Chương 1974
“Ngươi gặp ta là ngươi xui rồi. Đây chắc hẳn là nghiệp chướng vì không thường xuyên tích đức.”
Một cậu bé với mái tóc dài màu đỏ nhìn Thần Trời đầy thương hại lúc Thần Trời mắc kẹt trong biến dạng không gian. Cậu bé là một thiên tài đã đạt đến hậu kỳ của cảnh giới đại thừa chỉ trong 8.000 năm.
Nó là một con quái vật đã ở trong trạng thái cân đối kể từ khi ra đời. Những công pháp lẫn huyền thuật của nó phối hợp ăn ý với nhau bất kể thuộc tính và môi trường. Điều này cho phép nó phát huy quyền năng khổng lồ.
Nó luôn áp đảo các tu chân giả ở cảnh giới cao hơn mình, nên toàn thể cộng đồng tu chân đều sợ và kính trọng cậu bé. Nó cảm thấy biết ơn vì mọi người đối xử với nó như vậy. Sự tôn trọng và ủng hộ của mọi người đã thúc đẩy nó.
Đúng thế. Nói thẳng thắn thì, cậu bé là người thích trở thành trung tâm của sự chú ý. Trước khi nhận ra điều đó, cậu bé đã bắt đầu làm việc chăm chỉ để được ngợi ca nhiều hơn nữa. Vì lợi ích của mình, nó đã tích đức bằng cách tôn trọng cấp trên và chăm sóc cho cấp dưới.
Quan điểm của nó khác với quan điểm của một tu chân giả bình thường.
“Vậy thì, tại sao ngươi không thường xuyên quan tâm đến những kẻ xung quanh mình?” nó hỏi. “Nếu ngươi được khen ngợi như ta, ngươi đã chẳng rơi vào hoàn cảnh rắc rối này một mình giống như bây giờ.”
“Khen ngợi à?”
Thứ ánh sáng hùng hổ bị kẹt trong không gian biến dạng đã biến thành hình người. Đó là Thần Trời, một Vị thần Khởi nguyên. Ông ta đã lấy hình dạng của một con người, cho dù chưa từng là người.
Thần Trời chế nhạo. “Thật đáng xấu hổ khi mạn đàm về sự tôn thờ với ta.”
Hàng trăm gợn sóng xảy ra trong vùng biến dạng không gian đã bắt giữ Thần Trời. Cậu bé nghiêng đầu. Nó không thể cảm nhận được bất kỳ làn sóng năng lực nào, nhưng nó ngạc nhiên khi thấy công pháp của mình đang có dấu hiệu sụp đổ.
Không gian bị biến dạng đã tan vỡ trước khi cậu bé có thể hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nó không có cơ hội để phản ứng.
Các mảnh không gian lấp lánh như thủy tinh vỡ lúc Thần Trời kéo chúng vào bàn tay mình thay vì để chúng văng ra khắp mọi hướng.
“Ưm...?”
Cậu bé vẫn không hiểu được hiện tượng đang diễn ra trước mắt mình. Tuy nhiên, nó cảm nhận được nguy hiểm và đã đưa ra một quyết định.
Không khí lạnh lẽo xung quanh cậu bé đã lập tức biến thành một kết giới băng. Nó phản xạ và hấp thụ ánh sáng từ mọi góc độ, phản chiếu đủ loại màu sắc trên bề mặt của nó.
Thần Trời đột ngột biến thành ánh sáng và tấn công cậu bé - người đã có kết giới băng xung quanh mình.
“Ta đã nói ngươi gặp ta là ngươi xui rồi đó thôi? Ngay cả khi ngươi biến thành ánh sáng, ta vẫn biết nhiều cách để trói buộc nó...”
Vẻ giễu cợt trên mặt cậu bé bỗng dưng cứng lại. Nó cảm thấy một cú chấn động nặng nề đang vang dội khắp kết giới. Lớp băng do cậu bé tạo ra không thể bị tan chảy bởi bất kỳ loại lửa nào và chưa bao giờ bị phá vỡ, nhưng cường độ va chạm thì lại thật bất thường. Nó có linh cảm xấu về chuyện này.
Một phần của bức tường băng đã biến mất không một dấu vết. Nó không hề bị phá hủy. Cái nắm tay của Thần Trời đã nuốt chửng nó.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu bé.
‘Là biến dạng không gian ư?’
