Chương 210
Hầu hết các thể thức phép thuật được pháp sư ngày nay sử dụng là do Braham thiết lập nên. Nhờ có Braham mà khoa học về phép thuật đã có thể phát triển và uy quyền của các pháp sư đã tăng lên. Đối với các pháp sư, Braham là một người thầy và là một đối tượng để kính trọng.
Nhưng sự thật là gì? Các thành tựu của Braham mà mọi người biết tới thực sự lại thuộc về Mumud. Người đã đơn giản hóa các thể thức phép thuật phức tạp, khiến cho việc đào tạo dễ dàng hơn, và lan truyền nó ra thế giới là Mumud, không phải Braham.
Thế thì tại sao Mumud lại không được biết tới, và Braham lại được cả thế giới tung hô? Braham là người duy nhất biết chuyện đó.
Trong các Mê cung Golem.
[Dám phớt lờ lời cảnh báo của ta hả. Ngươi là kẻ đầu tiên khiến ta nổi giận sau Mumud đấy Hậu duệ Pagma ạ.]
Braham đang tức tối với Grid - người không thèm phản hồi lời nhắn của ông ta. 28 mảnh linh hồn của ông ta xoắn lại như những ngọn lửa trước gió.
[Ta sẽ khiến ngươi phải hối tiếc.]
Trong quá khứ, Mumud là đệ tử giỏi nhất của Braham. Tài năng của Mumud lớn lên từng ngày và kiểu gì cũng sẽ vượt qua ông ta. Braham không thể chịu được chuyện đó. Ông ta không thể để vị trí hàng đầu của mình bị chính đệ tử lấy đi, nên ông ta đã theo dõi nhất cử nhất động của Mumud.
Đó là cách mà phép ‘Cặp mắt Giám sát’ đã được gắn vào Pháp cầu của Mumud.
[Ta sẽ tìm ra điểm yếu của ngươi.]
Grid đã tái tạo Pháp cầu của Mumud cho Euphemina, cho phép ông ta theo dõi. Ngày đó sẽ đến, khi Grid trở thành con rối di chuyển theo ý muốn của Braham.
***
Tận sâu trong rừng.
“Cậu cuối cùng cũng ở đây rồi.”
Một người đàn ông với mái tóc rối đang chờ đợi thì Grid đăng nhập vào. Đó là Đại Kiếm sĩ Piaro. Anh ta đang ngồi trước ngọn lửa trại và Grid chào hỏi anh.
“Buổi sáng tốt lành. Anh ăn gì chưa?”
Thái độ của Grid với Piaro rất thân thiện. Nó thiện chí hơn rất nhiều khi đối phó với những người đẹp như Yura và Jishuka. Nhưng Piaro lại không thân thiện lắm.
“Tôi ăn rồi. Đi thôi.”
“Ừm.”
Nụ cười của Grid vẫn đọng lại. Anh hạnh phúc khi nghĩ đến việc có được người bạn đồng hành là kiếm sĩ mạnh nhất.
‘Nếu Piaro mà trở thành một thánh kiếm...’
Anh sẽ có thứ sức mạnh không thể vượt trội hơn. Anh chẳng phải ngại bọn quỷ như Hell Gao nữa. Có khi thử đi tập kích một con rồng luôn cũng nên.
‘Hiện giờ thế này là đủ rồi.’
Sức mạnh, nhanh nhẹn và thể lực. Nếu 3 chỉ số liên quan tới chiến đấu này được kết hợp lại, Piaro sẽ có chỉ số cao hơn Grid. Piaro cũng sở hữu những kỹ năng mạnh nhất nữa. Chuyện này rất an tâm đối với Grid. Nhưng có một trở ngại.
‘Vẻ ngoài của anh ta tàn tạ quá.’
Có thể là do tâm bệnh của anh ta. Piaro trông già tới nỗi khó có thể tin anh ta 39 tuổi. Bảo anh ta 50 tuổi thì đáng tin hơn.
‘Thế này là cả một vấn đề về phong cách đấy.’
Trang phục tồi tàn và đầu tóc lổm chổm của Piaro khiến anh ta trông như một kẻ vô gia cư. Anh ta có một bộ râu xù xì và còn bốc mùi nữa.
‘Ngoại hình là rất quan trọng.’
