Chương 265
Một lớp trần nhà bằng vàng cùng những bức tường bên ngoài màu trắng. 3 tòa nhà lớn với đầy hoa văn như các cung điện tọa lạc trên những ngọn đồi ở Rolling. Chúng hòa hợp với khu rừng và phong cảnh. Có một thác nước nhỏ phía sau mỗi tòa nhà. Một bức tượng bằng vàng của Rebecca được đặt ở giữa.
Đó là trung tâm của Giáo hội Rebecca, tôn giáo quan trọng nhất trên lục địa. Đây chính là Tòa Thánh.
“Isabel-chan!”
Damian đã trở về Tòa Thánh và tìm kiếm Isabel. Việc này là để kiểm tra tình trạng của cô ấy.
“...”
Sức khỏe của Isabel vẫn chưa cải thiện. Không, nó còn tệ hơn. Cô ấy dường như đã mất hoàn toàn thính giác và thị giác. Không có phản ứng nào khi anh gọi từ ngay bên cạnh cô.
“Khụ! Khụ!”
Cô ấy ho ra máu. Mái tóc bạch kim vụn nát bị kéo ra chỉ từ một cú chạm nhẹ, và làn da bị kéo chặt trên hộp sọ của cô. Isabel ngồi trên một chiếc giường tồi tàn như một con búp bê vô hồn vậy.
Đôi mắt Damian tan nát trước cảnh tượng đó.
“Khốn nạn... Sao cái phòng này lúc nào cũng lạnh thế?”
“Anh đã tới rồi.”
Một vị tư tế với vẻ ngoài mờ nhạt tiến đến gần. Cặp mắt vô cảm của anh ta toát ra một cảm giác đáng ngại, nhưng không như vẻ ngoài của anh ta, người này có thể tin tưởng được.
Đó là Cassus. Anh ta đã chăm sóc Isabel khi Damian không có mặt ở đây.
“Nhiệm vụ phá hủy Giáo hội Yatan tìm thấy ở phía tây của đế chế... Tôi nghĩ anh sẽ kết thúc nó trong 40 ngày và quay về cơ.”
Muộn hơn 1 tuần so với dự kiến. Đặc vụ của Nữ thần, Damian. Có lẽ các kỹ năng của anh không đáp ứng kỳ vọng của mọi người chăng?
Damian giải thích cho sự lo toan của Cassus. “Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình hơn một tháng trước rồi. Tôi đã kéo dài việc ở lại của mình trong Vương quốc Bất diệt.”
Hơn một tháng trước ư? Anh ta dành ra chỉ vài ngày để phá hủy một trong các đền thờ của Giáo hội Yatan thôi sao? Cassus thấy hồi hộp.
“Nhưng tại sao lại là Vương quốc Bất diệt...?”
“Tôi đã gặp Grid.”
“Grid!”
Người duy nhất có khả năng phong ấn Thần thương Lifael. Trong quá khứ, anh ta đã cứu Giáo hội Rebecca bằng cách hạ sát Giáo hoàng biến chất Drevigo.
“Giờ anh ấy đang tới đây.” Như anh đã làm lúc xưa, anh sẽ cứu Isabel. Cô ấy sẽ lấy lại được nụ cười đẹp đẽ của mình. “Tôi sẽ bắt đầu đua tranh với Pascal trong khoảng thời gian đó.”
Còn lại 42 ngày trước cuộc bầu cử giáo hoàng. Damian nghĩ vậy là đủ. Nhờ hiệu ứng lớp nghề từ Đặc vụ của Nữ thần, nhiều thành viên của giáo hội đã tin tưởng và đi theo anh.
‘Mình sẽ đặt nền móng cuộc vận động vào họ, đánh bại Pascal, và trở thành giáo hoàng.’
Pascal tới từ Giáo hội Judar là ứng viên hạng nhất. Ông ta đanh thép và có kinh nghiệm về mặt chính trị. Ông ta cũng có vinh dự là hậu duệ trực hệ của Giáo hoàng Đệ Ngũ Franz. Cha ông ta thậm chí còn là một bá tước của Đế chế Saharan.
