Chương 2046
‘Điều đó là có thể sao?’
Raphael từ bỏ định kiến của mình. Hắn đánh giá Grid mà không tính tới việc Grid có nguồn gốc con người nữa. Hắn ngoan ngoãn công nhận thực thể được biết tới là Đơn Nhất chi Thần và cam kết coi trọng anh theo cùng một cách như Rebecca.
...Nếu hắn không thừa nhận điều này và tiếp tục giữ thái độ kiêu ngạo, hắn chắc hẳn đã bị giết ngay lập tức.
Tuy nhiên—
‘Grid có lẽ đã vượt qua Nữ thần, nhưng điều đó là bất khả thi.’
Raphael không thể thừa nhận rằng Grid đã vượt mặt Nữ thần.
Nữ thần Rebecca là đấng sáng tạo của thế giới. Bà ấy là đấng tối cao duy nhất. Về cơ bản, việc một sinh vật vĩ đại hơn bà ấy được sinh ra là điều không thể. Đây là thiên mệnh của thế giới. Làm sao đấng sáng tạo có thể thua kém kẻ khác được?
Nhưng Rồng Phản quang tồn tại, một sinh vật trong suốt được bao phủ bởi lớp vảy giống như gương. Cứ như thể vũ trụ đã tạo ra ông ta để giết Nữ thần. Mọi đặc điểm của ông ta đều chống lại bà ấy. Tuy nhiên, ông ta không thể làm tổn thương Nữ thần. Tất cả những gì ông ta có thể làm là truy đuổi bà ấy.
Hơn tất thảy...
‘Tới cả Xi Vưu cũng phải mất hơn 9 giờ để băng qua con đường này.’
Đúng, Võ Thần vĩ đại Xi Vưu cũng xếp dưới Nữ thần. Ít nhất, xét về tổng lượng pháp lực và thần tính, Nữ thần vượt trội Xi Vưu một cách áp đảo.
Cách đây rất lâu rồi, Raphael đã tận mắt chứng kiến Xi Vưu băng qua con đường này. Điều này có nghĩa Xi Vưu là một trong 5 kẻ biết đến sự tồn tại của con đường này. Đây chỉ là một thông tin vô ích vì Asgard đã từ chối Xi Vưu.
Grid vừa thực hiện bước chân thứ tư. Tác động lớn vô cùng. Con đường ánh sáng không thể chịu được sức nặng của bước chân Grid và đã gầm lên inh ỏi.
“Không phải chứ, tại sao lại...?”
Đó là một hiện tượng không thể hiểu nổi. Raphael càng trở nên rối trí. Chẳng còn gì dễ hiểu nữa. Hắn đang chứng kiến cảnh tượng trước mắt nhưng vẫn không thấy thuyết phục.
Ầm ầm ầm...!!
Grid càng tiến về phía trước, sự hỗn loạn của con đường càng trở nên mạnh hơn. Sự rung lắc tới từ lực cản xảy ra mỗi lần các khoáng chất phát triển dọc đường trấn áp pháp lực lẫn thần tính của Grid. Ánh sáng tạo thành con đường đã khúc xạ hết lần này đến lần khác, nuốt chửng rồi phun ra ngoại hình của Grid.
‘Bỏ mẹ.’
Grid đang toát mồ hôi như tắm. Anh đã thúc ép mọi cơ bắp trên người để tiến lên chỉ một bước. Anh cũng đã phải cúi về phía trước một chút để hạ chân xuống. Nó khó hơn bước đi trong nước hàng trăm lần.
Grid nhớ lại những ngày mình đi bộ quanh công trường mà không có sức mạnh thể chất. Ngay bây giờ, anh còn chóng mặt hơn so với lúc phải leo trèo trong khi vác gạch trên lưng. Anh mau chóng kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, mặc dù anh đang không hề lao động nặng nhọc. Anh gần như muốn đánh Raphael - đang nói chuyện sau lưng anh.
‘Tên này điên rồi.’
Hàm của Grid co giật lúc anh nghiến răng và vắt hết sức lực. Tất cả răng của anh hẳn sẽ vỡ vụn nếu anh có cơ thể người thực sự. Thế nhưng, cơ thể của Grid rất kiên cường. Anh chịu đựng áp lực và tiếp tục tiến tới.