Đây là một công pháp được sử dụng để triệu hồi không gian biến dạng. Thần Trời đang dùng cùng một bí kỹ mà cậu bé đã sử dụng lên ông ta chỉ mới vài phút trước.
Thần Trời không thể nào biết trước công pháp này. Biến dạng không gian do Thần Trời tạo ra và biến dạng không gian do cậu bé tạo ra đều giống nhau về mọi mặt.
‘Hắn đã đánh cắp nó sao?’
Cậu bé cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra và vội vã thi triển một biến dạng không gian mới nhằm vô hiệu hóa khả năng biến dạng không gian mà Thần Trời đã lấy đi.
…….
Giây phút các không gian biến dạng va chạm vào nhau, mọi âm thanh đã biến mất khỏi thế giới. Nơi xảy ra vụ nổ đã nhuốm màu ngọc bích - giống như ánh sáng ngọc bích mà Mãn Nguyệt Thành tỏa ra.
Đó là kết quả của một vết nứt không gian. Ánh sáng ngọc bích đang tới từ vết nứt sâu trong không gian do vụ nổ tạo ra. So sánh với mục đích tối thượng của Mãn Nguyệt Thành, đó là một kết quả thiếu hoàn mỹ từ một phiên bản không hoàn chỉnh.
“......!”
Cặp mắt Thần Trời với cậu bé đồng thời mở to. Họ cảm thấy có sự hiện diện nào đó phía bên kia vết nứt không gian xuất hiện giữa họ. Cậu bé nhận ra ngay tức khắc.
“Nó không chỉ kết nối các chiều không gian, mà nó còn kết nối tới thượng giới...!”
Phản ứng của cậu bé thật kỳ lạ. Cách nó mỉm cười trong khi tỏ ra lo lắng dường như cho thấy nó vừa sợ hãi vừa vui sướng.
Thần Trời vội vàng lùi lại. Đôi bàn tay mảnh mai và mềm mại hiện ra từ vết nứt không gian đã làm một cử chỉ đơn giản.
Sóng xung kích nổ ra cực lớn.
Một vật thể nhỏ hình tam giác lơ lửng trên bàn tay xinh đẹp vươn ra từ vết nứt, xoay tròn, và nhanh chóng biến đổi thành một ngọn núi lớn.
Mọi thứ xung quanh họ bị nghiền nát. Tới cả Thần Trời - đã biến thành ánh sáng và tự giữ khoảng cách - cũng dính nội thương và ho ra máu. Cậu bé phản ứng chậm hơn Thần Trời một chút và đã mất một cánh tay.
Họ nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ lạ.
[Các ngươi sống sót cơ à? Sao các ngươi dám nhìn lén tiên giới?]
Bất chấp lời lẽ gay gắt, giọng nói vẫn rõ ràng và có một sức hút bí ẩn làm mê hoặc người nghe.
Cậu bé choáng váng trong giây lát trước khi vội vã chào cung kính. “Kẻ hậu bối bất tài này xin được bái kiến tiền bối...!”
Nó đang nói chuyện với một vị tiên. Điều đó tức là, sau nhiều lần nỗ lực nghịch thiên, cái người phía bên kia vết nứt này đã đạt được cuộc sống vĩnh hằng. Tất cả các tu chân giả đều mong muốn đạt được sự bất tử.
Người phụ nữ phía bên kia vết nứt không gian có hứng thú với cậu bé.
[Ngươi... Ngươi mới chỉ sống khoảng 9.000 năm và gần như đang ở đỉnh phong của cảnh giới đại thừa. Ngươi là một nhân tài hiếm có ngay cả trong tiên giới. Ngươi có tiềm năng để nhắm tới việc phi thăng trong vòng vài vạn năm, nên không đời nào ngươi lại thám thính tiên giới với một tâm trí lệch lạc...]
Thần Trời cảm thấy có ánh mắt nhìn mình. Ông ta có thể nói rằng người phụ nữ phía bên kia vết nứt không gian đã bắt đầu xem xét mình.
Thần Trời khịt mũi. “Meh.” Ông ta sinh ra đã là thần tiên. Ông ta là một kẻ cai trị tuyệt đối từ khi ra đời. Một người phải trải qua các cuộc vật lộn nhỏ nhặt để đạt được cuộc sống vĩnh hằng thì không gây ấn tượng với ông ta một chút nào hết.
Thần Trời lẩm bẩm với chính mình khi nghĩ về Grid, “Ta có thể sẽ nghĩ khác về ngươi nếu ngươi trở thành một Đơn Nhất chi Thần như ai đó...”
