Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 2006: Chương 2000

Chương 2000

‘Mình không hề chết hay đăng xuất sao...?’

Anh thực sự ngất xỉu trong trò chơi à?

Thông điệp thế giới thông báo về cái chết của Vị thần Khởi nguyên - Thần Trời - là ký ức cuối cùng của Grid. Anh cũng nhớ trang sử đã tôn thờ các thành tích mới của mình, và một danh sách phần thưởng có chút xa lạ...

Hàng chục dòng thông báo nhấp nháy trước mặt anh, nhưng Grid đã mất ý thức trước khi có thời gian để xem kỹ hơn.

“......”

Kịch.

Phân chia Ý thức là một kỹ năng toàn năng. Đối tượng không nhất thiết phải luôn kiểm soát ý thức bị chia tách. Tùy theo ý muốn của đối tượng, hoặc khi đối tượng không phản hồi - như bây giờ, bản sao của Grid có thể vận hành ở chế độ tự động.

Nhờ chỉ số trí tuệ cao, nó có thể đưa ra quyết định y như một NPC siêu danh tiếng.

Bản sao bảo vệ Grid. “Đừng có tới gần hơn nữa,” nó cảnh báo Xi Vưu. Nó giữ cho giọng nói cùng ánh mắt của mình thật hòa nhã vì lo sợ sẽ chọc tức anh ta.

Noe và Randy rên rỉ lúc chúng xuất hiện để chăm sóc Grid.

Các ngươi có nhận thấy không?

Xi Vưu không thèm ngăn chúng. Anh ta cất kiếm đi và khoanh tay, như thể không có ý định làm hại Grid.

Nếu Thần Trời ra đòn thấp vào phút chót, Grid hẳn đã chết rồi.

Bản sao không thể phủ nhận điều đó. “...Tôi cho là vậy.”

Nhờ sở hữu ký ức của Grid, có thể nói rằng bản sao cũng đã tinh thông kiếm thuật. Thần Trời đã tạo ra một thanh kiếm từ năng lượng Tận diệt đánh cắp từ Grid và vung một thanh kiếm màu tím. Nếu ông ta không nắm chắc phần thắng đến thế, nếu ông ta dự đoán trước được rằng Rebecca sẽ can thiệp, ông ta sẽ không bao giờ giơ kiếm lên quá đầu. Thay vì làm điều đó, ông ta sẽ tung ra một đòn tấn công tầm thấp để chuẩn bị cho đòn phản công của Grid.

Kể cả khi Grid lao về phía trước với tốc độ ánh sáng, Thần Trời vẫn có thể đâm vào ngực Grid. Ông ta là một Vị thần Khởi nguyên. Có lẽ ông ta đã hành động như một kẻ ngu xuẩn trong nhiều năm khi bị ánh sáng làm cho mù quáng, nhưng ông ta không phải kẻ yếu.

Quyền hạn của Thần Trời là ban hành các nhiệm vụ diện rộng. Điều này tức là ông ta có thể dễ dàng gây ảnh hưởng tới người khác bằng lời nói của mình. Không khó để ông ta khiến trang sử của Grid phản ứng chỉ bằng vài tiếng hét. Lời tuyên bố của Thần Trời rằng ông ta sẽ giết Grid - từ đó khởi động trang sử - rõ ràng là cố tình.

Thần Trời đã lên kế hoạch một màn trình diễn kịch tính để thể hiện thanh thế của mình cho Vượt hạng vũ trang Giới - thứ đã kiểm soát phần lớn hành tinh. Những lời nói và hành động có phần cường điệu của ông ta có lẽ đều xuất phát từ kế hoạch này. Có lẽ ông ta có ý định ghi dấu mình vào lịch sử bằng cách giơ thanh kiếm khổng lồ trên đầu.

Điều này đã dẫn đến kết quả tồi tệ nhất có thể xảy ra, song các lựa chọn lẫn hành động của Thần Trời có một lý do rõ ràng.

Tất nhiên, ta không định bao biện cho ai đó vốn đã chết.

Xi Vưu ghét chủ nghĩa lãng mạn. Anh ta không ham hố tiếng tăm mà chỉ muốn chết thôi. Anh ta ghen tị với Thần Trời - kẻ vừa mới chết - và chả có chút thương cảm nào cho ông ta hết.

Leng keng.

Xi Vưu tạm dừng giây lát trước khi tiếp cận. Bản sao ngạc nhiên khi thấy anh ta đến gần hơn và đã cố gắng ngăn lại, để rồi đổi ý.

“Á, miao!”

Noe cảnh giác với Xi Vưu. Noe - rất sợ tộc rồng - đã đứng lên và tỏ ra sẵn sàng đánh nhau với Võ Thần. Tới cả Randy cũng đã vung kiếm.