Grid đã từng có vẻ ngoài tồi tệ nhất, vì vậy anh biết tầm quan trọng của ngoại hình hơn bất cứ ai. Chỉ vì xấu xí hoặc vì áo quần mà Grid bị người khác coi thường đó thôi? Grid nghĩ việc cứ để Piaro thế này là không tốt và kéo quần áo ra khỏi kho đồ. Chúng là quần áo quý tộc mà anh nhận được từ Irene. Grid có hơi do dự vì chúng đáng giá tận 50 vàng, nhưng anh ngậm đắng nuốt cay và nhắm mắt đưa cho Piaro.
“Mặc vào đi. Và tại sao anh lại không cắt hay buộc tóc mình lên thế?”
Piaro từ chối. “Tôi không quan tâm đến diện mạo của mình.”
“Đi cùng anh tôi xấu hổ lắm.”
Đó là điều mà em gái Grid thường nói với anh. Grid lóe lên chút cảm giác cảm thông.
‘Thì ra đây là những thứ mà Sehee cảm thấy.’
Grid ngậm cười đắng cay khi Piaro trả lời thẳng thừng.
“Cậu phải chịu đựng điều đó nếu cậu muốn tôi đi cùng cậu.”
“Ah...”
Dây thần kinh của Piaro sắc bén thật. Tức giận là thứ duy nhất có thể thấy từ đôi mắt đó. Đó là bởi vì anh bị ám ảnh bởi sự trả thù. Như đã nêu trong cửa sổ trạng thái, Piaro hiện đang hứng chịu tâm bệnh và đã mất bản chất ban đầu của mình.
Grid cảm thấy cần phải chăm sóc anh ta. Thay vì ép buộc hay thuyết phục, Grid sẽ để Piaro làm những gì anh ta muốn. Đó là lựa chọn tốt nhất và thông minh nhất đối với một người có ít kinh nghiệm xây dựng quan hệ với mọi người như Grid.
Grrr.
Hai người đi bộ được nửa ngày đường thì một cặp chằn tinh sinh đôi xuất hiện trước mặt họ. Chúng là những quái vật cấp 260 rất mạnh, nhưng chúng chả hơn gì mấy con chó con trước mặt Grid huyền thoại và Đại Kiếm sĩ Piaro.
Xoẹt xoẹt!
Piaro chỉ mất có mấy giây.
Phập!
Grid thì mất tầm 1 phút để tiêu diệt con chằn tinh sinh đôi của mình.
Piaro đặt ra câu hỏi.
“Hôm nọ lúc đánh nhau tôi đã cảm thấy rồi, nhưng những cái căn bản của cậu tệ thật đấy. Cậu có thể thực hiện các kỹ thuật phi thường của Pagma, nhưng cậu lại chưa hề làm chủ được thanh kiếm.”
Grid đã dùng đại kiếm làm vũ khí từ hồi Satisfy mở cửa. Anh có thể không phải người giỏi nhất, nhưng anh tự tin rằng mình biết những thứ cơ bản. Tuy nhiên, xét tới cấp độ và kinh nghiệm của anh thì việc anh thiếu kỹ năng là sự thật không thể chối cãi.
Grid nhận ra điều đó nhờ vào Piaro và đưa ra một cái cớ. “Tôi chả quan tâm tới kiếm thuật. Dù sao thì tôi đã tự trang bị với những vũ khí và áo giáp thượng hạng rồi. Nếu tôi dựa vào đồ đạc của mình, tôi có thể áp đảo đối thủ luôn.”
“Với các chiến binh thì điều đó là sai. Hơn nữa, chỉ dựa vào đồ đạc của cậu thôi thì sẽ rất tệ nếu chúng không phù hợp.” Piaro chỉ vào Giày của Braham. “Nếu cậu thực sự muốn dựa vào đồ đạc của cậu thì nên đổi đôi giày đó trước đi.”
“Tại sao?”
Giày của Braham có điểm phòng thủ rất đáng chú ý vì chúng có giới hạn cấp độ 240. Hơn nữa, chúng nhẹ và đi rất thoải mái, tăng cả tốc độ di chuyển nữa. Chúng chẳng là gì khi so với Phế phẩm hay bộ đồ Thánh Quang, nhưng sở hữu phép Bay đủ khiến chúng xứng đáng rồi.
