Chương 2032
Phía bắc...
Gợi ý của Jormungandr giúp ích rất nhiều. Dựa trên vị trí hiện tại của Grid, chỉ có một khu vực ở phía bắc là lũ yêu quái có thể lập căn cứ.
‘Đền thờ Sụp đổ.’
Nghĩa trang của các vị thần bị lãng quên.
Nét mặt Grid trở nên cay đắng lúc anh kiểm tra chú thích trên bản đồ. Ngay cả những sự sống được cho là thần cũng sẽ chết khi bị lãng quên vì không có thứ gì gọi là thần mà chẳng ai biết đến cả.
Theo nghĩa đó, các vị thần của Asgard lúc này đang ngồi trên đống lửa vì Vượt hạng vũ trang Giới hiện đang có liên quan chặt chẽ đến cuộc sống của nhân loại chứ không phải Asgard. Các vị thần của Vượt hạng vũ trang Giới - đoàn kết xung quanh Grid - sống cùng với con người. Họ quan sát con người từ bên cạnh, giúp đỡ con người, và từ đó trở thành đối tượng của một đức tin mới.
Trong khi đó, các vị thần của Asgard phai mờ dần trong ký ức của mọi người. Ngoại trừ Rebecca, Dominion, và Judar - đã tạo nên những tôn giáo lớn, hầu hết các vị thần đều có thể bị lãng quên và diệt vong trong vài thập kỷ. Chuyện này rất nghiêm trọng.
Tuy nhiên, nó không tệ đến thế. Các vị thần của Asgard không hành động sớm. Chả phải là chúng có niềm tin vào điều gì đó. Mà đúng hơn, chúng bị ảnh hưởng rất nhiều bởi tình hình hiện tại. Rồng Phản quang đang truy đuổi Rebecca. Judar - có tư tưởng cấp tiến - thì đã chết.
Các vị thần của Asgard đâu còn nơi nào để hướng về. Không như Judar, Dominion dường như sử dụng bộ não của mình rất nhiều. Do đó, chúng không thể hấp tấp hành động và sẽ chỉ lo âu.
Grid hiểu tới một mức độ nhất định về cảm giác của các vị thần đứng về phía Asura với Mumud.
‘Chúng chỉ ham muốn được làm điều gì đó thay vì ngồi yên và chờ chết.’
Mumud - kẻ anh từng gặp - rất khôn ngoan. Khả năng đọc diễn biến các sự kiện hiện tại của anh ta hết sức xuất sắc. Có lẽ anh ta tin rằng không còn hy vọng nào cho Asgard nữa.
‘Điều đó giải thích cho lý do anh ta hợp lực với lũ yêu quái.’
Nhân loại gần như đã bị Vượt hạng vũ trang Giới thống trị. Đây chính là quả báo, cái giá mà Asgard phải trả vì đã phản bội quá nhiều niềm tin lẫn kỳ vọng của nhân loại trong quá khứ.
Liệu bây giờ Asgard có thể lấy lại trạng thái cũ không? Điều đó là bất khả thi, trừ khi các vị thần lật đổ Vượt hạng vũ trang Giới bằng vũ lực. Cơ mà, về mặt vũ lực, Vượt hạng vũ trang Giới chẳng thua kém gì Asgard. Thế cân bằng đã được bù trừ ngay khi Hayate sống sót trở về từ địa ngục và Grid giết Judar.
Lần này thì Asgard đã nảy ra biện pháp gì đây?
‘Chúng muốn hỗ trợ một nhân loại hoàn toàn mới.’
Nhân loại mới sẽ là các tu chân giả đến thế giới này thông qua Mãn Nguyệt Thành. Grid chắc chắn rằng Asura với Mumud đã đòi hỏi sự tôn thờ để đổi lấy việc giúp đỡ lũ yêu quái. Yêu quái sẽ không thể cưỡng lại điều này, nên thỏa thuận sẽ diễn ra trôi chảy.
‘..Chúng thường làm ăn hẳn hoi khi gặp những thứ như thế này.’
Nếu Asgard không phản bội nhân loại thì chúng đâu có rơi vào tình thế cực đoan này. Các vị thần trên trời vẫn sẽ được tôn thờ. Từ quan điểm của Grid, chuyện này tốt đấy chứ. Asgard mà không phản bội nhân loại thì đã không mâu thuẫn với Grid rồi.
