Chương 217
“Tổ sư! Cái méo gì đây? Mình biết là mọi thứ đang diễn ra quá tốt mà!”
Định mệnh của anh đã thay đổi sau khi trở thành Hậu duệ Pagma. Trong quá khứ, anh sống một cuộc đời không may. Sau khi trở thành Hậu duệ Pagma, dù cho bất kỳ khó khăn gì anh đã đi qua, hầu hết kết quả đều là tích cực. Thế thì tại sao đi tới đâu anh cũng gặp phải khó khăn cơ chứ? Anh phải chấp nhận chuyện này chỉ vì mọi chuyện thuận lợi sao?
Grid kìm nén sự tức giận của mình. Anh nhìn quanh vào toàn bộ người dân trước khi hỏi, “Đây không phải là thành phố lớn thứ hai của vương quốc à? Vậy nghĩa là nó phải giàu có đúng không? Thế sao mọi người lại ở trong cái tình trạng này? Hử? Họ bị cướp bởi một nhóm đạo tặc hay gì đó sao?”
“Hồi xưa nó là thành phố giàu có nhất vương quốc, tuy nhiên, bọn giun khổng lồ xuất hiện vào 10 năm trước đã khiến mọi thứ thay đổi.”
“Giun khổng lồ á? Chúng nó thì ảnh hưởng gì tới Reidan?”
Lauel giải thích cho Grid, “Đây là những gì mà Faker tìm được sau khi tra vấn tên quản lý và người dân ở đây.”
10 năm trước. Reidan là thành phố lớn thứ hai sau Reinhardt và được gọi là kinh đô thứ hai của vương quốc. Nhưng, tình thế này đổi thay một khi bọn giun khổng lồ xuất hiện trên quy mô rộng.
Loài giun khổng lồ tàn phá vùng đất mạnh tới mức không thể dùng quân đội thông thường để thảo phạt. Chúng nhanh chóng biến phần phía Tây của vương quốc thành một sa mạc, dẫn tới một sự thiếu thốn trong tài nguyên và vật tư, bao gồm cả nguồn nước.
Để đổ thêm dầu vào lửa thì đủ các thể loại quái vật sa mạc bắt đầu xuất hiện. Tình hình trở nên tệ đến nỗi Reidan cuối cùng đã bị cô lập khỏi vương quốc xung quanh nó, rơi vào một tình trạng thiếu thốn lương thực.
“Hỗ trợ quy mô lớn từ vương quốc trở nên bất khả thi nên lãnh chúa đời trước của Reidan đã bỏ cuộc. Hàng trăm ngàn người đã bị buộc phải rời khỏi tổ ấm của họ.”
Nhưng một số người đã không rời đi. Đó là do hoàn cảnh của mỗi người. 40.000 người vẫn còn ở lại Reidan.
“Họ phải ưu tiên bảo vệ những con sông và hồ nước chưa bị khô. Nhưng với sức lực của họ, họ không thể bảo vệ những con sông và hồ nước khỏi lũ quái vật được.”
Quốc vương Wiesbaden đã cố gắng giúp đỡ bằng cách tìm kiếm nhân tài để để tái thiết vùng phía Tây. Tuy nhiên, không có ai giỏi giang ngoại trừ Bá tước Ashur, và Bá tước Ashur thì lại không thể rời Patrian.
“Cuối cùng thì mọi người không thể nhận được sự giúp đỡ từ vương quốc và đã chọn đế chế. Họ thỉnh cầu đế chế cứu họ và đế chế sẵn sàng chấp nhận. Nó là một cơ hội để hấp thụ một phần đất đai của Vương quốc Bất diệt.”
Đế chế đã phái các Hắc sắc Kỵ sĩ đến. Hắc sắc Kỵ sĩ đoàn là các hiệp sĩ mạnh thứ hai sau Xích sắc Kỵ sĩ đoàn. Nhưng họ cũng không thể hoàn toàn loại bỏ tất cả những con quái vật tại phía Tây.
“Tại thời điểm này, đế chế phải đưa ra một quyết định. Để có được phía Tây, họ sẽ phải ủy thác một lực lượng lớn. Và đó là một gánh nặng không nhỏ từ vị trí của đế chế.”
Cuối cùng, đế chế đã đưa ra một lựa chọn.
“Họ sẽ bảo vệ Sông Hebend nối trực tiếp tới Reidan khỏi lũ quái vật. Đổi lại, người dân Reidan hàng năm sẽ phải dâng một lễ vật cho đế chế. Họ đã đưa ra thỏa thuận đó.”
“Nó là một đề xuất hợp lý. Người dân Reidan sẽ phải chấp nhận.”
