Chương 2045
Kết quả tốt nhất mà Mumud hy vọng là sự đồng quy vu tận của Grid với Asura.
“Tôi biết ngài và Asura chắc chắn sẽ đụng độ. Tôi cũng nghĩ có xác suất cao cả hai sẽ bị thương nghiêm trọng.”
“Thật xấu hổ vì tôi không đáp ứng được mong đợi của anh.”
Mumud đã nghĩ là Grid sẽ đánh với Asura đến chết, nhưng, ngạc nhiên thay, Grid đã né tránh trận chiến... Grid cười ha hả lúc anh nhớ lại những gì Mumud nói với mình vào lúc họ gặp.
“Lúc đó anh đã lên kế hoạch giết bọn tôi với tiền đề bọn tôi sẽ kiệt sức.”
“Không ạ. Tôi thực chất đang lên kế hoạch giúp ngài giết Asura. Dù thế nào đi nữa tôi cũng sẽ để ngài sống,” Mumud nói chắc nịch. “Nếu tôi giết ngài, một người chơi, ngài đằng nào cũng phục sinh thôi. Sau đó thì Vượt hạng vũ trang Giới sẽ mãi mãi cảnh giác và thù địch với tôi.”
Đúng là thế. Lúc ấy, mục tiêu cuối cùng của Mumud là đánh bại Braham. Anh ta đã lên kế hoạch tích lũy đủ sức mạnh sau khi cô lập Asgard với bề mặt. Cho tới lúc đó, cần phải tránh xa tầm mắt của Vượt hạng vũ trang Giới. Với cách ấy, sẽ chẳng ai kỳ vọng một cuộc tấn công bất ngờ vào Braham trong tương lai xa. Grid tin chắc là vậy.
“Ưm...”
Grid không ngạc nhiên khi thấy Mumud hiểu khái niệm người chơi. Rebecca và Judar đã nhanh chóng nhận ra rằng thế giới này chỉ là một trò chơi. Thiên tài hiếm có của thời đại - đã quan sát họ từ bên cạnh - lại không nhận thấy được sự thật này chắc?
Tuy nhiên, Marie Rose thì... Grid nhìn cô. May mắn là, cô không có vẻ hứng thú với cuộc trò chuyện của họ. Cô dường như đang tận hưởng khung cảnh của Asgard và chú ý đến đứa bé trong bụng.
Mumud kể chi tiết kế hoạch của mình cho Grid nghe. “Kế hoạch là canh giữ Mãn Nguyệt Thành của các yêu quái. Tôi đã định lợi dụng ngài để che chở Mãn Nguyệt Thành và sau đó trục xuất Asura khỏi Asgard. Nếu mọi thứ diễn ra trôi chảy, Asgard sẽ cách ly thành công khỏi bề mặt.”
“Có thể trục xuất Asura được sao?”
“Trong khi làm việc với Asura, tôi đã tạo ra một thần chú bằng cách phân tích kỹ lưỡng pháp lực lẫn thần tính của hắn. Thần chú này khuyến khích Asgard chối bỏ Asura và đẩy hắn ra ngoài. Nó tước quyền kiểm soát Asgard trong một thời gian, nên các tác dụng phụ rất lớn và mặc dù nó chỉ xảy ra một lần, nhưng... hoàn toàn có thể sử dụng thần chú này.”
“......”
Grid câm nín trong chốc lát. Asgard là một linh giới được tạo ra bởi Các vị thần Khởi nguyên. Đương nhiên Rebecca là vị thần điều khiển nó. Dominion tuy đã đảm nhận vai trò nhưng tới cả ông ta cũng không thể khiến toàn bộ Asgard chịu tuân theo mọi mệnh lệnh của mình.
Cơ mà, Mumud có thể. Thần chú này là loại dùng một lần, nhưng anh ta nói mình có thể vượt quá quyền hạn của một Vị thần Khởi nguyên. Điều này chỉ có thể được thực hiện bằng quyền năng của phép thuật.
