Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 221: Chương 221

Chương 221

Rabbit tới từ một vùng nông thôn của đất nước, nhưng tài năng và sự thiên tài của anh ta đã giúp anh ta vươn lên đứng đầu Công ty Mero. Trong quá khứ, anh ta là người đầu tiên nhận ra Grid cấp độ 21 có một tài năng lớn và đề nghị hợp tác.

“Kẻ thường dân này, Rabbit, bái kiến đại anh hùng, Công tước Grid.”

Rabbit không thay đổi gì từ lần cuối họ gặp nhau. Anh ta đeo kính giọng mỏng và tạo ấn tượng về một quý ông có văn hóa. Không có dấu hiệu của lòng tham trong mắt anh ta, nhưng anh ta trông giống một vị thánh hơn là một thương nhân.

Nhưng sự thật là gì? Không như vẻ ngoài, Rabbit cũng tham lam y như Grid. Đó là cách mà anh ta đã có thể thành công như là một thương nhân.

‘Một kẻ bịp bợm mang lại cảm giác tự tin cho người khác.’

Grid cười toe toét với vẻ hài lòng và chào lại Rabbit. “Anh chắc hẳn đã có một khoảng thời gian khó khăn. Chẳng phải được gặp mọi người sau khi kẹt trong tù một thời gian dài là một điều rất tuyệt sao?”

“Nhờ người dân Winston đối xử với tôi như một anh hùng, Hầu tước Steim đã cấp cho tôi nhiều điều tiện nghi.”

“Thế thì tốt. Thấy anh khỏe là tôi an tâm rồi. Thật vui khi gặp lại anh.”

“...”

Cái nhìn sâu sắc của Rabbit đã phát hiện ra những thay đổi trong Grid. Cử chỉ, biểu cảm và lời nói của anh, v.v. Từ đầu tới chân, mọi thứ về Grid hiện tại đã khác hoàn toàn Grid của hồi xưa. Đấy không chỉ là một thay đổi đơn giản, nên Rabbit cảm thấy rùng mình.

“Tôi đã đánh giá thấp ngài rồi.”

Tương lai mà Rabbit thấy cho Grid là vị thợ rèn giỏi nhất và là người giàu nhất. Nhưng Grid hiện tại thì...

“Ngài đang theo đuổi con đường vươn tới đỉnh cao, nơi mọi người sẽ ngước nhìn ngài.”

Nó là một sự đánh giá cao thật chân thành. Grid từ thời gian trước chắc sẽ phản ứng thái quá. Nhưng Grid của bây giờ đã kết hợp cả sự khiêm tốn lẫn tính thực tế.

“Đó là một thách thức. Tôi vẫn còn thiếu sót nhiều, nên tôi cần sự giúp đỡ của anh. Anh sẽ phục vụ tôi chứ?”

Rabbit cúi đầu. Rồi anh ta trả lời một cách trang trọng, thể hiện lòng trung thành với những lời chân thật.

“Thưa Công tước Grid, tôi không nghi ngờ gì việc ngài sẽ là người khiến tôi trở thành người đàn ông giàu nhất lục địa. Nên tôi sẵn lòng theo hầu ngài.”

Grid cũng thành thực trả lời. “Không phải người giàu nhất trên lục địa. Tôi mới là người giàu nhất.”

“Haha, thế thì tôi sẽ chỉ mơ ước được giàu thôi.”

“Nên như thế.”

Grid cười rồi lấy thanh Kiếm của Đại Lãnh chúa ra và đặt lên vai Rabbit. Đây là xưởng rèn hay cung điện cũng chẳng thành vấn đề. Thay vào đó, nó lại càng có ý nghĩa hơn vì xưởng rèn là nơi mà danh tính của Grid đã được thiết lập.

“Từ giây phút này trở đi, anh sẽ là một tử tước của Vương quốc Bất diệt. Nhưng anh chỉ cần trung thành với mình tôi thôi.”

