Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1981: Chương 1975

Chương 1975

Raiders và Nevartan vừa mới phá hủy Mãn Nguyệt Thành thứ 9. Trên đường tới điểm đến tiếp theo, họ đã phải đánh một cuộc chiến bất lợi. Nhiều Bậc chí tôn đang tỏa ra năng lượng trắng trợn quanh khu vực gần điểm đến của họ.

Thái độ của chúng là : ‘Nếu các ngươi định chiến đấu với bọn ta thì cứ làm luôn đi,’ và chúng cực kỳ tự tin.

2 Bậc chí tôn này ở cùng đẳng cấp quyền năng như các cổ long. Chưa kể, còn 6 Bậc chí tôn khác với quyền năng tương xứng với rồng hạ cấp.

Về mặt sức mạnh, Raiders và Nevartan đang ở thế bất lợi.

Tất nhiên, họ không định né tránh một cuộc chiến. Với quyền năng của mình, các cổ long đủ sức gây nên những thảm họa, nên họ chắc chắn họ sẽ thắng. Họ coi đây như thời cơ để xóa sổ một kẻ thù hùng mạnh.

Raiders và Nevartan đang tăng tốc về phía trước với động lực cực lớn, để rồi dừng lại.

[Thứ gì thế...?]

[Ta cũng cảm nhận được nó.]

Các cổ long không mắc sai lầm hay hiểu lầm bao giờ. Với các giác quan siêu việt của họ, việc đánh giá sai là chuyện hiếm thấy.

Thứ năng lượng hăm dọa chỉ ở đó trong tích tắc, nhưng nó vẫn đe dọa được họ. Nói cường điệu một chút thì, cảm giác cứ như nó đe dọa mạng sống của họ vậy.

Thứ năng lượng kia đã sớm biến mất mà không để lại dấu vết nào cả, nhưng điều này đã truyền dẫn một sự thận trọng cao độ vào 2 cổ long.

[...Hayate chăng?]

Các cổ long biết rõ Hayate hơn ai hết. Họ vẫn đang quan sát chặt chẽ Người giết Rồng trong một thời gian dài. Gần đây, họ đã dành nửa ngày để đánh nhau với hắn, nên họ vẫn đang quan sát và phân tích hắn một cách cặn kẽ.

Người giết Rồng đã sống sót trở về từ địa ngục. Hắn gặp rắc rối vài lần, tự đứng vững trở lại, và trở nên mạnh mẽ đến mức hắn đã trở thành một mối đe dọa cho các cổ long.

Vài tháng trước, khi cái tổ của Trauka rơi vào tình trạng hỗn loạn, Raiders và Nevartan đã đối mặt Hayate, và thành thật mà nói, họ đã rất lo lắng. Họ vẫn có thể nhớ rõ âm thanh ma sát do năng lượng giết rồng vô hình lơ lửng xung quanh Hayate gây ra.

Hồi ấy, họ không thể di chuyển hấp tấp và chỉ có thể tập trung 5 giác quan vào động thái của thứ năng lượng tà ác này. Họ lo âu và e ngại. Việc họ nghi ngờ rằng Hayate chính là nguồn cơn của thứ năng lượng đầy tính đe dọa vừa mới xuất hiện này thì cũng rất hợp lý thôi.

[Ta không dò thấy năng lượng giết rồng, nhưng... Không có ai ngoài Hayate đủ sức khiến chúng ta cảm thấy bất an đến vậy.]

[Ta đồng ý. Tuy vậy, thật ngạc nhiên khi Grid lại cử Hayate đi làm tiếp viện. Còn rất nhiều Mãn Nguyệt Thành tại Lục địa phía Tây. Hắn đủ khả năng để cử Hayate tới đây không?]

[Có lẽ hắn làm vậy để đảm bảo chúng ta không vượt qua ranh giới.]

[Hắn coi chúng ta là cái gì vậy?]

