Chương 230
“Thưa Lãnh chủ! Có một cụm 15 cây xương rồng ở 400 mét phía trước! Có vẻ là xương rồng địa lôi ngụy trang, nên hãy đặc biệt chú...”
“Tiến Lên và tiêu diệt chúng!”
“Thưa Lãnh chủ! Hai con cóc vàng trong ốc đảo đang giao phối! Bỏ qua chúng thì sáng suốt hơn...”
“Hai trùm dã quái xuất hiện cùng lúc á? Trúng số rồi! Đẩy luôn!”
“Thưa Lãnh chủ! Hàng chục con cóc sa mạc đang đuổi theo chúng ta từ đằng sau tầm 800 mét! Chúng ta phải tăng tốc hoặc chúng sẽ bắt kịp...!”
“Chúng nó muốn báo thù cho bọn cóc vàng à? Được! Dừng bước! Chúng ta sẽ gặp con mồi dám sẵn lòng chui vào rọ!”
“Thưa Lãnh chủ... Có một cái tổ nhỏ của bọn giun khổng lồ bên dưới núi...”
“Tiến vào và quét sạch chúng!”
“...”
Từ trên trời, Huroi có thể nắm được địa hình trước và tìm ra kẻ thù. Nếu anh dựa vào khả năng trinh sát của mình với tư cách chủ nhân của một con phi long, anh sẽ có thể giảm thiểu tối đa các cuộc đụng độ với quái vật tới khi họ tới đích.
Nhưng Grid là ai nào? Anh cực nhiệt tình sau khi không được đi săn trong thời gian dài, nên bọn quái vật phía tây cầm giấy báo tử là cái chắc rồi. Nếu Huroi phát hiện được một kẻ thù, Grid sẽ đẩy luôn thay vì né tránh nó. Vì thế mà các thành viên Vượt hạng vũ trang trở nên rất mệt mỏi.
“Hộc hộc! Tổ sư, ông Grid này không biết mệt à?”
“Lần nào em cũng thấy thế, thể lực của Grid cao hơn chúng ta nghĩ nhiều.”
“Ưhh... Nóng không đỡ được.”
Hành quân qua sa mạc là rất khó khăn. Các thành viên Vượt hạng vũ trang đều là những người chơi xếp hạng hàng đầu, nhưng vẫn là người chơi thôi. Bởi các trận chiến lẫn sức nóng lặp đi lặp lại, thể lực của họ nhanh chóng cạn đi. Còn Grid thì lại ổn. Thể lực của anh cao gấp đôi các thành viên khác nhờ vào chỉ số bền bỉ được anh nâng lên nhờ lao động và công việc của thợ rèn.
‘Không cần biết quái vật của phía tây mạnh như thế nào, các trùm dã quái có các giới hạn rõ ràng.’
Trùm dã quái yếu hơn trùm nhiệm vụ hay trùm ma động, và tỉ lệ rơi đồ của chúng cũng thấp nữa. Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang săn được một cụm xương rồng lớn và 2 con cóc vàng, mà chỉ thu về được 2 vật phẩm cổ tích và 5 đá cường hóa.
Khi Grid đang thấy thất vọng thì, “Sông kìa!”
“Chúng ta tới nơi rồi!”
Cả nhóm đã tới được Sông Hebend. Chỉ trong 10 giờ tính từ Reidan. Nếu họ khai thác triệt để khả năng trinh sát của Huroi thì đã có thể tới đây trong 3 giờ rồi. Thế mà Grid khiến cho chuyến hành trình của họ dài ra ít nhất 3 lần.
“Grid, toàn bộ thành viên hội đã mệt rồi. Trời đã khuya nữa, thế thì sao chúng ta không nghỉ chút nhỉ?” Pon đề xuất.
Grid kiểm tra trạng thái của các thành viên Vượt hạng vũ trang.
“Hiểu rồi. Sẵn sàng dựng trại nào.”
Khi ở ngoài trời thì thể lực phục hồi không được nhanh. Các bữa ăn và nghỉ ngơi đơn giản là không đủ, vậy nên chợp mắt một chút thì tốt hơn. Các thành viên Vượt hạng vũ trang tập trung gần sông và lôi một cái lều từ trong kho đồ ra. Họ đã rất ấn tượng khi thấy Grid dựng lều của mình. Đó là vì kỹ năng dựng lều của Grid không hề tầm thường.
“Wao, siêu thế? Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người dựng lều nhanh như Grid đấy.”
“Anh ấy là chuyên gia ngoài đời à? Đi cắm trại thường xuyên thì phải?”
‘Cắm trại cái gì chứ...’
Grid có bạn bè nào đâu mà đi cắm trại cùng. Lý do mà kỹ năng dựng trại của Grid giỏi tới vậy là vì anh được huấn luyện kỹ càng trong quân đội. Grid có hơn 3.000 điểm khéo tay, nên anh có thể dựng một căn lều nhanh hơn vài lần so với người chơi bình thường.
Dựng lều nhanh thì có bất kỳ lợi ích nào không? Làm gì có. Nó sẽ chẳng hữu dụng gì ở ngoài đời trừ khi anh có một cô người yêu để đi cắm trại cùng.
“Ăn thôi.”
Khi việc dựng lều hoàn tất, các thành viên Vượt hạng vũ trang ngồi xuống quanh đống lửa. Thức ăn mà họ chuẩn bị là loại phổ biến. Khoai tây cầu vồng - thứ thực phẩm duy nhất hiện đang được trồng tại Reidan.
“Bữa nào cũng ăn thứ này làm tôi phát chán rồi.”
“Đúng rồi đấy.”
Khoai tây cầu vồng có 7 vị. Phần màu đỏ có hương vị thịt, phần màu vàng có hương vị của tôm chiên, phần màu cam là nước sốt quýt, và cứ thế trở đi. Nó có vị nhạt, đậm hoặc ngon, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là một củ khoai tây. Về cơ bản thì thật khổ cực cho họ vì bữa nào cũng phải ăn món này.
“Nếu chúng ta có một đầu bếp giỏi thì tốt quá.”
Trong trường hợp một đầu bếp có các kỹ năng nấu ăn cao, hoàn toàn có thể chế biến thức ăn từ cỏ dại và quái vật. Chưa kể, các món ăn sẽ mang tới một bổ trợ nho nhỏ nên nó là một khả năng cực hữu dụng.
‘Euphemina có thể sao chép kỹ năng nấu ăn...’
Euphemina không có mặt trong trận này. Hiện tại cô ấy đang đóng góp rất lớn cho an ninh và sự phát triển nội bộ của Reidan bằng cách sao chép các kỹ năng như thuần hóa quái vật, nghề rèn, giả kim, xây dựng, vân vân. Ngay cả nấu ăn cũng phải nhờ tới cô ấy thì thật là quá đáng, nên Grid lắc đầu.
‘Chúng ta không thể luôn dựa vào Euphemina được.’
Cô ấy có thể rời khỏi hội. Trên thực tế, việc dựa vào một người có một giới hạn của riêng nó, nên Grid đã quyết định tốt hơn hết là tuyển những người chơi có các lớp nghề thứ hai như đầu bếp.
“Căng cơ bụng thì chùng cơ mắt.”
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Các thành viên hội đã ăn xong. Grid đứng dậy và nói, “Cứ để vị trí quan sát lại cho tôi. Mọi người nên ngủ một giấc thật ngon đi.”
Grid đã trưởng thành và hiện đang hy sinh bản thân mình cho các bạn đồng hành. Nhưng các thành viên Vượt hạng vũ trang từ chối.
“Grid là sức mạnh cốt lõi của nhóm tập kích này. Cậu không thể làm quá sức được.”
“Đừng lo. Tôi vẫn ôkê vì tôi có nhiều thể lực lắm.”
“Chỉ ôkê thôi là không đủ đâu. Cậu phải chuẩn bị kỹ lưỡng cơ. Địch thủ mạnh lắm đấy.”
Rốt cuộc, Grid bị loại khỏi công tác canh gác và những người kia tham khảo ý kiến nhau. Lịch trình nghỉ là 4 tiếng. Trong đó, 8 người nên đứng canh trong khoảng thời gian 30 phút.
“8 người với chỉ số thể lực cao nhất sẽ phải bỏ ra 30 phút.”
Mỗi lần.
Chỉ số thể lực càng cao thì thể lực tối đa sẽ càng cao và tốc độ hồi phục sẽ càng nhanh. Do đó, những vị trí canh gác luôn được thực hiện bởi dân chịu đòn. Vantner và Toban rên rỉ.
“Làm khiên thịt cả ngày dài mệt lắm rồi...”
“Làm người chịu đòn đúng là một tội đồ mà.”
Nó có thể là một phương pháp hợp lý, nhưng người chơi hệ chịu đòn không thể không phàn nàn cho được. Lauel nhìn họ và đưa ra một đề nghị sáng suốt.
“Sao Piaro lại không đứng canh gác đi nhỉ?”
Trên đường đến đây. Chuyện đấy là hiển nhiên thôi nhưng Piaro lại không tham gia vào bất kỳ trận chiến nào. Anh ấy chỉ việc đi bộ. Lauel đoán Piaro vẫn còn rất nhiều thể lực.
‘Một nông dân huyền thoại nên có các chỉ số cơ bản cao... Một ca canh gác dài 4 tiếng không thể nào là một gánh nặng lớn đối với anh ta.’
Piaro gật đầu một cách dễ dàng trước đề xuất của Lauel. “Tôi hiểu rồi. Cứ để đó cho tôi và có một giấc ngủ ngon đi.”
“Ôiii!”
Khuôn mặt của các thành viên Vượt hạng vũ trang bừng sáng. Họ không biết vì sao Piaro có mặt trong chuyến đi này, nhưng họ vui khi anh ta có mặt ở đây. Tuy nhiên vẫn có người có phản ứng tiêu cực.
“Đây là một vùng nguy hiểm, nên chúng ta không nên để vị trí canh gác cho một nông dân.”
“Đúng đấy. Nếu quái vật ẩn trong sương mù lúc bình minh và tấn công thì sao? Một nông dân sẽ không thể phát hiện được đòn tấn công của một con quái vật, nên chúng ta sẽ dễ gặp nguy hiểm.”
‘Họ không biết sự vinh dự khi được một đại kiếm sĩ canh gác cho...’
Grid thấy tình huống này thật vui nhộn. Họ sẽ lầm tưởng Piaro là một nông dân trong bao lâu đây nhỉ? Anh biết sự thật nên quan sát chuyện này rất là thú vị. Anh mỉm cười và giải quyết tình huống. “Mọi người đừng nên nghi ngờ khả năng như một người trông coi của Piaro. Mọi người không biết anh ấy là một nông dân huyền thoại à, có phải nông dân thường đâu?”
“...?”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang tỏ vẻ không hiểu.
“Sao mà một nông dân huyền thoại lại giỏi trong việc trông coi được?”
“Giải thích để bọn anh hiểu đi xem nào.”
“...”
Grid khá là căng thẳng vì họ yêu cầu làm rõ. Không thể nào đưa ra một lời giải thích thuyết phục vì nó chỉ là một nhận định thiếu suy nghĩ mà anh đã nói ra.
Lúc này, Lauel có một phỏng đoán. “Các nông dân phải bảo vệ cánh đồng của họ khỏi băng giá, quái thú và quái vật. Một nông dân huyền thoại nên có một khả năng tuyệt hảo để che chở cho cánh đồng của mình, nghĩa là khả năng cảm nhận quái thú và quái vật của anh ấy vô cùng sắc bén. Đây là lý do vì sao Grid bảo chúng ta nên tin vào người nông dân huyền thoại.”
“Chính xác.”
Grid đồng ý với cách lý giải của Lauel. Các thành viên Vượt hạng vũ trang với phản ứng tiêu cực đã bắt đầu hiểu chuyện.
“Thông rồi... Các nông dân có kỹ năng này mà...”
“Thế thì ôkê. Xin hãy làm việc chăm chỉ trong 4 tiếng nhé Piaro. Đây là một yêu cầu đấy.”
Rồi họ vào trong lều của mình. Pon là người cuối cùng bước vào và nói với Piaro.
“Có một quái vật khổng lồ sống dưới Sông Hebend. Nó cực mạnh chứ không như mấy con cóc vàng mà chúng ta đã săn ban ngày đâu. Nếu nó xuất hiện thì đừng chần chừ mà báo cho bọn tôi biết ngay.”
“Được thôi.”
Pon cuối cùng cũng vào cái lều của mình. Piaro ngồi trước lửa trại một mình và nhớ về quá khứ.
‘Nó làm mình nhớ lại cái hồi còn là một kỵ sĩ.’
Thời điểm ở trong Xích sắc Kỵ sĩ đoàn, họ đã đi nhiều chuyến thám hiểm và thiết lập các khu trại. Lúc đó, anh đã ở cùng với những đồng nghiệp của mình. Nhưng do lời vu khống của Asmophel mà tất cả họ đã chết.
Lách tách. Tách.
“...”
Piaro đang vun các nhánh củi cho đống lửa trại thì đột nhiên chuyển ánh nhìn tới dòng sông. Giờ là sáng sớm. Thứ gì đó đang di chuyển lặng lẽ trong làn sương. Tới cả người giỏi nhất cũng chưa chắc phát hiện được. Nhưng Piaro là ai nào? Quá là hiếm cho bất cứ thứ gì phục kích một đại kiếm sĩ thành công.
“Mày là quái vật của Sông Hebend.”
Piaro ném cành cây mà anh đang cầm xuống sông. Thứ gì đó hét lên một âm thanh chói tai khi anh quăng cành cây xuống.
Vào ngày hôm nay. Kẻ săn mồi hàng đầu của Sông Hebend trong thập kỷ qua đã đi bán muối.
***
“Ôkê, hoàn hảo rồi."
Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang đã ngủ trong 4 tiếng và phục hồi đủ thể lực. Họ ăn khoai tây cầu vồng và tới thẳng đích đến của họ. Họ cuối cùng cũng tới được rìa núi sau khi vượt qua những ngôi làng ma lớn nhỏ.
Grid cùng mọi người không còn gặp lũ quái vật nữa. Rừng tre trải dài dọc theo đường núi khiến Grid lúng túng.
“Bằng cách nào mà khu rừng này được bảo tồn khỏi sự sa mạc hóa vậy? Chỗ này an toàn trước bọn giun khổng lồ à?”
Lauel giải thích. “Con song trùng ở đây chặn đường của bọn quái vật cũng như con người. Nhờ nó mà khu rừng này và mỏ quặng trong núi phía sau nó được bảo tồn một cách an toàn.”
“Hrmm...”
Đó là một hiện tượng kỳ lạ khi một con quái vật bảo vệ vùng đất khỏi những con quái vật khác. Grid thấy sự hứng thú to lớn khi bước vào rừng tre. Ngay lúc ấy.
[Bạn đã bước vào Khu rừng Bí ẩn.]
[Tâm trí bạn đã trở nên bình thản.]
[Bạn sẽ bất lực giữa sự tĩnh lặng này.]
[Bạn đã kháng cự.]
“Ưgh...! Cảm giác này kinh tởm thật đấy.”
“Em chỉ muốn đi ngủ thôi.”
Ngoại trừ Grid, các thành viên Vượt hạng vũ trang đều bị cảm giác bất lực bao trùm. Cơ thể họ trở nên ủ rũ và những biểu cảm đau đớn hiện ra trên mặt họ. Mặt khác, Grid tiếp tục tiến về trước và thấy kinh ngạc.
“...Pagma?”
Ở giữa khu rừng nơi những cây tre vươn tới trời cao. Một người đàn ông đang ngồi trên một phiến đá phẳng. Ông ta có một khuôn mặt hình quả trứng trên một cơ thể mảnh khảnh. Làn da trắng và đôi môi đỏ. Cặp mắt dài của ông ta như đang mỉm cười. Ông ta cho thấy một ấn tượng đẹp đẽ và gọn gàng đến mức khó tin ông ta là một người đàn ông. Ông ta trông giống hệt Pagma, người mà Grid đã nhìn thấy được vẽ trong những bức tranh tường ở Thác Loran.
Vụt.
Pagma ngồi lặng im trên phiến đá và chầm chậm di chuyển. Bộ quần áo bằng lụa trông như tới từ Thời đại Joseon phấp phới khi ông ta dịch chuyển và hướng ánh mắt về phía Grid. Cái nhìn trong đôi mắt đó chứa đựng sự thù địch triệt để.