Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 2063: Chương 2057

Chương 2057

Toàn thể Hàn Quốc chấn động. Hoa Kỳ, Vương quốc Anh, Pháp, Đức, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản, Trung Quốc và nhiều quốc gia khác đều rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Lãnh đạo của hàng chục quốc gia trên thế giới đã đến thăm Hàn Quốc. Không chỉ các chính trị gia mới làm điều này. Những nhân vật nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp xã hội, bao gồm tên tuổi lớn trong giới kinh doanh, người chơi xếp hạng đã tạo dựng tên tuổi trong Satisfy, và diễn viên Hollywood cũng đã đến thăm đất nước này. Mọi sân bay tại Hàn Quốc đều chật cứng máy bay tư nhân.

Chỉ có một lý do cho chuyện này—Shin Youngwoo, Vị anh hùng đã cứu Satisfy vài lần. Mọi người đã tới dự đám cưới của Grid với tư cách một vị khách. Anh có được sự ủng hộ nhiệt liệt từ ít nhất 2 tỷ người chơi, nên việc đến dự đám cưới của người có ảnh hưởng nhất thế giới đã trở thành một vinh dự.

“Vantner, anh muốn bọn mình chia tay chứ gì?”

Vantner quay đầu lại mỗi lần một người phụ nữ xinh đẹp đi ngang qua. Cuối cùng, anh phải quỳ xuống trước mặt bạn gái và cầu xin tha thứ.

“Đâu có? Th-Tha cho anh đi thiên thần. Lẽ ra anh không nên làm thế.”

Sảnh cưới - chật kín người - đang trên bờ vực trở thành thảm họa. Nó vô cùng ồn ào. Nếu điều này tiếp tục, mọi người sẽ bị thương thì sao? Vệ sĩ của những nhân vật chính trị và kinh doanh luôn trong tình trạng cảnh giác cao độ.

“Các vị khách vui lòng làm theo hướng dẫn của chúng tôi.”

Toon và bạn của mình - mặc complê kiểu cách - chợt xuất hiện. Họ là cựu mafia Ý và có sức thu hút kỳ lạ. Họ có rất nhiều kinh nghiệm sống với tư cách là khách trong khu chung cư của Grid, vì vậy họ rất giỏi hướng dẫn người khác.

“Chúng tôi sẽ đưa mọi người qua hành lang này theo hướng dẫn được phát trước.”

Faker phụ trách hướng dẫn các nguyên thủ quốc gia.

Đám vệ sĩ cười khẩy. Họ chịu trách nhiệm cho an toàn của tổng thống hoặc thủ tướng của chính mình, nên họ rất kiêu hãnh. Họ trừng mắt vào gáy Faker lúc anh dẫn đường và tự hỏi, ‘Gã này là tên quái nào?’

Chỉ là trong giây lát thôi. Rốt cuộc, họ đều là dân chuyên nghiệp. Họ nhanh chóng nhận thấy Faker biết mình đang làm gì. Họ cũng mơ hồ thấy Faker di chuyển mau lẹ lẫn cẩn thận như thế nào và rất ấn tượng.

Các công ty quân sự hàng đầu thế giới đã tìm đến Faker sau khi thấy đám vệ sĩ có uy tín cao trong ngành đi theo anh như thể Faker là chủ của mình. Họ thật sự muốn anh làm việc cho họ. “Faker, anh đã cân nhắc tìm việc tại một công ty quân đội hay an ninh trong tương lai chưa? Chúng tôi hứa anh sẽ nhận được đối đãi tốt nhất trong ngành.”

Faker lặng lẽ nói, “Giết và bảo vệ sẽ dễ hơn khi tôi làm việc một mình...”

Tất nhiên, anh đang nói về Satisfy... ít nhất là vào lúc này.

Đám vệ sĩ nuốt nước bọt và cười ngượng nghịu.

“L-Là vậy sao? Haha...”

Chúng ta không thể kiểm soát hắn...

Đám vệ sĩ cảm thấy lo lắng và bất tiện một cách kỳ lạ. Trong khi đó, các mục tiêu hộ tống của họ chào hỏi Lauel.

“Một lần nữa, tôi muốn bày tỏ lời xin lỗi chân thành vì không thể nhường chỗ ngồi gần nhất cho các ngài,” Lauel nói.

Tổng thống Hoa Kỳ, Trung Quốc, và các quốc gia khác đều phải ngồi ở hàng ghế đầu bất kể sự kiện nào họ tham dự, nhưng đám cưới của Grid là ngoại lệ. Họ được đưa tới hàng ghế thứ 3 hoặc thứ 4. Vài người tỏ ra không thích điều này, song họ không thể hiện ra ngoài.