Xi Vưu cúi xuống và né cú vung. Anh ta thì thầm với Grid đang bất tỉnh,

Grid, đừng quên rằng ngươi đủ may mắn để giành chiến thắng. Đừng có kiêu ngạo chỉ vì ngươi đã đánh bại một Vị thần Khởi nguyên. Ngươi phải nhớ lấy điều này để có thể cắt cổ họng ta vào lần gặp tiếp theo.

Leng keng.

Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại những tiếng chuông. Xi Vưu đã biến mất không một dấu vết. Nhóm Grid bị bỏ lại một mình trên chiến trường trong choáng váng. Tuy nhiên, họ không thể ở lại đây mãi được.

Bầu trời tối tăm đang không ngừng gào thét. Nó được kết nối với Cây Thế giới - lối vào Hoàn Quốc - giờ đang sụp đổ.

Bản sao nói, “Tôi tự hỏi liệu cái chết của Thần Trời có khiến Hoàn Quốc trở nên bất ổn hơn không...” Anh quay sang Noe với Randy và nói thêm, “Tiểu Tinh Vương có lẽ đang đến đấy, nên chúng ta phải mau lên. Tôi không nghĩ Grid đã hồi phục thương tích, nên không có gì đảm bảo chúng ta có thể dễ dàng đối phó được Tiểu Tinh Vương.”

“Bé hiểu mà, mieo.”

Bộ giáp rồng, mũ bảo hộ, cặp găng tay vỡ vụn của Grid trông thật đáng thương...

Bản sao, Noe, và Randy cố gắng thu thập càng nhiều mảnh vật phẩm của Grid - rải rác khắp chiến trường - càng tốt. Để sửa chữa vật phẩm không chỉ bị hỏng hay thiệt hại, mà là bị phá hủy hoàn toàn, họ cần nhiều bộ phận nhất có thể.

Đó không phải là chuyện dễ làm. Các mảnh giáp nhỏ đến mức chúng vương vãi khắp nơi, như thể đã bị một cơn bão cuốn đi. Đây là bằng chứng cho thấy thanh kiếm Tận diệt của Thần Trời mạnh đến mức nào.

“Thế này thì chịu rồi.”

Tiếng kêu gào từ bầu trời đen kịt đang ngày càng lớn hơn.

Bản sao của Grid đưa ra quyết định. “Thế là đủ rồi. Chúng ta phải đi. Ngay.”

Bản sao không đợi Noe với Randy trả lời. Nó đã sử dụng Dịch chuyển Số lượng lớn để đưa bản thân cùng các bạn đồng hành ra khỏi đây.

Ngay sau đó—

Ta chậm mất 1 giây.

Tiểu Tinh Vương xuất hiện. Hắn không thấy chút hối tiếc nào hết. Thay vào đó, hắn vui mừng khôn xiết. Từ khoảnh khắc Grid phản bội hắn, hắn đã dành thời gian của mình cho việc luyện tập. Thế nhưng, hắn lại tỏ ra bi quan về tương lai ảm đạm của mình. Hắn nghĩ là mình sẽ không thể lấy lại sức mạnh ban đầu một khi Thần Trời không còn chút kỳ vọng nào ở hắn.

Nhưng Thần Trời đã chết. Grid đã ban cho Tiểu Tinh Vương cơ hội được sống. Thậm chí hắn còn có thể thừa kế một phần ảnh hưởng từ cha mình. Hắn sẽ trở thành chủ nhân của Hoàn Quốc. Chỉ riêng điều này thôi cũng đã giúp hắn lấy lại sức mạnh của mình và đảm bảo vị trí an toàn hơn trước.

Dĩ nhiên, Hoàn Quốc đã suy tàn đến mức thậm chí chẳng thể so sánh với Vượt hạng vũ trang Giới hay Asgard, nhưng thế cũng chả sao. Nếu sống ẩn dật trong hàng ngàn hay hàng vạn năm để lấy lại quyền năng của mình, hắn chắc chắn sẽ có cơ hội mới để...

...Hửm?

Tiểu Tinh Vương đang mỉm cười, nhưng giờ thì hắn nhíu mày.

Ầm ầm ầm!!

Bầu trời - tối tăm và đang gào thét - đột nhiên nứt vỡ và khạc ra một kẻ trông quen quen.

Garam?

“Thật vinh hạnh khi ngài nhớ được cái tên xoàng xĩnh của ta.”

Ngươi sống sót bằng cách nào vậy?

Hoàn Quốc đã hứng chịu thiệt hại nặng nề và đang rơi vào tình trạng khủng khiếp sau cái chết của Thần Trời. Tiểu Tinh Vương sẽ chẳng ngạc nhiên nếu Tam Sư có ý đồ phản bội hắn và chiếm vương quốc. Tuy nhiên, một lưỡng ban đã chết từ lâu bất chợt sống lại thì thật vô lý. Người ta nói linh hồn của Garam đã bị tiêu diệt trong quá trình địa ngục bị phá hủy.