‘Nhưng ông ta đã suy đồi rồi.’ Ông ta muốn dùng Giáo hội Rebecca để củng cố thế lực của gia đình mình. ‘Nếu ông ta mà trở thành giáo hoàng thì Giáo hội Rebecca sẽ bước xuống con đường còn tồi tệ hơn cả hồi Drevigo nắm quyền.’
Nhiều thành viên của giáo hội vốn đã biết sự thật này. Những thành viên đó sẽ chọn Damian vì tương lai của giáo hội.
Một Damian ngây thơ đã tin vào một điều như thế.
***
Buổi tập hợp của các bô lão.
Họ là cơ quan hoạt động thay mặt cho vị trí giáo hoàng đang bỏ trống. Nhóm này bao gồm 23 bô lão có thứ hạng cao nhất.
Họ triệu tập Damian và hạ lệnh. “Có báo cáo là các tín đồ Yatan đang hoạt động trong Vương quốc Gauss. Đặc vụ của Nữ thần, Damian. Lập tức tới Vương quốc Gauss, sau đó tìm và phá hủy Đền thờ Yatan đi.”
“Còn 42 ngày nữa là tới cuộc bầu cử giáo hoàng. Tôi là một ứng viên giáo hoàng. Các ông muốn tôi đi trong giai đoạn quan trọng này của cuộc vận động bầu cử sao?”
Damian 30 tuổi. Anh đã sống cuộc đời mình theo cách của riêng anh nên anh thiếu kinh nghiệm xã hội. Anh không quen với những tập tục bất hợp lý như vậy.
Các bô lão cười vào cái tôi thơ ngây của Damian. “Cậu không thể thực thi các nghĩa vụ của mình vì cuộc bầu cử ư? Cậu đang thú nhận sự bất tài của chính mình đấy.”
“Đây là một nhiệm vụ cậu nên làm như là một đứa trẻ vâng lời... Chậc, thảm hại làm sao.”
“Cậu không nên gây rắc rối với công việc của cậu chỉ vì cậu đăng ký làm một ứng viên giáo hoàng. Sao cậu lại không từ bỏ cái ghế ứng viên của mình đi?”
“Hoặc Isabel sẽ làm công việc đó.”
Bị thờ ơ, đá đểu, khiêu khích và bị nhìn với thái độ khinh thường. Các bô lão tập hợp ở đây thù địch với Damian đã là chuyện rõ như ban ngày.
‘Họ hoàn toàn về phe Pascal rồi. Nhưng thế này vẫn là hơi quá.’
Damian thật lòng bị sốc. Anh e sợ vì họ phản đối thẳng thắng đến vậy.
‘Mình đã suy nghĩ quá ung dung.’
Damian đang làm nhiệm vụ của Isabel để cứu cô ấy. Còn về các bô lão, họ tập hợp là đang cố loại bỏ Isabel. Họ muốn Isabel chết để họ có thể tìm một chủ nhân mới cho Thần thương Lifael.
‘Trong trường hợp này...’
Anh cần bỏ mặc cuộc vận động tuyển cử vì nhiệm vụ của Isabel sao? Nếu Isabel thực hiện điều này thì cô ấy sẽ chết. Anh không thể cho phép điều đó.
Damian muốn trở thành một giáo hoàng vì Ngọc nữ của Rebecca. Anh không thể vứt Isabel đi chỉ vì cuộc bầu cử được.
“...Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ lập tức tới Vương quốc Gauss.”
Anh đã tuyệt vọng. Nhiệm vụ này bao gồm cả tìm kiếm đền thờ. Không thể tin chắc rằng anh có thể tìm thấy Giáo hội Yatan trước ngày bầu cử giáo hoàng.
‘Từ đầu thì có khi cái đền thờ này thậm chí còn chẳng tồn tại.’
Nó rõ ràng là một cái bẫy. Nhưng anh không có sự lựa chọn. Không thể nào chống đối mệnh lệnh nếu anh muốn bảo vệ Isabel.
‘Isabel cần phải sống sót tới lúc Grid đến và phong ấn Thần thương Lifael.’
4 ngày. Từ Reidan tới Tòa Thánh, chạy không nghỉ thì tốn chừng đó thời gian. Grid hôm qua đã gửi một tin thì thầm là anh ta đã rời Reidan, nên Isabel cần phải cố sống sót thêm 3 ngày nữa.
