Chương 1971
Lục địa phía Đông khá hoang vắng so với Lục địa phía Tây - nơi lực lượng chính của Vượt hạng vũ trang Hội đang hoạt động. Nền văn hóa độc đáo và đẹp đẽ của phía Đông chính là một rào cản ngăn người ta đặt chân vào. Điều này cũng dễ hiểu khi xem xét rằng chỉ ¼ trong số 2,5 tỷ người chơi là người châu Á.
Tuy nhiên, dân số của Lục địa phía Đông dường như chỉ nhỏ khi so với phía Tây. Thực chất có rất nhiều người hoạt động tại phương Đông, và nhiều người trong số họ nổi tiếng khắp thế giới.
“...Thật là nhảm nhí.” Hoàng Cát Đồng thở dài. “Ta nghĩ chúng ta toi rồi.”
Theo lời của Đạo chích Hiệp nghĩa, tổng cộng 62 Mãn Nguyệt Thành đã xuất hiện trên Lục địa phía Đông. Tuy nhiên, người ta chẳng thể làm bất cứ điều gì với chúng cả.
Vài ngày trước, có tin tức cho biết hàng trăm hoặc hàng ngàn mạo hiểm giả đã tiến lên - như thể họ là một đội quân - để đối phó với các tòa thành, nhưng họ không có nổi một cơ hội nào hết.
Cổ Quỷ Kiếm nhíu mày. Ông ấy trông rất khó chịu. “Chưa gì ông đã bi quan đến thế rồi à?”
Hoàng Cát Đồng chả quan tâm ông ấy phản ứng ra sao. Ông ta phát ra một âm thanh từ trong cổ họng. “Ta biết, ta biết chứ. Tứ Tượng vẫn chưa ra mặt, và Đào Hoa Nguyên sẽ không ngồi im chẳng làm gì trong tình huống này. Cơ mà, hầu hết các Mãn Nguyệt Thành đều được các Bậc chí tôn canh giữ. Với hoàn cảnh này thì khó có khả năng Tứ Tượng cùng các bất tử đạo sĩ sẽ làm được gì nhiều.”
Hoàng Cát Đồng tạm dừng và thở dài lần nữa.
“Bên cạnh đó, các bất tử đạo sĩ có lẽ sẽ không thực sự giúp chúng ta. Họ đã đạt được mục đích của mình sau khi mơ về cuộc sống vĩnh hằng. Liệu họ có mạo hiểm can thiệp vào thế sự nhiều đến vậy không? Đây chỉ là suy nghĩ viển vông và lặt vặt của những con người tội nghiệp chưa từng chứng kiến sự ích kỷ của các bất tử đạo sĩ.”
“......”
30 phút trôi qua. Trong quãng thời gian này, Cổ Quỷ Kiếm nhắm mắt lại, mặc kệ tiếng thở dài vô tận của Hoàng Cát Đồng. Ông ấy bị mê hoặc bởi các sách công pháp mình mới cướp được từ một nhóm tu chân giả.
Ông ấy tìm được thứ gì đó vô cùng giá trị bên trong một trong những cuốn sách chứa đựng phương pháp ngưng tụ linh căn. Người thường khó mà làm theo loại nội dung này một cách dễ dàng, nhưng lại không vấn đề gì với Cổ Quỷ Kiếm - người tùy ý điều khiển mana của mình.
Chỉ một chút nữa thôi...
Giờ thì có vẻ ông ấy chỉ cần ngưng tụ khoảng 3 thìa cà phê mana trong đan điền để đạt được linh căn. Ngồi im trong 4 ngày để tập trung vào việc tu luyện của ông ấy dường như là một sự sử dụng thời gian hợp lý.
Hoàng Cát Đồng biết ông ấy đang thiền, thế mà ông ta vẫn tới làm phiền. Ông ta đã luôn là một người đáng ghét.
Đột nhiên, một giọng nói bắt đầu nói chuyện với họ. “Không phải tất cả các bất tử đạo sĩ đều ích kỷ đâu. Ngay cả sau khi phi thăng, một số vẫn để mắt tới thế giới vì lo lắng cho hậu duệ của họ. Ông cũng đã chứng kiến sự vật lộn của Tiên Kiếm rồi còn gì?”
Hoàng Cát Đồng ngạc nhiên. Ông ta hít một hơi thật sâu. “Hah...”
Cổ Quỷ Kiếm cũng đã mở mắt.
Một người phụ nữ xinh đẹp mặc áo choàng đỏ thẫm đang mỉm cười với họ. Cổ Quỷ Kiếm và Hoàng Cát Đồng nhận ra cô ta. Cả 3 đã làm việc với nhau vào thời điểm nào đó, nhờ có Grid.