Khi Hầu tước Steim vẫn còn là một bá tước, ông ấy đã phong Grid làm một tử tước, dù Grid chỉ là một thường dân. Là một công tước, Grid cũng có quyền tùy ý ban danh hiệu cho ai đó. Nhưng anh không có ý định lạm dụng Rabbit, vì anh đã có kế hoạch cho Rabbit một mức lương tháng phù hợp danh hiệu của anh ta.

Grid có thể bán cả đống danh hiệu cho người chơi, nhưng Lauel đã can ngăn anh làm điều này.

“Tôi và con cháu của mình sẽ chỉ trung thành với Lãnh chủ.”

Một cửa sổ thông báo bật ra khi Rabbit tuyên thệ.

[Bạn đã sử dụng quyền lực với tư cách một công tước của mình để phong ‘Rabbit’ làm một tử tước.]

[Bạn có nghĩa vụ phải trả cho Rabbit một mức lương tháng là 500 vàng mỗi tháng. Lòng trung thành của Rabbit sẽ giảm nếu bạn không trả mức lương này.]

Sự thích thú xuất hiện trên mặt Grid.

‘Như mình dự đoán, anh ta là một NPC danh tiếng.’

Tên : Rabbit

Tuổi : 37

Giới tính : Nam

Nghề nghiệp : Thương nhân / Tử tước của Vương quốc Bất diệt

Danh hiệu : Thương nhân Giàu có

* Thương nhân giỏi nhất của thời đại này. Anh ta có khả năng tạo ra nhu cầu ngay cả với những viên đá đơn giản.

Cấp độ : 307

Sức mạnh : 49

Thể lực : 380

Nhanh nhẹn : 150

Trí tuệ : 2.241

Quyền lực Chính trị: 1.505

Thấu hiểu : 1.533

Lãnh đạo : 512

Quyến rũ : 210

Kỹ năng : Điềm tĩnh (A+), Phát hiện (A+), Quản lý (S), Nhạy bén trong Kinh doanh (S+), Sự thông thái của một Thương gia Vĩ đại (SS).

Sinh ra tại Winston, ở phần phía Bắc của vương quốc. Anh sinh ra là một thường dân, nhưng đã hiến dâng bản thân cho việc học. Sau khi chứng minh rằng mình có tài năng, anh đã nhận được tài trợ từ học viện Trung ương và tốt nghiệp với tư cách học sinh giỏi nhất.

Anh phục vụ như một người quản lý hoàng gia, nhưng nhận sự đối xử bất công do địa vị thường dân của mình. Do đó, anh đã trở thành một thương nhân và đạt được những thành tựu tốt nhất.

Do tuổi thơ nghèo khó, anh có xu hướng bám lấy tiền.

[Điềm tĩnh (A+)]

Bất kể tình huống nào anh đối mặt, anh sẽ không mất đi sự điềm tĩnh của mình. Rất hiếm khi anh mắc lỗi vì bộ não anh luôn hoạt động.

[Phát hiện (A+)]

Có thể thấy bản chất của con người và vật thể. Anh có thể dễ dàng giao tiếp với bất cứ ai và luôn nhận được kết quả tốt nhất.

[Quản lý (S)]

Nếu anh ta thuộc về một thế lực nhất định, khả năng thu xếp công việc sẽ là rất xuất sắc. Nó ở một cấp độ có thể phát triển một ngôi làng nhỏ thành một thành phố.

[Sự nhạy bén trong Kinh doanh (S+)]

Khả năng giao dịch đã đạt cấp độ cao nhất. Ngay cả một mảnh rác cũng có thể được làm thành một sản phẩm.

[Sự thông thái của một Thương nhân Vĩ đại (SS)]

Kinh nghiệm và bí quyết của một người đã tạo ra một công ty lớn.

‘Quản lý hạng S luôn cơ à...’

