Chương 218
“Lauel này, Piaro và Bland sẽ giúp một tay trong việc đồng áng trong khi anh ở lò rèn. Cảm ơn vì sự giúp đỡ của họ đi.”
“Không phải chứ, họ là ai mới được?”
Lauel muốn Grid giới thiệu về hai người đàn ông. Nhưng thay vì làm thế thì Grid lại nói chuyện với hai người đó và yêu cầu họ làm việc. Lauel nghĩ chuyện này thật vô lý.
“Thế thôi anh lượn nhá.”
“Grid!”
Lauel gọi thêm lần nữa, nhưng Grid không thèm nhìn lại và đi luôn. Đó là vì tiết lộ danh tính của Piaro ngay thì còn gì vui nữa.
‘Cậu ta sẽ trực tiếp trải nghiệm chuyện này. Cậu ta sẽ thấy ngạc nhiên, ngưỡng mộ và tôn kính. Trong Satisfy chỉ có một vài NPC có danh tiếng thôi.’
Grid tưởng tượng phản ứng của Lauel và các thành viên Vượt hạng vũ trang sau khi nắm được thân thế của Piaro là một đại kiếm sĩ. Piaro sẽ dạy cho các thành viên Vượt hạng vũ trang và họ sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn.
***
‘Sao lại vô cảm thế nhờ.’
Lauel đối diện với Piaro và Bland sau khi Grid rời đi. Cậu bắt đầu có hơi lúng túng một lúc trước khi quan sát hai người này. Cậu nhìn vào Piaro trung tuổi đang đứng cạnh Bland. Piaro đang mặc quần áo bẩn thỉu còn chẳng thể dùng làm giẻ rách được, và một mùi hôi thối kinh khủng bốc lên từ anh ta.
‘Cậu ta được gọi là Bland nên chắc hẳn là con trai của Bá tước Ashur rồi...’ Lauel dễ dàng biết nhân dạng của Bland, nhưng vấn đề là Piaro. ‘Người này là ai nhể? Thể chất thì tốt đấy nhưng tình trạng thì quá tệ.’
Grid đã đề cập là đang đi cùng ai đó khi bắt con trai Bá tước Ashur làm con tin. Cơ mà lại không nói đó là ai.
‘Thật thất vọng.’
Lauel hy vọng Grid sẽ mang về ai đó với tài năng cường đại để giúp đỡ cơ, nhưng Grid chỉ mang về một tên nô lệ sao?
‘Anh ấy lãng phí 9 ngày để đưa tới đây một kẻ như này...’
Lauel thất vọng một cách sâu sắc. Cậu muốn làm cho Grid nhận thức về vị trí của mình. Rồi cậu cười. Lauel không lộ cảm xúc nội tâm của mình ra trong khi chào hỏi hai người.
“Tôi là Lauel, trưởng ban nhân sự của Grid. Tôi thành thạo trong việc dùng người. Tôi có thể nghe lời giới thiệu của hai vị không?”
Lauel hoạt động tích cực trong cuộc xâm lăng của golem và đã phát triển hơn nữa trên đường về phía Tây, nên giờ cậu đã cấp 287. Cậu xếp hạng nhất trong bảng xếp hạng bậc thầy khí công, nhưng lại tự giới thiệu mình là ‘thành thạo trong việc dùng người’.
“Tôi là Bland de Ian, con trai út của Bá tước Ashur. Tôi biết một chút về phép thuật và vài kỹ năng với kiếm.”
Anh có khả năng phép thuật nghèo nàn so với cha mình. Chưa kể, kiếm thuật của anh chỉ như trẻ sơ sinh đối với Grid và Piaro. Do đó, Bland tự giới thiệu là một người mới tập tành cho dù có một cấp độ cao.
Piaro thậm chí còn tệ hơn, “Tôi là Piaro. Tôi không có gì để giới thiệu ngoài tên mình cả. Tôi biết cách dùng kiếm, nhưng vẫn còn thiếu sót.”
Anh vẫn chưa đạt tới cấp độ của một thánh kiếm, và thế là, Piaro tự giới thiệu như một kiếm sĩ trung cấp.