“Lần nào tôi cũng cảm thấy thế, nhưng... Các thần chú anh sáng tạo là những phép màu vượt trên cảnh giới khoa học. Tôi có thể hiểu tại sao Braham lại ngưỡng mộ anh.”
“Vì kỹ năng của tôi mà sự ganh tị đã nảy sinh từ phía Braham, mang đến rất nhiều bất hạnh cho cả hai bọn tôi. Tài năng của tôi không phải thứ đáng được khen ngợi, mà là một lời nguyền cần phải đề phòng.”
“Anh suy nghĩ nhiều quá đấy. Tại sao lại tự trách mình khi chuyện xảy ra đơn giản là lỗi của Braham chứ? Tôi thấy thật may mắn cho thế giới khi một người tốt bụng và ngay thẳng như anh lại tài năng như vậy.”
“Haha... Tôi biết ngay mà. Chính Thầy đã làm điều sai trái.”
“......”
Grid cảm thấy nhoi nhói trước những lời đó. Mumud vốn đã quyết định tha thứ cho Braham, nhưng giờ Grid lại khiến Mumud đối nghịch Braham chẳng vì lý do gì.
Mumud mỉm cười khi thấy nỗi lo âu trên mặt Grid.
“Đừng lo ạ. Nhờ Marie Rose, tôi đã hiểu được những lý lẽ của Thầy và tha thứ cho ông ấy. Tôi cũng tin rằng Thầy đã thay đổi.”
Mọi sự cảnh giác và lo lắng trong lòng tôi đã được gỡ bỏ...
Grid nhẹ nhõm trước những gì Mumud nói. Mumud lần lượt nhìn giữa Grid với Marie Rose.
Grid hỏi, “Tình huống xấu nhất anh đã dự đoán là gì?”
“Điều tồi tệ nhất là tôi mất Mãn Nguyệt Thành trong khi trở thành kẻ thù của ngài. Nhờ việc ngài tin tưởng và cho tôi một cơ hội, tôi đã tránh được tình huống này. Tôi rất biết ơn vì điều đó.”
“Tôi đang chuộc lỗi thay mặt Braham.”
Grid nửa đùa nửa thật. Đặt Braham qua một bên, anh tin vào Mumud vì cuộc đời mà Mumud đã sống trước khi trở thành thiên sứ. Kiếp trước, anh ta đã cống hiến cho xã hội bằng cách nghiên cứu phép thuật - đã chỉ phát triển nhờ vào những nỗ lực của anh ta.
Braham đã đánh cắp những thành tựu này. Trong kiếp trước của mình, Mumud đã tha thứ cho người thầy biến chất. Sau khi chết, anh đã bị phản bội một lần nữa. Tiếp đó, Mumud nhớ lại hết ký ức của kiếp trước và xác định Braham là một kẻ tà ác phải bị loại bỏ...
Sau cùng, Mumud đã tuyên bố mình sẽ tin Braham một lần nữa. Anh tha thứ 2 lần cho người thầy điên rồ đã đánh cắp thành tựu của học trò mình và biến anh thành một pháp cốt sau khi chết. Mumud không chỉ tốt bụng và ngay thẳng. Anh đã để người khác lợi dụng mình. Nói thẳng ra, anh là một kẻ dễ dụ. Nói dễ chịu thì, khó mà tìm được ai tử tế như anh.
Grid biết ơn vì Mumud tử tế đến vậy.
Đúng lúc đó, kẻ dẫn đầu nhóm - Raphael - dừng lại và ra hiệu. “Chúng ta tới nơi rồi.”
Một chiếc đĩa khổng lồ với nhiều lớp đã cản đường cả nhóm.
“Đây là hương lộ dẫn đến trung tâm của Asgard. Các khoáng chất trấn áp sóng pháp lực và thần tính phát triển với số lượng lớn ở đây, che giấu hiện diện của những kẻ vào và ra. Asura sẽ phải mất chút thời gian để phát hiện ra chúng ta.”
“Tại sao lại có một thứ như hương lộ vậy?”