“Xin đừng lo. Chúng tôi chỉ là khách thôi mà. Chúng tôi không thể lấy đi chỗ ngồi của người thân được.”

“Cảm ơn các ngài vì đã thông cảm.”

Đám cưới này diễn ra giữa 3 người thay vì 2—Grid, Yura, và Jishuka. Hàng ghế thứ nhất và thứ 2 đã chật kín người thân của họ. May mắn thay, 3 người họ có những người bạn giống nhau. Hầu hết hàng ghế thứ 2 đều do các thành viên Vượt hạng vũ trang chiếm giữ.

“Hơ, mình lo quá...”

Một ông già ngồi ở hàng ghế đầu lau mồ hôi bằng một chiếc khăn tay. Đó là Chủ tịch Lee Jinmyung. Lãnh đạo của một trong các công ty lớn nhất thế giới đang lo lắng một cách bất thường. Dĩ nhiên thôi. Suy cho cùng, ông ấy là con người.

Chủ tịch Lee Jinmyung hẳn là một nhà lãnh đạo bẩm sinh, song ông ấy khó có thể giữ bình tĩnh trước những ông lớn đang kiểm soát chính trị và kinh tế thế giới. Khó mà tin nổi ông ấy đang ngồi trước mặt họ.

Ngay lúc đó, ông ấy chợt dâng lên một niềm vui kỳ lạ...

‘Điều này đang giết chết tâm trạng của mình.’

Chủ tịch Lee Jinmyung mau chóng thích nghi với tình hình, rũ bỏ nỗi lo, và thậm chí còn mỉm cười yếu ớt.

“Thật là mừng khi có một đứa cháu gái giỏi như vậy.”

“Đúng rồi đấy bố. Nhờ cháu gái của con, hôm nay sẽ là một kỷ niệm không thể quên được.”

“Kỷ niệm không thể quên được? Cái đứa kinh doanh đứng tên gia đình như mày mà lại coi ngày này chỉ là một kỷ niệm đơn thuần thôi à? Đúng là vô ơn... Hãy nghĩ xem các chính trị gia và doanh nhân có mặt ở đây muốn gì khi họ là khách đi. Họ muốn Youngwoo. Họ đã bay tới tận đây hoàn toàn vì muốn làm thân với cháu rể của bố mày đấy.”

“Đ-Đúng rồi ạ. Tất nhiên con biết điều đó. Con sẽ tận dụng cơ hội này.”

“Đừng có đi quá giới hạn vì mày bị lòng tham làm cho mờ mắt. Hãy luôn nhớ rằng đó có thể là dấu chấm hết cho cái nhà này nếu mày vô lễ với cháu rể của tao.”

“Dạ...!”

***

Huroi đang đứng trước gương. Anh thấy bồn chồn. Anh là người chủ trì cho lễ cưới. Quân chủ của anh có thể giao phó việc đó cho một người nổi tiếng và quan trọng hơn, nhưng ngài ấy đã đánh liều nhờ vả Huroi.

Huroi sợ hơn là vui. Liệu anh có thể nói chuyện đàng hoàng trước những người dẫn đầu chính trị, kinh tế và văn hóa của thế giới không?

Anh có đang chơi game đâu. Đây là hiện thực. Anh không có khả năng diễn đạt lại bài phát biểu của quân chủ sao cho xứng đáng nhất khi anh không có các kỹ năng như Diễn thuyết và Xúi giục.

“Huroi! Chuẩn bị đê!”

Kang Daehan lao về phía anh. Mặt Huroi trắng bệch ra lúc anh hỏi, “A-Anh nghĩ tôi có thể làm tốt việc này không?”

“Hử?”

Kang Daehan nhíu mày như thể ngạc nhiên trước câu hỏi ấy. Anh vỗ mạnh vào lưng Huroi.

“Đến nay cậu vẫn đang làm rất tốt mà. Giờ cậu lại đang nói nhảm cái gì thế? Cậu cảm thấy cần lùi bước à? Chẳng phải cậu vẫn là một người phát ngôn của Vượt hạng vũ trang Hội và tổ chức rất nhiều buổi họp báo cho đến nay đó sao?”

“Sao tôi có thể so sánh điều này với một cuộc họp báo cỏn con chứ? Hôm nay là lễ cưới của quân chủ. Đây là sự kiện quan trọng và mang tính lịch sử nhất trên thế giới. Tôi có xứng đáng được chủ trì nó không?”

