Chương 1986
‘Mình đoán cậu ta ra ngoài vì nhận thấy mình đang theo dõi cậu ta. Chắc phải có máy quay an ninh quanh đây mà mình chưa phát hiện ra.’
Thành thật mà nói, ông ta không hiểu được. Người đàn ông trung niên chỉ lắp đặt căn cứ của mình sau khi xác nhận khu vực xung quanh không có mối đe dọa nào.
Nhưng ông ta phải gạt những nghi ngờ của mình sau một bên. Ông ta đã dựng căn cứ của mình giữa những bụi cây rậm rạp. Chúng đã được ngụy trang, và người đàn ông trung niên cũng thế. Một người cách xa 2 cây số không thể nào phát hiện ra ông ta được.
Làm sao Agnus có thể nhìn thẳng vào mắt ông ta từ xa như thế...?
Lời giải thích duy nhất là có máy quay an ninh gần đó. Người đàn ông tỉnh táo lại và nhặt chiếc ống nhòm mình làm rơi.
Ông ta đã lắp đặt các cơ sở bất hợp pháp và giám sát nơi cư trú của người khác. Dù ý định của ông ta là gì, nếu bị phát giác, ông ta vẫn sẽ bị gọi là một tên tội phạm.
‘Thân chủ của mình chỉ yêu cầu mình đảm bảo rằng Agnus vẫn ổn.’
Giờ thì ông ta đã xác nhận rằng Agnus vẫn ổn, công việc của ông ta coi như xong. Người đàn ông trung niên lập tức rời khỏi căn cứ. Ông ta không cần làm gì khác trước khi rời đi cả. Ông ta đã bỏ thói quen để lại dấu vết từ lâu rồi.
“......”
Ông ta chạy thật nhanh dọc theo con đường mòn đã lâu không được bảo trì. Một loại cây lá kim sắc nhọn đã sượt qua da ông ta, song ông ta mặc kệ cơn đau và tăng tốc độ. Chiếc xe của ông ta đang đỗ ở gần đó. Ông ta đã chạy thêm 5 phút nữa.
“......!”
Người đàn ông trung niên căng cả mắt ra lúc ông ta đến trước chiếc xe của mình. Một người đàn ông tóc xanh lá đang tựa vào nắp capo của chiếc xe. Ông ta không thể tin rằng Agnus - cách đó 2 cây số chỉ mới vài phút trước - đã tới được đây trước ông ta.
Người đàn ông trung niên ngạc nhiên đến mức quên cả thở ngay khi cặp mắt vàng băng giá đó nhìn ông ta.
“Thế mẹ nào...?” ông ta phải chật vật mới hỏi được.
Agnus nhìn ông ta từ trên xuống dưới. “Là ai cử ông?” anh ta hỏi. “Tôi biết ông không có ác cảm gì với tôi. Nếu ông nói sự thật thì tôi sẽ không làm hại ông.”
“......”
Người đàn ông trung niên lấy lại tinh thần. Ông ta đã được giao tác vụ tìm hiểu xem Agnus có bị làm sao không. Ông ta đâu có ý định làm hại Agnus. Trái lại, ông ta muốn đảm bảo rằng Agnus được an toàn. Có lẽ ông ta đã lắp đặt máy quay an ninh cùng các thiết bị khác một cách bất hợp pháp xung quanh lâu đài của Agnus để giám sát anh ta, nhưng...
Nếu ông ta thoát khỏi đây an toàn thì sự việc này có thể dễ dàng được giải quyết. Chẳng có lý do gì một người đàn ông xanh xao và gầy gò nhiều năm không thấy mặt trời lại đe dọa được ông ta.
“Tôi mừng là anh hiểu tôi không có ý đồ xấu. Tôi ở đây vì có người giao nhiệm vụ cho tôi tìm hiểu xem anh có an toàn không. Tôi sẽ sớm liên lạc với thân chủ của mình để báo tin. Anh sẽ nhanh chóng biết đó là ai thôi.”
