Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 222: Chương 222

Chương 222

1 tháng thực tại và 3 tháng Satisfy đã qua.

Trong khoảng thời gian đó, cây trồng của Reidan đã tăng trưởng rất tốt. Là vì các kênh dẫn nước được Piaro phát hiện đã cung cấp dinh dưỡng cho đất đai, và chất lượng đất cũng đã được trang thiết bị của Grid cải thiện.

Gánh nặng tài chính đã giảm bớt đi, nên họ không cần nhập khẩu thực phẩm với giá cao nữa. Thêm vào đó, thảm thực vật đã bắt đầu sinh sôi, bụi vàng loãng ra và người dân đã trở nên khỏe mạnh hơn. Cảnh tượng những đứa trẻ bị bệnh đang phục hồi làm cho mọi người rơi nước mắt.

“Tất cả là nhờ Công tước Grid.”

“Ah! Đúng vậy!”

Mọi người đã chịu đựng khổ đau 10 năm qua và sắp chết vì đói, nên Grid và thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội giống như những thiên sứ được Nữ thần Rebecca cử tới. Mọi người tuyệt đối vâng lời Grid và các thành viên hội - những đấng cứu tinh của họ.

Họ được giáo dục và đào tạo thành những nông dân, thợ rèn, kiến trúc sư, binh sĩ, v.v. Kết quả là, họ đã có thể cảm nhận được thành quả từ việc hồi sinh thành phố bằng chính sức lực của mình.

Reidan giờ đã tràn đầy sức sống.

“Dạo này ngài có ra đường không? Những lời ngợi ca Lãnh chủ có ở khắp mọi nơi đấy.”

“Thật sao? Tôi bận quá không có thời gian ra ngoài luôn.”

Hồi xưa, Huroi đã thề sẽ phục vụ Grid để trả ơn. Nhưng giờ thì khác. Huroi tôn trọng Grid phiên bản chín chắn và trung thành với anh dựa trên điều đó.

“Tôi tự hào về ngài.”

Thị trấn ma trên bờ vực hủy diệt giờ đã trở nên sống động. Nhờ các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội, lũ quái vật không còn đe dọa Reidan, và một đội quân tuy nhỏ nhưng mạnh mẽ đang được Jude huấn luyện.

Khan đang ươm mầm các thợ rèn trẻ, và nhờ Rabbit thì tốc độ phát triển toàn diện của Reidan đã tăng. Euphemina thể hiện sức mạnh của mình trong nhiều lĩnh vực bằng cách sao chép các kỹ năng thuần hóa quái vật, nghề rèn và kiến trúc.

Đặc biệt, Jishuka đã đóng một vai trò lớn là người cai trị của Bairan. Cô ấy và 2 người khác của Vượt hạng vũ trang đã huấn luyện các hiệp sĩ cùng binh lính, và tiếp tục săn tộc orc sương giá cũng như tập kích Hộ vệ Rừng rú. Nhờ điều này mà nhà kho của hội đã được lấp đầy khoáng chất đa dạng và vảy sylphid. Sớm thôi, toàn bộ thành viên của Vượt hạng vũ trang sẽ có một cái áo choàng tàng hình.

Ai là người đã tập hợp những nhân tài xuất sắc và cá tính mạnh mẽ như thế? Không ai khác ngoài Grid. Sự tôn trọng của Huroi dành cho Grid cứ tăng lên từng ngày.

“Vẫn còn một chặng đường dài để đi.”

Grid không hề mãn nguyện với tình trạng hiện tại. Đó là vì Reidan vẫn còn thiếu hụt tài chính.

‘Chúng ta chỉ có một xưởng rèn, doanh trại với viện giả kim là các cơ sở thôi.”

Số lượng người dân không tăng lên. Thuế cũng không thể tăng. Cho dù anh đã làm 5 vật phẩm một ngày, anh chẳng thể thấy bất kỳ lợi nhuận nào cả. Nên Grid đang có tâm trạng xấu. Điều gì sẽ xảy ra nếu Grid bán 450 vật phẩm mình đã làm trong 3 tháng qua cho người chơi thay vì đầu tư vào Reidan nhỉ?

‘Mình sẽ kiếm được ít nhất 1,5 tỷ won, kể cả nếu mình phải trả thuế và tính đến giá của các vật liệu...’

450 món đồ đó, không có món xếp hạng huyền thoại nào hết, nhưng có 2 món xếp hạng độc nhất. Tuy nhiên, anh không thể bán chúng cho người chơi và đã dùng chúng cho các cơ sở. Lauel động viên lúc Grid đang cằn nhằn.

“Đừng chăm chú vào những thiệt hại trước mắt. Nhờ những món đồ anh làm ra, hiệu quả của từng lĩnh vực công việc đã tăng lên nhiều lần, và sẽ trả lại cho anh như một khoản lợi nhuận lớn hơn.”

“Anh biết là thế.”

Giờ đã tới lúc ăn trưa. Do toàn bộ khối công việc, Grid đã ăn tại xưởng rèn trong khi thảo luận đủ thứ với Huroi và Lauel. Mặt khác, Khan đang bận dạy dỗ những thợ rèn trẻ tuổi.

Lauel tặc lưỡi. “Khan đang khỏe mạnh hơn từng ngày. Khi em thấy sức khỏe đã gia tăng của ông ấy, em đôi khi còn tự hỏi liệu cát sa mạc của Reidan thực sự đã cải thiện tuổi thọ hay là không.”

“Linh cảm đó là bẩm sinh thôi. Nhắc mới nhớ, doanh số của Phương thuốc Trường thọ đã có sự gia tăng ổn định rồi đúng không?”

“Ừ, doanh số tháng này đã đạt 1.230 vàng.”

“Dù là thế thì thậm chí còn chả được ¼ lương của Rabbit.”

Rabbit nhận 500 vàng mỗi tháng vì là một tử tước, rồi 5.300 vàng nữa từ lương tháng của nhà quản lý. Đây là giá trị ‘tối thiểu’ do chính Rabbit đặt ra. Kể cả nếu đã cam kết lòng trung thành của mình, anh ta vẫn không thèm làm với số tiền ít hơn 5.300 vàng mỗi tháng. Không hề nói quá khi bảo sự thâm hụt hiện tại của Reidan là do Rabbit.

“Nhưng chúng ta không nên bắt bẻ anh ta. Giá trị của Ngài Rabbit không thể đổi sang tiền được.”

“Biết là thế.”

Nhờ Rabbit mà Reidan đã tăng trưởng thần tốc. Sự gia tăng của các công vụ nội bộ là vô địch khi đem so với các thành phố khác. Thật vậy, một NPC có tên tuổi như Rabbit với kỹ năng quản lý hạng S thì trả cái giá nào cũng đáng.

‘Đừng băn khoăn và hãy nhìn về tương lai.’

Sau khi Reidan phát triển, loài giun khổng lồ sẽ bị tiêu diệt và vùng phía Tây sẽ được phục hồi. Rồi anh sẽ dùng vùng đất phía Tây này làm nền tảng cho việc trở thành vua. Nó là một trong những mục tiêu trước mắt của anh.

‘Rồi mình sẽ kiếm tiền tiếp.’

Grid sẽ trở thành một trùm tư bản. Anh không muốn khổ cực vì vấn đề không có tiền nữa.

Ttang! Ttang!

Grid ăn thực phẩm đã được trồng trong 3 tháng là khoai tây cầu vồng. 3 tháng qua rồi anh chẳng có cơ hội đi săn, nên cấp độ của anh vẫn dậm chân tại 275, nhưng anh không lo ngại gì vì các chỉ số của anh vẫn tăng mỗi lần làm ra một vật phẩm có xếp hạng cao hơn cổ tích.

Grid là một thợ rèn cơ mà, nên dù ở trong xưởng rèn thì anh vẫn có thể tăng cấp cho các chỉ số của mình.

***

Lãnh địa của Nam tước Butin nằm ở điểm cực Đông của Đế chế Saharan. Đó là một vùng nông thôn, chỉ có khung cảnh tự nhiên của biển. Hơn nữa, đây là một nơi rất yên bình không hề có quái vật xuất hiện, vì vậy người chơi rất hiếm khi đến đây.

Tuy nhiên, hạng 3 bảng xếp hạng thương nhân - Muto - người điều hành một công ty nhỏ, đã cực kỳ tập trung vào giao dịch với vùng đất này. Lãnh địa của Nam tước Butin có thể trống vắng người chơi, nhưng nó lại là một khu nghỉ dưỡng cho những NPC và quý tộc giàu có.