Garam nhún vai. “Ai biết được chứ? Biết đâu Thần Trời có kỳ vọng cao ở ta thì sao? Ta không ngờ là ông ta đã chuẩn bị không chỉ một cái xác dự phòng, mà còn cả một linh hồn dự phòng nữa.”

Ngươi đã từng tài năng như Mir. Nhưng Garam à, ngươi đang vô lễ đấy.

Tiểu Tinh Vương là một Bậc chí tôn. Hắn đã mất rất nhiều quyền năng sau khi thua Grid vài tháng trước, nhưng hắn có thể dễ dàng làm hại một Thượng nhân. Garam có tiếng là không biết cách cư xử và hắn nham hiểm về nhiều mặt, nên Tiểu Tinh Vương quyết tâm chặt đầu hắn trong một lần.

Cơ mà...

Sức mạnh này?

Garam dễ dàng chặn đòn tấn công bất ngờ của Tiểu Tinh Vương. Không, chính xác thì hắn không hề chặn nó. Garam chỉ đứng yên, và đòn tấn công bất ngờ của Tiểu Tinh Vương chả có tác dụng gì hết.

“Ta được phục sinh sau cái chết của Thần Trời. Ngài vẫn không hiểu chuyện gì đang diễn ra sao? Tuy ta không biết lý do nhưng Thần Trời đã chọn ta làm người kế vị của mình. Ta đã thừa hưởng quyền năng của ông ta, mặc dù chỉ là một chút.”

Một năng lượng màu trắng tinh khiết đang tỏa ra từ Garam. Năng lượng này không chỉ dễ dàng vô hiệu hóa đòn tấn công của Tiểu Tinh Vương, mà nó còn hấp thụ thần tính của hắn. Từ góc nhìn của Tiểu Tinh Vương, ngay cả các vị thần cũng không thể chống lại quyền năng này. Đây chẳng phải thứ gì khác mà chính là thần tính của Thần Trời.

Thần Trời...! Một lưỡng ban cỏn con thì làm được gì chứ...?!

Tiểu Tinh Vương run rẩy. Hắn không giận Garam, mà là giận Thần Trời. Làm sao mà ông ta có thể truyền thần tính của mình cho ai đó thậm chí không phải máu mủ của mình vậy? Điều đó là hoàn toàn điên rồ còn gì?

Đột nhiên, Tiểu Tinh Vương nhớ lại những gì Grid đã bảo mình cách đây ít lâu.

“...ngươi không thể có được lòng tin của ta vì ngươi đã phản bội anh trai của ngươi và có kết cục như thế này.”

Đó là những gì Grid đã thì thầm trước khi đâm vào lưng hắn. Có lẽ là Thần Trời cũng không tin tưởng Tiểu Tinh Vương...

Hắn cười ha hả.

Ông biết sự thật rồi sao, Thần Trời?

Tiểu Tinh Vương từ lâu đã muốn trở thành kẻ thừa kế duy nhất của Vị thần Khởi nguyên và thống trị các vị thần. Vì vậy, hắn phản bội anh trai mình là Đại Tinh Vương - tài năng và nổi tiếng hơn hắn. Hắn đã quăng anh trai mình vào địa ngục.

Hắn cảm thấy như đã có cả thế giới dưới chân mình khi cuối cùng cũng nghe tin về cái chết của Đại Tinh Vương...

Hắn lầm. Thế giới của hắn vốn đã sụp đổ.

Ngươi đã làm vậy với chính mình.

Quả báo là không thể tránh khỏi. Hắn nhớ rằng Grid - chỉ là một con người phù du - đã tiêu diệt Baal. Tiểu Tinh Vương chấp nhận cái chết của mình một cách đơn giản. Nhận thức được số phận tất yếu nghĩa là hắn không còn động lực để kháng cự nữa.

Đầu của Tiểu Tinh Vương nổ tung như quả dưa hấu bị đập vỡ. Garam đã hấp thụ thần tính màu trắng đang thoát ra của hắn. Tiểu Tinh Vương hồi quy, chết bằng cách trở về với cội nguồn của hắn.

“...Bây giờ ta đã có thể sống theo cách mình muốn chưa?”

Garam - đã bất thình lình được phục sinh - cười toe toét. Hắn biết lý do Thần Trời giúp hắn sống lại. Nếu Thần Trời chết, ông ta muốn một tên khùng thừa hưởng một phần quyền năng của ông ta và tùy ý sử dụng nó. Tại sao ư? Có lẽ ông ta muốn thế giới bị phá hủy nếu ông ta chết.