Quầng thâm dưới mắt của Agnus nhăn lại. “Tại sao không trả lời câu hỏi của tôi đi? Đừng có làm tôi bực mình.”
Nhìn kỹ thì, đôi mắt của Agnus đỏ ngầu. Anh ta trông có vẻ kiệt sức. Agnus có tiếng bởi tính cách cực đoan của mình, nhưng giờ, anh ta trông rất dễ đổ vỡ.
“Tôi không thể nói với anh bất cứ điều gì khác. Không tiết lộ thông tin cá nhân của thân chủ giúp tôi duy trì danh tiếng cùng mức lương của mình. Như đã nói từ trước, anh sẽ sớm tìm ra ai là thân chủ của tôi...”
Người đàn ông trung niên là một lính đặc nhiệm chuyên nghiệp. Ông ta trở nên mạnh mẽ bằng cách luyện tập nhiều môn võ thuật khác nhau và trải qua quá trình đào tạo chiến thuật. Nếu mọi chuyện không diễn ra như ý muốn, ông ta tự tin rằng mình có thể dễ dàng đối phó với một thường dân nhốt mình trong phòng và chỉ biết chơi game.
Người đàn ông trung niên lê bước lại gần chiếc xe. Ông ta sẽ phải trấn áp Agnus nếu anh ta cản đường mình. Ông ta không quá chăm chú vào việc Agnus đã tới đây sớm hơn mình. Chắc chắn là Agnus đã lái một chiếc xe máy được thiết kế đặc biệt hoặc một số phương tiện khác trên đường đến đây.
Agnus khịt mũi khi anh ta hiểu người đàn ông trung niên đang nghĩ gì. “Dùng đến bạo lực thì dễ rồi.”
Trong giây lát, người đàn ông trung niên đã nhíu mày.
“......!”
Sau đó, ông ta thấy đau ở mắt cá chân. Ông ta nhìn xuống kiểm tra và thấy thứ gì đó như những chiếc dùi mỏng màu trắng đang đâm vào mắt cá chân của mình.
‘Xương à?’
Thứ này trông như những mảnh xương của thú hoang loại nhỏ. Chúng đột ngột nhảy lên khỏi mặt đất và đâm ông ta bằng cách nào vậy?
Người đàn ông không thể hiểu chuyện gì đang diễn ra. Agnus đã đấm ông ta một cách tàn độc trước khi tóm cổ bằng 2 bàn tay không có tì vết. Agnus liên tục đấm ông ta không thương tiếc. Người đàn ông không thể cử động vì bị tê liệt do sợ hãi.
Agnus hỏi lại, “Là ai cử ông?”
Đôi mắt vàng lóe lên đầy đe dọa. Phía sau chúng không hề có cảm xúc.
Người đàn ông trung niên quyết định lên tiếng vì nhớ ra Agnus từng có tiền án giết người trước đây.
“L-Lauel...”
“...Lauel à?”
Agnus buông ông ta ra.
“Vậy ra đó là lý do ông không thù địch với tôi. Ông thực sự chỉ đang cố gắng xem xem tôi định làm gì.”
“Đ-Đúng thế. Lauel đã tìm kiếm anh kể từ khi anh mất tích. Cậu ta không tìm được anh nên tôi đã được giao nhiệm vụ quan sát lâu đài của anh.”
“Các người chả có lý do gì để chõ mũi vào cuộc sống cá nhân của tôi.”
Agnus tặc lưỡi, nhưng có vẻ không có tâm trạng xấu. Đôi mắt trũng sâu của anh ta đã thư giãn.
Người đàn ông trung niên cố gắng bắt chuyện. “Tháng qua anh làm gì mà không dùng điện thế? Anh ở một mình trong nơi tối tăm và rộng lớn đó... Anh an toàn thì tôi mừng rồi, nhưng mà...”
Bất chấp thân hình cực kỳ gầy gò của Agnus, anh ta vẫn mạnh đến mức điên rồ. Có lẽ đây là lý do anh ta đã tới đây nhanh đến thế chăng? Anh ta vừa chạy 2 cây số trong khoảng thời gian ngắn như vậy á?