Các cổ long khịt mũi và tiếp tục chuyến bay mau lẹ của mình. Họ phán xét rằng, miễn là họ không thù địch với Grid, hiện diện vừa xong sẽ không gây ra một mối đe dọa nào.

Sau một lúc—

Raiders và Nevartan nhíu mày sau khi tới điểm đến của họ.

[Biến dạng không gian ở đây lớn tới vậy là có lý do cả.]

3 Mãn Nguyệt Thành trôi nổi cạnh nhau. Dường như có 4 mặt trăng trên bầu trời. Nhưng thay vì huyền bí và đẹp đẽ, chúng đáng ngại và kỳ quái.

Không bị đe dọa bởi sự xuất hiện của các con rồng khổng lồ, hàng ngàn tu chân giả đã toát ra một năng lượng hung tợn lúc chúng đồng loạt chia sang 2 bên trái phải.

“Hmm, ta đang tự hỏi điều gì đang xảy ra vì một số Mãn Nguyệt Thành đã thất thủ. Hóa ra đó là tác phẩm của con rồng hèn hạ đã bỏ chạy trước đó.”

Những tiếng bước chân rõ ràng mỗi lần đôi guốc giẫm lên mặt đất đã làm rung chuyển toàn bộ Mãn Nguyệt Thành.

Một trong các tòa thành dần mất quỹ đạo và di chuyển tới gần mặt đất hơn. Một tiếng nổ lớn vang lên và một cô gái lao ra từ đó. Cô ta nhảy khỏi Mãn Nguyệt Thành và hạ xuống giữa Raiders với Nevartan như thể cô ta không sợ điều gì trên đời.

“Lần này ta sẽ không để ngươi chạy thoát.”

Cô ta được tôn kính như một Vĩ Nhân kiêm Thánh nhân ngay cả bởi các tu chân giả trong cảnh giới đại thừa. Cô gái này là một con quái vật đã chịu đựng được Lôi Kiếp. Cô ta đã đủ tư cách để phi thăng tới tiên giới. Nói cách khác, cô ta có thể trở thành tiên bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, vì lý do nào đó, cô ta đã trì hoãn sự phi thăng của mình và ở lại nhân giới. Kết quả là, cùng với các tu chân giả khác, cô ta hứng chịu nỗi nhục bị chuyển tới chiều không gian kỳ lạ và hạ cấp này...

Cô gái không vì thế mà tức giận. Cô ta chỉ chấp nhận số phận của mình. Cô ta cảm thấy được an ủi khi biết rằng mình đã tìm ra một con quái vật đẳng cấp đại thừa vốn khó mà tìm được trong chiều không gian ban đầu của mình.

Các cổ long trước mặt cô ta không mỏng manh như những con rắn mà khá mũm mĩm. Chúng thậm chí còn có cánh trên lưng. Dù vậy, rõ ràng chúng vẫn là rồng. Chúng thậm chí là những con rồng đã đạt cảnh giới đại thừa... Tất nhiên là chúng có giá trị rồi.

“Nếu ta chế một tiên dược từ nội đan của ngươi và cho con trai ta ăn, nó cũng sẽ có thể chịu đựng được sự kinh hoàng của Lôi Kiếp.”

Cô gái có một nụ cười hờ hững trên mặt. Những ngọn lửa màu đen bắn ra từ bàn tay cô ta. Trước sự ngạc nhiên của cô ta, 2 cổ long - cho dù to như những ngọn núi - đã lập tức bị nhấn chìm trong biển lửa.

Trong lúc hàng ngàn tu chân giả reo hò, 7 tu chân giả bậc đại thừa đang dẫn đầu lại có biểu cảm phức tạp.

6 trong số 7 người đang ở sơ kỳ và trung kỳ của cảnh giới đại thừa. Tu chân giả còn lại đang ở hậu kỳ của cảnh giới đại thừa. Tuy nhiên, phản ứng của chúng là như nhau.

