Chương 1999
Lần đầu tiên mở mắt, ông ta đang đứng cạnh 2 kẻ khác. 2 thực thể đó là Rebecca với Yatan, và họ đang ở trong không gian. Nhìn đâu ông ta cũng thấy những đốm sáng nhỏ, và các đốm sáng đó là những ngôi sao.
Thần Trời hiển nhiên hiểu điều này. Ông ta coi mọi kiến thức lẫn thông tin trong đầu là lẽ đương nhiên và đã học nó.
Một ngày nọ, Rebecca tạo ra một hành tinh xanh dương và bà ta đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho hành tinh đó. Thần Trời đã giúp đỡ bà ta sáng tạo thiên nhiên cùng mọi sự sống đua nở tại đó. Ông ta đã cho Rebecca rất nhiều lời khuyên trong khi chứng kiến nhân loại tạo dựng nền văn minh của họ.
Khi Yatan cảm thấy tiếc cho những người đã chết - không như Rebecca với Thần Trời, Yatan đã quyết định xây dựng địa ngục, và Thần Trời đã giúp đỡ ông ta.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ đó.
Sau cùng, các vị thần mới đã ra đời nhờ sự tôn thờ của nhân loại. Rebecca cũng đã tạo ra những thiên sứ và các vị thần khác.
Bỗng dưng, mọi thứ biến mất—hành tinh xanh, các thiên sứ, và tới cả các vị thần. Trong vũ trụ bao la, chỉ còn lại Thần Trời, Rebecca, và Yatan. Mọi thứ đều câm lặng, và Thần Trời rất sửng sốt.
Lần đầu tiên, ông ta nhận ra có điều gì đó không ổn. Tuy nhiên, ông ta chẳng thể hấp tấp với giả thuyết của mình. Yatan trông buồn bã về việc phá hủy hành tinh đến mức Thần Trời không muốn trách cứ ông bạn già của mình.
Ông ta kiên quyết tin rằng đây là lần duy nhất chuyện này xảy ra. Thế nhưng lại không phải vậy. Sự kiện này đã lặp lại vài lần. Nhiều thứ đã chẳng còn có lý nữa. Hóa ra là Rebecca đứng đằng sau việc Yatan phá hủy hành tinh này. Các sinh vật được gọi là cổ long xuất hiện và chỉ trích bà ta.
Một khi Rebecca tái tạo hành tinh xanh, các cổ long đã can thiệp và làm chậm sự phát triển của hành tinh. Trong quá trình đó, họ đã tất yếu đối đầu với Thần Trời. Thần Trời vốn đã bất mãn với Rebecca và Yatan, nên ông ta không hài lòng trước cách mà mọi chuyện diễn ra.
Rebecca, Yatan, các cổ long—tại sao lúc nào họ cũng làm phiền ông ta và khiến ông ta buồn vậy?
Kẻ duy nhất mà Thần Trời có thể tiếp cận là Võ Thần Xi Vưu - đột ngột đứng cạnh Các vị thần Khởi nguyên vào ngày nào đó. Hắn không diệt vong, ngay cả khi Yatan phá hủy hành tinh. Hắn luôn cười nhạo Các vị thần Khởi nguyên với các cổ long - như thể hắn đặc biệt hay gì đó. Thế nên, Thần Trời đã nhờ hắn giúp đỡ.
Ta nghĩ mình sẽ phát điên như thế này mất.
Xin hãy giúp ta ngăn chặn sự hủy diệt của thế giới này.
Tại một thời điểm, các cổ long đã nổi khùng, và chúng ăn tươi nuốt sống những thiên sứ lẫn các vị thần do Rebecca tạo ra. Lần đầu tiên trong đời, Thần Trời thấy Rebecca khóc. Bà ta đã tiêu diệt vô số sinh vật. Thậm chí các vị thần lẫn thiên sứ bà ta tạo ra cũng đã bị tàn sát. Ấy vậy mà bà ta lại thương hại các vị thần đang bị Trauka nhai ngấu nghiến.
Đó là lúc Thần Trời bắt đầu ghét Rebecca.
Rebecca - kẻ mà ông ta không thể hiểu được cho dù biết nguyên lý của vũ trụ ngay từ khi sinh ra - đã trở thành một sinh vật giả tạo và dối trá trong mắt Thần Trời.
Tại sao bà ta cứ liên tục hủy diệt thế giới? Mặc dù bà ta đã chứng kiến sự ra đời của vô số sinh vật, bà ta chưa từng cảm thấy dù chỉ một chút yêu mến hay là thương cảm nào cho họ hay sao?