Tốc độ phát triển của một thành phố tỉ lệ thuận với hạng của người quản lý. Vai trò của một người quản lý là rất quan trọng, nhưng tìm được một người với xếp hạng cao là không dễ dàng. Winston là thành phố lớn thứ hai của phía Bắc, và ngay cả Quản lý Valdi cũng chỉ có hạng B. Thế với một quản lý hạng S thì một nơi sẽ phát triển nhanh tới mức nào chứ? Grid không dám tưởng tượng luôn.

‘Khả năng của anh ta như một thương nhân là S+ với SS...'

Rabbit thậm chí còn có khả năng biến rác thành hàng hóa. Dựa trên mô tả, đó hoàn toàn là một trò lừa đảo. Grid cảm thấy chút lúng túng.

‘Mình nên đối đãi với anh ta kiểu gì bây giờ?’

Rabbit nên phục vụ như một nhà quản lý, hay làm việc như một thương nhân đây? Rabbit cất lời trong khi anh không thể đưa ra quyết định.

“Trước khi tôi tới gặp ngài, tôi đã nhìn qua Reidan. Ngài dọn sạch các cánh đồng và nối các tuyến đường thủy là tốt, nhưng tôi cảm thấy như thế là quá nhiều.”

“Quá nhiều là sao?”

“Reidan chỉ có dân số là 20.000 thôi đúng không? Nếu số lượng cánh đồng giảm đi ⅓, thế là đủ nuôi sống người dân rồi.”

Grid giải thích tình hình. “Một khi dọn dẹp xong, bọn tôi có kế hoạch mở rộng canh tác và xây dựng thành một thành phố nông nghiệp. Đây sẽ là cơ sở để trở thành một thành phố thương mại.”

“Sự lựa chọn đó là sai. Do khí hậu nóng bức của Reidan, cây trồng có thể phát triển được có số lượng rất hạn chế. Reidan không hề thích hợp làm một thành phố nông nghiệp.”

“Hạn chế chủng loài không có vấn đề gì hết. Từ đầu thì chúng tôi đã có kế hoạch tập trung và xuất khẩu các loại cây trồng có thể thu hoạch nhanh chóng.”

Lauel vào xưởng rèn vào thời điểm này và phản bác. Cậu có vẻ mặt khó chịu và Rabbit đã trả lời một cách thích đáng.

“Cây trồng có thể thu hoạch nhanh chóng thì không mang tính cạnh tranh. Ở đâu cũng dễ dàng có được chúng cả.

Lauel lườm anh ta.

“Chúng tôi có thể khắc phục bằng cách bán nhiều với giá rẻ. Hiện tại, lợi thế duy nhất của Reidan là vùng đất rộng rãi. Sử dụng đất là cách duy nhất để xây dựng quỹ, nên thực tế là Reidan chỉ có thể làm một thành phố nông nghiệp mà thôi. À không, trước tiên thì, anh là ai?”

Grid giới thiệu anh ta. “Đây là Rabbit. Anh ta từng là người hạng hai của Công ty Mero, công ty lớn nhất vùng phía Bắc.”

Lauel tức ra phết. Anh ta chỉ hạng 2 của một công ty phía Bắc mà lại dám thử quyết định các chính sách của thành phố. Grid đưa cho cậu thanh Kiếm của Đại Lãnh chúa.

“Cái gì đây ạ?”

Grid giảng giải cho Lauel vẫn đang ngơ ngác. “Cầm nó và tự kiểm Rabbit đi.”

“Anh đang cố làm g...”

Lauel rất bực mình vì Grid lại đi nghe ý kiến của một tên con buôn thay vì cậu. Cậu vừa càu nhàu vừa cầm Kiếm của Đại Lãnh chúa và quan sát Rabbit.

“Hươơ.”

Dạo này Lauel thường hay ngạc nhiên.

Grid thuyết phục Lauel khi cậu ấy đang xem các chỉ số và kỹ năng của Rabbit. “Anh không nghi ngờ các khả năng của cậu, nhưng sao cậu không thử và lắng nghe suy nghĩ của Rabbit xem? Ai biết được? Có lẽ nó cũng sẽ giúp được cậu đấy.”

