Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 260: Chương 260

Chương 260

“Chỗ đó ở đây.”

“Đây á?”

Grid không biết chính xác Piaro đang nhận được đối đãi kiểu gì. Anh mơ hồ nghĩ rằng Piaro sẽ rất được tôn trọng và thoải mái vì anh ấy quá tài năng. Nhưng hóa ra là anh nhầm.

‘Mình không bao giờ nghĩ anh ấy sẽ sống ở một nơi như thế này.’

[Nhà của Nông dân]

Một chỗ ở quy mô lớn, nơi những người góa vợ và nông dân độc thân sống cùng nhau.

Một đại kiếm sĩ lại đang sống trong một nơi tồi tàn như thế này sao? Grid cạn lời.

“Reidan rộng thế còn gì? Cho anh ấy một căn nhà khó đến thế à?"

Một đại kiếm sĩ sẽ sớm trở thành một thánh kiếm. Chẳng phải anh ấy là một người thầy giỏi đối với mọi người ư? Lauel giải thích cho Grid khi anh đang nhìn họ bằng đôi mắt trách cứ. “Bản thân Piaro không muốn ở bất cứ nơi nào khác. Anh ấy nói rằng mình không đáng được sống một cuộc sống thoải mái.”

Biểu cảm của Grid tối sầm lại.

‘Đó là vì cảm giác tội lỗi.’

Anh ấy cảm thấy có lỗi đối với các thành viên gia đình và những người đồng sự đã chết do anh bị cáo buộc sai. Có lẽ trong những năm gần đây, chưa có ngày nào là Piaro yên giấc.

‘Nhìn bề ngoài anh ấy hành động tươi tỉnh thế mà.’

Gần đây, Grid nghĩ Piaro đã vượt qua được hầu hết những vết thương trong lòng, nhưng đó là một sự hiểu lầm.

“Công tước Grid đã tớ...”

“Thôi được rồi mà.” Grid ngăn không cho Lauel hét to và hỏi Asmophel. “Anh đã sẵn sàng chưa?”

Asmophel - người vẫn giữ im lặng từ lúc tới Reidan - lần đầu tiên mở miệng ra nói. “Tôi đã chuẩn bị chết trong một thời gian dài rồi.”

“Đừng có nói về việc chết dễ dàng như thế.”

Phần thưởng của nhiệm vụ ẩn ‘Câu chuyện Ẩn giấu’ là hảo cảm của Asmophel sẽ tăng lên tối đa cùng với Piaro. Grid hy vọng rằng NPC danh tiếng Asmophel này sẽ không mất mạng. Nhưng vấn đề là sự sống chết của anh ta lại dựa vào Piaro chứ không phải Grid.

‘Mình run quá.’

Grid lấy một hơi thật sâu và đi vào căn nhà. Trong số những người nông dân đang hụt hơi vì lao động muộn, Piaro đang ngồi một mình ở giữa. Khoảnh khắc Piaro mở mắt và tiếp xúc với anh, Grid theo bản năng đã nhận ra ngay.

‘Anh ấy đã trở nên mạnh hơn rồi.’

Piaro vốn mạnh ngay từ lúc đầu. Tuy nhiên, Grid đã đấu với Piaro và tự tin chiến thắng. Kỹ năng dùng kiếm của họ có thể khác biệt, nhưng Grid tin mình có thể đánh bại Piaro nếu anh triệu hồi Noe và Randy.

Nhưng anh nhầm. Điểm thấu hiểu cao của Grid cảnh báo rằng Piaro là một con quái vật không thể dự đoán được. Anh ấy hoàn toàn khác so với 5 năm trước.

‘Hơn cả hiện diện của Hell Gao...’

Chắc là anh ấy không đạt được địa vị thánh kiếm trong lúc Grid đi vắng đâu nhỉ?

Thịch! Thịch! Thịch!

Trái tim Grid bắt đầu đập một cách hoang dại. Anh tưởng tượng Piaro trở thành một thánh kiếm và niềm phấn khích của anh nâng lên.

“Cậu đã trở nên mạnh hơn rồi đấy Công tước Grid.”

Piaro đứng dậy và đối mặt Grid. Đôi mắt anh nhìn sâu vào Grid.

‘Mình muốn đánh một trận quá.’

Grid muốn kiểm tra các kỹ năng của mình lúc chống lại Piaro hiện tại. Grid đang ngập trong tinh thần chiến đấu tột cùng. Nhưng giờ không phải là lúc. Ưu tiên nhiệm vụ trước đã.

“Cậu đã giết Asmophel rồi phải không?”

Mắt Piaro chất đầy cảm xúc sâu thẳm. Đó là cái nhìn thoáng qua về mối thù hận của anh với Asmophel.

Grid trả lời.

“Tôi không giết anh ta.”

“Cậu không giết?” Cậu ta không yếu tới mức đó đâu đúng không? “Chuyện này nghĩa là sao?"

Piaro làm một biểu cảm khó hiểu và Grid chỉ tay về phía cửa vào.