Điều này khiến cậu bé trừng mắt nhìn ông ta.
“Sao ngươi dám vô lễ với tiền bối?”
Thần Trời thấy những lời nói đó thật ngớ ngẩn. “Ta nên lễ phép chắc?” ông ta hỏi với vẻ ngơ ngác.
Cậu bé không thể chịu nổi và một chiếc gương bật ra khỏi miệng nó.
Khi cậu bé chạm trán con quái vật đã xâm lược Mãn Nguyệt Thành và có thể biến thành ánh sáng này, nó đã rất ngạc nhiên, nhưng vừa thấy sợ vừa thấy mừng. Nó biết rất nhiều cách để trung hòa ánh sáng. Ngay cả pháp bảo bẩm sinh của nó cũng là một tấm gương.
Nó được gọi là Tấm gương Sinh mệnh. Mọi thứ bị nó phản chiếu sẽ mất đi năng lực và sẽ không thể di chuyển, như những nhân vật trong một bức tranh. Những kẻ yếu hơn cậu bé sẽ bất động mãi mãi, trong khi những người mạnh hơn sẽ chỉ mắc kẹt trong giây lát.
“Ngươi là loại nào đây?”
Thần Trời có bị mắc kẹt vĩnh viễn hay chỉ trong một giây ngắn ngủi cũng chẳng quan trọng. Cậu bé nghĩ rằng kết quả vẫn sẽ như nhau dù có thế nào đi chăng nữa. Nó cho rằng mình có thể giết bất cứ kẻ thù nào nếu chúng bất động chỉ trong giây lát.
Choang!
Một phần ánh sáng lọt vào trong gương, và khóe miệng của cậu bé cong lên cao nhất có thể. Thần Trời - đã mất đi ánh sáng của ông ta - đã lấy hình dạng của một con người bình thường.
Thần Trời đã bị tiếp xúc và thậm chí còn không thể nhấc một ngón tay. Ông ta có vẻ ngạc nhiên.
Cậu bé thì chưa gì đã ở gần Thần Trời. Nó thọc một ngọn giáo lớn với những ký tự kỳ lạ đang chảy như những mạch máu về phía ông ta, xuyên qua tim Thần Trời.
Cái đầu của cậu bé nổ tung. Nó không thể ứng phó với sức tàn phá của ánh sáng do Thần Trời bất ngờ giải phóng. Nguyên anh của nó đã rời bỏ cơ thể. “Cái gì cơ...?” nó hỏi trong sửng sốt.
Ngạc nhiên thay, Thần Trời không hề chịu ảnh hưởng từ Tấm gương Sinh mệnh. Ông ta chỉ giả vờ mất đi ánh sáng của mình. Ít nhất thì đó là những gì cậu bé nghĩ. Nếu không phải vậy thì đòn phản công lập tức của Thần Trời hẳn đã bất khả thi rồi.
Nó lầm. Thần Trời đã bị tóm bởi Tấm gương Sinh mệnh. Tuy nhiên, ông ta là một vị thần. Ngay cả khi cơ thể bị phá hủy, ông ta vẫn có khả năng thực hiện những điều kỳ diệu.
Do đó, ông ta hồi phục nhanh hơn cậu bé tưởng, và phản công kịp thời.
Thần Trời cười khẩy. “Thật nực cười khi hoảng sợ đấy. Có lẽ nào ngươi chưa từng thấy điều gì như thế này trước đây chăng?”
Từ quan điểm của cậu bé, những gì Thần Trời vừa nói nghe như những lời vô nghĩa.
“Ý ngươi là gì?” cậu bé hỏi.
“Một sinh vật thực hiện những điều kỳ diệu mặc dù có cơ thể con người bình thường. Về sau, hắn trở thành một anh hùng, rồi một huyền thoại, và cuối cùng là một vị thần.”
Ông ta đang nói về Grid. Thần Trời đang nghĩ rằng, nếu cậu bé trước mặt ông ta từng trải nghiệm qua bất kỳ ai giống Grid dù chỉ ở một mức rất nhỏ thì có khi nó sẽ chẳng hành động trịch thượng như vậy. Giờ thì, nó vô phương tự vệ.
“Ngươi đang nói về cái gì hả...?”
Sự tức giận ngập tràn trong mắt cậu bé. Gương mặt người lùn nhỏ bé của nó đang cau có mãnh liệt. Dù vậy, Thần Trời vẫn thấy nó nực cười.
