Chương 2011
Tận diệt tức là giết và phá hủy mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Quyền năng của tài nguyên đặc biệt mang tên năng lượng Tận diệt - chỉ có thể nhận được bằng cách giết một vị thần và một cổ long cùng lúc - trực quan như cái tên của nó vậy.
Bất kể mục tiêu là thứ gì, năng lượng Tận diệt sẽ phá hủy nó. Uy lực của nó đã được chứng minh bằng thực tiễn.
Tới cả Thần Trời - là một Vị thần Khởi nguyên - cũng không chịu nổi năng lượng Tận diệt và chết. Chính năng lượng ấy đã xuyên qua giáp của Grid mặc dù được làm từ hỗn hợp Tham lam với vảy của hỏa long.
Cho dù Garam tự nhận là sinh vật mạnh nhất sau khi kế thừa thần tính của Thần Trời và hấp thụ thần tính của Tiểu Tinh Vương, hắn thực sự có thể làm gì trong tình huống này chứ? Hào quang Hỗn độn của Grid đã làm Garam suy yếu đáng kể. Nghịch Thiên kết hợp Chiều tà thậm chí có thể chém xuyên qua Phòng thủ Tuyệt đối lẫn vảy của một cổ long.
Uy lực của năng lượng Tận diệt...
Xựt!
Anh cắt Garam như thể hắn là một tờ giấy. Thần tính của Garam - hiện lên từ cánh tay bị chặt đứt của hắn - khác với thường lệ. Nó giống máu đỏ thay vì ánh sáng vàng. Điều này là do năng lượng Tận diệt.
Garam - vốn đã bồn chồn - càng trở nên lo âu. Điều này làm hắn nhớ lại kiếp trước làm lưỡng ban của mình. Điều cuối cùng hắn thấy trước khi chết lần đầu tiên là vũng máu mà hắn đổ ra... Hắn không thể cho phép điều tương tự xảy ra lần nữa. Hắn không muốn trải nghiệm lại cơn giận cùng nỗi sợ hãi đó.
Lần này sẽ khác.
Garam thấy lo hoàn toàn là vì Rồng Phản quang. Hắn nhận ra là mình cần đảm bảo không thu hút sự chú ý của con rồng nữa nên đã phong ấn quyền năng ánh sáng. Tức là hắn đã mất đi một số lá bài chủ của mình.
Nhưng điều này không có nghĩa là hắn đang ở thế bất lợi. Rốt cuộc, hắn là một Bậc chí tôn. Mặc dù không thể dựa vào quyền năng ánh sáng được nữa, hắn vẫn có thể di chuyển nhanh hơn âm thanh. Không đời nào hắn chậm hơn Grid được.
Bên cạnh đó, hắn vẫn còn năng lượng Tận diệt. Nhờ thứ này, hắn vẫn còn cơ hội. Cho dù tỉ lệ thắng không có lợi cho hắn, hắn vẫn có cơ hội chiến thắng.
Garam bình tĩnh lại. Hắn cắt đứt một trong các cánh tay của Grid bằng thanh kiếm làm từ năng lượng Tận diệt chỉ vài giây sau khi Grid làm chuyện tương tự với hắn. Giờ đây, cả hai Bậc chí tôn chỉ còn lại một tay.
Garam cúi về trước và xoay người. Trong khi đó, Grid điều chỉnh lại thăng bằng qua việc ngả người về sau và đá chân lên. Cú đá của Grid đã trúng vào vai trái của Garam.
Giữa những mảnh năng lượng Tận diệt màu tím, Garam đâm kiếm vào bụng Grid lúc hắn bị đẩy nhẹ về sau.
Đầu gối Garam khuỵu xuống, nên hắn hơi loạng choạng. Grid đã đâm vào lưng hắn.
...Haha! Ahahahaha!
Garam - vẫn đang nghiến răng giận dữ - đột nhiên bật cười. Cuộc chiến khốc liệt này đã đẩy cả hai tới gần cái chết hơn. Cuộc chiến sinh tử này rất vui.
“Cuối cùng ta cũng cảm thấy như mình được sống lại!”
