Chương 266
‘Đáng ngại thật đấy.’
Grid. Anh ta là một người rất đặc biệt đối với Giáo hội Rebecca. Vị anh hùng đã cứu giáo hội bằng cách trừng phạt Giáo hoàng biến chất Drevigo.
Hầu hết các thành viên đều ngợi ca chiến công của Grid. Nếu anh ta mà tuyên bố là người bảo vệ cho Damian, một làn sóng lớn sẽ xảy ra là điều không thể tránh khỏi. Vô số thành viên có khả năng sẽ ủng hộ Damian.
‘Tên Damian đó, hắn đang chuẩn bị cho sự mất mát của mình.’
Đó là một động thái chết người. Các bô lão không bao giờ tưởng tượng rằng một kẻ ngu ngốc như thế sẽ đi kêu gọi sự giúp đỡ từ nhân vật có thế lực lớn như Grid.
‘Khủng hoảng rồi các ông ơi.’
Cuộc bầu cử không phải là phương pháp duy nhất mà Grid có thể giúp Damian. Bằng cách phong ấn Thần thương Lifael thì loại bỏ điểm yếu của Damian là chuyện hoàn toàn có thể.
‘Ah, tình thế bây giờ khó xử rồi đây.’
Không giống các bô lão, mặt Pascal lại rất thoải mái. Ông ta đã có kinh nghiệm với Grid, và có thể biến khủng hoảng này thành một cơ hội.
‘Grid không phải là một anh hùng.’
Lý do Grid đánh bại Drevigo. Không phải là vì Giáo hội Rebecca, mà là vì chính bản thân Grid. Pascal đã biết được sự thật.
‘Cậu ta nói cậu ta đã giết Drevigo vì cậu ta cần ban phước lành cho một khoáng chất kỳ quặc tên là pavranium.’
Grid ích kỷ và bạo lực. Vào thời điểm mà pavranium nhận được phước lành của Thần Judar, Pascal đã tăm tia được bản chất của Grid.
‘Một kẻ càng ích kỷ thì càng dễ xử lý.’
Tại sao Grid lại tự xưng là người bảo vệ cho Damian? Đó là vì trong việc ấy có cái gì đấy tốt đẹp cho cậu ta.
Ssik.
Pascal mỉm cười rộng hoác.
‘Grid, Damian cho cậu cái gì, ta có thể cho nhiều hơn thế.’
Của cải, quyền lực, và mỹ nhân. Ông ta sẽ cung cấp cho Grid mọi thứ cậu ta muốn.
‘Nên là hãy rời bỏ Damian và tới bên ta nào.’
Nếu ông ta có thể kéo Grid về phía mình, ông ta có thể gỡ phong ấn cả 3 tạo tác thần thánh cũng như thắng cuộc bầu cử. Nó là một cơ hội cực lớn để trở thành giáo hoàng với các Ngọc nữ của Rebecca mạnh nhất. Pascal có suy nghĩ này và phá vỡ bầu không khí im lặng đến khó chịu. “Nào nào! Ai đây chứ? Vị cứu tinh của Giáo hội Rebecca!! Người hùng trong các người hùng! Nếu không phải Grid thì còn ai vào đây nữa!”
Pascal kêu lên trong khi cười rạng rỡ nhất có thể. Ông ta ca ngợi Grid với những lời cường điệu và bắt tay với anh.
“Ta rất mừng được gặp lại cậu đấy.”
Grid lúng túng.
‘Lão già này, ông ta cười được thay vì cảm thấy tức giận sau lời khiêu khích trắng trợn của mình sao?’
Đó là một phản ứng bất ngờ.
‘Ông ta hồi xưa cũng như thế này.’
Grid đã lấy đi bộ đồ Thánh Quang mà Pascal muốn. Nhưng thay vì thù địch với Grid thì Pascal lại chào đón anh.
Ông ta cảm ơn Grid vì đã trừng phạt Drevigo, tổ chức một buổi yến tiệc và ban phước lành của Thần Judar mà không cần bất cứ điều kiện gì. Ông ta là một người cần phải để ý. Pascal không phải một kẻ thích tạo ra những kẻ thù mạnh cho mình.
‘Mình phải kích đểu ông ta thêm nữa.’
Grid nghĩ vậy và trả lời cái bắt tay.
“Cũng rất vui khi được gặp ông.”
Tinh thần của Pascal dâng lên bởi phản hồi từ Grid.
‘Nó là như thế này này. Mình không biết về các bô lão khác, nhưng ông ta không nên thô lỗ với mình.’
Grid cũng nên nhận thức rõ về chuyện này. Việc Pascal sẽ là kẻ có ích hơn Damian. Pascal tràn đầy tự tin và nhanh chóng dẫn dắt tình huống.
“Cậu là một công tước của Vương quốc Bất diệt đúng không? Cậu thực sự là một người anh hùng đấy. Những khả năng xuất sắc của cậu đã được công nhận rồi. Giờ hãy đổi địa điểm nào. Ta sẽ chuẩn bị một bữa tiệc mừng đoàn tụ, vì vậy hãy nói chuyện với nhau sau một thời gian dài nhé.”
Damian tái mặt khi theo dõi tình hình.
‘Grid và Pascal biết nhau ư?’
Nghiêm trọng rồi. Pascal cực giàu. Grid có thể bị đồng tiền cám dỗ. Khi Damian còn đang lo lắng thì Pascal đã chốt nốt phát cuối.
“Nào Ngài Grid, hôm nay ta sẽ chuẩn bị rất nhiều quà cho ngài.”
“Hờ, quà à. Ta rất mong chờ đấy.”
Grid bắt đầu thể hiện sự quan tâm. Damian thì thất vọng trong khi Pascal nở một nụ cười thâm hiểm. Vào thời điểm đó.
“Nhưng Pascal này, ta là một công tước đấy, phải chứ?”
Kwack!
Grid dùng nhiều sức hơn để nắm chặt bàn tay mà anh đang bắt. Khuôn mặt Pascal nhanh chóng vặn vẹo.
‘Cái gì thế này...?’
Nó là một cái nắm tay đáng kinh ngạc. Pascal bắt đầu cảm thấy đau ở bàn tay. Ông ta vật lộn nhưng Grid không hề thả ra.
“Ông chưa phải là giáo hoàng đâu. Một ứng viên giáo hoàng lại đang đề nghị bắt tay thay vì lễ phép chào ta à? Ông có vẻ như đang lấy ta ra làm trò cười đấy, Pascal. Cái câu ông ca ngợi ta là anh hùng chỉ là nói dối thôi hả?”
‘Ngươi chỉ là công tước của một vương quốc nhỏ thôi!’
Pascal là một quý tộc của Đế chế Saharan. Ngoài đế chế ra, ông ta coi toàn bộ các quốc gia khác đều nhỏ bé, và nghĩ họ là một lũ mọi rợ. Ông ta là một kẻ yêu nước cuồng tín, tin rằng chỉ đế chế mới được nhận phước lành của Nữ thần Rebecca. Đối với Pascal, chẳng có điều gì nhục nhã hơn việc bị đối xử như thế này bởi một quý tộc của một vương quốc bé như con kiến.
“Tình huống bạo lực này là sao? Hơư?”
Pascal hét lên, rồi trở nên kinh sợ ngay khi chạm ánh mắt Grid.
‘Ngươi...!’
Ông ta không thể đọc được cảm xúc hay đo được sự sâu thẳm trong mắt Grid. Ông ta không biết mục đích trong đó là gì, nhưng Grid lại có một cặp mắt sâu sắc đến vậy. Đôi mắt anh đang thể hiện rõ một ý định rõ ràng. Khiêu khích. ‘Gáy lên đi Pascal. Ta sẽ hủy diệt ngươi.’ Đôi mắt Grid rõ ràng là đang nói điều đó.
‘Một con quái thú!’
Khi Pascal đang cảm thấy kích động thì ai đó từ trên trần rơi xuống. Một hiệp sĩ mặc giáp đỏ. Tên hắn là Kamiyan. Hiệp sĩ số 30 của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn, hoàng đế đã ban tặng hắn cho Pascal với hy vọng Pascal sẽ trở thành giáo hoàng.
“Bỏ ra.”
Kamiyan cảnh báo với thanh kiếm đang kề vào cổ Grid. Grid khịt mũi.
“Nếu ta không muốn thì làm sao?”
“Ta sẽ chặt tay ngươi xuống.”
Kamiyan tỏ ra không ngần ngại. Thanh kiếm của hắn lao về phía bàn tay đang giữ tay của Pascal.
Pascal thốt lên, “Dừng lại!”
Thanh kiếm của Kamiyan ngừng lại ngay trên cổ tay Grid. Đôi mắt Grid nheo lại khi anh sắp rút Phế phẩm ra khỏi kho đồ.
‘Tệ quá đi.’
Pascal suýt soát thoát được bàn tay của Grid.
“Ngài Grid này, tôi sẽ nhắm mắt trước sự thô lỗ của ngài ngày hôm nay.”
“Ông không cần phải thế đâu? Ta nói rồi đấy. Nếu ông có phàn nàn gì thì cứ mở mồm đi. Nôn ra ta xem nào.”
“...”
Sự giận dữ bùng lên trong lòng Pascal.
Ông ta là con trai của một quý tộc Saharan - người đã có được một địa vị cao sau khi gia nhập Giáo hội Rebecca. Đây là lần đầu tiên ông ta bị đối xử như thế. Pascal không thể giữ chừng mực hay thận trọng được nữa. Trong thâm tâm ông ta, ông ta muốn bảo Kamiyan lập tức chém vào cổ Grid. Nhưng ông ta đã nín nhịn. Ông ta cần sức mạnh của Grid để xóa bỏ phong ấn trên 3 tạo tác thần thánh.
“Ta hy vọng chúng ta có thể cười với nhau khi gặp lại không lâu sau. Ta sẽ luôn có một món quà cho ngài.”
Pascal rút lui với bộ mặt đỏ bừng. Kamiyan cùng các bô lão theo sau ông ta. Mặt Grid thì tràn đầy hối tiếc khi nhìn họ.
‘Sức chịu đựng của ông ta ghê gớm thật đấy.’
Grid không thể tấn công NPC tư tế thượng cấp trước. Chừng nào họ vẫn chưa bị nữ thần bỏ rơi như Drevigo, họ sẽ luôn được nữ thần bảo vệ. Nếu anh tấn công họ trước, nữ thần sẽ nguyền rủa anh.
[Lời nguyền của Nữ thần]
Chỉ số xui xẻo sẽ được tạo ra.
Chỉ số xui xẻo thuộc dạng mập mờ vì nó không phải một trạng thái bất thường. Grid không muốn bị nữ thần nguyền rủa. Đó là lý do anh cố khiêu khích Pascal, nhưng cuối cùng vẫn tạch.
‘Hầy, đừng lo lắng và cứ chờ đi vậy.’
Từ quan điểm của Pascal, Grid là một cái gai trong mắt. Ông ta về sau nhất định sẽ tấn công Grid.
Sau khi Pascal và các bô lão rời đi.
Isabel - vẫn giữ im lặng suốt từ đó tới giờ - đã tiếp cận Grid.
“Đã lâu không gặp rồi ạ.”
Đó là một giọng nói bất mãn. Dường như cô ấy có gì đó để oán trách.
‘Em ghét anh.’
Cơn đau khủng khiếp đã gây hại cho Isabel bắt nguồn từ Grid. Tình huống này xảy ra là do Grid quên phong ấn Thần thương Lifael.