Người phụ nữ đó là Dương Ngọc Lan. Cô ta là một trong những bất tử đạo sĩ mạnh nhất, và mạnh đến nỗi có thể đánh bại các Thượng nhân.
Cô ta tiếp đất, theo sau là hơn 10 bất tử đạo sĩ. “Lần này bọn ta tới đây để giúp các ông.”
Vậy là Đào Hoa Nguyên cũng đang xem nặng tình hình này.
Một ngày nọ, các tu chân giả bất chợt xuất hiện trên đời. Những lời chúng nói thật kỳ quái và xa lạ. Chúng phớt lờ rèn luyện tinh thần và tranh luận rằng chỉ rèn luyện thể chất mới cho phép chúng leo lên vị trí một Bậc chí tôn.
Các bất tử đạo sĩ không có cơ hội thảo luận quá kỹ lưỡng với chúng, song những ý đồ khủng khiếp của tu chân giả đã được bày tỏ một cách tự nhiên qua hành vi của chúng. Chúng dễ dàng tàn sát người khác chỉ để tích lũy thêm sức mạnh, vốn là điều không thể chấp nhận.
Dương Ngọc Lan cảm thấy cần ngăn chúng lại. Những kẻ dám làm ô uế tên tuổi của tiên đạo đang hủy hoại toàn bộ giá trị của Đào Hoa Nguyên.
Ngay lập tức, Hoàng Cát Đồng đã nảy sinh nghi ngờ.
“Ta đã nghĩ mình nên dâng hương lên trời để cầu cứu cơ. Cảm ơn cô vì là người đầu tiên hành động. Cô có vẻ hết sức chủ động đấy. Nếu các tu chân giả nói chúng mơ ước được phi thăng, cô sẽ không phản bội bọn ta đâu, đúng không?”
“Chúng không thể đưa ra bất kỳ điều kiện nào cho bọn ta. Các công pháp, bùa phép, và những báu vật khác của chúng khác hẳn với những gì bọn ta tự mình học và tu luyện.”
Mắt Dương Ngọc Lan cong lên như mắt cáo. Cặp mắt màu cam tra xét Cổ Quỷ Kiếm.
“Ta phải thú nhận là ta khá lo cho ngươi. Ta đoán là ngươi đã bị các tu chân giả thuyết phục và trở thành một trong số chúng,” cô ta nói.
Hoàng Cát Đồng bảo cô ta, “Đừng lo. Ông già này có được công pháp từ việc giết các tu chân giả và lục soát xác của chúng chứ không phải thỏa thuận với chúng. Cô không nhất thiết phải tin lời ta về việc này. Cô có thể hỏi mọi người trong thị trấn và họ sẽ nói điều tương tự thôi.”
“Ông già nào...? Ông BIẾT là ta trẻ hơn ông hàng trăm tuổi còn gì?” Cổ Quỷ Kiếm phản đối.
“Ông trông có khác gì ông nội của ta đâu.”
Thấy Hoàng Cát Đồng và Cổ Quỷ Kiếm cãi cọ, Dương Ngọc Lan thở phào nhẹ nhõm. Cô ta nghĩ họ sẽ có giá trị nên đã đến giúp đỡ, nhưng cô ta vẫn có chút hoài nghi. May mắn thay, tất cả những nghi ngờ của cô ta giờ đã được giải tỏa. 2 người mà cô ta quan sát thành thật hơn cô ta nghĩ lúc đầu.
“Xin hãy nói cho ta mọi thứ các ông đã thu thập được về các Mãn Nguyệt Thành cho đến nay. Bọn ta sẽ lo liệu những nơi tập trung kẻ thù mạnh nhất.”
“Các cô sẽ lo liệu á?”
“Bọn ta đối phó với kẻ thù mà phàm nhân không thể đối phó thì có vấn đề gì sao?”
“Không phải các cô là Thượng nhân à? Về cấp độ năng lực thì các cô chả khác bọn ta là mấy đâu. Mặt khác, có không ít Bậc chí tôn đang nhung nhúc ở các Mãn Nguyệt Thành...”
“...Hả?”
Lời nhận xét gây chấn động của Hoàng Cát Đồng khiến các bất tử đạo sĩ thì thầm với nhau. Dương Ngọc Lan trông cũng sửng sốt.
Ngay sau đó, họ có thể nghe thấy âm thanh huyên náo bên ngoài.
“Bản cập nhật này thật ngu độn.”
“Chặn nghi lễ ăn mòn á? Nhảm nhí. Chúng ta ngăn nó kiểu gì đây?”