“Phương thuốc Trường thọ á?”

Muto tập trung vào việc cung cấp hàng hóa xa xỉ cho giới nhà giàu và quý tộc đến thăm vùng đất của Nam tước Butin. Doanh số bán hàng của anh ta đột ngột bị giảm, và cuối cùng thì anh ta đã tìm ra lý do. Muto nhìn vào lượng cát nhỏ trong lọ thủy tinh và cau mày.

"Cái thứ cát này được bán như một sản phẩm xa xỉ dưới tên Phương thuốc Trường thọ ư? Tỷ lệ bán các sản phẩm của mình giảm xuống vì thứ này sao?”

Muto đã thấy vô số vật phẩm. Là một thương nhân, chỉ số thấu hiểu của anh ta rất vượt trội, không khó để anh ta nhận ra Phương thuốc Trường thọ chỉ đơn giản là cát.

“Đó là một ý tưởng thực sự hay đấy.”

Vị thương nhân nào đã nảy ra ý tưởng tiếp thị cát của Reidan là Phương thuốc Trường thọ vậy nhỉ? Muto lấy làm lạ sau khi nghe thông tin từ các NPC của vùng này.

“Mức độ nhạy bén trong kinh doanh này gần ở cấp độ lừa đảo rồi.”

Chắc hẳn phải có một thương nhân ghê gớm đang ẩn mình tại Reidan. Muto rất là chắc kèo. Anh ta lo về vấn đề làm cách nào để thi thố với một thương nhân cỡ bự như vậy và sớm nảy ra một ý tưởng.

“Xung quanh Reidan là một sa mạc rộng lớn đúng không nhỉ?”

Ssik.

Muto cười thỏa mãn và lập tức dẫn công ty của mình tới Reidan. Nhưng anh ta gặp khó khăn ngay khi bước qua biên giới.

“Ch-Chuyện gì đây?”

Các vệ sĩ của Công ty Muto đều trên cấp 200. Là những lính đánh thuê được mướn với giá đắt đỏ, họ đã bảo vệ công ty khỏi lũ quái vật và bọn cướp đường một cách hoàn hảo. Nhưng ngay khi họ vào lãnh thổ Reidan, loài giun khổng lồ, cóc sa mạc và các quái vật mạnh mẽ khác đã nuốt chửng các vệ sĩ.

“Đ-Điều này thật điên rồ...!”

Tại sao lũ quái vật lại mạnh tới vậy? Tộc chằn tinh sinh đôi là chủng quái vật mạnh nhất anh ta từng gặp cho tới giờ, và chúng chả là cái khỉ gì khi mang ra so với quái vật phía Tây cả.

“Ch-Chạy mau đi!”

Công ty Muto phải bỏ chạy khỏi bọn quái vật điên khùng. Nhưng Muto vẫn không quên nhét cát sa mạc vào túi mình.

“Phù phù! Chó thật! Suýt nữa thì mình bị giết rồi!”

Muto run rẩy khi thoát chết trong đường tơ kẽ tóc và quay lại lãnh địa của Nam tước Butin. Anh ta tuyệt vọng vì đã mất một nửa số vệ sĩ trong sa mạc.

“Mình phải bán toàn bộ chỗ cát này để phần nào bù lại khoản lỗ.”

Muto đi tìm một NPC thương nhân. Rồi anh ta mang ra Phương thuốc Trường thọ anh ta làm từ cát của Reidan. Nhưng mà vị NPC lại tặc lưỡi.

“Phương thuốc Trường thọ được làm từ cát lấy ở trung tâm của Reidan, không phải cát thông thường của sa mạc. Bọn tôi chỉ công nhận cát từ Lãnh chúa của Reidan là Phương thuốc Trường thọ thôi, trong khi những thứ khác đều là rác rưởi. Chúng ta hãy dừng bất kỳ giao dịch nào trong tương lai. Tôi không muốn làm việc với kẻ gian như anh.”

“...”

Chuyện này tệ thật. Anh ta đã nghĩ nó sẽ dễ cơ. Nhưng đối thủ của anh ta vốn đã thâm nhập vào bộ não của anh ta rồi. Muto vô cùng thất vọng sau khi mất nhiều vệ sĩ và khách hàng chỉ vì thứ cát tầm thường.