Trái tim của Asgard giống như Reinhardt tại Đế chế Vượt hạng vũ trang vậy. Nó có thể được coi là kinh đô của linh giới này. Tất nhiên, chỉ những kẻ được ủy quyền mới có thể vào, nhưng vẫn thật khó hiểu khi có một lối đi bí mật dành cho nó.
Grid nghi ngờ Raphael, nên tổng lãnh thiên sứ buộc phải thú nhận. “Ưhm… Bọn tôi cần một lối đi để Nữ thần sử dụng.”
Mumud hiểu ngay. “Đây là một trong các lối đi để tránh rồng phản quang truy đuổi.”
“...Đúng thế. Ngay cả Nữ thần đôi khi cũng cần thời gian để hồi phục. Ở Asgard có không tới 5 kẻ biết nơi này tồn tại.”
Mặt Raphael đỏ chót tới mang tai lúc hắn gật đầu gượng gạo. Có vẻ hắn cảm thấy nhục nhã vì buộc phải tiết lộ bí mật của Nữ thần.
Grid xua tan những nghi ngờ của mình. Anh nói, “Ta cũng đã gặp Rồng Phản quang. Ông ta là một đối thủ khó nhằn. Tới cả kẻ thừa hưởng quyền năng của Thần Trời như Garam cũng phải hứng chịu thất bại trước ông ta. Thật là đáng gờm khi Rebecca có thể rũ bỏ sự truy đuổi của kẻ với khả năng khúc xạ ánh sáng trong hàng thập kỷ hay thậm chí là hàng thế kỷ.”
Việc Rebecca bỏ chạy không có gì là đáng xấu hổ cả...
Grid đang cố gắng mang lại sự an ủi. Raphael tò mò nhìn anh.
“Tại sao ngài lại an ủi tôi...? Ngài ghét tôi lắm còn gì?”
“Gì cơ? Ngươi đang tưởng tượng ra đủ thứ đấy.”
Grid đã quyết định hợp tác với Rebecca và tôn trọng bà ấy. Anh coi việc mình sẽ bảo vệ danh dự của bà ấy là điều hiển nhiên. Sở dĩ Grid an ủi Raphael hoàn toàn là để bảo vệ danh dự của Rebecca.
Thế nhưng, chẳng mấy ai trên đời biết chính xác về mối tương tác giữa Grid với Rebecca. Raphael đã nhiều lần làm Rebecca thất vọng và chưa bao giờ có cơ hội để nghe câu chuyện riêng tư của bà ấy. Thế nên, hắn đã hiểu lầm ý định của Grid. Hắn nghĩ Grid đang an ủi vì lợi ích của hắn.
“Đây là lần đầu tiên tôi nhận được lòng tốt như thế này từ một kẻ không phải Nữ thần. Tôi thậm chí đã làm phiền ngài vài lần... Agh... Tôi, Raphael, sẽ không bao giờ quên sự chu đáo của ngài và sẽ báo ơn ngài!”
[Sự vâng lời của Raphael đã thay đổi thành sự trung thành.]
[Tổng lãnh thiên sứ hạng nhất, Raphael, đã đạt đến lòng trung thành cao nhất với bạn. Trừ khi bạn phản bội Nữ thần Rebecca, bằng không hắn sẽ bán cả linh hồn mình vì bạn.]
“...Raphael, ngươi hiểu nhầm nặng rồi.”
Đối với Grid, giải tỏa hiểu lầm của Raphael sẽ không có lợi cho anh. Trong tương lai, có tổng lãnh thiên sứ hạng nhất trung thành với anh sẽ rất tiện về nhiều mặt. Anh chỉ việc đóng chặt mồm thôi.
Tuy nhiên, anh đã không làm thế. Grid có chút hy vọng rằng anh có thể sử dụng thời cơ này để thay đổi tâm trí bại hoại của Raphael.
“Không ai tỏ ra tử tế với ngươi ngoài Nữ thần sao? Không hề, chắc chắn là vô số người đã làm thế. Ta vẫn nhớ rõ ngày chúng ta gặp nhau.”