Không. Bà ta hẳn phải có lý do để làm điều này.
Một ngày họ, Rebecca không còn chịu được nỗi căm ghét trong mắt Thần Trời mỗi lần ông ta nhìn mình nữa và đã kể sự thật cho ông ta. Bà ta nói rằng thế giới này chỉ là một hạ giới được tạo ra bởi các sinh vật cấp cao hơn để giải trí. Giây phút một dị điểm xảy ra, mọi thứ sẽ bị phá hủy hoàn toàn, và thứ còn lại sẽ chỉ là nỗi khổ đau tồi tệ hơn cả cái chết.
Thật choáng váng khi nghe Rebecca nói điều này, song Thần Trời vốn đã nghi ngờ chuyện đó kể từ sự ra đời của các cổ long. Vì tộc rồng vốn đã biết mọi thứ ngay khi sinh ra, họ giống với Các vị thần Khởi nguyên. Họ đã khiến Thần Trời thắc mắc đủ điều. Ông ta tự hỏi liệu mọi thứ mình coi là đương nhiên cuối cùng có phải là để mang lại sự tiện nghi cho ai đó.
Sự tồn tại của ông ta và vũ trụ chỉ là kết quả từ ham muốn giải trí của một sinh vật cao cấp hơn thôi sao? Thần Trời đã cố gắng hết sức để bác bỏ giả thuyết này. Nhưng mà, Rebecca đã kể sự thật cho ông ta, và ông ta không còn có thể phớt lờ nó được nữa. Ông ta chỉ có thể chấp nhận hoặc phủ nhận nó.
Thần Trời đã chọn phương án thứ hai.
Xi Vưu bảo Thần Trời,
Ta sẽ giúp ông vì ông có vẻ đang gặp bất lợi. Tuy nhiên, bất cứ thứ gì đe dọa được ông đều có thể trở thành một mối đe dọa đối với ta vào ngày nào đó, nên ta sẽ cố hết sức để chúng sống sót. Hãy nhớ, ta chỉ giúp ông lúc này vì có khả năng một ngày nào đó ông sẽ giết ta.
Thần Trời chỉ cần loại bỏ Rebecca. Không, ông ta chỉ cần ngăn Rebecca hủy diệt thế giới. Nếu ông ta làm thế, điều gì đó mà ông ta không biết sẽ xảy ra với thế giới. Và một khi chuyện đó diễn ra, ông ta có thể sẽ đạt được hòa bình theo một cách khác với những gì Rebecca đã tưởng tượng...
Với hy vọng như vậy, Thần Trời đã hăng hái nổi dậy, cho dù thua trước Rebecca. Ông ta sau đó đã chạy trốn đến Lục địa phía Đông bằng sự trợ giúp của Xi Vưu.
Và giờ—
Xi Vưu...!
Tiếng kêu tuyệt vọng của Thần Trời đã đánh thức Xi Vưu - kẻ đang không thực sự chú ý tới.
Hãy nhớ, ta chỉ giúp ông lúc này vì có khả năng một ngày nào đó ông sẽ giết ta.
Xi Vưu gợi lại những gì mình đã bảo Thần Trời tại thời điểm nào đấy. Anh ta đã tìm ra lý do để giúp Thần Trời.
Leng keng.
Những tiếng chuông trong veo cất lên. Bên cạnh Xi Vưu xuất hiện một thanh kiếm màu bạc. Đây là dư ảnh sau khi Xi Vưu rút thanh kiếm của mình cực nhanh.
Xi Vưu tập trung trọn vẹn vào Grid. Năng lượng Tận diệt đang tuôn ra từ mũi kiếm của Grid. Năng lượng màu tím đó phá hủy hoàn toàn mục tiêu, bất chấp nó là gì. Nó có thể cắn xé Thần Trời bất cứ lúc nào vì ông ta bị thương rất nặng, cho dù đã biến thành ánh sáng.
Thần Trời và Xi Vưu nhìn nhau. Giọng nói của Thần Trời run rẩy vì sợ lúc ông ta lại hét lên cái tên của Xi Vưu.
Xi Vưu...!
Ông ta thậm chí không tỏ ra sợ hãi khi thua trận trước Rebecca.
Haha...
Xi Vưu cười ha hả. Anh ta nhìn Grid đâm vào cổ Thần Trời và buông thanh kiếm đang cầm trên tay ra. Thần Trời quắc mắt khi ông ta nhận ra mình đã bị phản bội. Ông ta một lần nữa la lên cái tên của Xi Vưu.
Xi Vưu!
Nhìn ông lúc này đi. Ông không xứng đáng để giết ta.