Biết được điều này, Garam tự vấn, “Ta có nên cứu thế giới không nhỉ?”

Garam sẽ làm ngược lại những gì mình được yêu cầu. Đó là bản tính của hắn. Garam nhắm đến các tòa thành mà hắn cảm nhận được bằng những giác quan chí tôn của mình và rời khỏi hiện trường.

***

Thành phố bị lửa cuốn trôi đã biến thành tro bụi. Những cục than hồng bay khắp nơi đã phát tiếng lách tách một cách kỳ quái.

“......”

Công lý Đã mất chật vật để thoát khỏi khẩu Đại bác Vượt hạng vũ trang bị hỏng và không nói nên lời. Nấm mồ của Các vị thần, pháo đài di động của đế chế - tượng trưng cho cả quyền lực lẫn vũ lực của Grid - đang sụp đổ. Thành phố mà hàng trăm ngàn kỹ sư vất vả xây dựng trong nhiều năm lúc này đã không còn nữa. Chỉ còn lại boong tàu vàng-đen làm từ Tham lam.

“Một số phàm nhân có sinh mệnh đặc biệt dẻo dai.”

Công lý Đã mất chợt giật mình bởi giọng nói tới từ trên cao và đã ngẩng đầu lên. Hàng trăm tu chân giả được bao quanh bởi các lớp bảo vệ với những màu sắc khác nhau đang tô điểm cho bầu trời như những vì sao. Tất cả chúng đều ít nhất là Thượng nhân, và năng lực của chúng thật không thể tin được.

Xựt. Công lý Đã mất bị chặt đầu, và đầu của cô lăn lông lốc một cách đáng thương trên boong.

Các tu chân giả đều đang nhìn chằm chằm vào nơi hàng chục dụng cụ hình tròn khổng lồ được xếp thành hàng—khu vực cổng dịch chuyển.

Tu chân giả cảnh giới luyện hư bẻ gãy ngón tay của Lauel và hỏi anh, “Tại sao ngươi không kích hoạt chúng?”

Đám tu chân giả không phá hủy các cổng dịch chuyển vì chúng dự định triệu tập lực lượng đế chế thông qua cổng và xóa sổ các thành viên Vượt hạng vũ trang. Tuy nhiên, chỉ Lauel - thủ tướng của đế chế - mới có quyền kích hoạt các cổng dịch chuyển. 9 ngón tay của anh đã bị bẻ gãy, nhưng anh không hề phát ra dù chỉ một tiếng hét.

“Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi. Triệu tập toàn bộ quân đội của ngươi và chiến đấu chống lại bọn ta chẳng phải tốt hơn cho ngươi sao?”

“Nếu ngươi không kích hoạt những cánh cổng này, bọn ta sẽ tới từng vương quốc lẫn thành phố và tiêu diệt mọi phàm nhân sống tại đó. Trong quá trình này, toàn bộ đội quân quý giá của ngươi sẽ bị hủy diệt. Ngươi vẫn còn cơ hội để không đánh mất tất cả.”

Các tu chân giả không ngừng đe dọa anh. Lauel - đóng chặt miệng suốt thời gian qua - kiểm tra thời gian và mỉm cười.

“Chúng ta sẽ thấy thôi... Những lời đe dọa của các ngươi chả đáng sợ chút nào hết.”

“Ngươi điên rồi h...? Hử?”

Các tu chân giả nhíu mày, bối rối trước sự tự tin khó lường của Lauel. Bỗng dưng, những lá bùa liên lạc bay tới từ mỗi môn phái, bảo đám tu chân giả rằng các Mãn Nguyệt Thành đang bị tấn công.

“Gì cơ? Bằng cách nào vậy?”

Lauel nói, “Triệu tập binh lính ấy à? Ta không thể làm thế, vì làm gì có lính để triệu tập đâu. Vào thời điểm các ngươi rời khỏi các Mãn Nguyệt Thành, ta đã cử tất cả mọi người đến đó rồi.”

Lauel đã vươn lên vị trí hiện tại nhờ trí tuệ của mình. Anh đã dự đoán chính xác cuộc phản công của các tu chân giả và dùng thời cơ này để công kích. Anh cử đi hàng ngàn hoặc hàng vạn binh lính hỗ trợ tới những nhóm tập kích hiện có để tiếp viện. Kết quả là, đám tu chân giả ưu tú được tuyển chọn từ mỗi môn phái có khả năng sẽ đánh mất Mãn Nguyệt Thành của chúng trong thời gian ngắn.

“Cảm giác mất nhà thế nào? Các ngươi đã luôn cướp đi mọi thứ của người khác, nên ta chả thể tưởng tượng được cảm giác của các ngươi.”

Các tu chân giả run rẩy khi nhìn Lauel mỉm cười với đôi mắt rực sáng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!