Bất luận thế này, Garam cũng đã bị xô đẩy tới bờ vực từ khoảnh khắc Rồng Phản quang xuất hiện. Hắn chẳng thể làm được gì nhiều ngoài oán hận tình cảnh hiện tại.
Hắn chợt nhận ra điều gì đó. Hắn biết ơn khoảnh khắc này. Sau tất cả, hắn đã từng chết. Linh hồn hắn đã tiêu tan và biến thành hư vô. Lúc này, hắn đang sống và hít thở lần nữa. Hắn là một Bậc chí tôn, và hắn đã có quyền tự do đưa ra quyết định cho mình, song hắn lại vấp phải chính kẻ đã giết mình.
Hắn vẫn có cơ hội để trả thù. Thế thì tại sao không cảm ơn thời cơ này và cứ tận hưởng đi nhỉ?
‘Vui thật.’
Grid cũng cười lớn. Anh đang thưởng thức việc chiến đấu với Garam.
Tất nhiên, chắc chắn là Grid rồi cũng sẽ tìm thấy một kẻ thù hùng mạnh có thể dự đoán những chuyển động lẫn ý định của anh và phản công tương ứng. Với mỗi hành động và ý định mà Garam dự đoán được, Grid càng trở nên ấn tượng hơn khi cuộc chiến tiếp diễn. Anh có động lực để thắng, và có thể cảm thấy niềm vui của mình tăng lên với mỗi giây phút trôi qua. Anh không bao giờ cảm thấy vậy bất cứ khi nào anh tàn sát những kẻ yếu hơn mình rất nhiều, nên adrenaline của anh đã tăng vọt.
Đừng làm phiền ta!
Garam la hét lo lắng trong khi bỏ thanh kiếm Tận diệt ra khỏi bụng Grid.
Hàng trăm Pháp bảo lấy từ tu chân giả với tiên đạo đã nhấp nháy cùng những ký tự huyền bí và tự mình di chuyển. Chúng rất mạnh và đủ sức ngăn bản sao với các cổ long giúp đỡ Grid.
Garam là độc nhất vô nhị khi nói tới khả năng kiểm soát vật chất thông qua ý định. Hắn có thể sử dụng ý định giỏi hơn bất cứ ai ngay cả khi từng là một thượng nhân. Garam - giờ là một Bậc chí tôn - thậm chí còn có thể mô phỏng Tâm Kiếm.
Hàng trăm Pháp bảo dưới sự điều khiển của hắn đã chuyển sang màu đỏ với sát khí và uy lực của chúng được khuếch đại. Thay vì chỉ khiến bản sao và các cổ long bận rộn, các Pháp bảo đã di chuyển hoang dại với ý định làm hại họ.
Nếu ngươi muốn giết ta thì tự tay làm đi.
Garam cảnh báo Grid trong khi hàng trăm Pháp bảo lơ lửng sau lưng hắn.
Garam xông lên. Hắn và Grid tiếp tục gây thương tích nặng cho nhau. Cả hai bọn họ không ngừng mất thăng bằng. Không cần biết một Bậc chí tôn có thể phục hồi nhanh tới đâu, các vết thương do năng lượng Tận diệt gây ra không dễ gì tái tạo. Nghĩa là cuộc chiến này sẽ được quyết định nhanh đến đáng ngạc.
Mỗi lần kiếm của họ va chạm, những tia lửa màu tím lại bay ra, và các sóng xung kích nhiều tầng lại phân tán hàng chục lần mỗi giây, khiến nó trông giống một trận mưa như trút nước màu tím.
“Cái gì đây...?”
Hoàng Cát Đồng, Cổ Quỷ Kiếm, những người chơi xếp hạng đang làm nhiệm vụ tại nhiều phần của Lục địa phía Đông, cũng như hàng ngàn người chơi đang di chuyển tới địa điểm tiếp theo sau khi chiếm được 2 Mãn Nguyệt Thành, đã dừng bước. Tất cả họ đều bị sốc.
Khung trò chuyện - hiển thị các bình luận từ cư dân mạng đang theo dõi những sự kiện đang diễn ra và chúc mừng thành tích của người chơi - đã bỗng dưng ngừng lại. Mọi người đều quá choáng váng để gõ phím.