‘Phải có lý do Grid giao việc đồng áng cho họ, chỉ là họ chả hữu dụng ở chỗ nào khác nữa.’
Lauel không có tý kỳ vọng nào vào sức chiến đấu của Piaro và Bland.
‘Ầy, một tên ăn xin còn tốt hơn một kẻ ăn bám.’
Cậu không có cảm hứng lắm, nhưng Lauel gật đầu và đưa mấy cái bồ cào cho hai người.
“Dùng thứ này để loại bỏ các vật chất lạ trong lòng đất như đá chẳng hạn, sau đó chuẩn bị đất cho việc gieo hạt.”
Lauel chắc chắn rằng họ sẽ không làm việc đúng cách. Bland là một quý tộc và sẽ không muốn làm việc chăm chỉ trên những cánh đồng, trong khi nô lệ Piaro có lẽ chỉ mưu cầu một bữa ăn.
“Ừm, đây là nông cụ mà người bình thường sử dụng này.”
“Đệ tử chưa bao giờ nghĩ cả đời mình sẽ cầm một công cụ kiểu này luôn cơ.”
“Đây cũng là một trải nghiệm đấy.”
“Đệ tử sẽ ghi nhớ điều đó.”
Piaro và Bland nói chuyện với nhau, nhưng Lauel không thể hiện sự hứng thú với cuộc trò chuyện của họ. Lauel chỉ vào vùng đất rộng lớn khi hai người còn đang xuýt xoa mấy cái bồ cào.
“Dọn sạch mảnh đất này vào cuối ngày nhé. Nếu hai người không biết cách làm thì xin hãy hỏi người dân ở gần đó. Còn nếu hai người không làm được thì cứ nghỉ ngơi. Tôi không định ép hai người làm việc đâu.”
Hầu hết trong số 20.551 người dân Reiden đã tham gia vào công việc khai hoang. Khá là chắc kèo toàn bộ những người có sức mạnh thể chất, bất kể tuổi tác hay giới tính, đều đang làm việc. Nhưng việc thiếu nông cụ khiến hiệu quả giảm quá nhiều.
Gộp chung nông cụ do người dân sở hữu và nông cụ do Khan sản xuất thì chỉ có tầm 3.000 món. Nghĩa là giữa hàng ngàn người đang làm việc thì chỉ có 3.000 người là thực sự hiệu quả. Số người còn lại chỉ có thể nhặt đá lên bằng tay.
Trong tình hình này, Lauel không chắc mình nên đưa các công cụ cho Bland và Piaro. Cậu chủ tâm đưa ra một chỉ tiêu vô lý cho cả Piaro và Bland. Cậu muốn họ nhanh chóng từ bỏ để không bị lãng phí các nông cụ quý giá.
‘Mình giao cho họ công việc gấp 10 lần so với những người khác để họ từ bỏ nhanh hơn.’
Lauel để hai người ở lại và đi làm.
“Vuốt Rồng.”
Ngay lúc Lauel dùng kỹ năng của mình, 5 cây cột sắc nhọn mọc lên từ mặt đất trước khi biến mất. Rồi khoảng 50 pyeong đất bị đào xới lên cùng một lúc (1 pyeong tầm 3,3mᒾ). Lauel thải loại toàn bộ vật lạ hiện ra từ trong đất bằng một cái bồ cào, trước khi hạ đất xuống lần nữa.
“Thế này là đủ rồi.”
Lauel thấy hài lòng. Trong nháy mắt dọn sạch 50 pyeong. Cậu lập tức di chuyển tới một nơi khác và lặp lại điều tương tự. Cậu đang một mình làm việc của hàng trăm người. Bland lặng lẽ nhìn Lauel trước khi kêu lên.
“Phép thuật có thể áp dụng để nhanh chóng dọn sạch đất. Mình nên thử xem sao.”
Bland sắp dùng phép thì Piaro ngăn lại.
“Sao lại sử dụng phép thuật cho một thứ không cần đến nó? Cậu muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để rèn luyện thân thể này à?”