Sự kiên trì Grid của đã cho phép anh thực hiện bước thứ 10. Ngay lúc đó, ánh sáng đã dâng trào về phía trước như sóng thủy triều. Bên kia làn sóng, hàng vạn cục quặng với đủ kích cỡ và hình dạng khác nhau được đính trên mặt đất trống của con đường giống như đá phong cảnh. Tất cả chúng đều đang co giật như thế sắp nhảy ra ngoài.
Raphael đang trầm ngâm xem xét tình hình.
“Kh-Khoan đã...!”
Tinh trần là một khoáng chất của Asgard đã phát triển từ khởi đầu của thời gian bằng cách hấp thụ và phân tán ánh sáng của Rebecca. Nó đã phát triển trong thời gian dài và vào thời điểm nào đó đã có được một khả năng—hấp thụ và làm xáo trộn pháp lực lẫn thần tính. Nơi này có thể được dùng làm hương lộ hoàn toàn là nhờ sự tồn tại của Tinh trần.
Nói cách khác—
“Làm ơn dừng lại!”
Raphael đã quen với các chức năng của Tinh trần. Hắn lập tức hiểu ra tình hình nghiêm trọng đến mức nào.
“Ưm...?”
Grid dừng lại ngay khi nghe thấy lời cảnh báo của Raphael, nhưng vốn đã quá muộn. Các khoáng chất trên con đường đã gào thét và run rẩy, chuyển sang màu tím sẵn rồi.
Đây là năng lượng Tận diệt đang chảy ngược. Tinh trần tuy được luyện bằng ánh sáng của Nữ thần từ lâu, nhưng nó không thể tiêu hóa được năng lượng Tận diệt.
“Ch...! Chuyện này thật lố bịch...!!”
Raphael đang rất sợ hãi.
“Đúng như kỳ vọng, chuyện này đã xảy ra.”
Marie Rose không chút lúng túng, cứ như thể cô đã đoán trước tình huống này ngay từ đầu. Cô không phản ứng theo bất kỳ cách nào cả.
Năng lượng Tận diệt dẫn tới sự hủy diệt của mọi thứ. Không ai có được quyền năng này trước Grid. Một khoáng chất cỏn con có thể chịu được thứ quyền năng đủ sức giết cổ long với các vị thần ư? Rõ ràng là không.
Cuối cùng...
“Ôi trời ơi.”
Đó là lỗi của Grid - chủ nhân của năng lượng Tận diệt - vì đã không lường trước tình hình hiện tại. Raphael đã thoát chết do hắn không chịu ảnh hưởng từ năng lượng Tận diệt, nên hắn vô tội trong vụ này.
Sau chót, Raphael không khỏi cao giọng. Nghe gần giống như hắn đang nức nở vậy. “Tại sao... Tại sao ngài lại lừa tôi?”
Nước mắt đã chảy ra và mạch máu ở cổ hắn phồng lên. Nơi nghỉ ngơi duy nhất của Nữ thần đang trên bờ vực sụp đổ. Cảm giác tội lỗi và đau buồn tràn ngập trong hắn.
“Ngài đang dùng cách này để trả thù cho những sai lầm mà tôi đã gây ra sao...?”
Raphael không thể kiểm soát bản thân được nữa. Đôi chân hắn bủn rủn. Hắn ngã xuống đất trong khi khóc nức nở.
Bị làm cho kinh ngạc, Grid cố gắng giải thích. “Đâu có, ta...”
Hàng vạn Tinh trần - đã nhuốm màu tím - đồng loạt nứt ra.
Sau đó—
Baang! Baaaaaaang!
—chúng phát nổ. Chúng không thể xử lý được năng lượng Tận diệt mà chúng đã hấp thụ.
“A-Ahhh....”
Trước mắt hắn, Raphael chỉ thấy màu đỏ. Năng lượng Tận diệt - được các khoáng chất bị nứt giải phóng - đã nhuộm toàn bộ ánh sáng xung quanh thành màu tím. Các khoáng chất phản chiếu ánh sáng và thu về một màu đỏ-tím đậm trông rất giống máu.
