Chương 211
Côcacôla đang vô cùng hoang mang.
‘Chuyện gì thế này?’
Anh ta mất hơn ⅓ lượng máu của mình khi bị một khúc xương đập vào trán bởi một gã ăn xin ư?
‘Lỗi game à?’
Đó là một phỏng đoán có lý. Một người chơi cấp cao như anh ta mà bị một khúc xương gây sát thương tới vậy thì bảo là lỗi sẽ có lý hơn nhiều.
Kẻ đó là ai vậy chứ?
Chưa đầy nửa năm sau khi bắt đầu Satisfy, anh ta đạt tới cấp 109 và là một trong những người chơi nổi tiếng nhất tại Patrian. Anh ta cũng có một cơ hội tự mình đi săn một trong những quái vật khét tiếng nhất gần Patrian là thủ lĩnh orc nữa.
‘Tương lai mình sẽ trở thành thần, nên một khúc xương không thể làm mình bị thương được...!’
Mục tiêu của Cocacola là Grid. Mong muốn của anh ta là được xướng tên Thần Cocacola trên sàn diễn thế giới, giống như Grid vậy. Mục tiêu của anh ta cao cả đến nỗi cái trải nghiệm ngày hôm nay còn nhục nhã hơn.
“Ăn miếng thì trả miếng!”
Côcacôla xắn tay áo lên. Rồi anh ta vung cánh tay mình vào đầu Piaro.
“Kééé.”
[Bạn đã hứng chịu 3.140 sát thương.]
Lần này thì là một hạt đậu. Nó còn chẳng phải là một hạt đậu lớn hình bầu dục, mà nó nhỏ tẹo. Anh ta bị sốc khi một hạt đậu bay ra và đập vào anh ta.
‘Đếu thể tin được! Cái này không phải lỗi à?’
Jeurereuk.
Máu tuôn trào từ miệng Côcacôla khi anh ta cuối cùng cũng hiểu tình hình. Anh ta nhận ra rằng Piaro không phải một kẻ ăn xin, mà là một NPC có cấp độ cực kỳ cao.
‘Mình có mắt mà không thấy thái sơn rồi!’
Satisfy nổi tiếng vì chưa từng có một lỗi nào từ khi phát hành. Có cả tin đồn là Lim Cheolho - người sáng tạo trò chơi này - là một vị thần luôn. Côcacôla giờ mới cố thay đổi thái độ của mình. Anh ta thử tránh xung đột bằng cách xin lỗi Piaro. Nhưng đó vẫn là một tình cảnh khốn cùng vì những người chơi khác không hề hiểu bầu không khí lúc này.
“Thằng đấy ném đồ ăn kìa! Phang nó đi Côcacôla!”
“Dạy cho thằng tân thủ với con NPC kia một bài học đê!”
Đám người chơi không biết rằng Côcacôla đang sống dở chết dở rồi!
“Côcacôla! Côcacôla! Côcacôla!”
“Xử thằng ăn xin đó đê ông ei!”
Côcacôla rất lo ngại bởi những lời cổ vũ và không khí chiến đấu của họ.
‘Mấy người làm ơn nhận ra tình hình hộ cái!’
Anh ta không hề muốn bị giết bởi mấy khúc xương và hạt đậu ở trước mặt người chơi Patrian - những người luôn ngước nhìn mình. Côcacôla nhìn Piaro một cách bồn chồn, nhưng Piaro chả có tý hứng thú nào với anh ta hết. Anh chỉ coi Côcacôla như bọn côn trùng biết bay thôi.
Grid cảm thấy một sự ngưỡng mộ không hề nhẹ.
“Anh vừa mới làm gì vậy? Trông như là anh gây ra sát thương lớn chỉ bằng khúc xương với hạt đậu ấy?”
Cái người chơi với ID là Côcacôla kia, dựa trên đống vật phẩm anh ta mặc thì cấp độ tối thiểu là 100. thêm vào đó là bộ giáp ít nhất cũng xếp hạng hiếm. Côcacôla bị hạt đậu đập vào tới mức ho ra máu thì đúng là đáng kinh ngạc thật.