“Ta nghe đồn Mi Thánh nhân đã đạt đỉnh phong cảnh giới, nhưng ta chưa từng nghĩ điều đó là thật...”

Bất kể cảnh giới của chúng là gì, chúng đều cảm thấy sợ hãi và đố kị với cô gái.

Những ngọn lửa đang bao phủ các cổ long đang càng lúc càng nhỏ đi. Các con rồng không thể chịu đựng được uy lực của Cốt Ma Diễm - thiêu đốt cơ thể từ bên trong, làm nó tan ra như băng trong dung nham.

Các tu chân giả lén lút di chuyển trong khi than thở.

“Những ngọn lửa của Mi Thánh nhân khiến các pháp bảo phòng thủ và khiên trở nên vô dụng. Ngay khi cô ta tấn công, mọi chuyện coi như xong. Do đó, cô ta bất khả chiến bại.”

“Không ai trong nhân giới có thể sánh được với cô ta. Tại sao cô ta không tới tiên giới khi có cơ hội chứ...?”

3 Mãn Nguyệt Thành tại địa điểm này đã được chung tay xây dựng bởi 2 môn phái có thể được coi là nằm trong 10 môn phái mạnh nhất tu chân giới. Các tu chân giả đã sử dụng nhân lực và nguồn lực tốt nhất để xây dựng chúng.

Cô gái đột nhiên đề nghị giúp chúng phòng thủ một trong các tòa thành đang đòi hỏi quá nhiều để đổi lấy sự tận tình của mình. Nếu cô gái là một tu chân giả bậc đại thừa hậu kỳ bình thường, 2 môn phái hẳn đã cười khẩy trước yêu cầu của cô ta và giết cô ta.

Nhưng chúng không đủ khả năng để làm thế. Chúng hoàn toàn thiếu sức mạnh nên không thể đối xử bất cẩn với cô ta được. Chúng phải dâng cả một Mãn Nguyệt Thành cho cô ta.

Chúng cũng cần sự giúp đỡ của cô ta vì 2 con quái vật khổng lồ có đầu rồng đã bắt đầu xâm chiếm các Mãn Nguyệt Thành khác.

Chúng chưa bao giờ nghĩ rằng tộc rồng lại dễ bị đánh bại đến thế...

“...Ta đã lo lắng vì chúng là những con quái vật dạng rồng đã đạt tới cảnh giới đại thừa, nhưng chúng thực chất chả có gì đặc biệt. Thật đáng thất vọng.”

“Đúng thế. Không nói tới việc Cốt Ma Diễm của Mi Thánh nhân cực kỳ hùng mạnh, lũ quái vật này quá yếu. Ngay cả khi không có sự giúp đỡ của cô ta, chúng ta hẳn vẫn có thể tự mình đánh bại chúng.”

Sự bất mãn của các tu chân giả bậc đại thừa đang lớn dần. Chúng đã bị cướp một Mãn Nguyệt Thành với nội đan của một con rồng... vì điều này á?

Cặp mắt chúng dần nguội đi lúc chúng nhìn cô gái.

Một ông già ở hậu kỳ của cảnh giới đại thừa - giống như cô gái - gửi một lời cảnh báo tới các hậu bối của mình.

“Đừng hành động hấp tấp,” ông ta nói. “Nếu các ngươi xúc phạm bà già đó, các ngươi sẽ gặp rắc rối cho xem. Bọn ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng liệu các ngươi có thể đối phó được khi 3 Mãn Nguyệt Thành cùng nhiều đệ tử tại đó biến mất không một dấu vết không? Vì tương lai của 2 môn phái chúng ta, cứ vờ như là không thấy lo lắng và kiểm soát cảm xúc của mình đi.”

Các tu chân giả kìm nén cơn giận của mình và cúi đầu.