“Ưm... God Grid đã tin tưởng cậu, nên cậu hẳn phải đủ tư cách rồi, đúng chứ? Tôi chắc là cậu sẽ làm tốt thôi.”

“Là thế... sao?”

Huroi bình tĩnh lại. Không sai, quân chủ đã giao phó cho anh việc này. Tất nhiên Huroi sẽ làm tốt công việc rồi...

Sau khi đập tay vui vẻ với Kang Daehan, Huroi tự tin rời phòng chờ.

Một lúc sau, lễ cưới đã bắt đầu.

‘Ưm...?’

Huroi cảm thấy có gì đó thay đổi khi anh tự hào nhìn những người trước mặt mình. Anh không khỏi xúc động.

***

“Vụ này vẫn khó ghê.”

“Biết làm sao được, cấp độ trung bình của các trùm danh tiếng trung cấp đã tăng lên rồi.”

Một ngày sau lễ cưới của Grid - sự kiện gây chú ý khắp thế giới, các thành viên Vượt hạng vũ trang đã tập hợp lại sau khi dọn dẹp gọn gàng bãi săn và các trùm ma động đã bị bỏ mặc trong vài ngày qua. Tất cả họ đều trông kiệt sức.

Các trùm quái vật tập kích đã trở nên mạnh mẽ hơn khi cấp độ trung bình của người chơi tăng lên, nên tập kích chúng khá là mệt mỏi. Có rất nhiều biến thể của trùm xuất hiện từ các vết nứt không gian.

“Chúng càng mạnh thì tỉ lệ rơi vật phẩm càng cao. Cũng đâu có tệ lắm.”

“Grid đi trăng mật ở đâu ấy nhỉ?”

“Tôi nghe nói cậu ấy đang du lịch vòng quanh thế giới. Tôi hy vọng họ dành thời gian để tận hưởng trước khi trở về. 3 người họ thường làm nhiều việc nhất mà. Bây giờ có cơ hội nghỉ ngơi, họ nên tận dụng nó cho tốt..”

“...Grid có khi không được nghỉ ngơi nhiều như thế đâu...”

“......”

Hiệp sĩ ngồi ủ rũ giữa các đồng sự của mình lúc họ trò chuyện sau một ngày làm việc bổ ích.

Tử Thần Hiệp sĩ được Lauel đích thân thăm dò và giờ là một thành viên của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang. Anh ta là người bận rộn nhất. Anh ta chịu trách nhiệm thanh tra toàn bộ lãnh thổ trong đế chế và giám sát cuộc sống riêng tư của các lãnh chúa lẫn quý tộc.

Nhưng gần đây...

‘Mình sắp thất nghiệp rồi chăng?’

...Chả có việc gì cả.

Mọi thứ đã thay đổi ngay sau khi Lord trở thành hoàng đế. Các quý tộc được truyền cảm hứng từ trang sử của Grid - đề cập việc muốn loại bỏ mọi thứ mà con người thiếu, nên họ đã trở nên tử tế, nhưng mầm mống bất mãn không thể đâm chồi vì Lord kiểm tra các lãnh thổ hàng ngày.

Bất kể Hiệp sĩ có ngó qua bao nhiêu thành phố, làng mạc, hay ngõ hẻm, mọi người ở khắp nơi đều hạnh phúc và bình yên.

‘...Chà, mình có thất nghiệp thì cũng không thành vấn đề.’

Hiệp sĩ thư giãn khi nhớ lại cảnh lũ trẻ chơi đùa khắp nơi với vẻ mặt tươi sáng. Thất nghiệp không có gì sai cả. Anh ta vẫn sẽ là một người chơi xếp hạng cấp cao ngay cả khi rời khỏi Vượt hạng vũ trang Hội. Anh ta sẽ không gặp vấn đề gì với việc kiếm sống.

‘Mình có thể sẽ dành chút thời gian ở bãi săn ít lâu. Gần đây mình vẫn chưa thể lên cấp được. Chiến đấu chống lại các vị thần và đủ thể loại sinh vật ở thế giới khác làm mình bị ngợp, nhưng... mình không thể mất cảnh giác chỉ vì đã trở nên mạnh mẽ hơn.’

Hiệp sĩ đang lên kế hoạch làm gì sau khi rời Vượt hạng vũ trang Hội.

Pon khiến anh ta bất ngờ. “Ê này, Hiệp sĩ. Dạo này anh thật sự không có nhiều việc hả? Rabbit phàn nàn là anh đang moi tiền của ổng đấy.”

“...Haha, có vẻ là thế.”