Piaro giải thích cho Grid. “Tôi dùng khí công. Tôi có thể phát huy tối đa sức mạnh bằng cách nạp khí công vào một vật thể. Thậm chí một cái lông vũ trong tay tôi cũng có thể trở thành một thanh kiếm sắc nhọn.”
“Như là một bậc thầy võ hiệp ấy nhỉ.”
“Võ hiệp là cái gì?”
“Những người mạnh mẽ biến đổi cả thế giới giống như anh.”
Grid và Piaro chả quan tâm đến việc những người kia đang làm ầm lên. Đám người chơi đang ngày càng giận dữ.
“Thằng ăn xin kia đang phớt lờ bọn mình đến cùng kìa...!”
Côcacôla không hề ra tay, nên thầy tu cấp 78 Pitu và cuồng chiến binh cấp 85 Dais đứng dậy khỏi ghế. Khi họ đang tiếp cận Piaro thì cửa của quán trọ bật mở.
“Ngài Dio đang tới!”
Hàng tá binh sĩ chạy vào căn nhà trọ chật hẹp. Họ đứng nghiêm và chào kiểu nhà binh khi một hiệp sĩ mặc giáp trắng bước vào. Chàng trai trẻ có cặp lông mi màu vàng đặc biệt nổi bật. Anh ta nhìn quanh nhà trọ với đôi mắt nheo lại.
“Thối quá. Những kẻ đang ăn còn chẳng bằng bọn lợn à? Quá là thối rồi đấy.” Dio cầm một bông hoa hồng xanh trong một tay và đưa lên mũi. Anh ta ngửi nó và hỏi. “Có ai thấy công tước Grid không?”
“Công tước Grid á?”
“Anh ta đang nói về God Grid đúng không?”
Ở gần Patrian không có bọn quái vật cấp cao. Đó là vì các hiệp sĩ cùng binh lính của Patrian sử dụng quái vật làm thứ để luyện tập.
“Sao họ lại tìm một người chơi cấp cao ở Patrian nhỉ?”
“Từ đã. Sao God Grid lại tới một nơi như thế này chứ?”
“Các ngươi thực sự không biết hả?”. Sau cùng, Dio bắt đầu xem xét mặt của đám người chơi để tìm Grid. “Ngươi không phải. Ngươi cũng không phải. Tên kia cũng thế. Ờm...?”
Ánh mắt của Dio quay đến một góc. Có một tên phiêu lưu tân thủ ngồi cạnh một gã ăn xin ở đó.
“Bỏ cái mũ của ngươi xuống. Hươơ?”
Dio tiếp cận Grid và ra lệnh mà bỗng dưng lại trở nên kinh hãi. Đó là vì một mùi thối nồng nặc lan rộng ra.
“Những kẻ bẩn thỉu...!”
Dio vừa là một quý tộc vừa là một hiệp sĩ, nên anh ta bị ám ảnh về sự sạch sẽ một cách bất thường. Anh ta giận dữ với một người ít nhất một tháng rồi chưa tắm là Piaro.
“Sao ngươi lại dám đi lại với cái bộ dạng kinh tởm như vậy! Một tên tạp vật không biết xấu hổ! Mũi ta sẽ bị tê liệt vì ngươi mất! Đừng có khiến ta buồn nôn và cút đi ngay!”
“Ầu!”
Đám người chơi bị Piaro làm cho khó chịu nghĩ đây là một lời nhận xét quá đỉnh.
“Đi thôi nào.”
Grid đứng dậy khỏi chỗ. Anh cho rằng rời đi thì tốt hơn vì Bá tước Ashur có vẻ đã chú ý tới anh.
‘Mình không muốn trì hoãn thời gian nữa.’
Đại thành thị Reidan. Anh có những kỳ vọng lớn lao về thành phố này của mình. Anh muốn tới sớm để kiểm tra xem mình sẽ thu được bao nhiêu tiền thuế. Dio bắt kịp với Grid lúc đang cố bước ra khỏi đây.
“Ta nói ngươi bỏ mũ ra rồi còn gì?”
“...Đâm lao thì phải theo lao đấy”. Grid cười nhe răng với Dio và hỏi. “Ngươi thực sự nghĩ ta là Công tước Grid à?”
Dio thẳng thừng trả lời.