“Tôi đã mang anh ta tới để gặp anh.”

“Gì cơ?”

Tên thủ phạm của tất cả mọi chuyện! Nếu gã đó tới đây, Piaro sẽ phanh thây và mài xương hắn ra! Piaro lao ra khỏi phòng ngay lập tức. Mặt anh trông như một con quỷ đáng sợ khi anh thấy kẻ thù của mình. Damian cùng toàn bộ các thành viên Vượt hạng vũ trang, ngoại trừ Grid, đều bị áp lực của anh chế ngự.

“Asmophel!”

“...Piaro.”

Một con phố chìm trong bóng tối. Hai người bạn vẫn chưa hề tái ngộ trong 3 năm, khoảng cách giữa họ đang nhanh chóng rút ngắn lại.

Kwack!

Bàn tay Piaro nắm lấy cổ Asmophel, làm khuôn mặt tái nhợt của Asmophel nhăn lại. Nhưng không phải là vì nỗi đau thể xác. Mà là vì toàn bộ cảm xúc của anh vỡ òa khi anh nhìn thấy Piaro và anh đã muốn khóc. Piaro - đã rút ra thanh kiếm của mình - ngưng lại khi thấy gương mặt của Asmophel.

“Ngươi..! Sao một kẻ đáng hổ thẹn như ngươi lại rơi nước mắt hả?”

“Tôi...xin lỗi...”

Mặc dù cổ bị hạn chế, Asmophel đã nói thành công những lời mà anh gào thét rất nhiều lần trong những năm qua. Ngay lúc ấy, trái tim Piaro đập mạnh. Anh cảm nhận được điều gì đó. Có lẽ sự tàn bạo gây ra bởi Asmophel ngược lại với ý chí của anh ta.

Nhưng mà, ngay bây giờ nó không phải là một vấn đề quan trọng. Bất kể câu chuyện ẩn giấu ra sao thì cũng không thể hợp lý hóa tội lỗi của Asmophel được.

“Ngươi!”

Piaro gạt bỏ sự tò mò và siết sặt bàn tay quanh cổ Asmophel. Asmophel không hề phản kháng chút nào. Anh chỉ lặp lại những lời xin lỗi của mình trong lúc nghẹt thở. Anh từ lâu đã quyết tâm chuộc tội bằng cái chết của mình.

‘Giết tôi đi. Cứ tàn nhẫn xé xác tôi ra, thiêu cháy cơ thể tôi và thả linh hồn bẩn thỉu của tôi xuống địa ngục đi. Miễn là mối hận thù của anh được giải quyết thì điều đó không quan trọng.’

Piaro đọc được tấm lòng của Asmophel qua đôi mắt anh ta. Anh đã làm bạn với Asmophel trong 25 năm. Nghĩa là Piaro có thể đọc được suy nghĩ của anh ta qua đôi mắt. Đó là lý do vì sao cảm giác bị phản bội vẫn còn lưu lại.

“Tên khốn xấu xa!”

Thanh kiếm bay về phía cổ Asmophel. Grid thấy điều này và ngoảnh mặt đi.

‘Mình không thu nạp được Asmophel mất rồi.’

Asmophel sẽ chết như vậy. Thật không may, đây không phải một tình huống mà anh có thể can thiệp. Grid xét đoán chuyện này và chuẩn bị rút lui.

“Chó chết!” Piaro chửi rủa. Grid quay đầu lại thì thấy thanh kiếm đã dừng lại bên dưới hàm của Asmophel. “Khốn nạn thật!”

Piaro ném Asmophel đi. Rồi anh ấy ngồi xuống. Người bạn cao quý của anh, Asmophel. Một người đàn ông, một người bạn vĩ đại cho tới ngày phản bội. Piaro là người biết anh ta rõ hơn ai hết.

“Kể ta nghe câu chuyện của ngươi đi.”

Anh sẽ không tha thứ cho Asmophel. Anh đã tò mò từ lâu rồi. Sao mối quan hệ của họ lại kết thúc theo cách thảm khốc như vậy, Piaro muốn biết lý do ấy.

“...”

Asmophel không nói gì cả. Anh ta biết chẳng có cái cớ gì cho những điều anh ta đã làm. Piaro thô bạo túm lấy cổ anh ta. “Nói gì đi chứ!”

Anh đã mất tất cả. Trớ trêu thay, người bạn cuối cùng còn sống lại là kẻ thù này. Anh tiếc nuối cho gia đình và những đồng sự đã chết của mình, nhưng anh muốn được nghe câu chuyện. Asmophel đọc được cảm giác của Piaro và đau đớn lên tiếng. Anh ta nói sự thật mà anh ta đã chôn vùi trong tim trong khoảng thời gian lâu nhất có thể.

“...”

Vẻ mặt muốn giết người của Piaro trở nên đau buồn khi nghe câu chuyện. Nạn nhân lớn nhất trong câu chuyện này là Asmophel. Asmophel không cố gắng biện minh cho chính mình. Anh ta mô tả bản thân là kẻ yếu đuối và rác rưởi tệ nhất. Nhưng đó không phải là một vị trí được người nghe chấp nhận chút nào.

