thở dài thất vọng sau nhiều ngày nhìn lên bầu trời đêm. “Không có thánh chủ nào để dâng lễ vật cả! Thế giới khác này đúng là một vực thẳm mà! Giờ mọi chuyện đã như thế này, ta phải chế luyện Tuyển Tinh thôi. Vì ta đã có những vật liệu chính nên sẽ có thể thu thập những vật liệu còn lại sau 200 năm cần cù. Chỉ là... Cơ hội chế luyện thành công cùng một lúc là quá nhỏ. Ta nên tìm đến các tiền bối để nhờ giúp đỡ, nhưng họ sẽ đòi ta bao nhiêu đây... Ưm?”

Ánh mắt ông già chuyển sang sườn núi cách đó vài cây số, nơi một người đàn ông đang nhảy lên một ngọn núi gồ ghề.

‘Một chiến binh à? Cảnh giới luyện khí và sự nhanh nhẹn của hắn thật khác thường. Hắn xuất thân từ một thế gia sao? Dù gì thì, hắn hẳn phải có một người thầy xuất sắc. Ta nên hỏi về nơi ở của tiền bối của hắn.”

Ông già vui mừng vì tìm được tu chân giả và biến thành một tia sáng. Hình ảnh người đàn ông đang leo lên những tảng đá bắt đầu mở rộng nhanh chóng trong tầm nhìn của ông già.

“......!”

Chiến binh rút kiếm và nắm chặt nó khi anh ta nhận thấy ông già đang tiếp cận. Lưỡi kiếm có linh khí vàng óng xung quanh, trông khá bệ vệ.

Mắt ông già sáng lên.

“Một thanh kiếm được rèn từ long cốt. Không phải cốt từ một chân long, mà là cốt từ một lưu long. Mà thôi, nó là một vật liệu khá hiếm. Tại sao chỉ rèn nó thành một lưỡi kiếm vậy?”

Ông già cảm thấy trời cao đang giúp mình.

“Ngươi là một tán tu. Quanh ngươi không có ai để nhờ chỉ bảo nên ngươi không biết gì cả. Đưa thanh kiếm cho ta. Với tư cách một tiền bối, ta sẽ chỉ ngươi cách chế luyện nó lần nữa.”

“Tán tu...? Ý là tán tỉnh à? Ý ông là một tu sĩ thôi chứ gì?”

“Tán tỉn—cái gì cơ? Ngươi đang nói cái gì vậy?”

Ông già có vẻ ngơ ngác. Ông ta khịt mũi và bắt đầu niệm một thần chú xa lạ. Một bàn tay trong suốt lơ lửng trên không trung và cố gắng chộp lấy thanh kiếm của chiến binh. Chiến binh lùi một bước và vung vũ khí. Bàn tay trong suốt đã bị xẻ làm 2 và tan thành cát bụi.

Cặp lông mày trắng của ông già run rẩy.

“Là kiếm sĩ! Một chiến binh mà có thể chém được ta sao? Ah! Ngươi đã tinh thông bí kỹ che giấu sức mạnh thực sự của ngươi, và đang giở trò với một lão nhân!”

Biểu cảm trên mặt ông già dần thay đổi lúc ông ta hét lên. Ban đầu, ông ta trông xấu hổ, sau đó là tức giận, và rồi bị thuyết phục. Sau cùng, ông ta cười khinh bỉ. Nói theo cách của Grid thì ông ta đang khiến bản thân phát điên. Khi nhìn thấy phản ứng của kẻ lạ mặt này, người đàn ông - Kraugel - thở dài.

“Mình có thể hiểu tại sao cộng đồng lại náo động.”

Chủ đề nóng nhất kể từ khi bản cập nhật được tung ra là ‘ngoại nhân’. Rất nhiều người nói rằng ngoại nhân là những kẻ học hỏi rất nhanh và cực kỳ mạnh. Họ đáng sợ vì họ bạo lực và vì lời nói của họ có nhiều trọng lượng.

Kraugel dường như hiểu lý do mọi người đang nói những điều đó.

‘Tại thời điểm này, mình cảm thấy như đang đối mặt với một con người từ thế giới khác. Mình không nghĩ các NPC đang hiện hành lại giống như thế này ngay từ đầu... Một siêu máy tính phát triển trí tuệ nhân tạo thông qua học tập như Morpheus đã đạt tới một điểm dị biệt rồi sao’

Môi trường xung quanh Kraugel bắt đầu biến dạng vì một sóng vũ lực hùng mạnh đã gây nên hiện tượng cong vênh không gian. Anh đã lấy ra năng lượng giết thần. Anh biết vị trí của Navaldrea và không có ý định lãng phí thêm thời gian ở đây nữa.

Mặt ông già tái nhợt khi chứng kiến thứ năng lượng màu trắng lạnh lẽo.

“L-Linh áp này...!”

Ông già cảm thấy như đang chìm mình trong nước đầm lầy. Ông ta khó thở và thân thể thì không thể cử động bình thường. Tấm khiên bảo vệ trên người ông ta rung chuyển bấp bênh như sắp vỡ.

‘Đây không phải kẻ mà ta có thể đối phó!’

Cấp bậc của ông già có lẽ là một chân nhân, nhưng ông ta đã chạm tới điểm cuối quá trình rèn luyện của mình. Công pháp ông ta tập luyện cũng bất thường nữa. Ông ta hy vọng rằng nếu mình có thể cúng lễ vật đến những tinh tú và hấp thụ thánh quang của nó, ông ta sẽ đạt được kết đan và trở thành một vĩ nhân.

Chết ở đây là vô nghĩa, nên ông già đã bỏ chạy không ngoảnh mặt lại.

Kraugel nghiêng đầu sang một bên.

‘Chà chà, ông ta thay đổi ý định nhanh quá.’

Tên đạo tặc kiêu ngạo đến mức cái mũi hếch lên của ông ta có thể xuyên thủng cả trời. Giờ thì ông ta lại đột nhiên chạy trốn sao?

Kraugel cười chế nhạo và vung kiếm.

“Kiếm Không gian.”

Một hỗn hợp ánh sáng đen và vàng đã chém thế giới ra làm đôi. Kraugel đang tò mò về những vật phẩm mà một ngoại nhân sẽ rơi ra.

“Kuaaack!”

Ông già bị xé nát cùng với tấm khiên của mình và hét lên. Tuy nhiên, ông ta không biến thành tro. Thay vào đó, ông ta tạo thành một tinh thể và cơ thể bị chia đôi của ông ta phồng lên đáng kể. Máu trào ra từ phần mặt cắt của cơ thể đã được nối lại và thân xác ông già nhập lại với nhau. Kích thước của ông già đã tăng lên gấp 2, gấp 3 và gấp 4 lần. Chẳng mấy chốc, ông ta bị nhấn chìm trong một làn sương mù rực rỡ như ánh sao trước khi chuyển sang vô hình.

Kraugel bối rối không biết chuyện gì xảy ra và đã sử dụng Siêu Nhạy, nhưng anh chậm mất một giây. Lúc đó, ông già đã đi xa vài cây số rồi.

‘Mình chưa từng nghĩ là ông ta sẽ biến hóa một cách ồn ào như vậy và bỏ chạy.’

Kraugel sử dụng Thuấn bộ. Anh đã đều đặn vun đắp địa vị của mình và đã chém chết một thần trưởng, nên rõ ràng anh đã trở thành một Bậc chí tôn. Thế giới gọi anh là một Người giết Thần.

Thật buồn cười khi ‘cấp bậc’ được áp dụng sau bản cập nhật chỉ là ‘chiến binh’, song Kraugel nhận thức được rằng hệ thống cấp bậc mới này không tỉ lệ thuận với khả năng chiến đấu thực tế.

Ông già kêu la sợ hãi ngay khi nhận thấy Kraugel đang theo sát phía sau mình. “Làm sao một tiền bối lại có thể lừa dối và bắt nạt một hậu bối yếu ớt chứ?”

Ông già thấy toàn bộ tình huống này thật không công bằng. Ông ta trông thật đáng thương khi đứng cạnh Kraugel, hệt như Noe khi nó đứng cạnh Grid. Nếu ông già không bí mật làm một thủ ấn, Kraugel hẳn đã do dự trong giây lát.

‘Mình không thể mất cảnh giác trước ông ta.’

Kraugel đã đại khái nắm bắt được khuynh hướng của các ngoại nhân. Anh biết họ có thể làm được gì nên đã không ngần ngại sử dụng Siêu Kiếm Bão. Lá bùa màu vàng mà ông già ném ra đã bị đã bị xé toạc, gây nên một cơn giông có sấm sét.

“Haha! Ngươi nghĩ sao về quyền năng của sấm sét hả? Lá bùa này có thể trói buộc ngay cả một vĩ nhân đã thăng cấp hóa hồn! Nó mạnh đến mức có thể biến ngay cả ai đó như ngươi thành tro trong nháy mắt!!”