Bland nhận ra sai lầm của mình và nói, “Đệ tử đã thiển cận quá rồi.”
“Nhìn bên kia kìa.” Piaro chỉ và những người đang làm việc chăm chỉ và đổ mồ hôi. “Chúng ta nên học hỏi từ họ. Những chuyển động mới sẽ được tiếp thu và điều này sẽ nuôi dưỡng kiếm thuật của cậu.”
“Vâng.”
Piaro và Bland bắt đầu quan sát những người dân bình thường. Họ nắm bắt triệt để cách giải phóng mặt bằng. Sau một lúc.
“Thế nào? Chuyện này có đúng là rèn luyện không?”
“Phải ạ. Nó đặt gánh nặng lên cả hông, vai và đầu gối luôn. Đây là lần đầu cơ thể đệ tử làm việc quá sức như vậy đấy.”
Cái này là lao động chứ không phải rèn luyện. Đó là điều mới mẻ với những quý tộc như Piaro và Bland. Họ liên tục di chuyển cây bồ cào với cơ thể đã vào khuôn khổ của họ bằng một tốc độ cực kỳ nhanh. Cả hai đều có các kỹ năng thể chất tốt và chọn lựa kỹ càng những mánh khóe của người thường, nên họ đã hoàn thành chỉ tiêu nực cười của Lauel chỉ trong một tiếng rưỡi.
“Lauel.”
‘Họ cuối cùng cũng ở đây rồi.’
Lauel đã làm việc chăm chỉ với các kỹ năng và cây bồ cào của mình, nên cậu cảm thấy thỏa mãn khi nghe giọng của Piaro,
“Có khó không? Hai vị đã phải chịu đựng nhiều rồi. Thế thì cứ đi nghỉ ngơi đi. Ồ, vui lòng trả lại những cái bồ cào nữa.”
Piaro lên tiếng với Lauel, người không thèm nhìn lại anh,
“Sao bọn tôi lại nên nghỉ? Tôi ở đây để báo cáo bọn tôi đã hoàn thành công việc của mình. Còn gì khác bọn tôi có thể làm không?”
“...Hở?”
Lauel không tin vào tai mình và quay mặt về phía Piaro. Piaro giờ đã hoàn toàn bị phủ trong bụi đất. Đó là bằng chứng cho thấy anh đã làm việc chăm chỉ. Nhưng dọn sạch một vùng đất có kích thước 500 pyeong chỉ trong 2 giờ thôi á?
Lauel hỏi mà không có chút tin tưởng nào,
“Nếu anh không phiền thì tôi có thể tự mình đi kiểm tra không?”
“Được thôi.”
Piaro không hề bực bội. Đây là lần đầu anh làm chuyện này nên không bực bội là điều tự nhiên mà.
“Hươơ.”
Lauel thường ngày luôn bình tĩnh lại thốt ra một âm thanh ngạc nhiên. Khoảnh đất 500 pyeong cậu giao cho cả Piaro và Bland thực sự đã được dọn dẹp sạch sẽ.
‘Họ dùng cái thứ ma thuật gì vậy?’
Lauel không thể ngậm cái mồm lại và Piaro đã nhắc nhở cậu ấy, “Thế thì xin hãy giao cho bọn tôi nhiệm vụ tiếp theo.”
“Ah, vâng...”
Có rất nhiều nơi hoang vu cần được phát quang. Lauel phó thác cho Piaro và Bland một mảnh đất khác cũng rộng 500 pyeong. Rồi cậu quan sát cả hai người bọn họ.
Xì xào xì xào.
Những thành viên khác của Vượt hạng vũ trang Hội mau chóng tập trung tại khu vực lân cận Lauel, sự náo động đã khiến tất cả quan tâm. Họ khoanh tay và theo dõi Bland cùng Piaro. Người bắt đầu trước là Bland.
“Ohh.”
“Anh ta khá giỏi đấy đúng không?”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang phát ra những âm thanh ngưỡng mộ. Bland dọn nhanh hơn người thường tới 10 lần, tốc độ tương đương với lúc các thành viên Vượt hạng vũ trang dùng kỹ năng của họ. Các thành viên hội đã có thể ước đoán sức mạnh và thể lực của Bland ở mức ngang tầm với họ.