“Ta đang nói là vận may của ngươi hết rồi. Ngươi chỉ là một kẻ bình thường trở nên tự tin vì ngươi sinh ra trong một thế giới chỉ tồn tại lũ ngu.”
Thần Trời đã để mất các lưỡng ban của ông ta về tay Grid. Hoàn Quốc đang suy tàn. Tất nhiên là ông ta từng ghét Grid. Khoảnh khắc ông ta tích hợp xong ánh sáng vốn thuộc về Rebecca, ông ta sẽ tìm Grid và bắt hắn trả giá cho những tội lỗi của mình.
Tuy nhiên, hiện tại, Thần Trời không còn ghét Grid nữa. Nhìn lại thì, Thần Trời đã cảm thấy tự hào khi dõi theo quá trình trưởng thành của con người đặc thù này.
Thế giới này có lẽ nhỏ bé. Không thể phủ nhận rằng đây chỉ đơn thuần là một thế giới được tạo ra để giải trí cho những sinh vật bậc cao hơn từ các chiều không gian khác. Nhưng thế giới nhỏ bé này có phẩm chất thấp chỉ vì nó là một chiều không gian thấp hơn ư? Thần Trời có thể nói chắc chắn rằng không phải vậy. Grid đã nâng thế giới này lên cấp độ hiện tại của nó.
Có những kẻ đã bị anh nghiền nát và có những người đã được anh cứu. Những người từng dõi theo Grid và chịu ảnh hưởng từ anh đã gặp nhau theo lẽ tất yếu và tạo ra những nhân quả mới, khiến cho họ ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Thần Trời không thích việc hầu hết họ đã trở thành thuộc hạ của Grid, nhưng...
Bất luận thế nào, Thần Trời vẫn cảm thấy một niềm hãnh diện kỳ lạ nhờ vào Grid. Đó là niềm hãnh diện khi được sinh ra là một Bậc chí tôn trong một thế giới xuất chúng như vậy.
Do đó, đặt sự căm ghét của ông ta với Grid sang một bên, ông ta cũng cảm thấy biết ơn Grid. Ông ta không hề cảm thấy bị đe dọa bởi người phụ nữ đầy tính hăm dọa phía bên kia vết nứt không gian.
Người phụ nữ đưa ra một lời cảnh báo lạnh lùng.
[Ta sẽ nhận đứa trẻ đó làm đệ tử. Nếu ngươi không muốn chết thì để nguyên anh đó bình an vô sự và đưa nó cho ta.]
Thần Trời kệ cô ta. Đằng nào ông ta cũng phá hủy nguyên anh của nó.
“Đến đây,” Thần Trời khiêu khích người phụ nữ. “Nếu không đến, ta sẽ đích thân tới cái tiên giới này của ngươi và giết ngươi.”
[Kẻ cai trị tại hạ giới này không biết hắn đang chống lại ai.]
Mặc dù các chiều không gian được kết nối, một tồn tại từ hạ giới vẫn gần như không thể phi thăng tới thượng giới. Cả Thần Trời lẫn người phụ nữ đều biết điều này.
Nhưng vì Thần Trời đã chọc tức cô ta, chuyện này đã trở thành vấn đề về niềm kiêu hãnh.
Phía bên kia vết nứt không gian tưởng chừng như rất xa, hiện diện của người phụ nữ đã kéo đến gần hơn.
[Ta sẽ lấy cái đầu bị chặt đứt của ngươi làm phần thưởng.]
Cô ta nói.
Giờ thì người phụ nữ không chỉ để lộ bàn tay, mà còn cả cánh tay, ngực, và cuối cùng là gương mặt.
Nước da của Thần Trời biến sắc rất nhanh.
‘Có lẽ ta không nên gây sự với ả.’
Ở trình độ hiện tại, ông ta không có cơ hội. Ông ta cần được tôn thờ nhiều hơn...
Thần Trời biến thành ánh sáng và rời khỏi hiện trường.
Tuy nhiên—
“......”
Người phụ nữ hiện ra từ vết nứt không gian và đã che giấu năng lượng của mình. Thứ năng lượng hùng mạnh trước đó đã khiến Thần Trời phải cảnh giác đã biến mất không dấu vết. Cô ta làm vậy để kẻ thù của mình không nhận ra cô ta đang theo dõi hắn.
Cô ta đọc dòng chảy của nguyên khí thiên địa. Cô ta đã tìm ra lối thoát của Thần Trời và theo sau ông ta.