“Sự thiếu kỷ cương của hậu bối đã gây nhiều rắc rối cho đại trưởng lão rồi ạ.”

Một giọng nói xa lạ được khắc vào không gian.

[Ngươi đang sử dụng một mánh khóe kỳ lạ.]

Các tu chân giả ngẩng đầu lên vì ngạc nhiên. Chúng đang nhìn lên 2 con rồng khổng lồ - bằng cách nào đó vẫn không hề sứt mẻ.

[Những ngọn lửa vô hiệu hóa mọi lớp phòng thủ,]

Nevartan lạnh lùng lên tiếng.

[Một khả năng hùng mạnh, nên kẻ sử dụng phải hứng chịu một số phản xung dữ dội. Ngươi không thể sử dụng thứ đó liên tục được.]

Ông ta bắn đi một Khí huyết. Một tia sáng màu đen đã phát nổ khi xuyên qua cô gái - vẫn đang thiêu đốt bản sao của 2 cổ long.

“Ưm...!”

Cô gái rên rỉ khi rời khỏi phạm vi của vụ nổ. Tấm khiên hình vuông đang lơ lửng trước mặt cô ta đã mất đi ánh sáng và bị lõm vào.

Cô gái nhướng mày, xé tấm khiên vô dụng trong tay và quẳng nó đi.

“Các ngươi dám...”

Cô ta đã thử chống trả bằng ngọn lửa mới được tạo ra, nhưng cặp mắt cô ta lại căng cả lên. Nhiều bóng đen nổi lên từ mọi hướng và bao vây cô ta một cách kỹ lưỡng. Đó là hành động của Nevartan - đã nhân bản chính mình để có tận 10 con rồng. Những ngọn núi tối tăm và sống động đã cô lập cô ta.

“......!”

Cô gái không thể phân biệt nổi đâu mới là thật trong số 10 con rồng đen. Đây là sự uy nghiêm của phép thuật rồng. Bất kể giác quan của cô ta có tốt đến đâu, cô ta cũng phải mất thời gian để phân biệt đâu là thật và đâu là giả.

Cô gái không có lựa chọn nào ngoài việc dập lửa. Cô ta lôi ra đủ thể loại vật phẩm bảo vệ và bao bọc mình trong chúng.

“Thiên Đạo hữu!” cô ta hét lên. “Ngươi phụ trách rồng vàng đi! Hắn chả có gì đặc biệt, nên ngươi sẽ có thể xử lý hắn!”

“Hiểu rồi,” ông già trả lời. Một nụ cười toe toét nở ra trên mặt ông ta. Ông ta cảm thấy tự mãn vì cô gái - kẻ đã thử đơn độc giao chiến với các con rồng - đã thay đổi thái độ của mình.

“Chúng ta hãy lấy xương cốt và nội đan của rồng vàng.”

“Rõ!”

Các tu chân giả bậc đại thừa đột ngột bay lên trời trong cơn hưng phấn.

10 Khí huyết được bắn ra và oanh tạc cô gái. Cô ta đã tìm ra đâu mới là Khí huyết thật, cho phép cô ta khám phá con rồng đen thật sự giữa các bản sao. Cô ta lập tức bắn trả. Trong khi đó, Raiders đang làm chệch hướng nhiều vũ khí khác nhau do 7 tu chân giả bắn ra.

Nevartan - dị dung thành hình người và chặn đòn phản công của cô gái - đưa ra một lời đề nghị với Raiders.

[Hãy đổi chỗ đi.]

Ông ta cho Raiders một cơ hội để trả thù con ả đã hạ nhục mình trong quá khứ.

Raiders cười ha hả.

[Ông đang chu đáo đấy à? Gần đây ông quan sát con người sống cuộc sống của chúng quá nhiều rồi đấy. Có vẻ ông đã bị chúng làm ảnh hưởng không ít.]

[Im miệng.]