Một thiên sứ trắng muốt hạ phàm trên những đám mây vàng. Vô số người đã quỳ xuống và cầu nguyện tới thiên sứ - có lông vũ cùng một vòng ánh sáng linh thiêng trên đầu như một vương miện. Thiên sứ đã ban phước cho con dân tới mức vài người trong số họ cực kỳ xúc động.
“Hãy nghĩ về rất nhiều lời cầu nguyện mà mọi người đã gửi tới ngươi. Niềm tin và thiện ý của những lời cầu nguyện mà ngươi coi là hiển nhiên ấy mạnh mẽ tới mức nào nào?”
“......”
Những con mắt mở to của Raphael rung động. Đây là phản ứng của một kẻ nhớ ra điều gì đó mà mình đã quên. Grid xác định rằng thế này là đủ. Anh tin rằng nhận thức nhỏ bé này giống như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ đối với Raphael. Ngày nào đó, gợn sóng này sẽ biến thành một dòng nước đánh sập con đập khổng lồ tồn tại trong tâm trí Raphael.
Sau khi đứng yên một lúc, Raphael tỉnh táo lại và tiếp cận chiếc đĩa.
“...Trước hết, hãy làm những gì tôi làm.”
Điều gì đó huyền bí xảy ra ngay khi Raphael đặt tay lên chiếc đĩa. Một tiếng niệm vang lên và các chiếc đĩa ban đầu được xếp thành từng lớp bây giờ đã nhanh chóng thay đổi vị trí. Hàng chục chiếc đĩa giống như câu đố cuối cùng đã tạo thành một bức tường cao vút lên trời. Trung tâm của bức tường mở rộng ra.
Thứ từng là một tập hợp của những chiếc đĩa lúc này đóng vai trò như một cánh cửa. Phía bên kia cánh cửa, một luồng ánh sáng ấm áp hé lộ ra một con đường.
“Con đường này dẫn đến đền thờ của Nữ thần. Tôi cầu xin đừng quấy phá đền thờ.”
“Ừ.”
Yêu cầu của Raphael có hơi không phù hợp, song Grid đã gật đầu và dẫn đầu. Theo lời Raphael, lượng thời gian để đi dọc theo con đường này rất khác nhau. Nồng độ pháp lực với thần tính mà các khoáng chất phát triển trên con đường này phải trấn áp càng cao, những bước chân của mục tiêu sẽ càng chậm lại.
Kết quả là, Raphael phải mất chính xác 21 phút 43 giây để đi trên con đường này, trong khi thời gian Rebecca dùng nó thì vượt trên 10 giờ. Đây là lý do Grid phải dẫn đầu kể từ lúc này.
“Grid, ngài có lẽ sẽ mất hơn 8 giờ để đi qua con đường này. Còn bản sao với... phu nhân Marie Rose... họ có lẽ sẽ mất khoảng 6 giờ. Đối với Mumud, biết đâu… tầm 10 phút chăng? Vậy nên tất cả sẽ tính toán chênh lệch thời gian giữa họ với Grid và khởi hành theo tính toán đ...”
Raphael bỗng im lặng. Hắn không nói nên lời mặc dù đang giải thích. Marie Rose mỉm cười đầy ẩn ý trong khi Mumud trông hơi lúng túng.
Cuối cùng, Raphael không thể chịu được sự im lặng nữa và cẩn thận nói, “Thứ lỗi cho tôi được nói, Grid. Không cần lo về niềm kiêu hãnh của ngài đâu ạ.”
Hắn đang nói với Grid khi anh mới chỉ tiến được 2 bước. Grid - đang bước đi chậm hơn một con rùa - trông có vẻ không hiểu.
“Ta phải lo về niềm kiêu hãnh nào thế?”
“Ngài không hề... diễn xuất sao?”
Raphael rùng mình. Một ý nghĩ thoáng qua đầu hắn. Có lẽ Grid vốn đã mạnh hơn Nữ thần rồi.