‘Làm ơn đó.’
Lẹp xẹp.
Damian rời khỏi phòng tập hợp với những bước chân không có sức lực. Nội tâm anh đang cầu xin.
‘Làm ơn hãy cứu Isabel-chan, Grid.’
Cái lúc anh trở về, sức khỏe của Isabel sẽ phục hồi. Anh sẽ có khả năng được thấy nụ cười của cô.
Kéééét.
Cánh cửa khổng lồ của căn phòng tự mở ra. Có vẻ như nó đang hối thúc Damian ra khỏi đó. Khoảnh khắc Damian sắp đi ra ngoài cửa.
“Đừng đi.”
“...!”
Một giọng nói anh muốn nghe đã phát ra từ bên ngoài cửa. Ánh mắt Damian hướng lên trên khi đang cúi gằm xuống sàn nhà.
“Isabel-chan...”
Cô ấy cầm Thần thương Lifael trong tay và chặn cửa. Cô đang tự mình đứng thẳng lên. Đôi mắt cô cũng sáng rõ nữa.
Đây là quyền năng của Bạch Biến. Quyền năng thần thánh siêu việt đã phục hồi cơ thể vụn vỡ của cô.
Dĩ nhiên đây chỉ là tạm thời. Giờ cây thương đang ở trong tay cô, Isabel sẽ hứng chịu đau đớn hơn trước. Không, cô ấy sẽ chết.
“Tại sao...? Tại sao vậy chứ? Tại sao em lại ở đây?”
3 ngày. Cô ấy có thể sống nếu chờ đợi được 3 ngày.
“Vậy thì tại sao chứ...?”
Khi Damian đang vỡ mộng và tuyệt vọng, Isabel đã mỉm cười.
“Một lần nữa cảm ơn anh, Damian.” Cô lơ mơ nghe được tiếng anh khóc. Cô biết rằng anh đã vì họ mà vật lộn một mình. “Anh phải trở thành giáo hoàng nhé.”
Điều đó phải xảy ra. Nếu Pascal trở thành giáo hoàng, sẽ có thêm nhiều đứa trẻ khốn khổ như cô.
“Anh không hiểu chuyện này sao? Damian, anh không thể bỏ lỡ cơ hội trở thành giáo hoàng chỉ vì em được.”
“...”
Damian hiểu rõ chuyện này. Nếu anh không muốn một Isabel thứ hai hay thứ ba được sinh ra, thì anh phải trở thành giáo hoàng. Giờ là lúc để Isabel hy sinh bản thân cô ấy.
‘Nhưng anh không muốn em phải chết.’
Damian bối rối.
Isabel vuốt mái tóc anh trong khi anh ngập ngừng.
“Em sẽ tới Vương quốc Gauss. Trong lúc này, anh nên trở thành giáo hoàng nhé. Xin hãy thành công vì Rin, vì Luna, và cả vì người kế nhiệm em nữa. Hãy chắc chắn bảo vệ được những đứa trẻ đó.”
Cô vuốt mái tóc anh. Đó là một bàn tay xương xẩu. Nhưng nó lại ấm áp. Những giọt lệ tụ lại trên mắt Damian khi anh cảm nhận bàn tay Isabel.
Rồi một người đàn ông cười nhạo anh. “Ai đó muốn trở thành giáo hoàng mà lại đang rơi lệ trước kẻ khác à?”
Đó là Pascal. Ông ta chạm vào bộ ria mỏng dính và chế giễu Damian.
“Cậu thực sự không có phẩm giá của một giáo hoàng. Đó sẽ là một nỗi ô nhục cho giáo hội nếu tên khóc nhè này trở thành giáo hoàng đấy. Có đúng vậy không hả các bô lão?”
“Đúng đó.”
“Damian là một thứ cỏn con thôi.”
“Giáo hoàng phải là Pascal.”
23 bô lão phụ họa theo để ủng hộ Pascal. Họ chế nhạo Damian. Rồi Isabel lườm họ.
“Dám chê bai Đặc vụ của Nữ thần, có khác gì báng bổ không hả?”