Giá mà Judar hành động bình thường thì thế giới hẳn đã hòa bình, và Grid sẽ không cần gánh nhiều trách nhiệm như thế. Các Bậc chí tôn sẽ không bất hòa với nhau, và Grid hẳn sẽ tận hưởng các cuộc thi tập kích với người chơi phổ thông.
‘Có lẽ mình sẽ bận rộn chiến đấu giành đất đai với Valhalla.’
Không bên nào đủ sức lấn át nhau bằng vũ lực và có một sự cạnh tranh khốc liệt thì sẽ thú vị lắm còn gì? Số phận của nhân loại hay thế giới sẽ không bị đặt lên vai Grid, nên anh sẽ vui vẻ chấp nhận thất bại dù có trải qua nó bao nhiêu lần... Anh sẽ không cần cảm thấy căng thẳng....
Grid đang để trí tưởng tượng của mình bay xa. Anh chợt nhíu mày.
‘...Có cái nồi ấy. Mình vẫn sẽ bị căng thẳng thôi.’
Một cuộc chiến tranh giữa các quốc gia... Theo kinh nghiệm của anh, đủ loại thủ đoạn sẽ được sử dụng trong một tình huống như thế. Lừa dối và kích động chỉ là những phương pháp cơ bản thôi. Cần phải giành được ưu thế chính trị cho một cuộc chiến.
Nếu Grid thua trong trận chiến chính trị thì sao? Vậy thì ngay cả khi anh có rất nhiều sức mạnh quân sự, khả năng anh bị cô lập khỏi lực lượng đồng minh và nếm trải thất bại vẫn sẽ tăng. Tất nhiên, dính vào một cuộc truyền chính trị bẩn thỉu thì rất căng thẳng cũng phải.
‘Hơn hết, cách mọi người phản ứng nếu mình thua đấu đối kháng...’
Grid chán ghét cái tư tưởng bị đủ thể loại cộng đồng phê phán ngay khi anh thua một cuộc thi chống lại người chơi khác. Quần chúng luôn đòi hỏi bằng chứng vô tận về sức mạnh của anh. Lấy người chơi thể thao làm ví dụ cho dễ. Nếu một cầu thủ lập hat-trick ở trận trước thể hiện phong độ mờ nhạt ở trận tiếp theo thì sao? Lúc đó mọi người sẽ coi thường họ ngay lập tức. Thế thì kinh khủng lắm.
‘Dù vậy, điều đó không có nghĩa mọi thứ bây giờ đều ổn, nhỉ...?’
Đúng như dự đoán, dường như không có kịch bản hoàn hảo nào trong thế giới này. Grid một lần nữa nhận ra cách thế giới vận hành và vẻ mặt của anh trở nên cay đắng.
Marie Rose nghiêng đầu với vẻ bối rối. “Anh trông buồn vậy, chồng yêu của em. Anh có muốn quay lại và đối đầu Jormungandr không?”
Grid lắc đầu. “Không, không bao giờ luôn.” Anh tăng tốc.
Bất chấp nguyên nhân hay cảm xúc của các vị thần Asgard đã về phe Mumud với Asura, tình hình đã leo thang cho tới thời điểm này. Thứ Grid cần lo là cách giải quyết nó. Không có lý do gì để đa cảm hết.
[Bạn đã tiến vào Đền thờ Sụp đổ.]
Grid và Marie Rose đã đến đích mà chẳng cảm thấy kiệt sức chút nào, mặc dù họ đã dùng Thuấn bộ liên tục. Suy cho cùng, họ là các Bậc chí tôn hoàn chỉnh không bị giới hạn bởi thể lực.
Một khung cảnh tuy đẹp đẽ nhưng hoang tàn hiện ra trước mặt họ. Họ đang ở trong một khu rừng xanh tươi vang tiếng chim hót. Phía trước là một hồ nước trong xanh được bao quanh bởi hàng trăm đền thờ lớn màu trắng đã bị bỏ hoang lâu ngày và phủ đầy dây leo. Vài chỗ có mái, một số nơi có cột bị nứt rất nhiều, đôi chỗ đã sập xuống hồ nước...
Đây thực sự là những phế tích mà lâu rồi không ai chạm tới. Chúng càng tỏ ra tồi tàn hơn khi đối lập với khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp.
“Các vị thần và con người đều vô thường như nhau.”
Marie Rose bỗng cười ha hả. “Vâng. Không ngoài mong đợi, được sống dường như là điều may mắn lớn nhất.”
Nếu không gặp Grid, liệu cô có nhận ra được sự quý giá của cuộc sống không? Cô có thể đảm bảo là mình không nhận ra được. Cô có lẽ sẽ không chống cự mẹ mình và đầu hàng bà ấy.
Grid nắm được những gì Marie Rose đang nghĩ và làm bầu không khí hào hứng trở lại.
“Phải có lý do thì người ta mới nói được sống vẫn tốt hơn ngay cả khi nó có nghĩa là lăn lộn trên một cánh đồng đầy cứt chó.”
“Một cánh đồng đầy cứt chó...? Có một nơi như vậy ạ?”
“Anh xin lỗi...”
Grid thực sự chả có mấy lãng mạn trong người. Thật là thảm hại khi đây là mọi thứ anh có thể nói khi an ủi một quý cô xinh đẹp và đáng yêu.
Marie Rose mỉm cười với Grid - đang khiển trách bản thân. “Đứa bé đang đạp vào bụng em này. Em đoán là nó thích trò đùa của anh đó chồng yêu.”
“Anh có đùa đâu... Mà thôi, con mình vui là anh mừng rồi.”
Grid đang thận trọng vuốt ve cái bụng phồng của Marie Rose. Đây là thành quả từ tình yêu của họ. Nói thật tuyệt vời. Mỗi lần anh nhớ rằng đứa bé là thật, anh lại cảm thấy có trách nhiệm hơn. Vì các con, anh một lần nữa nhớ lại lời thề diệt trừ các tu chân giả.
[Đứa trẻ trong bụng Marie Rose cảm nhận được sát khí của bạn.]
[Điều này ảnh hưởng tới giáo dục tiền sản.]
[Sức mạnh và Trí tuệ của đứa trẻ đã tăng 10 và nó đã trở nên cường tráng hơn.]
Grid há hốc. Anh đã làm gì thế này? Anh bối rối khi mình bộc lộ sát khí trước mặt đứa trẻ trong bụng và đã ôm đầu. Anh có một cảm giác tội lỗi sâu sắc.
Biểu cảm của Marie Rose trở nên hơi nghiêm túc. “Đứa trẻ đã hiểu được khái niệm cái chết rồi sao?”
“Uh...? Nghĩ kỹ thì...”
“Hưhư, không hổ là con của chúng ta. Đứa trẻ này sẽ trở nên mạnh mẽ rất nhanh. Em cảm thấy nhẹ nhõm vì anh không có gì phải lo lắng cả.”
“......”
Cái đấy mà là chuyện tốt sao? Grid lúng túng. Anh quay sự chú ý của mình về chỗ cái hồ. Nước hồ có một màu xanh lam kỳ lạ. Đó không phải màu tự nhiên. Nó trông như hàng vạn lọ pháp dược mana chất lượng cao bị đổ vào bên trong vậy.
‘Chúng ở dưới đó chăng?’
Khu vực Đền thờ Sụp đổ rất tĩnh lặng. Các loài chim thì cứ ríu rít. Không hề có dấu hiệu của chuyển động. Thế nhưng, Jormungandr đã bảo Grid là có một nhóm yêu quái ở đây.
Grid đã suy đoán một cách hợp lý rằng hồ nước này - quá xanh để nhìn vào bên trong - là nơi ẩn náu tốt nhất quanh đây. Anh đi về phía hồ nước ngay khi nghĩ vậy.
Đúng lúc đó—
“Khoan, đợi chút đã ạ.”
Marie Rose nắm lấy vai Grid. Cô nhúng bàn chân mình xuống hồ. Bàn chân nhỏ nhắn, trắng nõn của cô đã lấm lem màu đỏ. Làn da mềm mại trắng như ngọc của cô tan chảy trong chớp mắt và máu me be bét.
“Marie Rose...!”
“Suỵt.”
Marie Rose giơ ngón tay ra hiệu cho Grid yên lặng trước khi nhúng chân còn lại của mình xuống hồ.
Cả hồ nước chuyển sang màu đỏ hoàn toàn. Trông như một mặt cắt của địa ngục vậy. Grid đang ám chỉ địa ngục đã bị Baal làm biến dạng, không phải địa ngục do Eligos cai trị. Nó thật kinh khủng.
