Chương 2055
“Cuối cùng thì... Ááá!!”
Mặt Xi Vưu nhăn lại vì đau. Cái chết mà anh ta hằng mơ ước còn khủng khiếp hơn anh ta tưởng tượng. Quả tim ngừng đập của anh ta đã khiến thế giới của anh ta câm lặng. Dòng máu lạnh khiến cho mọi thứ trở nên tối tăm. Anh ta cảm thấy như thể mình đang trôi nổi.
Nó thật đau đớn. Anh ta đang sợ. Một cảm giác mất mát tràn ngập đã lấn át Xi Vưu...
“Xi Vưu...”
“Gri... d...”
Hình ảnh của Grid phản chiếu trong đôi mắt lờ mờ của Xi Vưu. Grid đang nghiến răng như thể đang chứng kiến điều gì đó buồn bã.
Xi Vưu nhớ lại lần đầu tiên gặp Grid. Lúc đó, Grid yếu xìu, nhưng ngay cả khi đó thì Grid vẫn có tiềm năng vô hạn. Kẻ ấy giống như mặt trời ngay cả giữa các lưỡng ban.
Xi Vưu mở rộng vòng tay chào đón cái chết.
“Tầm nhìn sáng suốt của ta... Đúng như kỳ vọng, ta không hề sai...”
Trong khi Xi Vưu quan sát anh, Grid đã đối mặt với nhiều gian lao. Tuy nhiên, Grid đã vượt qua từng điều một mà không thoái chí. Anh cuối cùng đã tới được chỗ đứng của ngày hôm nay.
Ngươi đã trở nên lỗi lạc hơn ta...
Xi Vưu đang tan thành tro và thậm chí chẳng có sức lực để mở miệng. Thế nên, anh ta nói bằng ý định.
Grid. Bây giờ ngươi là Đơn Nhất chi Thần rồi.
Địa vị cao quý của Võ Thần vẫn danh giá ngay cả trong thời khắc cái chết không thể đảo ngược. Anh ta khắc ý định của mình lên cả thế giới.
Một khi sự bại trận của Xi Vưu được lan truyền cho thế giới, năng lượng màu xám đang đốt cháy anh ta đã càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Võ Thần - bị mọi sự sống trên thế giới đố kỵ và sợ hãi - giờ chỉ còn là một trong các khái niệm làm nên Grid.
Xi Vưu đang nhanh chóng suy yếu. Ngay cả khi một số phép màu xảy ra vào khoảnh khắc này, cứu anh ta vẫn là chuyện bất khả thi.
“Xi Vưu...!”
Cảm giác linh hồn ta chết đi là như thế này sao? Nó đau đớn hơn những gì ta đã chuẩn bị. Một cảm giác mất mát không kể xiết đang xâm chiếm ta.
Có những giọt nước mắt trong veo trên con mắt còn lại của Xi Vưu.
...Trong mắt của những con người sẽ chết đi sau khi chỉ sống vài thập kỷ, ham muốn của ta chắc hẳn phải nực cười và ghê tởm lắm.
Có vô số người trên đời đang vật lộn để tồn tại dù chỉ một ngày nữa. Không như họ, Xi Vưu chỉ đuổi theo cái chết. Chỉ tới bây giờ, khi cận kề cái chết, anh ta mới nhận ra mình là một gã tội đồ khủng khiếp.
Anh ta cảm thấy tiếc. Anh ta bị đè bẹp bởi một cảm giác tội lỗi không ngờ. Thế nhưng, anh ta không hối hận về cái kết của mình vì anh ta đã quá đơn độc. Khi Xi Vưu bị bỏ lại một mình trong Hoàn Quốc đổ nát, anh ta nhận ra mình đã đơn độc như thế nào ngay cả khi Hoàn Quốc tràn ngập lưỡng ban cùng các vị thần.
Grid, ta hy vọng ngươi sẽ không cô đơn như ta.
Ý thức của Xi Vưu - thứ chỉ còn lại một tia duy nhất - giờ đây đã có một ham muốn mới.
Grid vội vã gật đầu. “...Tất nhiên rồi.”
May mắn thay, Grid sẽ thực hiện điều ước của Xi Vưu.
