Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 261: Chương 261

Chương 261

Piaro là một nông dân huyền thoại á? Vô lý nó cũng vừa vừa thôi. Không đúng, chuyện này gần ở mức độ hoang tưởng rồi. Thậm chí trong mấy cái tiểu thuyết hạng ba viết đầy trên mạng cũng chẳng thể nào tìm thấy được cái tình tiết kiểu này.

‘Piaro mơ ước trở thành một thánh kiếm, nên sao anh ta lại là một ông nông dân được?’

Lý do mà Piaro làm tăng cơ hội có một vụ mùa bội thu là...

‘Anh ta có lẽ đã học được một kỹ thuật khi làm nông như một thú vui.’

Đấy là một phỏng đoán hợp lý. Piaro là một người rất đa tài, nên chuyện ấy không phải là không thể.

‘Cái ảo giác mình vừa mới có thật là vô lý.’

Anh sợ rằng Jude sẽ cười vào mặt anh. Grid nhoẻn miệng trước khi lấy lại bình tĩnh. Rồi anh nhìn Piaro với Asmophel. Họ cần thời gian để ở một mình.

“Cùng rời khỏi đây thôi.”

Grid lên tiếng và các thành viên Vượt hạng vũ trang đi theo anh. Damian cũng đi cùng họ. Piaro và Asmophel bắt đầu có một cuộc trò chuyện dài một khi họ bị bỏ lại một mình.

Ngày hôm nay, cả hai người bọn họ đã thề. Công tước Grid - người đã giải tỏa sự hiểu lầm giữa họ và giúp đỡ họ nhìn thấy mục tiêu báo thù thực sự của mình. Họ nguyện trung thành mãi mãi với người đã cứu vớt họ ra khỏi địa ngục.

***

Con đường tới lâu đài. Cảnh tượng tuyệt vời của Reidan đã phát triển đáng kể khiến cho Grid phải chú ý.

‘Giờ nó chắc chắn đã tốt đẹp hơn Reidan ngày xưa rồi.’

Nhưng nó còn kém xa Winston. Kích thước to hơn hai lần tổng của cả hai thành phố đó, nhưng các cơ sở tổng thể thì lại ít hơn. Vấn đề là từ đầu lượng dân số đã nhỏ rồi. Nhà quản lý giỏi nhất - Rabbit - tích cực thật đấy, nhưng tốc độ phát triển vẫn chậm vì không có nhân lực.

“Lauel này, có kế hoạch đối phó với khủng hoảng dân số không?”

“Như anh đã làm trước đây, bọn em có kế hoạch để bảo vệ và di cư các bộ tộc thiểu số đang bị đàn áp ở khắp nơi trong đế chế.”

Cũng như trường hợp với Tộc Ul. Nhưng phương pháp này có một giới hạn rõ ràng. Các thành viên Vượt hạng vũ trang sẽ phải chịu đựng quá nhiều. Chưa kể, chắc gì đế chế đã cho phép điều đó.

“Có cái cách tự nhiên nào để tăng dân số không?”

“Cái đấy thì...”

Grid vẫn chưa biết, chứ Reidan đã trở nên nổi tiếng nhờ vào sự xâm chiếm của bảy bang hội. Nhiều người đã bày tỏ hứng thú với Reidan. Lauel chắc chắn rằng tại thời điểm này, nhiều người chơi sẽ cố gắng di chuyển tới Reidan. Nhưng vấn đề là rào cản tiến vào quá cao. Không biết được bao nhiêu người trong số họ sẽ đặt chân tới Reidan được đây.

“Anh không nên nghĩ quá hấp tấp làm gì. Đầu tiên là hoàn thành phát triển hầm mỏ và kết nối các con đường đã. Rồi việc triển khai quân đội sẽ dễ dàng hơn và số lượng quái vật sẽ giảm dần... Chúng ta chỉ có thể chờ cho tới lúc đó.”

“Tốc độ phát triển hầm mỏ thì sao?”

“Không có đủ công nhân lành nghề. Đặc biệt là, rất khó tìm được các thợ mỏ. Có vẻ sẽ tốn thời gian nhiều hơn dự tính.”