Grid bỗng dưng trở nên nhẹ như lông vũ. Mọi áp lực đè nặng lên anh đã biến mất. Anh không có lựa chọn ngoài hiểu những gì đã xảy ra.
Bam! Bam! Bam!
Anh liếc nhìn Raphael - đang nức nở trong khi dùng tay đánh mặt đất.
Grid cố gắng an ủi hắn. “Nghĩ tích cực thì thế này tốt hơn. Ít nhất theo cách này, chúng ta sẽ có thể đến đích nhanh chóng. Đúng chứ?”
“......”
Cả nhóm không nói nên lời. Sở dĩ họ sử dụng hương lộ này là để tránh ánh mắt của Asura. Họ cần tới sự giúp đỡ của Tinh trần để triệt tiêu pháp lực với thần tính của họ, để họ có thể che giấu hiện diện của mình. Theo kế hoạch ban đầu thì họ sẽ có thể phát động một cuộc tấn công hoàn toàn bất ngờ vào Asura mà không cho hắn thời gian chuẩn bị.
Nhưng kế hoạch đó giờ đã là tro bụi. Hương lộ là nền tảng cho kế hoạch này, nhưng nó đã sụp đổ. Không có cách nào để sửa chữa chuyện này. Làm sao mà chuyện này tốt hơn được cơ chứ?
Noe tặc lưỡi. “Wao... Ngài hoàn toàn chả biết xấu hổ là gì, miao.”
Nó trông mệt mỏi lúc nhìn chủ nhân của mình - đã được Noe phục vụ từ khi nó ra đời. Nó quen với vụ này rồi. Cả Grid với Noe đã luôn như thế. Vậy nên, Noe có thể dự đoán được nước đi tiếp theo của Grid.
“Mọi chuyện là như thế đấy. Nhóc muốn ta làm gì đây hả?”
“Wahhhhh!”
Lông của Noe dựng đứng cả lên và nó vội vã trốn đằng sau Marie Rose. Nếu nó phản ứng chậm hơn nửa giây thì Grid hẳn đã tóm được nó và thọc lét vào bụng nó.
“Dã thú! Chủ nhân đúng là một dã thú!”
“Đây là lần đầu trong đời ta nghe một con mèo gọi con người là dã thú.”
“......”
Raphael - gần như nằm úp mặt vì vỡ mộng - chầm chậm ngẩng đầu lên. Vẻ mặt hắn rất bình tĩnh. Hắn không dám oán giận Grid với Noe - đang vui vẻ trò chuyện cho dù phạm tội mưu phản Nữ thần. Hắn không đủ khả năng để làm bất cứ điều gì vì hắn yếu ớt. Bây giờ hắn không thể hét lên vì hắn đã bị khuất phục trước quyền năng của Grid.
Raphael đang cố gắng kìm nén nỗi buồn của mình.
“Ta xin lỗi,” Grid nói.
“......?”
Cảm thấy khó hiểu, Raphael ngẩng mặt lên nhìn Grid đưa ra lời xin lỗi - một hành động thừa nhận lỗi lầm của mình và cầu xin sự tha thứ. Thường thì, chỉ kẻ yếu muốn sống sót mới làm những chuyện thế này. Raphael đã quan sát bề mặt nhiều năm nên hắn biết rõ điều ấy.
“Ta không hề cố tình.”
Chả có lý do gì để Grid xin lỗi vào lúc này. Anh không có ý định làm thế, đúng như những gì anh nói. Tinh trần bị phá hủy là một tai nạn do vũ lực bất khả kháng. Raphael cũng biết vậy, nên hắn không thể chỉ trích Grid một cách bất cẩn được.
“Tuy nhiên, ta biết rằng mình đã gây rắc rối cho Rebecca. Hãy giết Asura và khôi phục lại nơi này một khi mọi chuyện qua đi. Điều đó sẽ khả thi với sự giúp đỡ của Hexetia và Khan vì họ quen thuộc với các khoáng chất, cùng một tên khốn rẻ tiền nào đó.”
“...Tôi xin lỗi ạ.”
Rồi thì, Raphael cúi đầu thật sâu. Những giọt nước mắt vừa mới ngừng lúc này đã lại chảy lần nữa.