Có thể thấy Xi Vưu đang mỉm cười nhẹ qua cột tro xuất hiện rồi tan biến.
Bịch.
Nơi này trước đó từng là một rặng núi. Grid bị bỏ lại một mình trong vùng hoang vu. Anh ngã sụp xuống bất lực, lấy hơi thở và bình tĩnh lại.
Mình cũng sẽ trở nên cô đơn như Xi Vưu sao...
Grid nhận ra rằng mình không đơn độc. Anh từ từ rũ bỏ những nỗi sợ mơ hồ này khi nhớ lại gương mặt của bạn bè và đồng sự. Ngay cả bây giờ, Vượt hạng vũ trang Hội vẫn đang mạnh hơn trên khắp thế giới.
Chừng nào Grid còn có các đồng sự của mình, anh sẽ không có kết cục như Xi Vưu. Họ sẽ luôn làm phiền anh và đảm bảo rằng anh không bao giờ cô đơn. Đôi khi, anh sẽ dựa vào họ để duy trì sự cạnh tranh thân thiện mà họ đang thực hiện.
“...Đó là bởi chúng ta là người chơi.”
Cả một ngày đã trôi qua. Grid ổn định nhịp tim và lấy lại điềm tĩnh. Anh đứng dậy khỏi chỗ mình ngồi. Mắt anh vẫn đỏ au, nhưng trông anh đã có vẻ thoải mái.
“Tôi đã nhận được rất nhiều thiện ý từ anh, Xi Vưu.”
Grid cúi đầu trước vùng hoang dã nơi không còn ai khác hiện diện. Trên thực tế, trong lòng anh, anh muốn dùng các Bàn tay Thần để xây dựng lăng mộ cho Xi Vưu một cách hoành tráng, nhưng anh muốn hết sức cẩn thận.
Xi Vưu cuối cùng đã được biến mất. Tuy nhiên, anh ta có thể phục sinh nếu mọi người cứ nói về anh ta. Grid không muốn mắc sai lầm là vô tình hồi sinh Xi Vưu do cảm xúc cá nhân của mình.
“Hãy yên nghỉ vĩnh viễn nhé.”
Sau một lời cầu nguyện ngắn, Grid rời đi.
***
“Đ-Đây là sự trở lại đầy thắng lợi của Bệ Hạ!”
“Thực hiện lễ nghênh đón lãnh tụ của đại đế chế!”
Đám đông bu lại quanh Grid khi anh trở về Reinhardt.
‘Ai chà.’
Grid đã cố lẻn vào nhưng vô ích. Thủ phủ đế chế đã mở rộng vượt ngoài lục địa và đã nắm quyền kiểm soát cả địa ngục lẫn Asgard.
Mọi con phố đều chật ních. Người ta để mắt đến những cánh cổng và tường bao, các điểm quay về, các cổng dịch chuyển, và Nấm mồ của Các vị thần.
Dĩ nhiên họ đã cố thận trọng. Họ biết là sẽ rất phiền phức nếu họ gây rối mỗi lần hoàng đế xuất hiện, nhưng hôm nay là một ngày hoành tráng. Hoàng đế đã đánh bại Võ Thần và trở về bình an. Chắc chắn sẽ có một sự náo động bất thường.
Người dân, binh sĩ, hiệp sĩ, và người chơi vây quanh Grid. Bị đám đông đang hò reo bu lại, Grid bị ngượng, nhưng đã sớm chấp nhận tình hình một cách tích cực.
‘Thế này thì tốt hơn cho kế hoạch của mình. Hãy công bố cái chết của Xi Vưu và khiến mọi người quên đi anh ta.’
Grid đã trở về sau khi giết Xi Vưu. Anh cũng muốn đảm bảo rằng mình cũng sẽ xử lý kỹ hậu quả của việc đó.
Grid trở nên quyết tâm và sử dụng Triệu hồi Hiệp sĩ để gọi Huroi tới bên cạnh mình.
“Thần chủ, xin hãy ra lệnh ạ!”
Huroi sướng run khi được triệu hồi sau một thời gian dài và giơ tay chào như một hiệp sĩ. Anh mừng vì Grid đã gọi mình trước khi bị buộc phải đăng xuất.