Từ đằng xa, 2 vị thần xuất hiện. Trông như máu của họ đang biến thành mưa. Quả thực là ngoạn mục. Người bình thường đang coi những mảnh năng lượng Tận diệt màu tím là máu.
Ai đó nghĩ cảnh tượng này trông như sự khởi đầu của ngày tận thế. “Ragnarok.”
Grid và Garam lần lượt mất chân tay và có những vết đâm khắp cơ thể. Họ đã bị thương nặng. Thế nhưng, thấy một phần thế giới biến mất không dấu vết mỗi lần họ va chạm thì thật kinh hoàng.
Cổ Quỷ Kiếm thở dài. “Cậu ta luôn đánh những trận chiến khó khăn trong đơn độc.”
Hoàng Cát Đồng nhìn có vẻ nghiêm túc lúc ông ta lẩm bẩm, “Một vị thần đáp lại những lời cầu nguyện bằng sự khổ hạnh...”
Tình hình tại Lục địa phía Đông không khác lắm so với Lục địa phía Tây. Hầu hết nhân loại ở đó tôn thờ Grid là vị thần vĩ đại nhất. Cậu ta thậm chí còn có nhiều sự ủng hộ hơn cả Tứ Tượng - vốn là nền tảng của các thần thoại trên Lục địa phía Đông.
Đây là lý do Hoàng Cát Đồng đôi khi lo lắng và e ngại. Ông ta đã chứng kiến sự vĩ đại của Grid vài lần, nhưng ông ta biết rằng sẽ rất nguy hiểm khi có quá nhiều người đặt đức tin của mình vào một vị thần duy nhất. Ông ta lo rằng, một ngày nào đó, Grid sẽ trở thành vị thần duy nhất và Tứ Tượng sẽ biến mất trong bối cảnh lịch sử.
Hoàng Cát Đồng e ngại là nhiều sinh vật sống trên Lục địa phía Đông sẽ quên nhiều thứ, hệt như khi họ tin vào ngụy thần thoại của Thần Trời. Ngay cả khi đó không phải ý định của Grid, ông ta vẫn cảm thấy cần phải cảnh giác với Grid.
Tuy nhiên, thời khắc này, Hoàng Cát Đồng đã trút bỏ mọi lo âu và sợ hãi của mình. Ông ta đã thực sự tin tưởng và tôn trọng Grid - vốn đã giành được rất nhiều đức tin, nhưng vẫn tự nhận mình là một người khổ hạnh.
“Chúng ta nên giúp đỡ chứ?” những người chơi xếp hạng hỏi khi thấy bầu không khí đang trở nên ảm đạm.
Hầu hết họ đều đang bật phát trực tiếp để có thể kiếm thêm tiền. Họ không thể bơ người xem đang lo lắng cho Grid vì anh đang chiến đấu một mình. Mọi người trong khung trò chuyện đang thúc giục người chơi xếp hạng giúp đỡ Grid.
“Ưm...”
Cổ Quỷ Kiếm là thủ lĩnh của nhóm. Ban đầu, ông ấy không được chọn làm thủ lĩnh, nhưng những người khác thừa nhận tài năng của ông ấy trong quá trình phá hủy các Mãn Nguyệt Thành và đã chỉ định ông ấy làm thủ lĩnh.
Khán giả trong các luồng phát trực tiếp của người chơi xếp hạng cũng quý mến Cổ Quỷ Kiếm. Họ đã khuyên những người chơi xếp hạng mà họ ủng hộ rằng hãy tin tưởng và đi theo Cổ Quỷ Kiếm bất kể chuyện gì trước cả khi họ thấy Grid đánh với Garam. Cổ Quỷ Kiếm là một chiến sĩ điêu luyện và dày dạn kinh nghiệm. Ông ấy đã chiến đấu bên cạnh Hoàng Cát Đồng để chống lại lưỡng ban.
“Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến, nhưng đừng vội vàng.”
Trên thực tế, Cổ Quỷ Kiếm đã muốn giúp Grid ngay. Mối quan hệ của họ vừa sâu sắc vừa có thâm niên. Tuy nhiên, ông ấy không thể hành động hấp tấp chỉ vì những gì mình muốn. Ông ấy thận trọng trước hàng trăm Pháp bảo đang gây áp lực lên các cổ long. Có lẽ ngay khi ông ấy tiếp cận, một vài trong số chúng sẽ đổi mục tiêu và tàn sát nhóm của ông ấy.
Việc tham chiến nghe chừng khó. Thứ vật chất màu đỏ giống như máu đang trút xuống từ trên trời, phá hủy mọi thứ nó chạm vào. Cổ Quỷ Kiếm đã chứng kiến một tảng đá khổng lồ biến mất không chút dấu vết.
“Nhưng mà...”
Đám người chơi xếp hạng trông hơi miễn cưỡng. Tất cả họ đều có thể thấy Grid rõ ràng đang ở thế phòng thủ.
Oàng, bùm...
Mỗi lúc thanh kiếm của Grid với Garam va chạm và phát nổ, Grid lại không thể chịu đựng được chấn động và không tránh khỏi việc bị xé nát. Ngay cả chi cuối cùng còn sót lại của anh cũng đang lủng lẳng như thể sắp rụng xuống bất cứ giây phút nào. Anh sử dụng các Bàn tay Thần để đổ pháp dược lên những vết thương hết lần này tới lần khác, nhưng vô ích. Nhìn bề ngoài, anh đang hứng chịu một phép suy yếu cực mạnh và không thể đảo ngược.
Tất nhiên, Garam cũng ở trong hoàn cảnh tương tự, song hắn là một NPC. Giả sử rằng họ đều bị thương như nhau thì một NPC sẽ có lợi thế áp đảo so với người chơi. Trước hết, máu của một NPC cao hơn nhiều. Và vì Garam là một NPC Chí tôn, không biết khi nào thì hắn sẽ đột ngột tái tạo lượng sát thương đã nhận vào.
“Đúng như dự đoán, chúng ta cần giúp anh ấy...!”
Những người chơi xếp hạng cuối cùng đã quyết định hành động, để rồi một lần nữa dừng bước vì sốc. Thanh kiếm của Garam bây giờ đã cắm vào cổ Grid. Họ đều tưởng tượng ra điều tồi tệ nhất.
May mắn thay, cổ của Grid vẫn ổn. Trước khi kịp nhận ra, Grid đã đảo ngược tay cầm trên thanh kiếm của mình và chặn đường kiếm của Garam. Tuy nhiên, Grid đã trả một cái giá đắt khi làm điều này. Garam đá vào ngực anh và Grid bay đi như một quả đạn pháo.
Ý định truy đuổi anh của Garam lập tức được khắc lên khắp nơi.
Kết thúc rồi.
Ý chí của hắn tràn đầy niềm hân hoan. Rõ ràng Garam đang tự tin rằng mình sẽ chiến thắng. Cơ mà, điều gì đó không ngờ đã xảy ra.
...Gì cơ?
Mắt Garam căng cả lên. Grid - chỉ còn lại một cánh tay như Garam - bỗng dưng lấy lại được cánh tay đã mất của mình. Đó là một cánh tay giả màu vàng-đen được tạo ra từ việc biến đổi một Bàn tay Thần. Thanh kiếm Tận diệt của Garam - đáng lẽ phải đâm vào ngực Grid - thì lại chém vào cánh tay giả. Đến cả Bàn tay Thần - được rèn từ Tham lam - cũng không thể chịu nổi uy lực của thanh kiếm Tận diệt. Nó đã lập tức tan vỡ.
Tuy nhiên, thế là đủ rồi.
Trong tích tắc khi cánh tay giả chặn thanh kiếm Tận diệt của Garam, Grid đã đánh trả. Đòn phản công này sử dụng lực nảy lại được sản sinh từ vụ nổ của bàn tay giả, cũng như lực được sản sinh khi Grid vung thanh kiếm của anh.
Xựt!
Cái đầu của Garam—
Bịch.
—rơi xuống đất.