“Đúng rồi. Nhưng vấn đề là lượng của cải mà đế chế yêu cầu tăng lên hàng năm.”
Nhờ sự bảo vệ của đế chế, người dân Reidan đã có thể giảm bớt tình trạng thiếu lương thực thông qua việc canh tác. Nền kinh tế đã dần hồi sinh, nhưng thế thì sao? Họ trở nên nghèo khó trở lại sau khi giao tài sản của mình cho đế chế hàng năm. Cuối cùng là lại có một cuộc khủng hoảng lương thực nữa.
“Rốt cuộc, người dân Reidan đã chạm đến mức họ không thể lắng nghe yêu cầu của đế chế nữa. Đế chế đã rút quân của họ và kết quả là chỉ còn 20.000 người ở Reidan. Họ đã ở trên bờ vực chết đói. Đây là tình huống khi bọn em đến.”
Grid không thể tin nổi chuyện đó. “Tại sao vương quốc lại bỏ rơi Reidan nhờ? Có thể việc loại bỏ quái vật tại phía Tây là bất khả thi, nhưng cung cấp quân nhu tối thiểu cho họ đáng ra phải là việc có thể làm được chứ?”
“Chẳng có công trạng gì đâu. Họ không cảm thấy giá trị của việc giúp đỡ những kẻ ngu ngốc không từ bỏ một vùng đất vốn không thể tái thiết.”
Tuy lạnh lùng nhưng lại là quyết định đúng đắn. Ít nhất là Grid nghĩ vậy. “Ừ, anh hiểu tình thế của vương quốc. Vậy cuối cùng thì, chẳng phải người dân của vương quốc chính là vấn đề thực sự của hiện tại sao? Sao họ cứ bất chấp hoàn cảnh mà khăng khăng ở lại Reidan làm gì? Họ chỉ việc rời đi là giải quyết đơn giản luôn đúng không?”
“Không may là... 10 năm trước, lãnh chúa đã tuyển quân để tập kích vào hang ổ ma cà rồng. Hầu hết những người không rời Reidan là thân nhân của các chàng trai trẻ bị bắt đi lính trong cuộc tập kích ma cà rồng.”
“Họ không biết khi nào thì những người con trai hay chồng của họ sẽ trở về nên họ vẫn ở lại Reidan ư?”
“Đúng rồi anh. Anh biết đấy, thế giới này khác với xã hội hiện đại và sự đoàn tụ của những gia đình ly tán gần như là không thể...”
10 năm trước. Loài giun khổng lồ có mặt ngay sau khi cuộc tập kích ma cà rồng bắt đầu. Và Reidan đã toang chỉ trong 5 tháng. Đội quân chinh phạt ma cà rồng được dự kiến sẽ trở lại sau nửa năm, Nên các gia đình của những người lính phải chờ cho tới lúc đó.
Họ chờ đợi 1 năm, 2 năm, 3 năm, 4 năm, v.v, nhưng đội chinh phạt ma cà rồng không hề trở lại. Tuy nhiên, các thành viên gia đình vẫn ở lại Reidan. Kết quả là 10 năm trôi qua. 40.000 người đã chờ đợi đội chinh phục ma cà rồng, nhưng một nửa trong số họ đã từ bỏ hoặc chết vì đói.
“Họ đã chờ đợi 10 năm để đội chinh phạt ma cà rồng trở về, mặc dù việc quân đội có thể đã bị tiêu diệt hết... Quan hệ huyết thống thật là đáng sợ.”
Grid nghĩ rằng người dân Reiden thật ngu ngốc, Nhưng anh cũng thấy cảm thông cho họ. Là vì gia đình anh có lẽ cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự nếu họ ở cùng hoàn cảnh như người dân Reidan.
“Kết luận lại thì tên cựu lãnh chúa là một gã ngu ngốc đúng không? Sao hắn ta lại cố dọn sạch những hang ổ của ma cà rồng vậy?”
“Cho đến khi những con giun khổng lồ xuất hiện thì ma cà rồng là mối đe dọa duy nhất đối với Reidan. Những cái tổ ma cà rồng nằm đâu đó tại phía Tây và ma cà rồng thường dùng người dân Reidan làm đồ ăn của chúng. Cựu lãnh chúa đã đưa ra quyết định không thể tránh khỏi.”
Công tước Ma cà rồng Marie Rose. Grid nhớ lại con ma cà rồng anh gặp hồi xưa lúc trên đường tới chỗ giáo hoàng và rùng mình.
“...Hiện nay ma cà rồng vẫn còn hoạt động là?”