Sau khi phá hủy toàn bộ các Mãn Nguyệt Thành, người chơi đã không ngừng mài giũa các công pháp và huyền thuật của tu chân giới. Có rất nhiều người ưu tiên việc học hơn là đi săn và tập kích. Khi cảnh giới tu luyện của họ tăng lên, hoàn toàn có thể tăng giới hạn thời gian chơi đã hạn chế người chơi trong một thời gian dài.
Huroi gần đây cũng đang tập trung vào việc nghiên cứu của mình. Nhờ vậy, cảnh giới tu luyện của anh đã tăng lên và giới hạn thời gian chơi đã gia tăng đáng kể. Bằng cách này, anh có thể đáp lại lời triệu tập của thần chủ... Huroi rất vui và cảm thấy được đền đáp rất nhiều.
Grid nhỏ giọng thì thầm, “Có rất nhiều người tụ tập ở đây, vì vậy hãy thông báo về cái chết Võ Thần Xi Vưu. Phải nhớ nhấn mạnh rằng tôi đã chiến thắng áp đảo.”
Từ góc nhìn của Grid thì điều này rất đáng buồn. Anh phải đảm bảo rằng, trong tương lai, Xi Vưu sẽ không được coi là một sinh vật vĩ đại như vậy nữa. Anh ta nên bị mọi người nhìn nhận là mạnh vừa phải và đáng khinh. Anh ta phải bị hạ bậc xuống thành một kẻ thù phổ thông. Đây là cách duy nhất để quên đi Xi Vưu.
“...Rõ, thưa Bệ Hạ.”
Trong quá khứ, Huroi đã tuyên bố rằng những kẻ thù bị Grid đánh bại đều mạnh và oai nghiêm hơn thực chất để làm giá trị của Grid tăng vọt. Đôi khi, đó là sự tôn trọng chân thật dành cho kẻ thù. Tại thời điểm nào đó, toàn bộ kẻ thù mà Grid từng chiến đấu đều thực sự rất khủng.
Mỗi lần điều này xảy ra, Grid lại giữ im lặng. Anh để mọi thứ lại cho sự phán xét của Huroi. Có những lúc anh tỏ ra hạnh phúc khi kẻ thù được miêu tả là vĩ đại. Kẻ thù càng mạnh, anh càng trò chuyện nhiều với họ trong suốt trận chiến và anh càng thích nghe những câu chuyện ca ngợi họ của Huroi. Grid không muốn quên những trận chiến này.
Anh cũng biết cách tôn trọng kẻ thù. Chà chà, đúng hơn thì, Grid thấy tôn trọng kẻ thù là lẽ tự nhiên. Đối thủ của anh rất hùng mạnh và có niềm tin không thể lay chuyển đến mức người thường không thể đối phó được với họ.
Hơn nữa, Xi Vưu gần giống như thầy giáo của Grid. Grid thỉnh thoảng nói rằng nếu không nhờ những thử thách cùng sự bảo hộ của Xi Vưu, anh đã chẳng tới được vị trí hiện tại.
Xi Vưu đã từng là Võ Thần. Anh ta đã từng là một kẻ tuyệt đối bất khả chiến bại mà tới cả các vị thần cũng phải sợ.
Nhưng chê bai anh ta ư? Không đời nào Grid có thể cảm thấy thoải mái về điều này.
“Tất cả mọi người nghe cho kỹ đây. Theo sau trận chiến của các vị thần, vị hoàng đế phán xét Võ Thần đã thực sự được tôn lên làm Đơn Nhất chi Thần...”
Huroi mặc kệ cái bóng trên mặt Grid và bắt đầu nói lan man.
Võ Thần Xi Vưu - đang bị sỉ nhục sau cái chết - sẽ bị lịch sử lãng quên kể từ hôm nay trở đi.
***
“Trông cậu như chả có sinh lực vậy.”
Khi Grid trở lại xưởng rèn, Kraugel đang đợi anh. Xét trên cái bụng no căng đang duỗi ra của Noe bên cạnh anh ấy, dường như Kraugel vẫn đang đợi khá lâu rồi.