Xi Vưu bình tĩnh đáp lại.
Thần Trời cảm thấy vô vọng. Để dỗ dành Xi Vưu, ông ta đã tạo ra các lưỡng ban, có được sự tôn thờ giả tạo, nhục hóa ánh sáng của Rebecca...
Ông ta nhận ra rằng mọi nỗ lực của mình đều vô ích. Ông ta cũng nhận ra sai lầm của mình. Từ hồi nào mà ông ta lại muốn được thừa nhận bởi Xi Vưu?
Ta...! Ta chỉ làm điều này cho những kẻ có sinh mệnh phù du...!
“......!”
Lần đầu tiên, Thần Trời kêu lên về phía Grid, nhưng đã quá muộn. Grid chưa gì đã kề kiếm vào họng Thần Trời. Nghịch Thiên và Chiều tà - được che đậy bên trong năng lượng Tận diệt - sắp chặt đứt đầu của một Vị thần Khởi nguyên bằng một quyền năng vô tiền khoáng hậu.
Thứ ánh sáng vẫn đang nhuộm màu Thần Trời đã trở nên tối tăm. Chưa kể, một hào quang trắng như sương mù đã bốc lên trong không khí. Grid nhớ rằng Braham với Zik đã bảo mình là Tiểu Tinh Vương có quyền năng lấy đi các khả năng của người khác. Họ nói rằng quyền năng của Tiểu Tinh Vương có màu trắng như tuyết.
Tiểu Tinh Vương là con của Thần Trời. Ngoài ra, Thần Trời đã nhục hóa được ánh sáng. Do đó, việc Thần Trời cũng có thể lấy đi các khả năng của người khác là hoàn toàn khả thi.
‘Đừng có bảo là...!’
Grid có cảm giác xấu về chuyện này, và anh hiếm khi sai về linh cảm của mình. Ngay khi anh đang chém vào họng kẻ thù, quyền năng của Thần Trời với tư cách một Vị thần Khởi nguyên đã áp đảo năng lượng Tận diệt. Thứ năng lượng đang khiến thanh kiếm của Grid phát sáng màu tím đã đột ngột biến mất. Không, nó không chỉ biến mất. Năng lượng màu trắng của Thần Trời đã nuốt chửng nó.
Hụa!
Tầm nhìn của Grid nhấp nháy đỏ lúc anh ho ra máu. Các cửa sổ thông báo khó tin đang liên tục được cập nhật. Chúng không ngừng bảo anh rằng áo giáp của anh - được làm từ da và vảy của Hỏa Long Trauka - đã bị hư hỏng nặng.
Lảo đảo...
Grid lùi lại và hạ ánh mắt xuống trong bất lực. Có một cái lỗ lớn trên bộ giáp đỏ của anh, và máu đang trào ra từ đó. Bụng anh đã bị thổi bay.
[Nội tạng của bạn đã bị tổn thương nặng nề.]
[Các nội thương nghiêm trọng đã gây chảy máu, làm chậm, và giảm tập trung.]
[Sức tấn công và phòng thủ của bạn đã giảm mạnh. Thời gian thi triển kỹ năng đã tăng lên...]
Anh liên tục nhận các trạng thái bất thường. Suy nghĩ của Thần Trời len lỏi vào trong tâm trí Grid lúc Grid đang mất tập trung.
Năng lượng Tận diệt quả thực là vĩ đại.
Grid từ từ ngẩng đầu lên. Thần Trời đang bay chầm chậm lên trời trong khi tỏa ra năng lượng màu tím.
Thật sai lầm khi đánh mất ý định ban đầu của ta. Đã có lúc, ta thậm chí còn quên lý do mình chiến đấu. Ta thậm chí còn đánh mất chính mình.
Thần Trời nhìn Grid. Trong mắt ông ta không có sự lo lắng hay hoài nghi. Ông ta là một Vị thần Khởi nguyên, nên ông ta không còn cần dựa vào Xi Vưu nữa. Ông ta biết rõ tiếp theo mình phải làm gì. Vì vậy, ông ta không bám vào quyền năng của ánh sáng mà mình lấy đi từ Rebecca. Thay vào đó, ông ta giải phóng quyền năng của riêng mình.
Cũng giống như việc ông ta lấy đi ánh sáng từ Rebecca, ông ta cũng đã cướp năng lượng Tận diệt của Grid...
Tất nhiên, năng lượng màu tím của ông ta không hoàn chỉnh. Nó run rẩy một cách nguy hiểm, như là có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào. Thế nhưng, như vậy là đủ rồi. Bản chất của năng lượng Tận diệt là uy lực để đảm bảo sự hủy diệt. Nó vẫn chưa hoàn thiện, nhưng đủ mạnh để hủy diệt một cá thể, ngay cả khi cá thể đó là Grid.