“Không anh. Kể từ lúc các quái vật xuất hiện tại phía Tây thì ma cà rồng chưa hề ra mặt. Xem xét sức mạnh của ma cà rồng thì chúng sẽ không bị bọn quái vật kia quét sạch đâu. Vì vậy rất có thể chúng đã biến những con quái vật thành nguồn thức ăn cho mình.”
“Thế thì lại may mắn quá. Ưm... Vậy thì? Tiếp theo anh nên làm gì?”
Lauel lập tức trả lời như thế đó là điều hiển nhiên, “Chúng ta cần tập trung vào việc phát quang các cánh đồng.”
“...”
Trong 9 ngày Grid vắng mặt, các thành viên hội Vượt hạng vũ trang đã đánh bại quái vật xung quanh Sông Hebend và nối các tuyến đường thủy tới những cánh đồng. Giờ nó đã là một quang cảnh đẹp vì họ đã chăm chỉ làm việc cùng mọi người để dọn sạch các cánh đồng.
“Lao động là tốt. Cảnh tượng mọi người đổ mồ hôi trong khi làm việc thật là đẹp.” Nhưng Grid ghét làm việc lắm. “Anh là công tước rồi mà vẫn phải làm việc đồng áng với mọi người à? Không phải chuyện này có hơi quá đáng sao?”
Lauel nhún vai trước thái độ rõ ràng là không thích của Grid.
“Anh không cần phải làm thế. Anh có không gian làm việc khác rồi.”
Lauel nhận lệnh của Grid và đã đưa Khan tới nơi này. Ngay khi họ tới đây, cậu đã cho bộ phận hỗ trợ tới chỗ Khan để xây dựng một cơ sở. Đúng vậy, nó là một lò rèn.
“Xin hãy thực hiện nghĩa vụ của mình như một thợ rèn huyền thoại đi ạ. Một mình Khan thì chỉ sản xuất được một lượng nông cụ giới hạn thôi. Xin hãy giúp ông ấy sản xuất một số lượng lớn các thiết bị canh tác.”
“Gièè?”
Một thợ rèn huyền thoại cần phải làm các công cụ của nông dân á?
“Này, nhìn em kiểu đấy là như nào?” Lauel trách mắng Grid. “Bọn em cần sức mạnh của anh để hồi sinh Reidan, và anh muốn từ chối à? Là lãnh chúa thì anh có cảm thấy chút trách nhiệm nào không vậy?”
Grid ưng thuận và không còn kêu ca kịch liệt nữa,
“...Anh vẫn còn thiếu hiểu biết quá.”
‘Sau khi trở thành công tước thì mình đã trở nên quá kiêu ngạo.’
Chỉ nông cụ thôi ư? Một thợ rèn không được phép có chữ ‘chỉ’ trong tâm trí họ. Grid lấy lại niềm kiêu hãnh trên danh nghĩa một thợ rèn của mình. Trong tâm trí anh, anh vứt bỏ cái sự phách lối phù phiếm của mình đi và xắn tay áo lên. Rồi anh lôi ra búa thợ rèn của mình và tuyên bố, “Cứ tin ở anh.”
“...”
Khuôn mặt của Lauel biến dạng khi nghe những lời báo điềm xấu đó. Nhưng cậu nghĩ về nó và trở nên nhẹ nhõm.
‘Từ đầu thì vốn không tồn tại nông cụ với xếp hạng không phải là ‘thường’, nên mình không cần phải lo gì cả.’
Người chơi lớp nghề chiến đấu không biết gì về sản xuất và các các vật phẩm sản xuất. Họ không quan tâm vì ít có cơ hội sử dụng nó. Một cái búa chỉ là một cái búa, một cái cuốc chim chỉ là một cái cuốc chim, một cái cuốc chỉ là một cái cuốc, v.v. Hơn nữa, hầu hết các vật phẩm sản xuất được phân phối đều có xếp hạng thường.
Những người thợ rèn nhằm vào mục đích sản xuất hàng loạt nên ít có khả năng một vật phẩm thuộc lớp nghề sản xuất có xếp hạng cao. Nhưng Grid là ai cơ chứ? Anh luôn đầu tư ít nhất là 20 giờ, không cần biết mình đang làm vật phẩm gì, và vốn đã sản xuất ra 1 cái búa cùng một cây cuốc chim xếp hạng huyền thoại rồi.
“Thế thôi anh lượn nhá. Anh sẽ đi làm việc.”
Anh sẽ sản xuất ra nông cụ tốt nhất mà lại có thể dễ dàng sử dụng, kể cả bởi những người đang đói và không có sức mạnh! Grid vừa vào trong thành phố vừa thề.
Lauel la lên đằng sau anh. “Tiện thể thì hai người này là ai thế Grid?”
