Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 2016: Chương 2010

Chương 2010

Trí giới là sự đại diện cho ý chí của ai đó. Nó sẽ không bao giờ sụp đổ trừ khi ý chí của người đó bị phá vỡ. Nói cách khác, tức là trí giới của Grid sẽ không sụp đổ. Anh đã sử dụng sự kiên trì của mình để trở thành thần. Ý chí của Grid chưa từng đổ vỡ, và sẽ không bao giờ đổ vỡ.

Tuy nhiên... Trí giới của anh lúc này đang vỡ vụn, và nó không liên quan gì đến ý chí của Grid.

‘Garam đã làm cái gì?’

Grid hiếm khi bối rối như vậy và lập tức ngờ rằng đây là lỗi của Garam.

Bỏ cuộc dễ dàng thế à?

Garam cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra và nghi ngờ chuyện này là do Grid làm. Ánh mắt họ chạm nhau.

Groaaaaaaa!

Tiếng kêu của một con dã thú bí ẩn - mà ban đầu họ tưởng mình nghe nhầm - đã trở nên to hơn. Một làn sóng sức mạnh không ngừng đang cuốn đi các mảnh vụn của trí giới đã tan vỡ.

“Một cổ long sao?”

Một cổ long?

Grid với Garam suy luận ra như vậy dựa trên tiếng kêu và quay sang nhìn Raiders lẫn Nevartan. Trong mắt họ là một câu hỏi lố bịch. ‘Trauka được phục sinh rồi à?’

[Chuyện đó là bất khả thi.]

[Ông ta không thể sống lại được. Grid, ngươi nên biết điều này mới phải.]

‘Đúng vậy rồi.’

Quả thực là Grid biết điều đó. Anh là kẻ phá hủy linh hồn của Trauka. Năng lượng màu tím hiện đang chảy ra từ cơ thể anh là bằng chứng cho cái chết của Trauka.

Thế thì đó là ai…?

Garam cau mày. Hắn đang quan sát xung quanh thì chợt sững người. Một thứ năng lượng màu lục đậm tràn ngập bầu không khí. Lượng lớn bức xạ do ánh sáng của Garam tạo ra đang khuấy động điên cuồng. Lúc đầu, hắn đã tưởng đây là một cơn bão.

Ầu, đừng có nói là...

Garam có thể nhận thức được đủ thứ từ rất xa. Hắn có thể nhìn tới tận chân trời và ở đó, hắn thấy bức xạ đang biến mất như bị thứ gì đó hấp thụ với tốc độ rất nhanh. Thứ gì đó phi vật thể đang ngấu nghiến bức xạ và dần dần tiếp cận Garam.

Sinh vật này cực kỳ nguy hiểm đối với ánh sáng. Tuy nhiên, nếu nó vô hình...

Rồng Phản quang?

Garam nổi da gà. Hắn đã đoán đúng.

Một cửa sổ thông báo hiện ra trong trường nhìn của Grid. Điều xảy ra tiếp theo là không thể tưởng tượng nổi. Ánh sáng xung quanh anh phai mờ vào trong bóng tối và một nửa cơ thể Garam không còn.

Grrrrr...

Khí huyết của quái thú vô hình, không, của rồng thần càng trở nên rời rạc. Ông ta dường như rất thỏa mãn. Kiểu vui sướng này có vẻ là tới từ việc được ăn no.

Sao ngươi có thể ở đây được...!!!

Garam phản ứng vừa nhanh vừa chính xác.

Khoảnh khắc hắn nhận ra Rồng Phản quang đang nhắm đến ánh sáng, hắn đã nhanh chóng rút nó về. Nếu hắn hành động muộn hơn chút, hắn sẽ mất cả cơ thể thay vì chỉ một nửa. Hắn chém Rồng Phản quang bằng thanh kiếm Tận diệt, và máu vọt ra như từ một đài phun nước. Đòn phản công của hắn đã có tác dụng.

‘Khả năng này thật sự...’

Grid rất ấn tượng khi thấy lớp vảy trong suốt của Rồng Phản quang bị bao phủ trong máu.