Hơn hết, Grid đã bị thương nghiêm trọng. Cuộc chiến khốc liệt với Thần Trời không hề diễn ra một chiều. Grid cũng đã cận kề cái chết khi anh sắp giành chiến thắng. Sự thay đổi đột ngột này nhất định là điều đáng sợ đối với Grid.
Đơn Nhất chi Thần Grid, cuối cùng thì ta cũng tôn trọng ngươi. Ta sẽ dùng quyền năng vĩ đại mà ngươi có này vì lợi ích của một tương lai mà ta chưa từng thấy.
Lời tuyên bố của Thần Trời có một tác động vô cùng lớn. Nó có một hiệu ứng gợn sóng có thể làm đảo lộn thế giới. Đây là một khoảnh khắc quan trọng sẽ gây ra những hậu quả hệ trọng, nên trang sử của Grid đương nhiên đã phản hồi.
Giọng nói thần thánh của Thần Trời đang thuyết giảng khắp thế giới.
Thần Trời tập trung năng lượng màu tím mà ông ta đã đánh cắp từ Grid vào trong bàn tay cho tới khi nó lấy hình dạng của một thanh kiếm.
Tuyên bố của Thần Trời vang dội trong tâm trí mọi người trên thế giới. Đó là một biểu thị gián tiếp rằng Grid đang gặp rắc rối. Chẳng bao lâu nữa, Grid sẽ chết...
Những người có linh cảm này đều thấy nản lòng. Họ chửi bới, gào thét, hoặc khóc.
Đúng lúc đó, một giọng nói mới xen vào trang sử. Cả Thần Trời lẫn Xi Vưu đều ngạc nhiên. Họ biết giọng nói này thuộc về ai. Những người khác cũng sớm phát hiện ra. Trang sử đang được cập nhật.
Đó là giọng nói của Rebecca - Nữ thần Ánh sáng. Trong thế giới của bà ấy - nơi chẳng có gì khác tồn tại ngoài ánh sáng màu xanh lá, bà ấy ngồi chắp tay và cầu nguyện tới Grid. Khoảnh khắc mà chỉ Grid với Rebecca nhớ được đã truyền đến mọi người thông qua trang sử.
Ùng ùng ùng!
Diễn biến không ngờ của trang sử đã khiến Thần Trời mất kiên nhẫn. Ông ta không còn có thể rao giảng những ý định của mình nữa. Thần Trời là một Vị thần Khởi nguyên dễ dàng thuyết phục người khác nhờ quyền hạn của mình là ban hành các nhiệm vụ diện rộng. Ông ta quyết định là mình đang ở thế bất lợi, nên ông ta cần phải kết thúc mọi việc thật nhanh.
Do đó, ông ta đã hoàn tất thanh kiếm và nhanh chóng vung năng lượng Tận diệt.
Trang sử đã tái định nghĩa Grid. Ngay sau đó, ánh sáng phun ra từ cơ thể Grid. Nó chói lọi và linh thiêng đến mức đã ở một đẳng cấp khác hẳn so với ánh sáng mà Thần Trời vận dụng. Nó cũng có một ánh tím tinh tế.
Chuyện—chuyện này thật nực cườ...!
Thần Trời thậm chí còn chẳng thể kết thúc câu chứ nói gì vung kiếm.
Choang!
Grid đâm Thần Trời. Anh bị điều khiển bởi bản năng chứ không phải lý trí. Bây giờ anh đã cực kỳ nhanh vì biến thành ánh sáng. Anh nhanh hơn mình nghĩ nên đã hành động dựa trên bản năng.
Một chiêu này—
......
Thần Trời trông có vẻ âm u. Ông ta ngây ra nhìn vào khoảng không. Thanh kiếm Tận diệt của ông ta - vừa chém qua nơi Grid mới đứng - đã tan biến.
Một cột tro khổng lồ mà chưa ai từng được thấy trước giờ đã bốc lên.
Bịch!
Grid ngã về phía trước một cách bất lực. Ý thức của anh chìm xuống một vực sâu. Đây là cái giá phải trả cho việc di chuyển với tốc độ ánh sáng - vốn là điều mà một người chơi không thể xử lý được.
T/n : Tôi quyết định bỏ cái logo Satisfy với dòng “Thông điệp Thế giới” đi và để thế này cho gọn. Thông điệp Thế giới sẽ để trong [ ], còn nội dung trang sử thì không.