“Đúng vậy. Ta nhận được chỉ điểm là Công tước Grid có mặt ở đây.”
Mặt Grid trở nên méo mó. “Thế sao ngươi lại lên giọng như thế hả?”
“Ưh...?”
Một áp lực rất lớn được giải phóng ra. Dio, đám binh sĩ cùng những người chơi trong quán trọ đều bị nó áp đảo và lưỡng lự. Là vì chỉ số nhân phẩm của Grid đã ngang hàng với vua của một quốc gia. Anh đã vứt đi cái mũ của mình.
“G-Grid...!”
“God Grid!”
Trong khi những người chơi khác đang khóc thét thì Dio lại rất ngạc nhiên. Grid ấn ngón tay mình vào trán Dio. “Nếu ngươi biết ta là Công tước Grid, sao ngươi dám nói mà không sử dụng kính ngữ hả? Hở? Lúc đầu ngươi nói cái gì ấy nhỉ? Ngươi bảo ta là tạp vật đúng không? Hử? Ta là bạn ngươi à?”
Grid cũng có những cảm xúc không mấy tốt đẹp với các hiệp sĩ của Bá tước Ashur. Kẻ đã giết Grid lúc anh có được Sách Hiếm của Pagma không phải Bá tước Ashur, mà là các hiệp sĩ của ông ta. Và Dio đây là một trong những kẻ đó.
“Ta đã cố chịu đựng, nhưng tên khốn này ngạo mạn quá rồi đấy.”
Grid không thể kìm nén cơn thịnh nộ của mình và tát vào mặt Dio. Đó là một trải nghiệm khủng khiếp với một kẻ thậm chí chưa bao giờ bị bố mẹ mắng như Dio.
“N-Ngài đánh tôi...!”
Anh ta cắn môi khi bị Grid tát vào má phát nữa.
“Ngươi còn chẳng xin lỗi vì đã không cúi chào ta đấy! Tên khốn thô lỗ này!”
Grid đã trưởng thành sau một vài sự cố, nhưng gốc rễ của một con người thì không dễ dàng đổi thay. Khuynh hướng tự nhiên của Grid vốn đã không tốt rồi. Grid tát Dio trước mặt những người này, chẳng thèm để tâm tới địa vị của Dio chút nào luôn.
Bép! Bép! Bép!
Khuôn mặt đẹp trai của Dio nhanh chóng sưng lên như một con cóc. Kết quả là sợi dây lý trí của Dio đã đứt. Anh ta nắm lấy thanh kiếm của mình, quên luôn mệnh lệnh của Bá tước Ashur là mang Grid tới cho ông ta một cách ‘ân cần’.
“Bị làm nhục như thế này...!”
“Làm sao? Ngươi dám tỏ ra thiếu tôn trọng một công tước à? Ngươi muốn bị như thế này tới cùng đúng không?” Mắt Grid sáng quắc lên. Nó như cái lúc anh bị gọi là Gã đồ tể Tâm thần vậy. “Ngươi bị kết án tử hình.”
Jeeeong!
Anh vận Phế phẩm. Dio không thể đối phó với một pha tấn công đơn và bị đánh bay vào tường.
“Hụ! Hụa!”
Các binh sĩ hoảng loạn khi thấy Dio ho ra máu. Họ có nên bảo vệ lãnh đạo của họ không đây? Nhưng làm thế thì coi là nổi loạn chống lại công tước rồi còn gì? Khi sự rối loạn còn đang quay vòng trong đầu các binh sĩ, lưỡi kiếm sắc lạnh đã kề vào hàm của Dio.
“Ngươi có nhớ cái ngày đó không?”
“Ngày đó...?”
“Cái ngày ta tìm ra Sách Hiếm của Pagma.”
“Tôi nhớ rất rõ.”
Dio không thể quên được, vì đó là ngày mà sự tức giận của Bá tước Ashur đã vươn thấu trời cao. Grid nghiến chặt hàm răng của mình, “Vào cái ngày đó, ta đã chết dưới thanh kiếm của các ngươi. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội để thử qua cái đau đớn như thế.”