Ông già đang cười cợt một cách huyên náo, nhưng thực chất lại hết sức đau đớn trong lòng. Ông ta chưa từng nghĩ mình sẽ phải dùng một vật gia truyền qua nhiều đời như thế này.

‘Dù vậy, nó sẽ không phải một tổn thất lớn nếu ta lấy được thanh kiếm của hắn... Hở?’

Ông già đang tự an ủi thì chợt dừng lại vì sửng sốt. Giông bão đã tan, để lộ kẻ thù của ông ta, vẫn còn sống, vẫn đứng vững. Hắn đang hít thở bình thường cho dù đã nhận đủ sát thương để giết một người nhiều lần.

“Bằng cách nào...?!”

Ông ta chưa kịp nói hết câu vì cái đầu đã bay mất.

Ông già đã tan thành tro. Kraugel nhặt chiếc túi mà ông già làm rơi và nhíu mày bồn chồn.

“Mình chưa bao giờ nghĩ rằng một nửa lượng máu của mình sẽ biến mất chỉ bằng một đòn. Mà dù sao thì phần thưởng cũng khá ngon.”

Vẻ mặt Kraugel từ từ thư giãn lúc anh nhìn qua chiến lợi phẩm. Trong đó có một vài báu vật và vật liệu khó mà kiếm được.

“Ưm?”

Theo thói quen, Kraugel sử dụng tính năng ‘tìm kiếm vật liệu’ được giới thiệu sau bản cập nhật. Một cây giống nào đó thu hút sự chú ý của anh.

‘Thứ này... Grid sẽ muốn xem thứ này đây.’

***

Tổ của Rồng Sành ăn Raiders.

Có một bé gái dễ thương đang chạy quanh nơi không cho phép người ngoài vào này. Lớp vảy vàng của Raiders đã phai màu và bị phá hủy nhiều chỗ.

[Lẽ ra ta không nên mở cửa. Ta đã nhận nhầm ngươi với một sứ giả được ngoại thần gửi đến.]

“Thế giới quá nhỏ bé để nói về các vị thần. Kẻ giả vờ làm thần để lừa những kẻ dốt nát các ngươi thật là khờ dại.”

Bé gái lắc đầu và lè lưỡi. Cô bé dùng những ngón tay để nắm lấy hạt ngọc bích đính ở đầu lưỡi đỏ mịn và kéo nó ra. Hạt ngọc biến đổi thành một ngọn giáo tỏa ra những làn sóng hùng mạnh.

Baaaang!

Cô bé niệm một câu thần chú bí truyền, và ngọn giáo đã xuyên qua tim Raiders. Raiders bị những đòn sét đánh thủng Phòng thủ Tuyệt đối cùng lớp vảy của mình, nên ông ta đã cấp bách sử dụng Hồi Quy Thời gian.

Cô bé tò mò nhìn Raiders lúc ông ta hồi phục như chưa có chuyện gì xảy ra với mình. Mắt cô bé mở to. “Một lưu long có khả năng thao túng thời gian sao? Chuyện đó lẽ ra là không thể...”

Cô bé định đọc lại thần chú lần nữa.

[‘Nhập Thể của Thần’ - được tạo ra bởi một người vô danh - đã được xếp hạng 855 trong danh sách các Thượng Thánh chi Bảo.]

“......?”

Cô bé chợt sửng sốt trước thông điệp thế giới đầy xa lạ.

“Một Nhập Thể có trong danh sách pháp bảo sao? Ta chưa bao giờ nghe thấy điều gì như thế này trong hàng vạn năm sống của mình.”

Cô bé không thể hiểu nổi. Kể từ khi thức dậy ở một chiều không gian mới, cô bé ngày càng trở nên bối rối khi thời gian trôi qua.

“Ah!”

Lợi dụng sự bối rối của cô bé, Raiders đã dịch chuyển tức thời ra khỏi đó. Cô bé không thể biết ông ta đã đi đâu, vì ông ta quyết định ẩn mình trong tổ của Nevartan cách đó hàng chục ngàn cây số.

“Vậy là, hắn không chỉ thao túng thời gian, hắn còn có thể thao túng không gian xung quanh hắn... Về mặt quyền năng, hắn mạnh hơn hầu hết các chân long.”

Cô bé bị hấp dẫn bởi sự thật này nhưng đã lắc đầu. Sự chú ý của cô bé chỉ tập trung vào Thượng Thánh chi Bảo vừa mới được tạo ra.