“Ah.” Grid được nhắc về Piaro với Bland và nói với hai người. “Đây là chuyện đã xảy ra, vậy nên tôi sẽ phải ở trong lò rèn một thời gian. Trong lúc ấy thì hai người sẽ thấy buồn chán. Đúng không? Hai người nên hoạt động cơ thể để tránh bị nhàm chán nhỉ? Phải chứ?”
“Nếu tôi nhìn quanh thành phố và huấn luyện Bland thêm nữa, Tôi sẽ không thấy chán đâu.”
Piaro đưa ra ý kiến của mình. Nhưng Grid trả lời như không nghe thấy.
“Tôi sẽ chỉ cho hai người cách để giảm bớt sự nhàm chán.”
Grid chỉ tay về cánh đồng.
Piaro và Bland luôn ở vị thế tốt nhất vì gia đình quý tộc và tài năng thiên bẩm của họ, nên ban đầu họ không thể nắm được ý định của Grid. Họ không bao giờ tưởng tượng rằng sẽ có một người giao cho họ làm việc trên các cánh đồng.
“Giúp tôi dọn dẹp mấy cánh đồng nhá. Xin hai người đó.”
“G-Gì chứ?”
Bland rất ngạc nhiên. Anh là một tinh hoa của vương quốc với huyết thống thượng hạng chảy trong mình! Một nền tảng của vương quốc lại bị bảo đi làm việc đồng áng sao?
Không, anh có thể hiểu được vì anh là con tin mà. Nhưng chẳng phải Piaro là cựu thủ lĩnh của một đội hiệp sĩ, và cũng là một trong những kiếm sĩ giỏi nhất trên lục địa ư? Bất chấp những thành tựu to lớn như vậy mà anh ấy vẫn bị buộc phải làm việc trên các cánh đồng á?
Bland nghĩ Grid bị điên rồi. Nhưng mà chuyện gì đây nữa?
“Rèn luyện thể chất rất tốt để tăng thể lực của cơ thể. Hơn nữa, vì tôi chưa từng có kinh nghiệm làm việc trên đồng ruộng, nó là một cơ hội để phát triển các cơ bắp tôi vẫn chưa sử dụng thực sự tốt hoặc để trải nghiệm những chuyển động mới. Tôi hiểu ý rồi.”
Piaro sẵn sàng chấp nhận luôn kìa? Đại Kiếm sĩ. Người gần nhất với việc trở thành thánh kiếm lại đánh giá công việc đồng áng một cách tích cực và bắt đầu vươn vai, nên Bland câm nín và cũng bắt đầu nới lỏng cơ thể mình.
“Hai người thực sự sắp làm việc trên cánh đồng đấy hả?”
Grid bất ngờ lắm. Anh không hề mong đợi Piaro chấp nhận yêu cầu này.
“Sao lại dễ dàng thế nhỉ?”
Piaro nhìn khuôn mặt khó hiểu của Grid và nói. “Tôi đã lấy lại động lực của mình sau khi ở bên cậu và Bland trong 9 ngày qua. Tôi không muốn cả cuộc đời mình chỉ là trả thù. Sớm muộn cậu cũng trả thù cho tôi, vì vậy tôi phải rũ bỏ quá khứ và cố sống trong tương lai. Tôi không còn là một quý tộc nữa, vậy nên tìm hiểu về cuộc sống của những người bình thường là một ý tưởng hay.”
“...Cảm ơn anh.”
Grid cúi đầu kính cẩn không chỉ để cảm ơn Piaro vì sự giúp đỡ của anh ấy trong việc đồng áng, mà còn vì sự bằng lòng sống tiếp của anh ấy nữa.
‘Mình lại có tác động lên một người như thế...’
Grid có đủ tầm ảnh hưởng để thay đổi cuộc sống của một ai đó. Nhờ Piaro mà anh nhận ra điều này và suy nghĩ sâu sắc.
‘Một lãnh chúa là một người cai trị hàng chục ngàn người. Anh ta cũng là một hội chủ dẫn dắt các thành viên Vượt hạng vũ trang. Anh ta không bao giờ nên quên. Ý nghĩ và hành động của mình có thể thay đổi số phận của một số lượng lớn người.’
Grid thề sẽ trở nên trưởng thành hơn mỗi khi anh trải qua những sự kiện nhất định. Tuy nhiên, anh không thể từ bỏ bản chất vốn có của bản thân và mỗi khi vội vàng lại hay có xu hướng mất đi sự thận trọng của mình. Vậy nên anh nghĩ rằng mình nên quản lý bản thân kỹ lưỡng hơn.
Anh đã rời Winston để về phía Tây. Đây là khoảnh khắc Grid đáp lại những lời nói của Piaro bằng một trái tim đã lớn lên một lần nữa.