“Tôi xin lỗi không chỉ với ngài, mà còn với tất cả những con người mà tôi đã làm hại cho đến nay... Tôi cũng... Tôi cũng muốn chuộc lại những tội lỗi đó nữa.”
Mọi thứ đều đổi thay, đôi khi là do thời gian trôi qua, đôi khi là vì những lý do tầm thường. Raphael đã thay đổi theo vế thứ hai. Hắn đã trải qua quá nhiều cảm xúc vì những hành động nhỏ nhặt của Grid. Hắn hối hận và kiểm điểm về toàn bộ những sai lầm mình mắc phải trong quá khứ.
“......”
Có một khoảng lặng. Sự thay đổi thái độ đột ngột của Raphael khiến Grid, Noe, và Mumud cảm thấy hơi giật mình. Bản sao của Grid vẫn đang đứng cạnh Marie Rose lúc cô vuốt ve bụng bầu với một nụ cười nhẹ. Bây giờ, nó cuối cùng cũng lên tiếng.
“Hắn bị khùng hả?”
Không hổ danh là bản sao của Grid. Nó có cùng suy nghĩ với Grid. Nhờ vậy, Raphael đã tỉnh táo lại và đỏ mặt. Hắn biết cách biểu đạt cảm xúc này. Điều này giống như viết một bức thư tình trước khi đi ngủ và đọc nó vào buổi sáng. Rất nhiều con người đã trải qua điều gì đó như thế này trong cuộc đời họ. Raphael thường chứng kiến chuyện này từ góc nhìn của một kẻ quan sát.
Raphael - đang đỏ bừng tai - vội vã lên tiếng để làm dịu đi bầu không khí khó xử. “D-dù gì đi nữa! Tôi chắc chắn sẽ chuộc lỗi với con người vào ngày nào đó!”
Xựt!
Đột nhiên, ánh sáng của một thanh kiếm lao vọt xuống.
“......?”
Chẳng biết nguyên nhân, đầu của Raphael đã bị tách khỏi cơ thể hắn và bay trong không trung.
Tình hình trở nên căng thẳng.
Nghịch Thiên của Grid đã xuyên qua bụng Asura - bất ngờ xuất hiện và chặt đầu Raphael. Một tấm khiên pháp lực màu cầu vồng đã hiện ra từ mặt đất. Nhờ nó, Khí huyết mà Asura bắn từ miệng đã tiêu tan trước khi kịp chạm tới bụng Marie Rose. Những móng vuốt pháp lực đỏ máu bay dọc theo hướng cánh tay của Marie Rose đã xé xác Asura.
Nhưng Asura sống sót. Phía sau những vết xước trông như bị một con quái vật to lớn để lại, Asura đang khoanh tay đứng vững. Thứ đang chảy xung quanh hắn là pháp lực nhuốm màu cầu vồng. Đây là Khiên Phép phong cách Mumud.
Gương mặt màu tím của Asura biến dạng bởi một nụ cười toe toét.
Có rất nhiều cơ hội để học hỏi từ ngươi.
Ngươi...!
Ý định giận dữ của Raphael lan dần. Hắn đang đóng góp vào trận chiến mặc dù đã bị chặt đầu và hấp hối.
Hắn nghiêng vòng thánh trên đầu mình và nhắm vào Asura, khai hỏa thần tính hùng mạnh.
Ahahahaha!
Thay vì hoảng loạn, Asura lại cười sảng khoái. Một vòng thánh hiện ra trên đầu hắn. 1, 2, 3... 10, 12... 25, 26... 51, 52, và cuối cùng, 99...
Có tổng cộng 99 vòng thánh trên đầu Asura, biểu thị cho toàn bộ các thiên sứ mà hắn đã giết. Asura đã làm rất nhiều chuyện trong khi nhóm của Grid bận rộn phá hủy Mãn Nguyệt Thành của lũ yêu quái.
Choang!
99 tia sáng thần tính đã cắn xé thần tính của Raphael và biến Raphael thành tro.
Đấu Thần Asura—hạt giống tai họa do Baal để lại cuối cùng đã trổ hoa. Nó là bông hoa xấu xí nhất thế giới.