“Thái độ tệ quá đấy. Isabel, Giáo hội Yatan mới là kẻ thù của cô chứ không phải bọn ta.”
Pascal tiếp cận Isabel đang cầm Thần thương Lifael.
“Biết điều đi. Cô đã quên vị trí của mình rồi. Cô là Ngọc nữ của Rebecca chỉ vì có thể cầm được tạo tác thần thánh của giáo hội chúng ta thôi. Cô chỉ là một công cụ. một vũ khí chiến tranh để chiến đấu cho nữ thần và cho giáo hội chúng ta.”
Cặp mắt Pascal lạnh như băng khi ông ta đối diện Isabel. Nó chẳng có vẻ gì giống với cặp mắt của một con người.
“Giống như cây thương này, cô chỉ là một vũ khí tàn sát. Đừng nghĩ và đừng nói gì hết. Hiểu chưa?”
“Câm mồm đi!”
Damian hét toáng lên. Anh muốn đập Pascal ngay và luôn. Nhưng nếu anh làm thế, anh sẽ lập tức bị sút khỏi giáo hội. Điều đó sẽ phá hỏng tất cả.
Damian bóp chặt hai bàn tay Pascal nhìn anh.
“Ngọc nữ của Rebecca, những thứ mà cậu yêu quý rất nhiều đang bị bắt nạt ngay trước mắt cậu đấy, Thế mà cậu lại nuốt ngược cơn giận sao? Cậu chỉ là một tên thỏ đế biết mỗi gáy thôi.”
“Dẹp cái lời khiêu khích rẻ tiền đó qua một bên đi.”
“...!”
Damian, Isabel và cả Pascal. Mắt của tất cả mọi người có mặt ở đó đều căng tròn ra.
“Ông đang có rất nhiều niềm vui sau khi nắm được luận điểm vũ khí đấy nhỉ. Thế quấy rối người khác vui lắm hả?”
Cao 180 centimét với một cơ thể rắn rỏi. Mái tóc đen cùng đôi mắt sắc sảo. Đôi mắt và giọng nói ấy chứa đầy sự tự tin.
Hậu duệ Pagma, Grid. Anh đang bước tới từ đầu kia của sảnh đường.
“Nhiều người đang bắt nạt một người sao? Hả?”
“S-Sao cậu lại ở đây?”
Pascal và các bô lão bị sự xuất hiện của một người không ngờ làm cho nhiễu loạn. Còn Isabel thì choáng váng.
“Grid!”
Damian cười ngoác cả mồm. Grid xuất hiện ở một thời điểm rất tinh tế và anh vỗ vai Damian.
“Anh đã chịu đựng rất giỏi đấy.”
Grid tới Tòa Thánh nhanh hơn nhiều so với dự đoán nhờ vào con phi long của Huroi. Anh tuyên bố trước mặt Pascal và các bô lão đang cau mày.
“Từ giờ trở đi, ta sẽ chống lưng cho Damian.”
“...Chống lưng?”
Pascal không thể hiểu những lời của Grid sao cho đúng. Huroi phiên dịch nó ra cho ông ta. “Trong khoảng thời gian này, Ta - Công tước Grid của Vương quốc Bất diệt - là người bảo vệ của Damian, Đặc vụ của Nữ thần.”
Giọng nói của Diễn thuyết gia Huroi đầy sự lôi cuốn. Nó xuyên qua tòa nhà rộng thênh thang và khiến Pascal cùng các bô lão thấy nhức đầu.
Grid tuyên bố, “Đừng có làm phiền anh ta. Bằng không các người sẽ bị ta mắng đấy.”
“Nếu các ngươi đùa giỡn với ứng viên giáo hoàng Damian lần nữa, các ngươi sẽ bị trừng phạt theo một cách phù hợp.”
“Có phàn nàn gì không? Có thì nôn ra xem nào, cái đống điểm kinh nghiệm này. Ta ở một địa vị khác với Damian, nên ta có thể đối phó với các ngươi như ta muốn.”
“...”
Cố gắng để hiểu mấy lời vừa xong đúng là khó thật đấy. Đến cả Huroi mà cũng chẳng mở mồm nổi khi sự tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng.