Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 216: Chương 216

Chương 216

9 ngày trước.

Các thành viên Vượt hạng vũ trang đã tận dụng phương thức vận chuyển vượt trội của xe chuyên chở và tới Reidan trước Grid, nhưng họ đã nếm trải một sự thất vọng tràn trề.

Thành phố tốt nhất vùng phía Tây, Reidan! Theo bản đồ thì nó là thành phố lớn thứ hai của Vương quốc Bất diệt. Các thành viên Vượt hạng vũ trang ngập trong sự kỳ vọng, nhưng lại cạn lời với việc nó trông như một đống đổ nát.

“Chuyện gì đã xảy ra ở nơi này vậy?"

“Wao, thành phố này chẳng có cái gì to cả.”

“Hàng quán thì đóng kín, những cánh cửa thì hỏng hóc, người nghèo ở khắp nơi trên đường...”

“Những đồng lúa thì giống như một vùng đất hoang.”

“Từ đầu thì chẳng phải dân số có vẻ quá ít à?”

Huroi, Lauel, và Faker vẫn giữ bình tĩnh trong khi các thành viên khác đang náo loạn. Họ nhìn qua Reidan trước khi mở thông tin của nó lên.

Tên : Reidan

Kích thước : Thành phố lớn

Người cai trị : Grid (Công Tước của Vương quốc Bất diệt. Hội chủ của Vượt hạng vũ trang Hội)

Quản lý : Arik (Khả năng quản trị cấp C)

* Khả năng quản trị của quản lý càng cao, sự phát triển của địa chính chung càng mạnh.

Liên minh : Vương quốc Bất diệt

Dân số : NPC - 20.551. Người chơi - 0

Quân đội : Hiệp sĩ - 2 (Huroi, Lauel). Binh lính - 141

An ninh : 5/100

* Tình trạng an ninh ở mức tệ nhất. Chẳng có gì bất thường nếu mọi người biến thành một kẻ du thủ du thực ngay lập tức. Bọn bất lương và quái vật thường xuyên xuất hiện gần làng.

* An ninh sẽ tăng hàng giờ tương ứng với số lượng binh lính.

* Việc làm của người dân và thực phẩm cho một hoạt động trị an là không có sẵn, kể cả nếu lực lượng cảnh binh không tăng.

Nội vụ : 169/4.500

* Tăng số lượng trung tâm mua sắm, công trình văn hóa công cộng và các toà nhà sẽ tăng số nội vụ.

Ngoại giao : Lãnh địa của Nam tước Butin trong Đế chế Saharan.

Lực lượng thù địch với người cai trị : Giáo hội Yatan.

Lực lượng thù địch với các nhóm liên kết của bạn : Vương quốc Gauss, Thân vương quốc Luvia.

Đặc sản : Không có.

Nhân vật ưu tú : Không có.

“Tình cảnh không tốt như em nghĩ.”

“Nó nhìn có vẻ như vậy.”

Trong khi di chuyển từ Winston đến Reidan, Các thành viên hội đã bị thu hút bởi những con quái vật ở vùng phía Tây và tận tụy hết mình vào việc săn bắn. Họ chờ bọn quái vật tấn công chuyến xe đang di chuyển, rồi nhanh chóng săn chúng để lấy điểm kinh nghiệm. Do đó, họ nghĩ phía Tây là một vùng đất may mắn.

Nhưng Huroi, Lauel, và Faker nghĩ rằng các loài quái vật mạnh tại phía Tây là một điểm tiêu cực. Bọn quái vật mạnh tới mức khả năng tới đây của người chơi thông thường không cao, và khu vực này sẽ khó quản lý. Thực tế mà họ phải đối mặt giờ còn tệ hơn những gì họ mong đợi.

“Một thành phố có sức chứa hơn 500.000 người mà chỉ có 20.000...”

“Hơn nữa là chẳng có người chơi nào cả.”

“Ưu tiên lớn nhất hiện nay là trả tiền lương cho người dân để tăng tình trạng an ninh.”

Vượt hạng vũ trang Hội hiện có 5 triệu vàng trong quỹ. 5 triệu vàng. Mặc dù số lượng vàng đó nghe có vẻ to đối với một người, nó lại không đủ để tài trợ cho một thành phố lớn. Không chỉ vậy, 5 triệu vàng thậm chí còn không đủ để phát triển một thành phố trống rỗng và hoang vắng.

Giờ họ phải trả chi phí để nâng cao thiện chí của người dân nữa sao? Còn không biết thành phố này có thể sản xuất thực phẩm hay không nữa? Làm bánh mì lúa mạch có khi còn không nổi. Việc họ phải nhập khẩu nguyên liệu là điều không tránh khỏi, nhưng các thương nhân đã biết được tình hình và sẽ không tới Reidan.

‘Với cái chi phí vận chuyển thế này thì...’

Lauel tính toán là phải bố trí ít nhất 3 bạc cho một bữa ăn. Nếu là 20.000 người, cậu sẽ phải trả 600 vàng. Đây mới chỉ là một bữa. Chi hàng trăm ngàn vàng cho các bữa ăn cho tới khi thiết lập được một giải pháp cơ bản thì thật là lố bịch.

Nhưng Lauel không thể xa lánh mọi người. Cậu có thấy thương cảm khi nhìn bản thân da bọc xương của họ không? Không. Cái đó chả liên quan. Hiền tài là nguyên khí quốc gia. Cậu cần khôi phục cho họ trước, rồi sẽ có sự gia tăng trong an ninh và lao động. Không còn lựa chọn nào khác cả.

“Sau khi làm cho mọi người trở nên hữu ích, hãy đưa họ đi phát quang ruộng đồng.”

“Ơ tưởng lãnh chúa phải cho phép đã chứ?”

Huroi rất thận trọng. Anh biết việc khôi phục người dân là vấn đề cấp bách nhất, nhưng anh tự hỏi liệu Grid có hiểu không. Grid sẽ thắc mắc vì sao họ lại tốn tiền cho bữa ăn của mọi người.

Huroi nói với Lauel còn đang lo lắng,

“Người Hàn Quốc có một câu là : Sâu hại không khiến Hàn Quốc từ bỏ việc làm tương ớt cay được đâu.”

Đây là sự lựa chọn đúng đắn, cả khi nó trái ý của Grid. Đây là phán quyết của Sếp Lauel để phát triển Vượt hạng vũ trang Hội. Tuy nhiên, câu nói đó quá là khiêu khích.

Huroi nghĩ về câu nói mà Lauel đề cập và trở nên phẫn nộ, “Đừng có so Lãnh chủ với lũ giun sán!”

“À không, ý tôi không phải thế.”

Lauel toát mồ hôi đầm đìa khi cố gắng xoa dịu Huroi. Về phía Faker, vốn đang đứng cạnh hai người, anh đã biến mất, di chuyển qua lớp bụi vàng trước khi đến lâu đài.

“Tại sao ngươi không nhanh chóng đi tiếp đón sau khi nghe tin người của lãnh chúa mới đã tới? Đón tiếp chậm trễ quá đấy!”

“Ch-Chuyện đó... Tôi sợ mình sẽ bị người dân ném đá nếu tôi ra khỏi lâu đài và chuyện đó sẽ khiến tôi bị muộn.”

“Thứ thảm hại. Ngươi được trang bị giáp và kiếm, thế mà lại sợ đá hả? Đúng là một tên vô giá trị. Chậc chậc.”

Một gã đàn ông trung niên mập mạp vội vã chạy tới lối vào của lâu đài cùng với những người lính của ông ta. Tên của cái gã mỡ màng này là Arik, người quản lý của Reidan. Ông ta là một nam tước và thường được đối xử như quý tộc.

Faker không do dự chĩa con dao găm của mình vào Arik.

“Hiik!”

Arik kêu lên khi ông ta thấy những cái bóng trong lớp bụi vàng.

“Ng-Ngươi là ai vậy?”

Faker trả lời với giọng lạnh lùng, “Một kẻ có rất nhiều câu hỏi cho ông.”

“C-Cái gì...? Kiyaaack~!”

Chỉ trong giây lát. Faker và Arik biến mất vào lớp bụi vàng như thể lúc đầu họ không ở đó.

“Quản lý Arik?”

Những người lính nhìn xung quanh với vẻ mặt choáng váng, nhưng họ chẳng thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Arik.

***

‘Đây là một cấp độ bình thường sao?’

Bland đã theo dõi chương trình huấn luyện Grid dưới sự chỉ dẫn của Piaro trong 3 ngày qua. Bland vốn đã thấy Grid rất mạnh rồi. Grid sẽ còn trở nên mạnh hơn theo sự dạy dỗ của Piaro và sẽ không có sự giáo dục nào nữa.

Tuy nhiên, Piaro đánh giá Grid là kẻ bình thường. Grid thì hài lòng rằng mình không hề tệ hơn khi đem so với người khác.

Bland không thể tin được. ‘Sao kỹ năng của anh ta lại tệ và chán ngắt vậy? Không phải anh ta có nhiều kỹ năng rất khủng à?’

Đó là sự khác biệt trong góc nhìn. Từ góc nhìn của Bland, Bá tước Steim và Phoenix là những kiếm sĩ mạnh nhất trước khi cậu gặp Piaro, nhưng Grid dường như có rất nhiều tài năng. Mặt khác, Grid đi so sánh các khả năng của mình với những người chơi xếp hạng tuyến đầu và các trùm quái vật, và quyết định điều này là tốt rồi.

Thế còn Piaro thì sao? Anh đánh giá khả năng của Grid là ‘nghèo nàn so với lượng sức mạnh của cậu ta.’

Kết luận.

“Phuhahaa! Giờ mình có thể dễ dàng săn bọn quái vật phía Tây mà không cần phải dựa vào các kỹ năng nữa!”

“Cái này chỉ là cơ bản thôi. Chỉ những người tệ hại mới dựa vào mỗi kỹ năng. Cậu vẫn còn một chặng đường dài để đi đấy.”

“Cứ tập luyện đều đặn thì sẽ tốt hơn còn gì? Tiếp tục dạy tôi trong tương lai nhá.”

“Tôi từ chối. Kể cả nếu tôi tiếp tục dạy cậu thì không có vẻ gì là các kỹ năng của cậu sẽ cải thiện.”

“Đừng có từ bỏ dễ dàng thế. Nó có khó đến thế đâu, đúng không?”

“Đây là một phân tích thực tế, Không dựa trên bất kỳ cảm xúc nào hết.”

Grid rất mạnh. Đúng là anh thiếu các kỹ năng kiểm soát so với những người chơi xếp hạng hàng đầu, nhưng từ quan điểm thông thường thì anh đã vượt quá mức trung bình. Cơ mà bọn quái vật ở phía Tây mạnh tới mức các giới hạn của anh bắt đầu lộ ra.

“Hấp!”

Giờ Grid đã thích nghi hoàn toàn với địa hình kỳ lạ của sa mạc. Anh chạy trên cát với những bước chân nhẹ nhàng và vận Phế phẩm một cách không gò bó, khiến cho quái vật vùng phía Tây liên tục gục xuống. Kết quả là, Grid lên cấp 275 và cuối cùng đã tới được Reidan.

“Đây là thành phố của cậu à?”

Quy mô của Reidan xuất hiện trong tầm mắt là rất lớn. Các bức tường bên ngoài không cao lắm hoặc không được bảo trì tốt, nhưng chúng trải dài một cách ngoạn mục dọc theo đường chân trời.

“Đây là một thành phố to lớn tương đương với kinh đô của một vương quốc.”

Grid mỉm cười trước những lời ngưỡng mộ của Piaro.

“Nó là thành phố lớn thứ hai trong Vương quốc Bất diệt chỉ sau Reinhardt thôi đấy.”

Grid đang bơi trong sự kỳ vọng. Anh tưởng tượng hàng trăm ngàn người tại Reidan sẽ đón chào anh bằng pháo giấy.

“Đi nào.”

Grid nhắc Bland cùng Piaro và tăng tốc độ. Rồi anh thấy bối rối khi nhìn những người đang làm việc phát quang đất đai.

‘Bọn họ là người tị nạn à?’

Những người gầy gò, mặc các bộ đồ nghèo nàn và trông như dân tị nạn. Grid tự hỏi sao họ lại đang làm việc đồng áng tại Reidan.

‘Họ dường như là nô lệ.’

Anh tự hỏi liệu có phải người dân của Reidan đã thuê nô lệ về để làm việc trên đất nông nghiệp không. Grid tặc lưỡi với cái suy nghĩ. ‘Họ có thể là nô lệ nhưng nên được cho ăn đúng cách chứ. Cái bọn sử dụng lao động vô đạo đức này.’

Người dân của Reidan có vẻ là không có tâm tính tốt. Nhưng tâm tính họ chả liên quan gì tới Grid hết.

‘Bọn chúng chỉ là tiền thuế của mình thôi.’

Lululula.

Grid nhìn về lối vào thành phố gần nhất và ngân nga với một con tim hạnh phúc. Anh tưởng tượng một sự phô trương lòe loẹt và hàng trăm ngàn người chào mừng anh. Nhưng mà.

“Hể?”

Grid chứng kiến một cảnh tượng kỳ quái và dừng bước. Các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đang làm việc giữa hàng chục ngàn nô lệ kia à?

‘G-Gì cơ?’

Grid nhìn thấy thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đang đổ mồ hôi khi làm việc và ngừng líu lo. Một suy nghĩ đáng ngại vụt qua anh trước khi Regas trông thấy và chạy tới với nụ cười rạng rỡ.

“Anh cuối cùng cũng đến rồi!”

Phần thân trên rắn chắc của Regas dính đầy mồ hôi và bụi bặm. Anh trông như một công nhân mỏ than nên Grid đã hỏi.

“Mấy người hiện giờ đang làm gì vậy?”

“Như anh thấy đấy, bọn tôi đang dọn sạch các cánh đồng cùng với người dân.”

“...Với người dân?”

Dân chỗ nào? Grid chỉ thấy thành viên Vượt hạng vũ trang và đám nô lệ thôi.

“Thuộc hạ bái kiến Lãnh chủ.”

Huroi chạy đến. Anh ấy cũng ướt đẫm mồ hôi. Grid thấy cái bồ cào trong tay Huroi và hỏi lại lần nữa, “Mấy người hiện giờ đang làm gì vậy?”

Huroi có cùng một câu trả lời như Regas, “Chúng thuộc hạ đang dọn sạch các cánh đồng cùng với người dân.”

“Không, không phải thế. Người dân...”

Lúc đó Lauel vội vã chạy tới. “Sao anh đến muộn thế?”

Lauel nhiếc móc với vẻ ngoài cũng nhếch nhác như vậy. Cậu cũng đang cầm nông cụ trong tay.

“Anh không trả lời tin thì thầm của em, nên em phải huy động các thành viên hội trong các nhiệm vụ khẩn cấp. Trước tiên là, bọn em đang hợp lực với người dân để nối các tuyến đường thủy và gieo trồng trên các cánh đồng, thế nên chúng ta sẽ có khả năng sản xuất thực phẩm đơn giản trong vài tháng tới.”

Cuối cùng Grid đã nhận thức được thực tế. Rồi anh tuyệt vọng hỏi. “Người dân đâu?”

“Anh không thấy à?” Lauel hướng ánh mắt về các cánh đồng. Ngón tay Lauel đang chỉ vào những người trên các cánh đồng, những người da bọc xương mà Grid nghĩ là nô lệ. “Họ là người dân của anh đấy.”

“... Ah, sao lại là mình chứ?”

Đó là khoảnh khắc khi những kỳ vọng của Grid sụp đổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!