Grid liếc nhìn theo kiểu ‘anh chẳng biết gì hết’, nên Piaro phải giải thích.
“Đại kiếm làm nổi bật uy lực chứ không phải sự lanh lẹ. Để đặt càng nhiều sức nặng càng tốt sau mỗi cú đánh của cậu, cậu nên đi những đôi giày chắc chắn có thể chịu được sức nặng ấy.
‘Chuyện gì đây nhỉ?’
Grid không hề thông minh. Anh sẽ bị chậm hiểu nếu nghe một lời giải thích mà anh chưa chuẩn bị trước. Piaro cho anh một lời giải thích theo hướng trực tiếp hơn.
“Nếu cậu đi một đôi giày nặng thì sẽ dễ tập trung trọng lượng của cậu hơn và có thể tăng thêm nhiều uy lực hơn sau mỗi cú đánh. Nên tôi mới khuyên dùng giày nặng.”
‘Vậy là... Đi giày nặng sẽ tăng sức tấn công của đại kiếm à?’ Grid rất vui mừng sau khi giải nghĩa được chuyện này. ‘Mình tìm được một hệ thống ẩn rồi!’
Grid rùng cả mình về việc tìm ra một hệ thống ẩn mà hầu hết mọi người không biết. Các NPC danh tiếng có thể đưa ra đủ loại lời khuyên cụ thể. Sự cảm mến của anh với Piaro lại tăng lên.
‘Mình sẽ có khả năng dẫn trước người khác.’
Grid không hề biết.
Nếu một người chơi vũ khí hạng nặng trang bị giày nặng, hệ thống sẽ cung cấp thêm sức tấn công bổ sung. Đây vốn đã là thường thức đối với hầu hết người chơi. Nó cho thấy Grid vẫn còn ngu muội khi nhắc tới kiến thức tổng thể của trò chơi.
***
“Nơi này là Patrian hả?”
“Phải rồi.”
Sau cuộc hành trình kéo dài 3 ngày, Grid và Piaro đã tới Patrian. Thành phố kiên cố Patrian. Nó là mũi nhọn chiến lược tại biên giới của Vương quốc Gauss, đồng thời thiết lập ranh giới ngăn cách phần phía tây và phía bắc của Vương quốc Bất diệt.
Chưa kể, nó còn là thành phố khởi đầu của Grid.
‘Mình đã sống ở đây gần một năm...’
Grid không chỉ săn lùng vô số orc với goblin xung quanh Patrian, anh cũng đi quét sạch đủ thể loại nhiệm vụ nữa. Nhờ đó mà hảo cảm của anh với toàn bộ người dân Patrian đã lên tới tối đa, và nhận được nhiệm vụ từ Bá tước Ashur - điều đã làm cho anh trở thành Hậu duệ Pagma.
“Lão già Ashur khốn nạn đó...”
Grid nghiến răng khi nhớ lại Bá tước Ashur. Anh bị buộc phải trở thành Hậu duệ Pagma là do Bá tước Ashur, và anh run rẩy lúc nhớ lại những ngày còn ở cấp độ âm.
‘...Mình thề là mình sẽ trả thù một khi mình trở nên mạnh hơn.’
Grid đã tràn đầy thịnh nộ với Bá tước Ashur trong một khoảng thời gian. Nhưng đó là quá khứ. Nhờ mối quan hệ với Bá tước Ashur mà rốt cuộc anh đã có được lợi ích.
“Hôm nay chúng ta sẽ ở đây và ngày mai lên đường luôn.”
Với tốc độ này, họ có thể tới Reidan trong 4 ngày. Grid thoải mái bước vào Patrian cùng Piaro. Phép thuật của Bá tước Ashur đã phát hiện sự có mặt của Grid. Ông ta kiểm tra danh tính của Grid thông qua các quả cầu ma thuật mà ông ta cài đặt trên khắp Patrian và đứng dậy.
“Nó không hề sợ nơi này...!”
Bá tước Ashur đã mơ về việc trả thù Grid sau khi đánh mất Sách Hiếm của Pagma ngay trước mắt mình. Ông ta lập tức triệu hồi các hiệp sĩ.
“Chúng ta sẽ đi săn.”
Đây là một cơ hội tuyệt vời để báo oán. Mặc dù nhận biết được tầm quan trọng của Grid, Bá tước Ashur vẫn bị niềm vui làm cho mất tự chủ. Ông ta biết Grid đã trở thành công tước, nhưng ông ta đếch quan tâm.