Vậy người còn lại thì sao? Những thành viên Vượt hạng vũ trang tập trung vào Piaro - người giờ mới bắt đầu sau khi co duỗi đầy đủ. Rồi họ bị sốc.
“C-Cái méo?”
“Một nông dân chuyên nghiệp...!”
Tốc độ Piaro dọn sạch cánh đồng còn nhanh hơn Bland 10 lần. Không chỉ là vấn đề thể lực tốt đâu. Anh ấy đã nắm bắt hoàn toàn cách sử dụng bồ cào để xới đất hiệu quả hơn. Chuyển động tinh tế của anh làm cho cái bồ cào đi qua đất như thể nó là nước. Nó là một kỹ năng thần thánh cho phép toàn bộ các vật chất lạ trong lòng đất được chất đống trong một góc.
“Hah...! Grid mang về một hàng khủng rồi!”
“Ừ. Cậu ấy đã đưa một bậc thầy nông nghiệp tới đây. Với những kỹ năng đó, anh ta gần giống như một nông dân huyền thoại. Chúng ta không thể trông mặt mà bắt hình dong...”
“Nhưng sao Grid lại biết bọn mình cần một nông dân cho Reidan nhỉ?”
“Kẻ bề tôi Huroi này rất ấn tượng với tầm nhìn xa của Lãnh chủ!”
Ngay khoảnh khắc đó.
“Hmm?”
Giác quan siêu việt của Piaro phát hiện ra dòng nước nằm sâu trong lòng đất. Anh hỏi Lauel, “Nơi này hiện giờ không có đủ nước kết nối với nó đúng không?”
“Đúng vậy. Bọn tôi dự định kết nối nhiều kênh hơn trong tương lai.”
“Tôi sẽ lo liệu chuyện đó.”
“...?”
Không cần biết Lauel thông minh thế nào, cậu không thể ngay lập tức hiểu lời nhấn mạnh của Piaro. Lauel và các thành viên hội cảm thấy khó hiểu khi Piaro đẩy cái bồ cào của mình sâu vào trong đất. Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển như một làn sóng năng lượng vô hình được giải phóng ra.
“Tự dưng lại có động đất...!”
Lauel và các thành viên hội đã nghĩ là có một con giun khổng lồ bật lên, trong khi các cư dân thì hoảng hốt.
Khi ấy.
Kuwaaaaaang!
Một âm thanh vang lên từ chỗ Piaro đang đứng trước khi một cột nước phụt ra, dường như xuyên qua cả bầu trời.
“Wahhhh!”
Mọi người reo hò trước cảnh tượng khó tin trong khi Lauel và những người trong Vượt hạng vũ trang Hội tiếp tục sốc. Có tiếng nước chảy ùng ục khi Piaro quệt nước và bụi bẩn khỏi mặt mình trước khi nói,
“Đây là một mảnh đất tốt đấy.”
“...”
Piaro vừa thông minh vừa tài năng, nên anh là người giỏi nhất trong bất cứ việc gì anh làm. Đó là khoảnh khắc khi đại kiếm sĩ trở nên nổi danh như một nông dân huyền thoại và thầy phong thủy huyền thoại. Vào ngày hôm nay, không khí lễ hội tràn ngập Reidan. Ở vùng đất đã bị biến thành một nơi hoang vu thế này, một nguồn nước quý giá đã được tìm thấy, nên mọi người vừa khóc, vừa cười chảy nước mắt.
Cùng thời điểm đó.
Ttang! Ttang!
“Buồn thế nhờ, mình còn chẳng được nghỉ và phải làm việc ngay lập tức sau khi hoạt động quá sức trong cuộc săn quái kéo dài cả tuần...”
Grid - Công tước của Vương quốc Bất diệt kiêm Lãnh chúa của Reidan - đang đập mạnh búa trước cái lò nung đang gầm rú. Địa vị của anh là cao nhất, nhưng anh cũng là người bận rộn nhất.
Chuyện này là bình thường mà.