Họ là những người chơi đã bị xóa sổ và hồi sinh sau khi tham gia đoàn viễn chinh tới các Mãn Nguyệt Thành. Tất cả họ đều khá tức giận, nhưng bầu không khí lại thật khác thường.
Nét mặt Dương Ngọc Lan trở nên nghiêm túc một khi số lượng người chơi trở về vượt quá hàng trăm và lên đến hàng ngàn.
“Có nhiều Bậc chí tôn tới vậy trong đám tu chân giả sao? Các tiên đạo mà họ nói là thần chứ không phải á thần à?”
“Ta nghĩ vậy. Ít nhất thì, họ sẽ không công nhận các cô là tiên đạo.”
Ngay sau đó...
“Uwaaaack!”
“Lũ khốn điên rồ đó đã truy đuổi chúng ta tới tận đây!”
Những tiếng la hét và chửi bới cất lên từ bên ngoài. Hoàng Cát Đồng và các bất tử đạo sĩ lao đến cửa sổ và không thể tin vào những gì họ đang nhìn thấy. Vô số người đang bay trên đường chân trời, hướng về phía họ, mỗi kẻ trong số chúng đều toát ra linh khí khác thường.
Mặt đất rung chuyển ngay khi một tu chân giả bậc luyện hư đáp xuống trung tâm thành phố. Những đợt sóng xung kích mạnh mẽ đồng loạt bùng phát, khiến những ngôi nhà xung quanh đổ sập và người chơi tại điểm phục sinh bay tán loạn.
Dương Ngọc Lan thở dài. “...Chúng thực sự là các Bậc chí tôn.” Cô ta vội vã tóm lấy một số lá bùa.
Một sợi xích đã bay vào trước khi cô ta kịp phản ứng, nhưng đã bị một lá bùa chặn lại và run rẩy. Những hạt mồ hôi hiện ra trên trán Dương Ngọc Lan.
Các sợi xích di chuyển như những con rắn và tiếp cận lá bùa.
Cô ta niệm chú và làm lá bùa phát nổ trước khi xuyên qua trần nhà và bay lên không trung. Tu chân giả bậc luyện hư - đã nhìn thấy cô ta từ xa và phát động đòn tấn công - cười khẩy trước cảnh tượng đó.
“Ngươi gọi mẩu giấy thô thiển đó là một lá bùa sao?”
Gã tu chân giả lôi ra một lá bùa màu lam. Một dòng chữ chảy ra từ miệng hắn và tự in lên lá bùa. Hắn bắn đi một lá bùa khổng lồ hình con chim màu bạc vào Dương Ngọc Lan.
Cô ta giật mình trước đòn tấn công nhanh như chớp và đã giơ kiếm lên để chặn nó, nhưng sợi xích - vẫn nguyên vẹn bất chấp vụ nổ trước đó - đã bay tới và cuốn quanh cổ tay cô ta.
Gương mặt xinh đẹp của Dương Ngọc Lan tái nhợt. “Ưm...!”
Các bất tử đạo sĩ khác và Hoàng Cát Đồng không thể giúp cô ta. Số lượng tu chân giả xâm lược thành phố là hàng trăm, và bao gồm cả các tu chân giả bậc luyện hư. Có nhiều người đến mức các đồng minh của cô ta khó mà giúp đỡ ngay lập tức.
“Kuaack!”
Các bất tử đạo sĩ hét lên.
“......?”
Con chim màu bạc - gần như đã đập vào mặt Dương Ngọc Lan - đã dừng lại và từ từ tan biến. Sợi xích trên cổ tay cô ta cũng đã lỏng ra. Dương Ngọc Lan - giờ đã an toàn - nhìn quanh để đánh giá tình hình.
Cổ Quỷ Kiếm vẫn nhắm mắt ngồi thiền bất kể những gì đang diễn ra xung quanh mình. Nhưng giờ, ông ấy đã ở trung tâm của chiến trường.
Gã tu chân giả vừa tấn công Dương Ngọc Lan thì đang chảy máu. Dường như hắn khá sốc.
Trước khi gã tu chân giả với cái lỗ trong tim hắn có thể nói gì, Hoàng Cát Đồng đã xen vào và phá hỏng bầu không khí. “Ông ăn lầm cái gì hả?” ông ta hỏi Cổ Quỷ Kiếm. “Ông mọi khi có làm vậy đâu.”
Ông ta là kẻ phản ứng ầm ĩ nhất trước những gì Cổ Quỷ Kiếm vừa làm.
Cổ Quỷ Kiếm chả nói gì. 5 con dao găm vô hình đang quay xung quanh ông ấy. Bộ vũ khí gồm 5 con dao găm này là một báu vật mà ông ấy đã tự luyện ngay sau bản cập nhật.