“Các thợ mỏ hửm...”

Nếu Minor mà hoạt động như một thợ mỏ thì lý tưởng rồi đấy, nhưng mà việc tìm kiếm pavranium đã được ưu tiên. Ngay bây giờ, để Minor dính chặt trong các hầm mỏ vẫn còn là quá sớm.

‘Mình không nên lo quá nhiều. Tiện thể thì sao vẫn chưa có tin tức gì từ Minor là sao nhề?’

Minor đang làm một nhiệm vụ tìm kiếm toàn bộ các mê cung tại phía tây. Grid lo là cậu nhóc đã chạy qua hàng đống quái vật và gặp khủng hoảng. Không đúng, cậu nhóc lanh lợi đó không dễ gì để bị tóm đâu.

‘Mình không nên lo lắng làm gì.’

Grid thay đổi chủ đề. “Thế thì Lauel này, các bang hội khác đã có một sư đoàn hiệp sĩ chưa?”

“Sư đoàn hiệp sĩ sao? Em không nghĩ là có nhiều đâu nhỉ? Nếu bang hội tạo một tổ chức cụ thể và gọi nó là một sư đoàn hiệp sĩ, thì nó sẽ trở thành một sư đoàn hiệp sĩ thôi. Chà chà, sản xuất hàng loạt dễ ấy mà.”

Dường như cậu ấy không biết là có một hệ thống riêng biệt được gọi là sư đoàn hiệp sĩ.

‘Vậy mình là chủ nhân đầu tiên của một sư đoàn hiệp sĩ thật sự rồi đúng không nhờ?’

Cảnh ngộ có lẽ là như vậy. Thu nạp các NPC danh tiếng đâu phải là chuyện dễ.

‘Sư đoàn hiệp sĩ đầu tiên...’

Trong Satisfy, ý nghĩ của từ ‘đầu tiên’ là rất lớn. Nó là một thành tựu thường mang tới các lợi ích đặc biệt.

‘Mình sẽ nhận được những lợi ích gì đây ta?’

Trái tim Grid bắt đầu trở nên bồn chồn trở lại. Nhưng không thành vấn đề. Để ngăn chặn những khổ đau và thất vọng mà anh đã cảm thấy trong quá khứ, anh luôn duy trì một trạng thái căng thẳng thích hợp.

“Tôi mừng vì ngài đã bình an trở về.”

“Công tước Grid! Hoan nghênh!”

Lối vào của lâu đài. Grid được chào đón bởi Quản lý Rabbit và Jude, hai người đã được thông báo trước về việc anh đã tới. Grid quan sát họ bằng Kiếm của Đại Lãnh chúa và mỉm cười.

‘Họ cũng có sự phát triển rồi này.’

Rabbit đã có được rất nhiều điểm trí tuệ và quyền lực chính trị, trong khi Jude thì tăng rất nhiều cả về sức mạnh lẫn thể lực. Điều ấy thể hiện họ đã chân thành với vai trò của mình tới mức nào.

“Hai người đã trải qua nhiều khó khăn trong lúc tôi đi vắng.”

Grid vỗ vai họ. Quản lý Rabbit cúi đầu khiêm tốn, còn Jude thì vui mừng khịt mũi như một con bò tót. Họ đi cùng Grid vào trong lâu đài. 1.000 binh sĩ đang lo lắng đồng thanh chào nghiêm trang.

“Người hùng của vương quốc! Vầng thái dương của Reidan! Chúng thuộc hạ chào đón Công tước Grid vĩ đại!”

“Nghiêm!”

Tiếng hô làm rung chuyển cả lâu đài. Grid quan sát họ khi bước qua.

‘Họ không thua kém gì so với lính của đế chế.’

Đó là một tốc độ tăng trưởng khổng lồ. Nó là bằng chứng cho thấy phương pháp huấn luyện vô học của Jude đang có một hiệu quả to lớn. Đây là sức mạnh của kỹ năng ‘Tôi chả biết gì (SS-)’. Cậu ta không có suy nghĩ. Khả năng nâng đỡ binh sĩ của Jude khiến Grid phải mỉm cười luôn.