Anh chợt nhận ra lý do Rồng Phản quang đột ngột xuất hiện. Có thể nào là vì Garam đã sử dụng quyền năng của ánh sáng tới tiềm năng trọn vẹn của nó không? Có lý đấy. Rồng Phản quang được sinh ra chỉ để làm hại Rebecca và rất có thể mang bản năng đuổi theo ánh sáng.

‘Vậy danh hiệu Một Ánh sáng Khác bị tắt là do sự chu đáo của Rebecca sao...??’

Trong số Các vị thần Khởi nguyên, Rebecca là hùng mạnh nhất. Bà ấy là vị thần đã tạo ra thế giới này. Vì sự thù địch với Morpheus nên bà ấy đã phải chịu một số ràng buộc. Tuy nhiên, có khả năng là bà ấy toàn năng hơn Grid tưởng.

Đúng, Rebecca dự đoán những gì sẽ xảy ra với Garam thì cũng không có gì lạ....

‘Nhìn lại thì... Bà ấy vẫn đang theo dõi mình suốt thời gian qua.’

Anh thậm chí không cần phải nghĩ lại về một thời gian dài trước đây. Mới vài tháng trước, Rebecca đã tự mình nói với anh điều này :

Ta vẫn đang theo dõi ngài mọi lúc.

Thêm nữa, chỉ vài ngày trước, bà ấy đã cho cả thế giới biết rằng bà ấy tin tưởng Grid trong khi anh đang chiến đấu với Thần Trời. Hệ thống đã tiết lộ một đoạn của trang sử thứ 29 - bị ẩn đi như một câu chuyện bí mật.

‘Mình muốn tin.’

Giống như mình là hy vọng của Rebecca, Mình muốn bà ấy cũng là hy vọng của mình. Bằng cách này, mình có thể yên tâm khi ngày nào đó rời khỏi nơi đây.

Grid đã tìm thấy quyết tâm mới và tập trung vào những gì đang diễn ra trước mắt.

Garam đã tái tạo hoàn toàn. Lớp vảy của Rồng Phản quang đang thấm đẫm máu. Cuộc đối đầu của họ khá hoành tráng. Trước hết, Rồng Phản quang quá to. Ông ta rõ ràng là lớn hơn Raiders với Nevartan. Ngay cả khi sử dụng Tầm nhìn Barbatos, Grid vẫn không thể nắm được kích thước vĩ đại của ông ta mà không quay đầu. Bên cạnh đó, ông ta có cảm giác hơi huyền bí vì hoàn toàn vô hình, và chỉ lớp vảy đẫm máu của ông ta là bằng chứng cho thấy ông ta đã ở đó ngay từ đầu.

Garam - không hề bị đe dọa cho dù phải đối mặt với Rồng Phản quang - cũng đang hành động bất thường.

‘Về ngoại hình thì hắn bảnh bao thật,’ Grid tự nghĩ.

Nếu một họa sĩ nổi tiếng vẽ cảnh tượng hiện tại lên khung tranh, họ sẽ tạo ra tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất trong lịch sử.

[Xin được bái kiến rồng thần.]

Trong khi Grid đang chìm trong suy nghĩ, Raiders với Nevartan đã cúi đầu trước Rồng Phản quang. Các cổ long tôn thờ ông ta. Rồng Phản quang bây giờ càng trông đáng sợ hơn.

Grid choáng váng trong giây lát trước cảnh tượng ấy. Sau khi ngây người, anh cuối cùng cũng lên tiếng. “Đã lâu không gặp.”

Rồng Phản quang từng là Bunhelier. Chính xác thì ông ta vốn là Rồng Phản quang, sau đó trở thành Bunhelier, và rồi trở thành Rồng Phản quang lần nữa...

Bất luận thế nào, kết quả là, Grid thân thiết với Rồng Phản quang. Anh cũng là kẻ đã biến Bunhelier thành Rồng Phản quang. Trên thực tế, Bunhelier đã bày tỏ rõ lòng biết ơn của mình với Grid trước khi rời đi với tư cách Rồng Phản quang.