“Hiện giờ thì cứ chiếm lấy pháp bảo kia đã.”

***

Noe với Randy tạm dừng quá trình rèn luyện của mình và kinh ngạc nhìn một chùm ánh sáng khổng lồ chiếu ra từ xưởng rèn của Grid.

“......!”

Vì bị lóa mắt trong giây lát nên chúng đã bị các Bàn tay Thần đánh cho tung tóe. Noe - vẫn đang gắt gỏng vì thất vọng - chìm vào im lặng.

Tiếng reo hò của Grid cất lên từ bên trong xưởng rèn. Noe và Randy phấn khởi chạy vào, chỉ để thấy 2 Grid đang nhìn chúng chằm chằm.

Tới cả Noe cũng không thể chỉ ra ai là Grid thật. “A-Ai mới là chủ nhân của chúng ta?”

Grid vỗ nhẹ lên đầu nó và cẩn thận kiểm tra thông tin của cơ thể mới được hoàn thành.

[Thánh Thể của Grid]

Cấp độ : 800

Xếp hạng : Đơn Nhất

Cấp bậc : Chiến binh.

Bản sao của Đơn Nhất chi Thần Grid. Được làm từ Tham lam, cơ thể không thể bị tổn hại nhưng nó sẽ tê cứng mỗi lần nhận sát thương đáng kể.

Một khi ý thức được liên kết, một trí tuệ nhân tạo dựa trên tính cách cùng kiến thức của chủ nhân sẽ được kích hoạt. Hiện tại, nó kế thừa 100% các chỉ số và những kỹ năng dành riêng của lớp nghề.

Tuy nhiên, nó không thể kế thừa các vật phẩm và danh hiệu.

‘Nó chỉ kế thừa các kỹ năng nghề, như là kiếm vũ. Cơ mà, nó có thể học bao nhiêu kỹ năng mới tùy thích bằng cách sử dụng sách kỹ năng hoặc hoàn thành nhiệm vụ. Danh hiệu thì có thể giành được bằng cách đạt các thành tích, và nó có thể lên cấp với tăng bậc hệt như người chơi bình thường...’

Grid coi bản sao như một người chơi khác. Nó có khả năng tương tự Grid, mặc dù nó cứng rắn hơn nhiều. Điểm trừ duy nhất là nó ‘tê cứng’ như các Bàn tay Thần, nhưng... Đây là vấn đề có thể được giải quyết bằng cách trang bị các vật phẩm và gia tăng phòng thủ của nó.

Lòng Grid ngập tràn niềm vui. Có một thông báo mà anh đã bỏ lỡ, và khi anh kiểm tra nó trên cửa sổ trạng thái, anh nghiêng đầu vì tò mò.

‘Nhập Thể của Thần? Thượng Thánh chi Bảo? Tất cả các thứ nhảm cứt này là gì đây? À phải rồi, mình chưa ra khỏi xưởng rèn từ lúc cập nhật.’

Grid quá mải mê với việc xây dựng cơ thể của mình trong vài ngày qua, đến nỗi mà anh vẫn chưa thấy bất kỳ thay đổi nào mà bản cập nhật mang lại. Anh đã xịt phương pháp sản xuất cơ thể vài lần, và đã trở nên nản lòng đến mức tập trung mọi sự chú ý của mình vào công việc, mặc kệ tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh.

Anh cười cợt hành động ngớ ngẩn của chính mình. Anh kiểm tra những lời thì thầm và rời khỏi xưởng rèn.

‘Mình sẽ gặp Lord trước, kiểm tra hệ thống báu vật với cấp bậc mới, và đợi phản hồi từ Eligos.’

Grid lập kế hoạch trước khi lấy ra tất cả những trang bị chính từ kho đồ của mình và đưa chúng cho bản sao. Anh thu hồi ý thức mà mình đã liên kết với Bàn tay Thần - đang trở về cùng Lord - và truyền dẫn nó vào trong bản sao.

Một tia sáng xuất hiện trong đôi mắt đen của bản sao - vốn có phần trống rỗng cho tới giờ.

“Hãy đến chỗ Zeratul và xin ông ấy một cuốn sách kỹ năng. Một khi đã quen với các kỹ năng mới, cậu sẽ có thể tự mình đi phiêu lưu trong một thời gian, thu được một số thành tích và giành lấy nhiều danh hiệu nhất có thể.”

‘Rõ.’

2 Grid bước đi theo những hướng khác nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!