“...”

***

“Em sẽ giao phó việc quản lý toàn bộ lãnh thổ cho Rabbit. Em sẽ làm việc trên các cánh đồng.”

Lauel đã quyết định. Cậu nhận ra rằng khả năng quản trị của Rabbit vượt trội hơn cậu nhiều.

Grid hỏi cậu ấy. “Cậu không thể bộc lộ những khả năng tuyệt vời như là một nhà quản lý sao? Để Rabbit tạo ra một công ty thương mại thì tốt hơn, vì điều đó sẽ tận dụng được tài năng của anh ta còn gì?”

“Dù là em có khả năng kinh doanh nhưng em lại không có kỹ năng ‘Quản lý’.”

Cuối cùng thì Satisfy vẫn là một trò chơi. Tầm quan trọng của các kỹ năng cao hơn các khả năng thực tế. Các nhà quản lý tăng mạnh tốc độ phát triển nội địa vì họ có kỹ năng Quản lý.

“Chưa kể, công việc của một nhà quản lý bao gồm cả ngoại giao. Tài năng của Rabbit với tư cách thương nhân sẽ tự biểu thị dưới hình thức ngoại giao.”

Phán đoán của Lauel là đúng.

Sau khi được bổ nhiệm làm nhà quản lý, Rabbit đã giảm quy mô nông nghiệp và đầu tư vào thuật giả kim cũng như các cơ sở để khuếch đại giá trị của các thợ rèn, bao gồm cả Grid và Khan. Đồng thời, anh ta đã thể hiện tài năng của mình như một thương nhân bằng cách nói chuyện qua đường ngoại giao với ‘Nam tước Butin của Đế chế Saharan’.

***

“Các nhà giả kim nói rằng cát của sa mạc không có giá trị gì trong giả kim thuật cả.”

Hiện giờ, nguồn tài nguyên duy nhất của Reidan là cát. Cát là vật liệu cơ bản cần thiết cho xây dựng, nhưng đó là vai trò của cát biển. Không như cát biển, cát sa mạc mịn tới mức chẳng dùng được vào chỗ nào hết.

Xã hội hiện đại có thể sử dụng cát sa mạc do công nghệ tiên tiến, nhưng bối cảnh của Satisfy là một ảo vọng trung cổ, nên các công nghệ của nó thấp kém hơn thời hiện đại. Rabbit đã cố dùng cát sa mạc vào phép thuật và giả kim, nhưng lại không thể đạt được kết quả khả quan.

Rồi vào một ngày.

“Hãy xuất khẩu cát cho Nam tước Butin.”

Rabbit đến chỗ Lauel và nói nhảm nhí. Lauel cảm thấy hơi rắc rối. “Tại sao chúng ta lại nên xuất khẩu cát cho Nam tước Butin?”

Phía Tây toàn là sa mạc với sa mạc. Có quá nhiều cát nên xuất khẩu nó chẳng có nghĩa lý gì cả. Điều đó thực tế không thể. Rabbit cười trước sự không tán đồng của Lauel và giải thích.

“Tôi sẽ sửa soạn chuyện này để nam tước phải nhập khẩu nó.” Rabbit đã lưu ý rằng Nam tước Butin sở hữu một trong những khu nghỉ dưỡng của đế chế nơi có rất nhiều người giàu có và quý tộc viếng thăm. “Người dân Reidan đã sống ở nơi nóng bức và hoang vắng này trong 10 năm. Tôi sẽ quảng cáo nó như này. Cát của Reidan mang tên phương thuốc trường thọ sẽ cải thiện sức khỏe con người.”

“...Hở?”

Lauel sững sờ bởi cái lời nói vô lý ấy.