[......]

Tuy nhiên, Rồng Phản quang không đáp lại lời chào của Grid. Ông ta vẫn đứng trước mặt Garam và hít thở nặng nề. Dựa trên chuyển động vảy, có vẻ như ông ta đang nghiêng đầu.

‘Gì cơ? Ông ta quên mình rồi à?’ Grid tự hỏi.

Garam cười khẩy.

Ngươi nghĩ ta sợ một sinh vật chả có gì ngoài bản năng hả?

Chả có gì ngoài bản năng... Garam nói đúng phần lớn. Thứ nhất, kể từ khi sinh ra, Rồng Phản quang chỉ truy đuổi Rebecca. Thứ hai, thậm chí trong khi truy đuổi Rebecca, ông ta đã thay đổi mục tiêu ngay khi Garam thể hiện quyền năng của ánh sáng. Có lẽ lúc này, Rebecca đã làm ông ta lẫn lộn, không biết Rebecca ở đâu bằng cách tạm thời rút lại quyền năng ánh sáng. Thứ ba, ông ta không nhận ra Grid.

Grid nhớ lại mục đích của Rồng Phản quang. Ông ta là vắc-xin được Morpheus triển khai khẩn cấp để chữa cho Rebecca - bị nhận dạng là một vi-rút. Vắc-xin thì có cần tri giác không đây?

‘Có khả năng Morpheus đã cố tình loại bỏ tri giác của ông ta.’

Morpheus đã trải qua sự phản bội của Rebecca, hoặc đúng hơn là, lỗi của chính nó. Ít nhất thì, nó không muốn cho phép Rồng Phản quang - hùng mạnh như Rebecca - có ý chí tự do và trải qua sai lầm tương tự.

Nói cách khác—

‘Bunhelier biến mất hoàn toàn rồi,’ Grid cay đắng nhận ra.

Mặc dù ban đầu anh có quan hệ không tốt với Bunhelier, sau khi hợp tác và dựa vào nhau, họ cuối cùng đã khá thân thiết. Tình bằng hữu của họ rất quan trọng. Có một số khoảnh khắc mà Grid nhớ rõ mồn một. Anh nhớ những nỗ lực tế nhị của Bunhelier để thay đổi...

Garam đe dọa Rồng Phản quang.

Cút đi. Ta không phải ánh sáng. Ngươi nhận thấy điều đó rồi, đúng chứ?

Dường như hắn đối xử với Rồng Phản quang như một con quái vật thật sự. Raiders với Nevartan tỏ ra trầm tư, nhưng họ không chỉ ra thái độ của Garam. Họ dường như cũng nhận ra rằng Rồng Phản quang giống quái thú hơn là một vị thần.

Groaaaaaa!

Một ngọn gió thổi đến và làm mặt đất rung chuyển. Điều này là do Rồng Phản quang đã vỗ cánh một lần. Những vết nứt lan rộng trên Đa Kết giới Suy yếu của Grid, trong khi hành động tự vệ của Garam cùng các cổ long thì bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

[......]

Bầu không khí trở nên hung ác trong nháy mắt. Cảm thấy lo lắng, các cổ long đã im lặng, còn Garam thì trừng mắt về phía Rồng Phản quang như thể hắn muốn giết ông ta ngay tại đó luôn. Tuy nhiên, Garam thậm chí không thể thở. Hắn quyết định rằng việc khiêu khích Rồng Phản quang không còn là ý hay nữa.

Grid cũng nuốt nước bọt. Kẻ thù vô cùng đáng sợ. Gáy anh nhói đau vì sự căng thẳng mà anh từng cảm thấy khi lần đầu chạm trán các cổ long. Anh cảm thấy bị đe dọa trong giây lát và anh không biết phải làm gì.