Đôi mắt của một người đàn ông đang tỉ mỉ dõi theo anh đã tỏa sáng. Người đó là Damian.

‘Đến lúc rồi!’

Kể từ lúc Grid tới Reidan. Damian đã chờ đợi thời điểm thích hợp để nói lời chào và anh cuối cùng đã nắm được cơ hội. Grid lúc này có vẻ như đang ở trong một tâm trạng tốt!

“Grid! Đã lâu rồi không gặp!”

Damian tiến về phía trước và chào Grid. Anh lo lắng, nhưng cố không thể hiện ra cho Grid biết. Anh khuỵu một bên gối xuống và cúi đầu.

Grid hỏi, “Anh là ai thế?”

“Hơ.” Đó là một phản ứng không ngờ. “A-Anh không nhớ tôi sao?”

Damian cảm thấy như muốn khóc. Grid nhìn vào cái người đang thất vọng trước mặt mình. Từ góc nhìn của Grid, Damian chả là gì ngoài một nhân vật phụ trong lần đại chiến với giáo hoàng. Cũng lâu rồi nữa.

Damian tự nhắc nhở bản thân về điều này và chính thức giới thiệu bản thân. “Tôi là Damian, một hiệp sĩ tôn giáo của Giáo hội Rebecca và là Đặc vụ của Nữ thần. Khoảng một năm hai tháng trước theo thời gian Satisfy, tôi đã bổ trợ Grid trong khi anh đánh với Giáo hoàng Drevigo.”

“Ah.”

Giờ Grid đã nhớ ra Damian. Tên hiệp sĩ tôn giáo otaku. Lúc ấy anh vẫn chưa biết đến nó, nhưng giờ nhìn lại thì, khả năng bổ trợ của Damian rất là đáng chú ý.

“Tôi nhớ rồi. Thế thì sao anh lại có mặt ở đây?”

Có lẽ nào anh ta muốn gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội không? Grid đang tràn ngập những kỳ vọng to lớn thì Damian đột nhiên kêu lên.

“Làm ơn hãy cứu Isabel-chan!”

“Isabel?”

Ai nữa đây?

‘Ah, mình nhớ ra rồi.’ Một trong các Ngọc nữ của Rebecca. Cô ấy có mái tóc vàng và dùng một cây thương khác thường. ‘Có cái gì xảy ra với cô ta à?’

Không đúng, sao cái người này lại cầu sự trợ giúp từ Grid chứ?

‘À thôi đúng cmnr.’

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Grid. Anh đã nhớ ra những gì mình đã làm.

‘Thần thương Lifael.’

Nó là một vũ khí đặc biệt dành cho Ngọc nữ của Rebecca mà Pagma đã phong ấn. Anh đã giải phong ấn. Rồi anh đã lơ luôn việc phong ấn nó.

‘Khốn nạn.’

Isabel đang chết dần vì anh. Grid trở nên không thoải mái khi anh xác định tình hình. Anh thấy tội lỗi khi khiến mạng sống của ai đó gặp hiểm nguy, và anh cũng lo là Damian sẽ yêu cầu bồi thường thiệt hại.

‘Mình làm gì có tiền.’

Damian một lần nữa cầu xin Grid. “Tôi sẽ đưa anh toàn bộ tài sản của mình! Nên là làm ơn... Làm ơn hãy cứu lấy Isabel-chan!”

“Hế?”

Grid nghĩ Damian sẽ đòi bồi thường thiệt hại, nhưng anh ta thực ra lại trả thưởng cho Grid sao? Và còn là tiền nữa chứ?

‘Một kẻ dễ dụ à?’

Lúc ấy, Lauel gửi một tin thì thầm tới cho Grid.

-Damian là một ứng viên giáo hoàng đấy anh ơi. Giúp đỡ anh ta đi thì sao? Nếu anh ta trở thành một giáo hoàng, Reidan sẽ có khả năng hình thành một mối giao hảo với lực lượng hùng mạnh của Giáo hội Rebecca. Lợi lộc từ chuyện ấy không thể đổi ra tiền đâu.

‘Ứng viên giáo hoàng...’

Trên thực tế, Grid đã định giúp Damian từ đầu rồi. Hơn tất cả mọi thứ thì anh cảm thấy lấy làm tiếc với Isabel. Thêm vào đó...

‘Thần thương Lifael.’

Một vật phẩm thần thánh. Đây là một cơ hội trời cho để quan sát nó thật chi tiết.

‘Cuối cùng thì.’

Tạo ra các vật phẩm thần thánh sẽ là điều khả thi. Một vũ khí xếp trên Phế phẩm. Không, có lẽ một món đồ vượt qua cả các tác phẩm của Pagma sẽ được sinh ra. Một nụ cười hé nở trên khuôn mặt Grid.

“Bao nhiêu?”

“Hở?”

Damian hoảng loạn trước câu hỏi đột ngột của Grid. Grid giải thích cho Damian hoang mang. “Anh sẽ đưa tôi bao nhiêu đổi lấy việc niêm phong Thần thương Lifael? Bao nhiêu đây?”

Grid phải lấy mọi thứ anh có thể. Đây chẳng phải là lòng tham của một tên mặt dày. Sẽ thật là ngu ngốc nếu bỏ lỡ cơ hội có được thứ gì đó, trừ khi anh là một kẻ dễ dàng khoan nhượng.

‘Hồi xưa mình vốn đã là một kẻ dễ dụ rồi.’

Damian cẩn thận nói, “Tôi hiện đã chuẩn bị 530.000 vàng rồi...”

Nó là số tiền anh chuẩn bị như là tiền đặt cọc.

“Hrmm.”

Số đó đổi sang tiền Hàn Quốc thì được bao nhiêu ấy nhỉ?

‘636 triệu won...’

Grid tính toán trong đầu. Damian bồn chồn khi Grid không biểu lộ phản ứng và vội vã nói tiếp.

“Nế-Nếu tôi tháo dỡ biệt thự của mình, tôi có thể lấy thêm 1,2 triệu vàng!”

“Biệt thự á?”

“Đúng rồi! Tôi sống trong một cái biệt thự nhỏ ở Tokyo, Nhật Bản!”

‘Anh ta sẽ bán nhà ngoài đời chỉ vì một NPC thôi sao?’

Trong quá khứ, Grid kiểu gì cũng cười nhạo Damian. Nhưng giờ thì không như vậy nữa. Irene, Khan, Piaro. Grid đã trải nghiệm tình yêu của những NPC nên anh thấy có tình cảm hơn với Damian.

‘Anh ta không phải một kẻ xấu.’

Anh ta là một kẻ dễ dụ. Đó chưa phải tất cả. Damian còn là một ứng viên giáo hoàng. Khả năng mà Damian có thể trở thành một giáo hoàng nên được ghi nhớ trong đầu.

‘Mình phải nghĩ về mối quan hệ tương lai thay vì tham lam kiếm tiền.’

Nếu anh làm điều này cho Damian, nó sẽ là một sự giúp đỡ to lớn với Grid trong tương lai.

“Tôi sẽ chấp nhận chỉ 530.000 vàng thôi.”

“Hươơ?”

Damian biết rõ Grid là một kẻ tham lam ra sao. Anh hoàn toàn kiên quyết cứu Isabel-chan và đã cho rằng phải dành một lượng tiền lớn. Anh thậm chí còn chuẩn bị bán nội tạng nếu buộc phải làm. Nhưng đó là một sự hiểu nhầm. Grid không tà ác đến vậy. Mà thay vào đó, Grid là một người hào phóng.

“Cảm ơn anh! Tôi thực sự rất cảm kích!”

Grid đã sẵn lòng giúp anh! Damian rung động đến nỗi anh bắt đầu khóc. Grid - người có thiện ý cứu Isabel-chan thoát khỏi nỗi đau - lúc này trông như một thiên sứ đối với Damian. Mặt khác, Grid thì đang rất phấn khích.

‘Đây là một cơ hội để quan sát một vũ khí thần thánh.’

Anh cảm thấy như mình đã tìm được một bao tải tiền khi đang trên đường đi nhận giải thưởng xổ số của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!