***

“Tỏi nè.” Shin Youngwoo đăng xuất khỏi Satisfy và đi ra phòng khách để ăn tối. Rồi anh thấy bố mẹ mình đang bóc tỏi và ngồi xuống bên cạnh họ. “Để con làm với.”

Bố mẹ Youngwoo điều hành một cửa hàng rau củ, và tỏi được coi là một loại hàng hóa. Họ phải làm việc chăm chỉ mỗi ngày để bóc tỏi. Hồi xưa, anh không hề giúp bố mẹ mình, nhưng giờ thì khác.

Anh đã trưởng thành và sẵn lòng giúp bố mẹ mình. nhưng họ lại từ chối.

“Youngwoo, con đang có khoảng thời gian khó khăn khi chơi Satisfy còn gì? Thời gian này cứ dành để nghỉ đi.”

“Phải đấy. Cái này là việc của bố mẹ mà. Youngwoo nên đi ăn và tập trung vào trò chơi tiếp đi.”

Bố mẹ anh đã bài xích trò chơi trong quá khứ, nhưng lúc này họ coi nó là nơi làm việc của anh. Youngwoo cảm thấy một sự biết ơn và ngồi xuống cùng một nụ cười rạng rỡ.

“Con muốn giúp mà.”

Cho một người ít kinh nghiệm đi bóc tỏi là một chuyện không dễ dàng. Bề mặt tỏi thì cứng còn vỏ thì mỏng. Nó cần vài thủ thuật để lột phần vỏ dính vào bề mặt. Youngwoo từ nhỏ đã không có sự khéo tay. Tới khi anh gia nhập quân đội, anh còn chẳng thể buộc dây giày đúng cách. Thường thì Youngwoo sẽ tốn một lúc lâu để bóc một củ tỏi, nên anh sẽ không giúp đỡ được gì nhiều.

Bố mẹ Youngwoo biết cái sự thật đó, nhưng đã không cản anh lại, vì con trai họ tự nguyện giúp mà.

Rồi sau một lúc.

“Ái dà? Từ hồi nào mà Youngwoo lại khéo tay thế này?”

Mẹ anh đang tràn đầy thán phục. Youngwoo nhanh chóng bóc vỏ tỏi như một dân chuyên. Tốc độ sánh ngang với bố mẹ của anh, những người đã điều hành một cửa hàng rau củ qua hàng thập kỷ. Bố anh cũng đang rất ngạc nhiên.

“Chuyện gì đây nhỉ?”

Youngwoo thậm chí còn thấy kinh ngạc hơn cả bố mẹ anh.

‘Không thể tin được. Sao bóc tỏi lại dễ hơn nhiều thế này?’

Anh cảm thấy như sự khéo léo của mình đã tăng lên đáng kể, không như hồi xưa. Lý do là gì ta? Youngwoo suy ngẫm về nó trong đang bóc tỏi. Rồi anh có câu trả lời chỉ trong vài phút.

‘Đây là kết quả của những hành động lặp đi lặp lại!’

Cần một bàn tay tinh tế để tạo ra các vật phẩm. Từ lúc trở thành Hậu duệ Pagma, Youngwoo đã làm ra hàng ngàn vật phẩm. Có vẻ là sự khéo tay trong thực tại của anh đã tăng lên qua những kí ức và kinh nghiệm này.

‘Trước đây mình đã xem trên bản tin rồi.’

Một người liên tục luyện kiếm thuật trong Satisfy, và kỹ năng ngoài đời của họ đã tăng lên. Đó là kết quả tất yếu của thực hành lặp đi lặp lại. Dĩ nhiên là khả năng thể chất của một người trong thực tại thấp hơn đáng kể so với trong Satisfy, nên không thể nào thi hành toàn bộ các kỹ thuật được. Tuy nhiên, làm theo một số kỹ thuật thì lại không khó.

Cái đó cùng chung lý do với việc sự khéo tay của Youngwoo lúc này đã tăng lên.

“Hưhưhư...”

Youngwoo cười ha hả có vẻ rất hài lòng. Anh mừng vì nếu anh có một người yêu trong thực tế, anh sẽ có thể khiến cô ấy sướng bằng sự khéo tay của mình. Đây là giây phút bàn tay khéo léo huyền thoại mang sự mê ly tới cho phụ nữ trong Satisfy xuất hiện trong thế giới thực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!