***
“Món này vị tệ vãi.”
Patrian là một thành phố kiên cố chứ không phải là một thành phố du lịch. Bởi thế, nó không có một hệ thống được thiết kế để chăm sóc cho người ngoài. Chỗ trọ mà họ tìm thấy không hề có các điều kiện đúng mực. Piaro nhìn vào Grid, người đang than vãn về bữa ăn nghèo nàn của quán trọ rẻ tiền, và hỏi.
“Sao cậu lại che giấu danh tính của mình vậy?”
Grid đã nói anh là một công tước của vương quốc. Nếu điều này là thật, anh nên được người sở hữu thành phố này đối xử với lòng hiếu khách nồng nhiệt mới phải. Thế mà Grid lại đi che giấu danh tính của mình bằng một cái mũ trước khi vào thành phố. Cứ như anh là một kẻ bị truy nã chứ không phải là một công tước vậy.
Grid giải thích cho Piaro đang tỏ vẻ đa nghi. “Chúng ta chỉ ở qua đêm thôi, và tôi không muốn bị làm phiền.”
“Hrmm...”
À thì, hành động của Grid không thành vấn đề. Piaro chỉ quan tâm tới sự báo thù của mình. Piaro nghĩ vậy và nghiêng cái ly của mình. Thứ đó là rượu rẻ tiền, nhưng lại là lần đầu tiên trong 2 năm anh có thể uống rượu. Mặt khác, những người chơi đang nhìn Grid với Piaro bằng biểu cảm lạ thường.
“Sự kết hợp kỳ lạ thật đấy.”
“Sao hai kẻ đó lại đi với nhau nhỉ?”
Grid mặc quần áo tân thủ để che đậy danh tính, trong khi Piaro trông như một gã ăn xin. Mọi người coi Grid như một tân thủ, và Piaro như một NPC ăn xin. Họ không hiểu được vì sao mà một NPC lại đi cùng một tân thủ.
“Dù đồ ăn ở đây rẻ tới đâu thì nó cũng có chút gánh nặng cho một tân thủ... Làm sao mà anh ta mua được cả đồ uống luôn vậy?”
“Mùi bay lên nhiều quá.”
“Khó chịu thực sự ó. Cái mùi đó là sao vậy?”
Những người chơi nữ thấy thấy mùi phát ra từ Piaro thật khó chịu. Những người chơi nam thấy phản ứng của những người chơi nữ và tiến về phía trước.
“Này thằng ăn xin. Tao không biết vì sao một thằng nghèo lại cố say xỉn, nhưng mày có thể ngừng quấy rối các vị khách khác với cái mùi ôi thiu của mày không?”
“Các quý cô đã mất sự ngon miệng vì mày đấy, biến đi.”
Ngay từ đầu thì người chơi đã chẳng quan tâm tới NPC rồi. NPC là một kẻ ăn xin thì sự đối đãi còn tệ hơn là chuyện rất tự nhiên. Piaro mặc kệ họ. Grid thì chẳng bận tâm. Hai người đàn ông chẳng đáng để đối phó, nên anh chỉ ngồi thưởng thức đồ ăn và đồ uống của mình.
“Đuôi thằn lằn hấp ăn được đấy. Như giò heo vậy.”
“Giò heo là cái gì? Tôi đã nếm đủ loại món ăn ngon trong đế chế rồi, nhưng chưa bao giờ nghe tới món ăn đó.
“Nó là cái chân ngon lành của loài lợn.”
“Hah~ thằng ăn xin đang phớt lờ chúng ta kìa.”
Người chơi cấp độ 109 Côcacôla trở nên tức giận khi bị gã ăn xin làm ngơ và cuối cùng đã phạm phải một sai lầm. Tay anh ta di chuyển như thể anh ta sắp làm gì đó. Piaro không hề cho phép chuyện ấy. Anh nhổ xương đuôi của tộc thằn lằn mà anh đang ăn ra.
“Ééék.”
[Bạn đã hứng chịu 3.190 sát thương.]
Mắt của Côcacôla căng cả ra khi anh ta hét lên. Là vì anh ta bị một miếng xương đập vào trán và mất hơn ⅓ lượng máu của mình.