Người đàn ông trung niên không ngừng nghĩ là các kịch bản trong đầu. Ông ta đang run rẩy, mặc dù không nhận ra là mình đang làm thế. Kiến thức và kinh nghiệm mà ông ta có được với tư cách một dân chuyên không còn quan trọng nữa. Ông ta lúng túng vì không hiểu sao Agnus đến được chỗ chiếc xe của ông ta trước cả mình. Ông ta cũng không thể giải thích được những mảnh xương nhô ra từ mặt đất.
“Vụ này xong rồi, giờ thì đi đi.”
Agnus đã để cho ông ra trung niên đi. Anh ta cảm thấy chẳng ích gì khi thẩm vấn một kẻ chưa từng có ý định làm hại mình. Agnus không có ý định làm tổn thương mọi người.
Ngạc nhiên thay, anh ta đã trở lại thế giới thực.
“...Chắc chắn rồi, nơi đây là thực tại.”
Agnus nhìn người đàn ông trung niên lái xe rời đi. Anh ta hít thở chầm chậm. Trong đan điền của anh ta, năng lượng nóng hổi đang ngưng tụ. Nó là một cảm giác thân quen, cảm giác về mana mà anh ta cảm thấy trong Satisfy, không phải ngoài đời.
“...Cửa sổ trạng thái,” anh ta lẩm bẩm trong khi nhớ lại kỹ năng mình vừa sử dụng.
Tên : Agnus
Cấp độ : 1
Lớp nghề : Kẻ khế ước Đã thoát khỏi Lời nguyền của Baal
Chủng loài : Con người
Mana : 2.127/2.221
Sức mạnh : 25
Nhanh nhẹn : 30
Một giao diện quen thuộc xuất hiện.
Nhiều chỉ số - gồm cả máu và trí tuệ - đã không còn. Nhưng bất luận thế nào, chúng cũng không có chỗ đứng trong thực tế.
“Mình phát điên nữa rồi sao?”
Ký ức cuối cùng của Agnus là một cái chết hoàn toàn. Anh ta đã tìm ra cách để cứu Betty và hy sinh bản thân vì bà ấy. Hệ thống thông báo rằng anh ta đã đi đến đoạn kết hoàn chỉnh và sau đó thị lực của anh ta trở nên tối đen.
Khi mở mắt ra, anh ta đã trở lại hiện thực. Sau khi tỉnh dậy từ cỗ máy, anh ta đã bước ra ngoài, chẳng vì lý do gì cả. Kỹ năng nội tại mang tên Giác quan của Baal đã tự ý hoạt động, và anh ta phát hiện ra người đàn ông trung niên. Agnus đã hiểu lầm người đàn ông là một gián điệp, có thể do Hoa Kỳ, Trung Quốc, hoặc Nga cử đến.
Những người đã trải qua sự thay đổi này đã xuất hiện trên khắp thế giới. Agnus ngờ rằng các cường quốc đã tìm ra sự thay đổi này chắc chắn sẽ nhận ra anh ra giờ đây cũng đã khác và cử người tới để bắt anh ta.
Cũng may là không phải vậy...
‘...Lẽ ra mình nên giết ông ta chăng?’
Agnus chợt cảm thấy gánh nặng vì đã tha cho người đàn ông trung niên và tập hợp pháp lực trên những đầu ngón tay của mình. Anh ta nhìn danh sách các kỹ năng có sẵn trước khi bỏ cuộc.
Anh ta đã làm việc với các thành viên Vượt hạng vũ trang trong quãng thời gian ngắn và đã tìm hiểu họ. Anh ta cho rằng người đàn ông này - được Lauel thuê - sẽ không chia sẻ thông tin một cách bừa bãi.
Trên hết, Agnus không có ý làm hại ai cả. Anh ta không sẵn lòng lặp lại điều mà mình vốn đã hối hận nhiều lần, cả ngoài đời lẫn trong game.
Ọc ọc...
Tới giờ anh ta mới nhận ra là mình đói đến mức nào...
‘1 tháng...’