Ban đầu, vì ông ấy không có linh căn vào thời điểm đó, ông ấy đã không thể sử dụng nó sao cho tốt do nó khá yếu. Nhưng bây giờ thì ông ấy đã có thể dễ dàng thao tác với nó. Ông ấy sử dụng năng lượng tinh thần để kích hoạt nó, và nó dường như khá mạnh.
Tuy nhiên, chỉ Cổ Quỷ Kiếm mới có thể nhìn thấy nó. Đấy là vì ông ấy đã sử dụng một trong các kỹ năng tối thượng nghề sát thủ của mình - Hắc Giới - để giấu nó đi.
Gã tu chân giả vội vã uống tiên dược và trừng mắt nhìn Cổ Quỷ Kiếm. “Ngươi là một tu chân giả luyện khí. Ngươi đã dùng mánh khóe gì hả?”
Tất nhiên, Cổ Quỷ Kiếm không cho hắn thời gian để hồi phục và đã lập tức vung kiếm, đập vào tấm khiên bảo vệ của tu chân giả rồi phóng ra chất độc.
Mọi người thường quên rằng Cổ Quỷ Kiếm là một sát thủ vì ông ấy thường chiến đấu công bằng. Thế nhưng, vì là sát thủ, ông ấy sở hữu một số đặc điểm và kỹ năng nhằm làm giảm khả năng phòng thủ của mục tiêu.
Ông này nhắm những con dao găm vô hình vào các kẽ hở trên tấm khiên đã nứt.
“Khặc!”
Gã tu chân giả lại bị thương và trở nên tức giận. Hắn phản công.
‘Cú đó chưa đủ sao?’
Đòn phản công đánh trúng Cổ Quỷ Kiếm với tốc độ ánh sáng. Ông ấy nhăn mặt.
Trở lại hồi ông ấy hoàn thành lần thúc đẩy nghề thứ 5 của nghề sát thủ, ông ấy đã mở khóa kỹ năng Hắc Giới. Cơ mà, ông ấy đã luôn ghen tị với Khiển Kiếm của Thánh Kiếm. Ông ấy dự đoán rằng Hắc Giới và Khiển Kiếm sẽ phối hợp rất tốt với nhau. Mỗi ngày, ông ấy đều thu thập thông tin để xem có cách nào học được Khiển Kiếm với tư cách sát thủ hay không.
Tuy nhiên, Khiển Kiếm là một kỹ năng dành riêng cho các Thánh Kiếm. Ông ấy không thể có được nó với sức mạnh hiện tại của mình.
Bản cập nhật diễn ra đúng vào thời điểm ông ấy đang cảm thấy suy sụp. Cổ Quỷ Kiếm vui mừng khôn xiết khi ông ấy thấy nội dung của bản cập nhật. Ông ấy kỳ vọng rằng, nếu mình trở thành một tu chân giả và tận dụng một số báu vật nhất định theo cách tốt nhất, ông ấy có thể tạo ra một sức mạnh tổng hợp giữa Hắc Giới và thứ gì đó có thể thay thế Khiển Kiếm.
Đúng như dự đoán, ông ấy đã làm điều đó thành công. Dù vậy, tính hiệp lực hiện tại vẫn hơi kém. Ông ấy vừa mới ngưng tụ linh căn và không thể tăng uy lực của báu vật tới 100%. Kết quả là, ông ấy đã suýt chết.
‘Giá mà mình lanh lợi như đám thanh niên.’
Chẳng phải ông ấy sẽ nhanh chóng tích lũy tu vi và tiêu diệt lũ kẻ thù trước mặt mình sao?
Cổ Quỷ Kiếm vẫn gặp nguy hiểm ngay cả sau khi đánh úp thành công. Ông ấy nhắm mắt lại và nếm trải sự hối hận trong miệng mình.
Một ánh sáng chói lọi hơn cả mặt trời đã tạm thời làm tất cả mọi người lóa mắt. Mọi người đều bối rối. Một giọng nói linh thiêng vang lên khiến mọi người inh tai.
Sao những thứ không phả hệ dám hung hăng trong lãnh thổ của ta vậy?
Không, đây không chỉ là một giọng nói. Ý chí của ai đó đã được khắc vào không gian. Không, chẳng phải chỉ là ai đó. Đấy là một Bậc chí tôn thật sự.
Ngay sau đó, ánh sáng đã tan đi.
Toàn bộ các tu chân giả trên chiến trường đã bị thứ ánh sáng đó xuyên thủng và bỏ mạng.
Đó là Thần Trời, một Vị thần Khởi nguyên. Ông ta được bao quanh bởi một thứ ánh sáng rực rỡ. Ánh mắt mọi người đang đổ dồn vào ông ta.