Bất ngờ thay, chính bản sao của Grid đã làm điều gì đó. Nó thi triển một vài thần chú, nhắm vào Garam. Ngạc nhiên trước đòn tấn công bất ngờ, Garam đã biến thành ánh sáng. Trước khi các thần chú chạm tới được nơi hắn vẫn đang đứng, Garam đã hiện ra bên cạnh bản sao và đâm nó bằng thanh kiếm Tận diệt. Hắn làm thế theo phản xạ.

Garam có tính cách xấu xa. Hắn sẽ chả hào phóng tha thứ cho những người dám đánh úp hắn. Thêm nữa, hắn đã coi quyền năng ánh sáng là điều hiển nhiên kể từ khi sống lại. Nói cách khác, hắn không định biến thành ánh sáng ngay trước mặt Rồng Phản quang - kẻ rõ ràng đang quan sát hắt...

Xựt!

Tên chó đ...!

Garam không còn chú ý đến bản sao - kẻ không thể chịu đựng được uy lực của thanh kiếm Tận diệt. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn lúc hắn nhận ra mình đã thu hút sự chú ý của Rồng Phản quang.

Có một vụ nổ chói tai lúc Khí huyết chứa đầy quyền năng không thể tưởng tượng nổi nhấn chìm Garam. Khí huyết tối màu gần như đen thui vì nó đủ dày đặc để nuốt chửng ánh sáng.

Mắt Garam trợn ngược khi đòn tấn công đánh trúng hắn. Trước cả khi hắn có thể hét lên, hắn đã mất hầu hết cơ thể. Tất nhiên, hắn không chết. Garam thừa hưởng quyền năng của một Vị thần Khởi nguyên, nên thần tính đã chảy ra từ vết thương của hắn thay cho máu đỏ. Bằng cách kiểm soát thần tính tràn ra và hình thành một cấu trúc đặc, hắn đã khôi phục cơ thể.

...Ngươi giỏi đấy!

Garam phục hồi lại cái đầu - đã nổ tung như một quả dưa hấu - và bổ vào bản sao của Grid - đang loạng choạng trước mắt hắn. Thế nhưng, hắn không có ý định giết bản sao. Hắn nhanh chóng rút lui khỏi chỗ cũ vì nhận thấy con rồng vô hình đang tới gần.

Baaaaang!!

Mặt đất nơi Garam dẫm lên giây lát trước đã sụp đổ. 15 thiên thạch dường như đã rơi xuống sau khi Rồng Phản quang vung bàn chân.

Ngươi không biết là Rebecca đang lợi dụng ngươi à?!

Garam la hét giận dữ.

Hắn không thể đánh trả Rồng Phản quang và tiếp tục rút lui. Đây là sức mạnh của cổ long. Garam muốn bỏ chạy ngay và luôn. Tuy nhiên, giây phút hắn biến thành ánh sáng, hắn sợ Rồng Phản quang sẽ truy đuổi hắn tới tận cùng trái đất. Thế nên, Garam không thể dựa vào ánh sáng được.

Lần thiếu quyết đoán này đã cho phép Grid tới đằng sau hắn. Trên thực tế, Grid vẫn đang tiếp cận Garam từ lúc Rồng Phản quang xuất hiện.

Không, vì Garam đã hiện thực hóa tiềm năng của hắn, hắn đã bật công tắc tự hủy.

“Nhìn ngươi bây giờ, chắc là Thần Trời đang khóc sướt mướt đấy.”

Thần Trời đã không vận dụng quyền năng của ánh sáng cho ra trò, nhưng đấy không phải là theo những suy đoán của Garam. Thần Trời không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc. Ông ta chỉ sợ Rồng Phản quang và đã triệt tiêu tiềm năng của ánh sáng.

“Thần Trời chọn ngươi làm kẻ kế vị thì là ông ta xui rồi.”

Grid rất biết ơn rằng anh có một đứa con trai tuyệt vời. Anh nhớ lại gương mặt rạng ngời của Lord lúc an vung kiếm bằng toàn bộ sức mạnh. Đây là thanh kiếm kết hợp Nghịch Thiên với Chiều tà.

Năng lượng màu tím đang dao động đã di chuyển theo hình vòng cung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!