Anh ta đã ngủ trong cỗ máy tận 1 tháng á? Anh ta cần thời gian để góp nhặt những suy nghĩ của mình.
Agnus rời mắt khỏi chiếc xe đang di chuyển và trở về lâu đài.
***
“Có vẻ cậu ta đã tỉnh lại.”
Trở lại tòa nhà của Tập đoàn S.A, 33 nhà khoa học đã xác định được một tín hiệu và bắt đầu một cuộc họp. Chủ tịch Lim Cheolho cũng ở đó.
Những người đã đi đến đoạn kết hoàn chỉnh trong Satisfy và chứng tỏ được sự xứng đáng của mình vẫn bị giam trong cỗ máy ít nhất là 10 ngày hoặc nhiều nhất là 1 tháng. Cỗ máy kích hoạt một tính năng ẩn mà tới cả Chủ tịch Lim Cheolho cũng không hề hay biết. Các nhà khoa học mô tả tính năng này như một thiết bị tiến hóa.
Đây là một trong các lý do Chủ tịch Lim Cheolho quyết định hợp tác với các nhà khoa học. Ông ấy đã chứng kiến việc mất dữ liệu của một số người chơi và xác nhận rằng họ đã bị kẹt trong một cỗ máy không cho phép bất kỳ ai từ bên ngoài can thiệp vào.
Tuy nhiên, một tín hiệu vừa chỉ ra rằng 1 trong 5 cỗ máy vừa mới mở ra.
“Có rất nhiều cá nhân tài năng trên hành tinh này. Bọn tôi không ngờ là sẽ có 5 viên đá quý lớn đến mức này ngoài Grid.”
“Điều gì sẽ xảy ra với họ?”
“Nếu không có Grid, họ hẳn đã là thành lũy cuối cùng. Nếu bọn tôi làm đúng mọi việc, bọn tôi có thể sẽ ngăn chặn được làn sóng ăn mòn thứ 3. Nhưng nhờ Grid, bọn tôi đã đưa ra quyết định và cập nhật Satisfy với cái giá phải trả là tương lai của bọn tôi. Bây giờ thì bọn tôi có khả năng nuôi dưỡng rất nhiều người như họ... Họ nên được gọi là những người tiên phong, không phải thành lũy cuối cùng.”
“Vậy thì, vì họ có thể dùng các khả năng trong đời thực, vai trò của họ sẽ là hướng dẫn người chơi khác trong tương lai hả? Họ thực sự có thể làm điều đó không? Dùng các khả năng trong game ở ngoài đời ấy?”
Ông già gầy gò gật đầu và xem hồ sơ liên quan đến Agnus. “Các robot phân tử mà tôi cấy vào cỗ máy được thiết kế để kích hoạt khả năng này, nên họ chắc chắn sẽ có thể làm được điều đó.”
Morpheus xen vào.
[Agnus là một con người không ổn định về mặt cảm xúc. Anh ta cần được giám sát liên tục, và cũng cần các cán bộ chuyên nghiệp để giải quyết những vấn đề về tâm thần của anh ta.]
Họ đã thực hiện loại phép thuật nào đó à? Ông già đọc xong tập tài liệu dày cộp ghi lại cuộc đời và lịch sử chơi game của ai đó trước khi đứng dậy và lắc đầu.
“Tôi đã nói với ông là họ vốn đã đủ tiêu chuẩn rồi. Những ai đáp ứng được đoạn kết hoàn chỉnh trong Satisfy đã chứng tỏ rằng họ vốn đã có đủ khả năng phân biệt đúng sai. Hãy thôi lo lắng và cứ việc quan sát đi.”
Ông già nói chuyện rất tử tế với Morpheus, như thể siêu máy tính là máu mủ duy nhất trên đời của ông già, hoặc là một báu vật của ông ta. Và tất nhiên ông ta sẽ đối xử với Morpheus theo cách này.
Morpheus là Bất Du chi Bảo xếp hạng 95 mà.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đang tối dần. Nó tối một cách khác thường vì, gần đây, ánh trăng đã trở nên mờ hơn.