“...”

Asmophel cố gắng nói bình tĩnh nhất có thể. Anh ta liên tục liệt kê lý do vì sao anh ta nên chết. Anh ta cứ nhấn mạnh tội lỗi của mình. Tuy vậy, sự thù hằn trong Piaro về phía Asmophel lại giảm bớt đi.

“Khốn nạn!”

Anh đấm mạnh xuống đất sau khi đánh mất mục tiêu của cơn giận. Dòng lệ chảy xuống từ đôi mắt Piaro. Anh bối rối sau khi biết toàn bộ sự thật. Piaro không thể giết Asmophel. Nhưng để xoa dịu những linh hồn của gia đình Piaro và các đồng sự thì giết Asmophel là điều đúng đắn.

Khi anh đang tự hỏi phải làm gì, Grid đã tiến đến gần. “Tôi biết là thật khó để tha thứ. Tuy nhiên, giờ anh đã biết được sự thật rồi, vậy thì giết anh ta chẳng phải là một điều ngu ngốc hay sao?”

“...”

“Vẫn còn một mục tiêu báo thù tách biệt phải không?”

Hoàng phi Marie. Người đàn bà đã lấy đi hạnh phúc của vô số người vì lòng tham của bà ta.

“Giết mụ ta đi.”

Grid nói thẳng. Và một cơn đau đầu ập tới Lauel.

‘Không thể diễn đạt nó theo cách dễ chịu hơn sao anh?’

‘Trở thành người của tôi. Dùng những khả năng của anh để tăng sức mạnh cho tôi và trở thành một vũ khí chống lại hoàng phi. Tôi sẽ là thanh kiếm của anh và hạ gục kẻ thù thực sự của anh’ v.v các kiểu.

Những câu này hay thế còn gì? Khi mà Lauel vẫn đang tràn đầy hối tiếc, Piaro đã tha thứ cho Asmophel rồi.

“Tôi không còn có thể oán giận anh sau khi phát hiện ra rằng anh bị lợi dụng trong những mưu đồ xấu xa của Marie.”

Asmophel ứa nước mắt. Anh ta chỉ có thể lặp lại lời xin lỗi của mình. Đó là cái kết mà Grid muốn. Anh mỉm cười khi nhìn hai người họ.

[Nhiệm vụ ẩn ‘Câu chuyện Ẩn giấu’ đã hoàn thành.]

[Mối quan hệ giữa Piaro và Asmophel đã được cải thiện .]

[Hảo cảm với hai người đã tăng tới tối đa.]

[Nếu bạn tuyển mộ Piaro, hiệu quả của các doanh trại sẽ tăng 20% và cơ hội có một vụ mùa bội thu sẽ tăng 100%. Ngoài ra, bạn có thể tạo một ‘sư đoàn hiệp sĩ’.]

[Nếu bạn tuyển mộ Asmophel, hiệu quả của các viện nguyên cứu kỹ thuật sẽ tăng 20%. Ngoài ra, bạn có thể tạo một ‘sư đoàn hiệp sĩ’.]

[Sư đoàn Hiệp sĩ]

Bạn có thể có một nhóm các hiệp sĩ

Hiệu ứng bổ trợ sẽ phụ thuộc vào người được chỉ định làm đội trưởng.

[Hiệu quả của các Doanh trại]

Ảnh hưởng đến tốc độ huấn luyện của các binh sĩ.

Các binh sĩ sẽ có được các chiến thuật mới khi cấp độ và khả năng của họ tăng, và số lượng vũ khí có thể sử dụng cũng sẽ tăng theo.

Hiệu quả của Viện Nguyên cứu Kỹ thuật

Ảnh hưởng đến tốc độ nhận điểm kinh nghiệm kỹ năng của binh sĩ và người dân.

Cấp độ kỹ năng càng cao, sự đa dạng của các kỹ năng có sẵn cho binh sĩ càng nhiều và cũng làm tăng uy lực của kỹ năng.

Phần thưởng của nhiệm vụ ẩn còn hơn cả những gì Grid tưởng tượng.

‘Thật đáng kinh ngạc.’

Nó là một thành công lớn. Đây là một mức giá cắt cổ không thể dễ dàng nói ra được. Grid cảm thấy như anh đang làm chủ cả thế giới. Anh nắm chặt hai bàn tay khi cảm thấy một cơn rùng mình.

‘Sau đấy thì...’

Giờ anh lại có một câu hỏi.

‘Cơ hội có một vụ mùa bội thu sẽ tăng 100% là cái khỉ gì đây?’

Cái đó thì liên quan quái gì tới một thánh kiếm chứ? Grid thấy khó hiểu trước khi anh chợt nhớ lại cửa sổ thông báo đã xuất hiện khi anh còn đang ở Titan.

‘Có lẽ nào...’ Không. Không thể thế được. ‘Không thể là như vậy được.’

Anh cố gắng gạt bỏ đi cái suy nghĩ mang điềm gở của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!