“Tôi xin lỗi.” Grid xin lỗi một cách chân thành.
Isabel nghiến răng trước bộ dạng của anh. “Sao anh lại xin lỗi? Vì anh đã gỡ phong ấn của Thần thương Lifael sao? Đừng làm em cười chứ. Nhờ anh gỡ phong ấn mà em đã có thể cứu bạn bè mình. Nhờ anh mà cả giáo hội đã được cứu giúp. Nên là đừng xin lỗi.”
Cô ấy rất biết ơn.
‘Thế sao cô ấy lại tức giận vậy nhỉ?’
Nước mắt đong đầy trên đôi mắt Isabel trong khi Grid bối rối.
“Anh luôn luôn làm vậy. Sao anh lại chỉ xuất hiện mỗi khi em đang ở dưới đáy hố sâu tuyệt vọng chứ? Như một hoàng tử cưỡi bạch mã.”
Isabel đã thầm thương Grid. Những cảm xúc của cô ấy được kích thích vì cô ấy đã được cứu ngay trước lúc rơi xuống địa ngục. Nhưng Grid đã bỏ mặc cô ấy một lần rồi. Lần này cũng sẽ y như vậy thôi.
“Dù gì thì anh cũng không chấp nhận em, vậy thì tại sao anh lại hành động như vậy...?” Isabel thì thầm khi cô cúi đầu. Những lời của cô không hề đến được tai Grid. Giọng nói quá nhỏ của cô chính là vấn đề.
‘Tình trạng của cô ấy lạ thật. Quả thực là, cô ấy hẳn đã rất đau đớn.’
Grid ngắm nhìn Isabel. Mái tóc bạch kim tuyệt đẹp của cô ấy giờ đã gần với màu xám và thậm chí còn chẳng sáng bóng nữa. Đôi môi đỏ mọng ấy đã nhợt nhạt đi và cơ thể gầy gò của cô trông như một xác ướp. Còn có một vấn đề lớn hơn.
‘Ngực cô ấy giảm kích thước rồi.’
Đây là ảnh hưởng của việc giảm cân. Bộ ngực B cup ban đầu của cô ấy giờ là A cup. Đáng tiếc thật sự.
“A-Anh nhìn vào đâu đó hả? Đồ biến thái!” Isabel che ngực bằng đôi tay của mình là thét lên.
“Ở đấy có gì mà nhìn?”
“Ở đấy có gì mà nhìn á? Nói vậy là sao?”
“Tôi cần phải giải thích à?”
“Thôi được rồi mà!”
Thực sự đã rất lâu rồi kể từ lúc Isabel sung sức tới vậy. Damian nhìn cô và Grid rồi cười.
‘Isabel-chan, em đã luôn luôn nhớ nhung Grid.’
Anh hy vọng tấm lòng cô ấy sẽ được sẻ chia với Grid. Anh thật sự đang cổ vũ cho cô. Damian không phải là đối thủ của Grid.
‘Nhân vật nữ chính được nối kết với anh hùng là điều tự nhiên thôi.’
Anh chỉ là một nhân vật phụ. Anh quá bất tài, nên nhìn Ngọc nữ của Rebecca từ bên cạnh đủ khiến anh hài lòng. Huroi tới gần Damian và nói nhỏ. “Đừng có lo. Cô ấy không hợp thẩm mỹ của Lãnh chủ đâu.”
“...”
Isabel-chan xinh đẹp lại không hợp với thẩm mỹ của Grid ư? Khó chịu thật nhỉ. Damian đang làm một vẻ mặt tế nhị thì Grid thúc giục anh.
“Chúng ta còn định đứng đây bao lâu nữa? Dẫn tôi tới một nơi phù hợp đi.”
Đã đến lúc tìm hiểu cách tạo ra và phong ấn Thần thương Lifael rồi.