“Đối thủ là Võ Thần nên tôi làm gì còn lựa chọn nào ngoài mệt mỏi đâu. Hơn thế nữa, anh có thực sự nên cho Noe nhiều bim bim vậy không? Nó rất ngoan khi nó hơi đói đấy.”
“Nó phải đói thì mới ngoan à... Cậu đang đối xử với nó như nô lệ vậy. Ngay cả khi cậu vừa chiến đấu với Võ Thần thì chắc hẳn cũng tốt hơn nhiều lúc đánh với Asura, đúng không?” Kraugel hỏi.
“So với Asura thì nó có cảm giác choáng ngợp,” Grid đáp lại. “Võ Thần không thể sao chép các khả năng của tôi và bọn tôi đã chiến đấu trong Vượt hạng vũ trang Giới, nhưng khi xét về mặt chỉ số thuần túy và các công pháp của anh ta xuất sắc như thế nào thì, Xi Vưu mạnh hơn Asura rất nhiều. Tôi phải luôn thận trọng trong suốt trận chiến. Tôi đã gần như ngất đi vài lần vì kiệt sức. Và này, tôi không đối xử với Noe như nô lệ nhé. Tên nhãi con này không chịu nghe khi bụng nó no căng đâu.”
“Thật hả? Chuyện đó chắc là khó giải quyết lắm.”
Việc tự dưng nhắc tới Noe đã làm dịu nỗi u sầu của Grid đi một chút. Tại thời điểm này, Grid phải nhận thấy là Kraugel đang quan tâm đến anh.
“Hài hước thật đấy.”
Cuối cùng, Grid không cưỡng lại được nữa và bật cười vui vẻ.
“Người ta nói là con người nên sống lâu, nhưng tôi không nghĩ là sẽ có ngày một người thẳng thừng như anh sẽ an ủi tôi đấy, Kraugel.”
“Là thế hả? Tôi đã thay đổi kể từ khi gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội.”
“Ahh, xung quanh tôi đúng là có nhiều người tốt. Nhưng thật khó chịu khi Vantner với Tuyệt đỉnh Kiếm thường hành động vô ý tứ.”
“Kể từ khi không còn độc thân nữa, họ đã tiến bộ từng chút một rồi.”
“Hả? Họ có bạn gái rồi á? Là ai thế? Người chơi à? Hay NPC? Cả hai cùng một lúc?”
“...Chả có mấy ai có quan hệ với cả người chơi khác lẫn các NPC như cậu đâu.”
Hai người đàn ông nói chuyện thâu đêm về các chủ đề mà họ hứng thú. Cuộc trò chuyện của họ không có ý nghĩa gì sâu sắc hết. Họ tán gẫu trong khi thưởng thức soju thơm ngào ngạt cùng thức ăn ngon.
“Ồ, bố mẹ tôi sắp làm một chuyến đi Mỹ đấy.”
“Tôi sẽ gặp họ. Mẹ tôi sẽ vui lòng lắm đây.”
Kraugel vung kiếm mỗi lần rượu ngấm vào người. Grid cũng đang gõ búa lên đe. Cả hai đều đang làm việc riêng của mình trong khi tán gẫu thoải mái. Đó là một cảnh thường thấy trong xưởng rèn của Grid dạo gần đây.
“Tôi mua chút đồ uống rồi này!”
Càng về đêm, lượng khách càng tăng lên. Chẳng mấy chốc, xưởng rèn đã đầy các thành viên Vượt hạng vũ trang.
Picasso đang vẽ trên một ngọn đồi các xưởng rèn không xa. Cô vẽ cảnh mọi người vui vẻ. Đây là sự tự do mà Grid cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang đã giành được nhờ tiêu diệt những kẻ thù đe dọa hòa bình thế giới.
Việc ‘giới hạn thời gian chơi’ đã được tăng lên cũng rất quan trọng nữa. Người chơi bắt đầu thăng hạng đã có thể đăng nhập trong gần 50 giờ mỗi lần. Dĩ nhiên, tiền đề là họ phải đăng nhập Satisfy lâu như thế.
Bất luận thế nào...
Ở mức độ này, chẳng có gì nhiều đang xảy ra ngoài đời thực.