Rabbit tiếp tục. “Đó là một sản phẩm xa xỉ được làm bằng phép thuật, và những người không có sẽ thèm muốn nó. Tôi sẽ đặt mức giá cao hơn để hình ảnh của một sản phẩm xa xỉ sẽ được thiết lập một cách vững chắc. Phương thuốc trường thọ mà lại rẻ thì sẽ không đáng tin đâu.”

“Không được, cái kiểu ngụy biện gì mà…?”

Lauel tự hỏi liệu Rabbit có bình thường không. Nhưng Rabbit không quan tâm và tiếp tục nói.

“Tôi sẽ dùng Khan Làm người mẫu quảng cáo của mình. Ông ấy già hơn 60 rồi, nên nếu chúng ta đặt ông ấy lên trước và tập trung, niềm tin của khách hàng sẽ tăng và danh tiếng của phương thuốc trường thọ sẽ tăng lên.”

Rabbit ám chỉ cát của Reidan là một ‘phương thuốc trường thọ’. Lauel tin chắc là Rabbit bị điên rồi. Rabbit có các chỉ số cao và các kỹ năng khủng dưới danh nghĩa một NPC danh tiếng, nhưng anh ra có một lỗ hổng rõ ràng trong tính cách.

Nhưng sự thật là gì?

“Nó bán đắt như tôm tươi ấy.”

Cát của Reidan được gọi là ‘Phương thuốc Trường thọ’ và bắt đầu được nhập khẩu với mức giá điên rồ là 3 vàng cho 10 gam.

Một khi những quý tộc và các đại gia tới thăm lãnh địa của Nam tước Butin nghe ngóng được về lý do vì sao mà cát của Reidan lại được gọi là Phương thuốc Trường sinh, họ tò mò đến mức phải mua luôn chứ cưỡng lại làm sao được.

“Vụ này có thể sẽ gây ra một vấn đề nghiêm trọng trong tương lai...”

Lauel lo âu, nhưng Rabbit đã trấn an cậu.

“3 vàng thì nhiều với thường dân, chứ với nhà giàu thì tầm thường thôi.”

Và nếu họ biết đây là một trò lừa đảo, họ có thể chỉ việc cười xòa. Họ chẳng việc gì phải tức giận về mức tiền đó. Ngay từ đầu thì có lý do gì gọi nó là trò lừa đảo đâu. Sao mà người ta biết được chính xác tuổi thọ của mình chứ? Không có cách nào để chứng minh rằng tuổi thọ của một người đã được tăng lên hay không sau khi dùng Phương thuốc Trường thọ, nên chẳng có lý do gì để gọi nó là trò lừa đảo cả.

“Có một điều tôi tiếc nuối là không có thêm người tới thăm lãnh địa của Nam tước Butin. Với thời điểm hiện tại, lợi nhuận từ việc bán thứ này sẽ ở mức khoảng 800 vàng mỗi tháng. Nhưng nếu những tin đồn về món hàng trở nên phổ biến hơn trong tương lai thì nhiều thứ sẽ lại thay đổi.”

“...Đây là một ý tưởng hay đấy.”

800 vàng một tháng. Đó là một khoản tiền nhỏ một cách vô lý đối với một thành phố lớn. Nhưng cái sản phẩm được bán lại chỉ là cát. Họ chỉ việc cho cát có thể tìm thấy ở bất cứ đâu vào những cái lọ thủy tinh xinh xinh và bán chúng với giá 3 vàng một lọ. Lợi nhuận ròng là tận 99,9%. Nếu số tiền bán hàng tăng như Rabbit dự đoán, nó sẽ là nguồn doanh thu mạnh mẽ cho Reidan.

‘Anh ta thực sự là một thương nhân giàu có...’

‘Đây hoàn toàn là một trò lừa đảo mà.’

Lauel và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đã cảnh giác bản chất thực sự đằng sau khuôn mặt của Rabbit.

Grid chỉ cười. Toàn bộ những kiểu người tài năng đều đang tập trung xung quanh anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!