Cuộc sống con người mà đứa con gái Nefelina của ông ta đã chọn... Nevartan tò mò về chuyện đó. Nó thấy điều gì ở con người mà khiến nó muốn được như chúng nhỉ?

Lúc quan sát và nghiên cứu nhân loại, ông ta đã bị ảnh hưởng một cách vô thức. Tất nhiên, Nevartan sẽ không thừa nhận điều đó.

Ông ta xông vào nhóm các tu chân giả và bắn phép thuật lẫn Khí huyết như để trút giận. Khi hàng trăm thần chú hùng mạnh được kết hợp với sức tàn phá của các Khí huyết, lũ tu chân giả không còn lựa chọn nào ngoài phân tán.

Các tu chân giả dường như già đi 10 tuổi khi chúng liếc nhìn ông già.

“Ta đoán là rồng đen mạnh hơn rồng vàng.”

Ông già đồng ý với chúng.

Lúc rồng vàng bị nhóm bọn chúng cô lập, rồng đen đã đến để giúp nó. Màn phô diễn sức mạnh đã cho thấy rõ rồng đen mạnh đến mức nào.

“Cũng hay là ta có thể thu được nội đan của một con rồng hiếm hơn. Hãy săn hạ rồng đen trước khi Mi Thánh nhân trở về sau khi đối phó với rồng vàng.”

“Rõ!”

Chúng cười nhạo rồng vàng vì đã quăng mình vào cô gái để nó có thể sống sót.

Cảm thấy phấn khích, các tu chân giả đã tấn công rồng đen.

Trong khi đó, cô gái đang cười lớn trên trời.

“Mặc dù ngươi có đầu rồng, ngươi cũng chỉ là một thứ tầm thường. Ngươi có ít hiểu biết đến mức thực sự đã tự nguyện đến chỗ ta. Ngươi nghĩ là ngay cả khi 7 kẻ bọn chúng hợp lực, chúng sẽ mạnh hơn ta à?”

Cô gái cười khẩy và rút ra một hạt châu màu bạc gắn trong lưỡi. Cô ta sử dụng ngón đòn bí mật mà trước đó đã khiến Raiders bỏ chạy khỏi cái tổ của ông ta.

“Lần này ngươi sẽ không thể trốn thoát được đâu,” cô ta nói.

Cô gái biến hạt châu thành một ngọn giáo màu bạc khổng lồ có ma thuật truy lùng trong nó. Cô ta ném nó về phía trước, không có nghi ngờ gì rằng rồng vàng sẽ chết vì đòn này. Một khi cô ta chạm được tay mình vào nội đan của con rồng tạp nham này, cô ta dự định cũng sẽ lấy luôn nội đan của rồng đen.

Rồng vàng mở miệng. Toàn bộ nguyên khí thiên địa xung quanh đã bị hút vào trong cái miệng khổng lồ của ông ta. Cô gái tưởng rằng mình đang nhìn vào một vực thẳm không đáy. Ông ta đã sẵn sàng bắn một chùm ánh sáng như rồng đen. Biểu cảm của cô gái trở nên nghiêm nghị.

“Lúc đó ngươi đã che giấu sức mạnh thực s...”

Trước khi có thể nói xong, chùm ánh sáng vàng óng đã ập vào cô ta.

Cô ta tái nhợt cả đi. Khi chùm tia màu vàng càng lúc càng gần hơn, các pháp bảo phòng thủ của cô ta đã mất đi uy lực của chúng và không còn đáp lại mệnh lệnh của cô ta nữa. Không cần biết cô ta đã đổ vào chúng bao nhiêu năng lượng tinh thần và cô ta đã niệm bao nhiêu thần chú, chẳng có thứ gì hoạt động cả.

Đấy là vì chúng là các pháp bảo làm từ kim loại. Thuộc tính của chúng không tương thích với Khí huyết của rồng vàng.

Đối với cô gái, rồng vàng dường như còn mạnh hơn rồng đen nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!