Không hổ danh Rabbit. Ngay cả sau khi trở thành thủ tướng, ông ấy vẫn lo lắng về đồng lương của một ngự sử. Cảm thấy xấu hổ, Hiệp sĩ cười ha hả. các thành viên Vượt hạng vũ trang chìa tay họ về phía anh ta.

“Anh không thấy chán à? Từ mai gia nhập nhóm bọn tôi đi.”

“Không được. Hiệp sĩ nên về với bọn tôi mới đúng. Pon, ông còn cả đống hỏa lực đấy thôi.”

“Hiệp sĩ, bọn tôi cần anh. Thiếu Yura là bọn tôi không thể đảm bảo sự an toàn của cả nhóm.”

“Ưm... Hiệp sĩ này, Tôi biết chuyện này phiền phức, nhưng anh có thể thay phiên giúp đỡ. Anh có thể làm tới ngần ấy cho bạn bè, đúng chứ?”

“Phải.”

Hiệp sĩ đã trở thành một ngự sử vì cần thiết. Lúc này anh ta không còn hữu ích nữa, anh ta nghĩ mình sẽ phải nói lời tạm biệt với bang hội. Thế nhưng, anh ta nhầm. Các thành viên Vượt hạng vũ trang không hề phân biệt đối xử với anh ta vì anh ta từng là một game thủ phản diện...

Nụ cười trên mặt Hiệp sĩ rạng rỡ như những vì sao trên bầu trời đêm.

***

Tên thật của chủ sở hữu Trang trại Vượt hạng vũ trang - Nyangmong - là Kim Doohyun. Anh là một diễn viên Hollywood lừng danh từ lâu. Nhờ kỹ năng diễn xuất vượt trội cùng tính cách độc đáo, anh đã nhận được nhiều lời mời từ các ông lớn trong lĩnh vực diễn xuất.

Anh từng là biểu tượng của Hàn Quốc. Rồi thì, 2 năm sau khi Satisfy ra mắt, biểu tượng của Hàn Quốc đã trở thành Grid.

“......”

Những sự kiện ngày từ hôm trước hiện lên trong đầu Doohyun lúc anh nhìn Noe chăn cừu vui vẻ. Đám cưới của Grid đã diễn ra tại Hàn Quốc. Các vị khách rất quan trọng nhiều đến mức quá thể đáng. Bất cứ khi nào Doohyun nhìn thấy ai đó quan trọng - xảy ra cả ngàn lần, anh lại nghĩ : Ối giời, anh chàng này cũng ở đây à?

Đây hẳn là lần đầu tiên trong lịch sử Hàn Quốc có nhiều vĩ nhân tụ tập lại tại một nơi như vậy. Kim Doohyun đã quen việc tiếp xúc với người nổi tiếng, nhưng tới cả anh cũng không khỏi lo lắng.

Đã có lúc, một phóng viên tới gặp anh và hỏi anh quen người nào. Kim Doohyun không thể không băn khoăn liệu việc chỉ ra ai đó trong đám đông có phải điều khiếm nhã hay không.

Đó là một nỗi lo vô ích. Mọi người tại buổi lễ chỉ nhìn vào một người duy nhất—Grid.

‘Thực sự tuyệt vời.’

Đã bao năm rồi Kim Doohyun mới hoàn toàn thoát khỏi ánh nhìn của người khác? Nhờ điều đó, anh đã có thể bình yên thưởng thức tiệc buffet đám cưới...

Lúc anh gợi lại những ký ức này, Kim Doohyun vui vẻ ngân nga bài hát của Bậc thầy Thú nuôi. Đương nhiên, đủ loại động vật đều đổ xô về phía anh. Noe dùng một con cừu làm giường và ngạo mạn dẫn đàn bằng một chân trước.

Sói và chó tru lên trong khi gấu và cáo nhảy múa. Thú hoang mặc kệ mệnh lệnh và chơi đùa theo ý muốn, nên Noe đã mắng chúng.

Doohyun không ngừng ca hát. Trang trại Vượt hạng vũ trang - nằm bên ngoài ngoại thành Reinhardt - hơi ồn ào một chút, nhưng nó không làm mọi người khó chịu.

Nhờ đó, Hoàng đế Lord đã cảm nhận được sự náo động trong trang trại từ cung điện đằng xa. Lord ôm các em của mình trong tay và bay tới. Thính giác của một thượng nhân là một thứ phi phàm.

“Chúng ta chơi cùng nhau được không?”

Cười toe toét, Nyangmong gật đầu. Các loài động vật nồng nhiệt chào đón Lord cùng các em—

“Myaaa! Con nhóc to bằng hạt đậu này!”

—ngoại trừ Noe. Lily đã lại tóm được đuôi của nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!