Chương 2013
Garam dai dẳng kinh khủng khiếp. Hắn đã điều khiển hàng trăm Pháp bảo cho tới khi trút hơi thở cuối cùng và từ chối chết mà không kéo theo ai đó. Các Pháp bảo được tập hợp thành đội hình giống ngọn giáo, và chúng đã oanh tạc các cổ long lẫn bản sao để ngăn họ giúp đỡ Grid. Bây giờ, chúng đã chuyển sự chú ý tới những người chơi xếp hạng dưới mặt đất.
“Tên khốn đó.”
Garam chẳng hề thay đổi. Hắn vẫn y như thế kể từ ngày Grid gặp hắn cho tới ngày hắn chết. Grid ấn tượng với sự kiên định của Garam mặc dù thế giới đã thay đổi nhiều như thế nào trong những năm qua.
Bản năng đầu tiên của Grid là đứng dậy, nhưng cơ thể lại không nghe lời anh. Tuy nhiên, anh không cần lo gì cả. Bản sao cùng các cổ long bây giờ đã tự do hành động và họ bắn rụng hầu hết các Pháp bảo. Không cần biết các Pháp bảo từng mạnh ra sao, chủ nhân của chúng lúc này đã biến mất, nên uy lực của chúng cũng suy giảm. Chúng không thể chịu đựng cuộc bắn phá thần chú từ bản sao với các cổ long và rồi cũng bị phá hủy.
Những cái duy nhất vẫn còn hung dữ tấn công người chơi xếp hạng là các Pháp bảo lấy từ 7 tiên đạo. nhưng...
“Miaoo!”
...Noe với Randy đã bước vào và ngăn cản được chúng.
Trong quá trình đó, hầu hết Pháp bảo của Noe cũng đã bị phá hủy. Dù vậy, đây không phải điều đáng tiếc. Noe lúc này đã có những Pháp bảo của 7 tiên đạo.
‘Cuối cùng cũng xong rồi...’
Chỉ sau khi mọi chuyện lắng xuống, Grid mới cảm thấy nhẹ nhõm. Anh kiểm tra lại cửa sổ thông báo về cái chết Garam và ngồi xuống.
‘Nếu thực tại thay đổi để trở nên giống như trò chơi, liệu thế giới thực có hiệu chỉnh đau đớn không nhỉ?’
Sau khi kiểm tra tình trạng thể chất của mình, Grid bỗng trở nên sợ hãi. Anh nghĩ rằng nếu mình gặp một đối thủ mạnh ngoài đời và hứng chịu một vết thương như hôm nay, anh sẽ chết vì sốc tột độ.
‘Mình không nghĩ sẽ có bất kỳ khái niệm nào về phòng thủ hay máu.’
Tới cả một thanh kiếm được vung bởi một cá nhân có kỹ năng kém cũng có thể giết người ngoài đời. Không, dẹp vụ đó đi. Ăn đấm sai chỗ thôi còn chết được nữa là.
Liệu Grid có đủ can đảm để chiến đấu ngoài đời thực không? Anh nuốt nước bọt khi cuối cùng cũng nhận ra vấn đề rất quan trọng này.
“Waaaaahhhhh!”
Đám người chơi xếp hạng trên mặt đất hò reo và lao về phía anh. Việc họ an toàn và Grid chiến thắng đã khiến họ xúc động vô cùng.
“Khoan...!”
Mặt Grid trắng bệch ra.
Anh hiện đang ở trên đầu của Rồng Phản quang, và anh không chắc con rồng sẽ phản ứng thế nào với loài người. Nếu Rồng Phản quang nổi khùng thì nhiều người sẽ chết mà thậm chí không biết tại sao...
‘Mình còn chẳng biết ông ta sẽ phản ứng thế nào khi nhìn thấy mình.’
Grid đã đánh cược khi anh lên đỉnh đầu của Rồng Phản quang. Anh không biết con rồng có chấp nhận mình hay không, và kể cả khi ông ta chấp nhận, Grid cũng chả dám chắc hiệu ứng Kỵ sĩ Rồng sẽ kích hoạt. Grid không chắc chắn về điều gì cả, nhưng anh vẫn sử dụng Thuấn bộ để leo lên đầu Rồng Phản quang vì anh sẽ khó có thể đánh bại Garam nếu thiếu hiệu ứng Kỵ sĩ Rồng. Anh phải thử, ngay cả khi có nguy cơ xúc phạm Rồng Phản quang và bị ăn thịt trong khi thực hiện điều đó.
Kỵ sĩ Rồng đúng là đã kích hoạt, nhưng...
Grrrrr...
Grid không thể biết chuyện gì sẽ diễn ra vào lúc này.
Sau khi Garam tan biến, Rồng Phản quang nghiêng đầu bối rối. Giờ thì ông ta thở ra một hơi rời rạc, như thể đáp lại cơn hỗn loạn.
Đối với những người không thể nhìn thấy Rồng Phản quang, họ chỉ nghe thấy một tiếng gầm vang vọng dường như đến từ bầu trời.
‘Trời cao tức giận vì một vị thần đã chết sao?’
Bầu trời trong xanh gầm lên như thể sắp có giông bão... Phải chăng đây là báo hiệu cho sự kiện đáng ngại nào đó? Những người hiểu nhầm tiếng thở của Rồng Phản quang đã nao núng trong giây lát.
Tam Sư - vẫn im lặng trong suốt trận chiến - bây giờ đang phàn nàn. Chúng đều thở dài và có vẻ buồn bã, nhưng dường như chúng chả có hối hận lớn nào.
Garam đã luôn đưa ra những quyết định bất hợp lý vì sự non nớt của hắn. Bọn ta đã đoán trước là Hoàn Quốc sẽ thất thủ khi phát hiện ra Thần Trời đã chọn Garam làm người kế vị.
Chúng không có vẻ gì là đang nói dối. Trông cứ như chúng đã mong đợi kết quả này vậy
Giết bọn ta đi. Bọn ta sẽ không kháng cự. Làm thế cũng chỉ vô ích thôi.
Tam Sư đặt vũ khí của mình xuống và nhắm mắt lại. Chúng được ra đời theo ý muốn của Thần Trời. Chúng hô phong hoán vũ, làm khuấy động sấm sét chỉ vì Thần Trời và cống hiến cả cuộc đời để thu thập đức tin cho Thần Trời bằng cách giúp đỡ nhân loại, trừng trị họ, hoặc khiến những điều kỳ diệu xảy ra.
Từ giây phút Thần Trời chết, chúng không còn mục đích sống nữa. Nếu Tiểu Tinh Vương được chọn làm kế vị thay vì Garam, mọi chuyển hẳn đã khác... Một khi Tam Sư nhận ra rằng ý đồ thật sự của Thần Trời không phải là khôi phục Hoàn Quốc, mà là trả thù Grid, chúng nghĩ rằng mọi thứ chúng đã đạt được đều là vô ích.
Groaaaaar!
Rồng Phản quang gầm lên và vỗ cánh lúc ông ta nhìn quanh. Kết quả là, Grid rơi khỏi đầu con rồng và chỉ mấp mé lấy lại được thăng bằng trong không trung.
“......”
Rồng Phản quang thì đã đi mất rồi. Ông ta chắc chắn đã nhận ra rằng ánh sáng vừa tắt không phải Rebecca và lại lên đường đi tìm bà ta.
‘Ông ta đang rời đi mà không hề hối tiếc.’
Grid không còn lựa chọn ngoài thừa nhận điều này. Rồng Phản quang chỉ đang làm nhiệm vụ của mình như một vắc-xin. Garam nói đúng. Bunhelier biến mất rồi. Rồng Phản quang chỉ là một quái thú bị dẫn dắt bởi bản năng.
Tức là Bunhelier bây giờ chỉ còn trong ký ức của Grid.
Có một vị đắng trên đầu lưỡi Grid. Anh nuốt nước bọt trước khi nhìn chăm chú vào Tam Sư - đang đông cứng tại chỗ. Chúng có thể loại bỏ Grid bất cứ lúc nào vì anh không có khả năng tự vệ khi thiếu Rồng Phản quang bên cạnh. Nhưng chúng không làm thế. Có vẻ chúng thực sự muốn chết. Chúng chỉ là những cái vỏ rỗng không còn ý chí sống nữa.
Và Grid có quyền năng để dập tắt linh hồn của chúng.
Tam Sư thấy Grid không làm gì và hỏi,
Ngài cần thời gian để hồi phục sức mạnh sao?
“Tất nhiên,” Grid nói dối. “Nếu năng lượng Tận diệt là vô hạn thì ta sẽ bất khả chiến bại còn gì?”
Quả nhiên...
May mắn thay, Tam Sư tin anh. Chúng đã chứng kiến uy lực của năng lượng Tận diệt từ bên lề, nên những gì Grid bảo chúng đều có lý.
Nếu là vậy, hãy nghỉ ngơi thật nhiều trước khi giết bọn ta.
Tam Sư bước xa hàng trăm mét và phân tán về các hướng khác nhau. Mặc dù ở rất xa, nhưng có vẻ như chúng đang bảo vệ Grid vì Grid đang ở trung tâm đội hình của chúng.
Một người đàn ông tóc đen và một người đàn ông tóc dài - cả 2 đều trông vô cùng nịnh mắt với vẻ ngoài lưỡng tính - tới gần và nói, “Chúng thật sự làm những gì chúng thích. Ta không thể hiểu đám thần thánh này chút nào.”
Họ là Raiders và Nevartan - đã dị dung thành dạng người.
Grid nhìn vào mắt họ và nói, “Con người và hai ông cũng làm những gì mình thích đó thôi? Chỉ có tính cách và hệ tư tưởng về phân biệt được chúng ta. Nhìn chung, tôi nghĩ chúng ta đều giống nhau. Tôi tin tất cả chúng ta đều có thể sống với nhau và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất.”
Nevartan không nghĩ như vậy. “Hmph, ta không tán thành. Bất kể tính cách hay hệ tư tưởng, cổ long bọn ta chưa bao giờ đi chệch khỏi ý muốn của ngoại thần.”
Raiders mắng ông ta. “Ta không nghĩ ông lại nói được điều đó vì ông đã phát điên và gây ra đủ loại sự cố trong quá khứ.”
Nevartan đỏ mặt và nói những câu như : ‘Ta quên mục đích của mình khi Rồng Phản quang bị phong ấn, blah blah blah,’ nhưng Raiders đã phớt lờ ông ta.
Raiders nhìn chằm chằm vào Grid bằng đôi mắt vàng lạnh lùng và thờ ơ đặc trưng của mình.
“Vì bọn ta đã nói cho người biết tình hình của mình, ta muốn hỏi ngươi một câu. Giờ bọn ta đã mất liên lạc với ngoại thần, ta không biết bọn ta nên làm gì cả.”
Kể từ sự phục sinh của Rồng Phản quang, Raiders đã lấy lại ký ức của mình và liên lạc với Morpheus. Ông ta chấp nhận thông tin lẫn kiến thức của Morpheus là đáng tin. Mỗi lần Morpheus bảo làm gì đó, Raiders đều nghĩ rằng những chỉ dẫn của ngoại thần là điều đúng đắn duy nhất.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Morpheus im lặng. Các sinh vật chưa từng được đề cập đã xuất hiện và hoành hành. Raiders cảm thấy lạc lõng, không biết phải làm gì tiếp theo.
Dù sao đi nữa, Rồng Phản quang vẫn đang truy đuổi Rebecca. Chỉ với khả năng của các cổ long thì khó mà theo kịp Nữ thần. Và họ tuyệt đối không thể liên lạc được với Rồng Phản quang.
Raiders không thể tìm ra phương hướng hành động tiếp theo sẽ là gì.
Grid nhún vai. “Các ông không cần lo. Cứ nghỉ ngơi đi.”
“Nghỉ ngơi sao...?”
“Ngủ trong 100 năm. Ông sẽ lấy lại được sức mạnh khi thức dậy.”
“Còn sau đó?”
“Một khi ông mở mắt, hãy ăn thứ gì đó. Gọi Idan và bảo ông ta chuẩn bị thật nhiều món là được.”
“Tiếp theo thì sao?”
“Ai biết được? Tại sao ông không đi một chuyến du lịch ẩm thực nhỉ?”
“......?”
“Hãy sống tự do như ông muốn, giống như hồi Rồng Phản quang bị phong ấn. Như tôi đã nói từ trước, chẳng phải thiên mệnh của thế giới là con người, các vị thần, và tộc rồng sau cùng đều sống theo mong ước của chính mình sao?”
“Không đời nào thiên mệnh của thế giới có thể áp dụng lên ta, vì ta là một sứ giả của ngoại thần...”
“Có gì khác đâu? Suy cho cùng, những gì ngoại thần muốn là thế giới này tiếp tục tồn tại. Nếu ông sống tự do và thấy thứ gì đó đe dọa nền hòa bình của thế giới này, thứ gì đó như lũ tu chân giả, thì hãy can thiệp và giúp đỡ. Đơn giản thế thôi. Ông có thể sống theo thiên mệnh đồng thời đóng vai trò sứ giả của ngoại thần.”
“Ta tán thành,” Nevartan nói. “Nghỉ ngơi là quyết định đúng đắn. Nếu ta tỉnh dậy sau 100 năm mà vẫn không có liên lạc từ ngoại thần, ta có thể làm bất cứ điều gì ta muốn.”
Raiders tò mò. “Ông có sở thích gì không, Nevartan?”
“Ta cần phải có sở thích à?” Nevartan trả lời thản nhiên trước khi bất ngờ trừng mắt nhìn Grid. “Grid, mặc dù ngươi rất tuyệt, nhưng con gái ta vẫn còn nhỏ.”
“Hở?”
“Ít nhất thì, hãy nhớ là ngươi không thể cưới nó trước khi ta tỉnh dậy.”
“Ai cưới ai cơ? Ông bị điên à?”
“Cơn điên của ta đã được chữa khỏi từ lâu, ngươi biết rồi mà.”
“Để mắt tới đứa con của mình là sở thích của các ông à...?” Grid hỏi với vẻ kích động.
Các cổ long mặc kệ phản ứng của Grid vì họ xấu hổ và bực bội. Họ trao đổi thêm vài lời trước khi phân tán về hướng cái tổ của mình.
Những người chơi xếp hạng theo dõi chuyện này đã rất kinh ngạc.
[Bạn đã nhận được Phước lành của Rồng Sành ăn, Raiders.]
[Bạn đã nhận được Phước lành của Cuồng Long, Nevartan.]
Sức mạnh sục sôi trong cơ thể những người chơi xếp hạng. Các bổ trợ họ chưa bao giờ tưởng tượng được trước đây lúc này đã xếp chồng lên nhau. Họ gan dạ thật, nhưng họ tự hỏi liệu mình có thực sự đủ khả năng phá hủy toàn bộ các Mãn Nguyệt Thành còn lại.
“Grid... Grid đã phù hộ chúng ta...!!”
Những người chơi xếp hạng đột ngột tỉnh táo lại và bắt đầu hô vang tên của Grid. Họ lầm tưởng rằng ảnh hưởng của Grid là nguyên nhân họ nhận được các phước lành từ cổ long.
Địa vị đặc biệt của Kỵ sĩ Rồng khá dễ gây nhầm lẫn.
“Haha...”
Grid cười khó xử. Anh cảm thấy rất tự hào. Các cổ long ban phước cho người chơi có lẽ là vì họ đã lên kế hoạch để phần còn lại cho con người trong khi họ nghỉ ngơi.
Nói cách khác, tộc rồng của thế giới tin rằng con người đã đủ mạnh.
‘Thế giới đã thay đổi nhiều đến vậy.’
Grid hạnh phúc.
Thấy Grid không còn bị thương nữa, Tam Sư hỏi,
Vẫn chưa xong sao?
Grid lắc đầu. “Ta vẫn phải đợi thêm một thời gian nữa. Này, tại sao các ngươi không ở với Piaro trong khi ta nghỉ ngơi nhỉ?”
...Gã nông dân? Tại sao bọn ta phải làm thế?
“Ta nghĩ khả năng của các ngươi sẽ giúp ích rất nhiều cho việc canh tác của Piaro.”
Tại sao bọn ta phải giúp hắn làm nông?
“Đằng nào thì các ngươi cũng có gì để làm đâu, đúng không?”
Bọn ta có thể cứ… đi theo ngươi khắp nơi mà.
“Thôi đừng. Piaro là bạn tri kỷ thân thiết nhất của ta, nên các ngươi vẫn sẽ ở gần ta thôi.”
Kể cả là như vậy thì tại sao bọn ta phải...
Grid muốn chấm dứt cuộc trò chuyện này. “Rồi thì sao, các ngươi định lãng phí thời gian mà không làm gì à? Ngay cả các cổ long cũng đang cố gắng làm điều gì đó. Các ngươi sẽ chỉ ngồi không thôi sao?”
Bất luận thế nào, anh cũng sẽ sớm bị cưỡng chế đăng xuất.
Ơ kìa... Này, Grid?
Grid nhờ bản sao lo liệu phần còn lại và thoát game.