“Đây là một sự kết hợp của ít nhất 200 loại chất độc và thần chú. Nhiều cái rất xa lạ nên đây dường như là một mánh khóe của tu chân giới.”
Vẻ mặt Marie Rose bình tĩnh, khác với Grid - đang lo sợ và rối trí. Cô không hề kích động mặc dù nửa dưới của mình đã hoàn toàn tan thành máu và biến mất.
Máu là nguồn gốc của cô. Cô không chỉ trở nên mạnh hơn khi hấp thụ máu của kẻ khác. Trên hết, cô có thể đạt được điều mình muốn bằng cách hoàn toàn kiểm soát máu của chính mình.
Nước hồ tràn ra. Một con sóng lớn dâng lên và tách ra làm đôi. Bị máu của Marie Rose chiếm hữu, nước hồ đã di chuyển theo ý của cô. Mọi chất độc, thần chú, và công pháp do Mumud với lũ yêu quái sử dụng đã mất sạch hiệu ứng của chúng.
“Tới đi nào. Đây là con đường em tạo ra cho anh.”
Marie Rose đã tái tạo cả hai chân trong nháy mắt. Cô vươn tay về phía Grid. Một con đường hoàn toàn khô ráo xuất hiện đằng sau cô. Những thác nước đỏ như máu - cao vút 2 bên đường - trông như một hàng dài binh sĩ kẻ thù không dám kháng cự cuộc xâm lăng của đôi vợ chồng và đã phải cúi đầu xuống.
“Đây là cảm giác khi nhìn thấy một vị thần sao...?”
Grid tràn ngập những cảm xúc dâng trào mỗi lần anh dựa vào ai đó. Anh trở nên háo hức tôn thờ Marie Rose. Đây là cảm giác của anh mỗi lần nhận được sự giúp đỡ từ Yura với Jishuka ngoài đời. Các cảm xúc của anh rất chân thành.
[Sự gắn kết sâu sắc giữa bạn với Marie Rose ảnh hưởng tới giáo dục tiền sản.]
Grid hôn lên mu bàn tay Marie Rose. Cô thì thầm với anh, “Giờ không phải lúc...”
“Ah...”
Grid tỉnh táo lại và ngẩng đầu lên. Cuối con đường dài là một đền thờ. Nó bị rêu phủ kín vì đã chôn vùi dưới đáy hồ từ lâu. Dù nghiêng sang một bên, nhưng nó vẫn thật tráng lệ. Nó lớn đến mức dường như còn lớn hơn đền thờ của Dominion.
‘Có khi nào đây là đền thờ nơi Thần Trời từng sống không?’
Đây là đền thờ của ai? Câu hỏi này không thực sự quan trọng. Điều duy nhất quan trọng bây giờ là Grid cuối cùng đã tới đích. Anh đang lặng lẽ quan sát dòng chảy - được tạo ra bởi những làn sóng ký tự huyền bí đang bao phủ đền thờ lớn - thì Noe bay tới cạnh anh.
“Bé xin lỗi vì đến trễ. Grrrrng.”
Noe - xuất hiện trong dạng trưởng thành - đang chở áo giáp và ghệt trên lưng. Đây là các kiệt tác mà Khan với Hexetia đã tạo ra cùng sự trợ giúp của bản sao Grid. Chúng hoàn hảo cả về thiết kế lẫn hiệu năng. Chúng được tạo ra bởi các nhân vật biết rõ Grid, nên chúng phản ánh triệt để thị hiếu của Grid.
“Làm sao nhóc tìm được ta?”
Noe đổi về dạng mèo. Trông nó có vẻ kiệt sức. “Các thiên sứ đã chỉ dẫn cho bé. Ngài về cùng phe với Asgard hồi nào thế?”
Tuy nhiên, Noe không có thời gian để nghỉ.
“Chuyện thế gian vốn đã phức tạp rồi,” Grid nói. “Còn giờ thì đi thôi.”
“Đi...? Đ-Đi đâu... Miéoooo!”
Vừa trải qua một hành trình dài, Noe đã kêu lên sau khi lập tức bị cử đi đánh nhau, nhưng Grid còn chẳng thèm rướn lông mày...
[Hành vi của bạn ảnh hưởng tới giáo dục tiền sản.]
“......”