Không như một người chơi sẽ hồi sinh nếu họ chết, mạng sống của một NPC là hữu hạn. Trong Satisfy, giết một NPC tương ứng với việc giết người ngoài đời thực. Grid không sẵn lòng làm hại một NPC. Sau khi hình thành một mối quan hệ với Khan thì còn hơn cả thế. Do đó, anh không hề có ý giết Dio và chỉ định làm anh ta chết khiếp mà thôi.
Cơ mà, Dio sợ thật sự và đái cả ra quần. Anh ta sùi bọt mép và bất tỉnh. Nó là một sự kiện sẽ trở thành một chấn thương suốt đời cho Dio - một kẻ đã là một con người ưu tú từ thời thơ ấu.
***
“Cậu mà là công tước của một vương quốc thì lạ thật đấy.” Piaro nhận xét.
Grid nhún vai. “Vụ này chẳng sạch sẽ gì đâu. Tôi có mối tương giao xấu với cái nơi này.”
“Vậy ra cậu che dấu danh tính là vì thế.”
Hai người rời nhà trọ và đang trên đường ra khỏi Patrian. Côcacôla vội vã đuổi theo sau.
“Grid! Grid!”
Grid nhíu mày. “Không thấy là tôi đang bí mật di chuyển à? Sao không nghĩ ngợi gì mà cứ gọi to tên của một người ra thế?”
“T-Tôi thật sự xin lỗi. Tôi phấn khích quá mà quên lắp não...” Côcacôla lấy ra một mảnh giấy và hỏi Grid. “Xin hãy ký tên vào đây ạ!”
“...Ký?” Biểu cảm méo xẹo của Grid vụt biến. “Fan của tôi à?"
“Anh là thần tượng của tôi đó! Tôi muốn được giống như anh!”
“Hmm hmm.”
Grid là một thần tượng. Grid đã bị những kẻ khác phớt lờ cả đời rồi, nên anh hẳn phải hồi hộp lắm. Anh ký vào mảnh giấy của Côcacôla.
“Cảm ơn anh.”
Đó là khoảnh khắc mà Côcacôla - người sẽ có tên trong Thập đại Tân binh thế hệ tiếp theo - trở thành một người hâm mộ thực sự của Grid.
Cùng lúc ấy, Bá tước Ashur đã nhận được tin về Dio.
“Ta không thể để mặc chuyện này được.”
Sự xấu hổ của thuộc hạ chính là sự xấu hổ của chủ nhân! Bá tước Ashur càng trở nên giận dữ với Grid và nắm bắt vị trí chính xác của Grid thông qua các quả cầu ma thuật. Rồi ông ta dùng Dịch chuyển Số lượng lớn lên chính mình và các hiệp sĩ của ông ta.
Grid dừng bước khi đang ra khỏi Patrian. Anh thấy ánh sáng từ trên trời và Ashur xuất hiện trước mắt anh.
“Cuối cùng thì ngươi cũng đã tới đây. Ngươi thực sự muốn chết hả? Ngươi bị điên đúng không?” Bá tước Ashur giận dữ hỏi Grid.
“Ta không giống như ta của hồi xưa. Không coi thường ta được nữa đâu. Lão đủ khả năng để chống lại ta à?” Grid ngạo nghễ hỏi, và Bá tước Ashur thì cười khẩy.
“Ta là đại pháp sư duy nhất của Vương quốc Bất diệt, và là một trong mười đại pháp sư của lục địa đấy.”
Không hề là một lời nói quá chút nào. Bá tước Ashur là người mạnh nhất của vương quốc này. Đó là lý do vì sao ông ta được bổ nhiệm vào vị trí chiến lược của Patrian.
“Ta không hề e sợ sức mạnh của Pagma. Ngươi không phải Pagma. Ta có đủ kỹ năng để loại bỏ ngươi... Hươ?”
Bá tước Ashur đột nhiên bị sốc. Là do một nguồn năng lượng cực lớn đã phát ra.
“Ta rất muốn so tài với một trong mười đại pháp sư của lục địa.”
Đây là giây phút mà tinh thần thi đấu của Piaro được kích hoạt.
“Ng-Ngươi là ai?"
Bá tước Ashur không lo nổi Grid nữa vì sự xuất hiện bất ngờ của một con quái vật. Quả này đúng là cầm đèn chạy trước ô tô rồi.