Chương 283
Núi vàng này cao gần 4 mét. Trong thời gian giới hạn 3 phút, các thành viên Vượt hạng vũ trang có thể thu thập được bao nhiêu đây? Kết quả của tổng số tiền họ gộp lại là...
“21 triệu vàng.”
“Huoa! Thật á?”
“Uầy, đỉnh thật đấy.”
“Grid lại làm vậy nữa rồi! Chuyện này thật tuyệt vời!”
21 triệu vàng! Khi quy đổi sang tiền Hàn Quốc, nó sẽ vào khoảng 25,5 tỷ won. Chỗ đó gần bằng một nửa tiền lương của các vận động viên thể thao hàng đầu thế giới rồi. Pon rất ấn tượng và đã hỏi Vantner.
“Vào lúc tập kích Vasco thì lợi nhuận Seuron có được là bao nhiêu?”
2 tháng trước cuộc xâm lược Reidan. Seuron - Kẻ săn đuổi Linh hồn - đã cùng các thành viên hội của mình đi qua Mê cung Vasco. Vantner đã theo dõi trực tiếp, nên anh hồi tưởng lại trí nhớ của mình.
“Tính cả giá trị của Trọng Kiếm Tàn bạo thì là vào khoảng 8 triệu vàng.”
“Một mình Grid có được gần 3 lần số đó ư?”
Nói đúng ra, lần này không phải là một mình. Nếu chỉ có một mình Grid thì anh sẽ chẳng thể nhặt được 200.000 vàng bằng tay. Đúng là anh đã đại chiến Pascal thông qua những nỗ lực, lựa chọn và các khả năng của riêng anh. Quyết định triệu hồi các hiệp sĩ của anh rất đáng ngưỡng mộ. Những thành tựu của Grid là không thể bị hạ thấp được.
“Grid, cậu là số một đó.”
“Dĩ nhiên hội chủ của chúng ta là hạng nhất rồi.”
“Chúc mừng anh trở thành một người đàn ông giàu có nhé!”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang tung hô Grid. Họ thực lòng chúc mừng anh vì tổng số tiền khổng lồ, và vui mừng như thể chỗ tiền đó là của riêng họ. Không có sự ghen tị hay đố kỵ nào hết. Sự tôn trọng và tình bạn của họ với Grid không phải thứ rẻ tiền đâu.
“Haha!”
“Khì khì.”
“...”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang đang rất phấn khích và tạo ra một bầu không khí vui vẻ. Mặt khác, Grid lại đang chìm trong yên lặng. Các thành viên nghĩ anh đã hạnh phúc đến mức không nói nên lời.
Nhưng họ hiểu lầm rồi. Trong lòng Grid đang tức giận. Anh không nói được gì vì điều này thật lố bịch.
‘Tại sao vậy chứ? Tại sao không phải là một nghìn tỷ chứ?’
Số lượng đồng vàng mà Grid đã thấy trong nhà kho vượt quá tưởng tượng cơ mà. Anh nghĩ nó ít nhất cũng phải được một nghìn tỷ won cơ. Thế mà anh chỉ nhận được có 21 triệu vàng ư?
“Thật là nực cười! Chúng ta đã khuân ra gần hết số vàng trong nhà kho trước khi nó nổ! Vô số đồng vàng đã được giữ an toàn rồi! Nhưng mà tại sao? Tại sao chỉ có mỗi 21 triệu vàng thôi thế này!!!”
“...”
Ai lại đi dùng từ ‘chỉ’ cho 21 triệu vàng chứ? Các thành viên Vượt hạng vũ trang cạn lời trước phản ứng không ngờ này.
“Lừa đảo! Toàn là lừa đảo hết!”
Lauel giải thích trước sự điên tiết của Grid.
“Vụ nổ mạnh đến mức ảnh hưởng lớn tới phần bên ngoài của tòa nhà. Vào lúc đó, rất nhiều đồng vàng đã bị mất. Chưa kể, có rất nhiều đồng vàng đã bị hư hại sau khi bị một kỹ năng đánh trúng.”
Những đồng vàng có hư hại nhẹ lúc nào cũng được coi như là đã bị phá hủy luôn. Nó dường như là phương thức an toàn nào đó do Tập đoàn S.A thiết kế ra
“Khốn nạn!” Những đồng vàng hư hại được thiết kế để bị phá hủy và nhà kho thì được thiết kế để phát nổ sao? “Lũ tạp chủủủng!”
Không thể cưỡng lại việc gào thét những tiếng chửi rủa. Sau khi mất bình tĩnh, người duy nhất có thể khiến anh bình tĩnh hoàn toàn là Lauel.
“21 triệu vàng là một số tiền lớn đó thôi? Trên thực tế, Tập đoàn S.A lúc này chắc đang ngây người ra rồi. Họ không bao giờ tưởng tượng rằng chúng ta có thể lấy được nhiều đồng vàng đến vậy chỉ trong 3 phút đâu.”
Làm sao mà họ có thể tưởng tượng là anh sẽ sử dụng kỹ năng Triệu hồi Hiệp sĩ vì những đồng vàng chứ? Họ có thể đã dự đoán Grid chỉ thu được tới 1 triệu vàng là cùng. Kết quả là Grid đã đập một gậy vào lưng Tập đoàn S.A. Grid nên là người cảm thấy được tiếp thêm sinh lực mới phải. Ấy vậy mà Grid không nhận được chút thoải mái nào từ điều này.
“Như cứt! Chó chết thật! Mấy đồng vàng ít nhất cũng có thể được nung chảy và tạo thành kim loại, thế thì tại sao lại bị hủy luôn thế này?”
‘Điều có vẻ không phải là vấn đề.’
Các thành viên Vượt hạng vũ trang bắt đầu đồng cảm với Grid. Nỗ lực chống lạm phát của Tập đoàn S.A không được đón nhận tốt đẹp cho lắm. Có hơn 2 tỷ người chơi trong Satisfy. Nếu tính cả các NPC thì hàng tỷ người đang dùng chung một loại tiền tệ. Khả năng giá trị tiền tệ giảm là cực kỳ thấp.
Grid cùng mọi người rời khỏi Tòa Thánh.
“Cậu bảo cậu đang tới Winston đúng không?”
“Haiz... Ừ.”
“Anh nghĩ vậy đấy. Cậu nên trưng cái mặt mình ra cho vợ thấy đi chứ.”
“Không phải cô ấy đang có thai à?”
“Hệ thống chăm sóc trẻ em và tạo ra một hoàng tử, tôi ghen tị quá đi. Nuôi dạy một đứa trẻ cách sẽ vui lắm.”
“Umm... Tiểu Grid. Umm...”
Grid lấy lại tự chủ khi câu chuyện về Irene và con anh xuất hiện. Anh sắp thành cha rồi thì không thể mất bình tĩnh dễ dàng vậy được. Sau một hồi cân nhắc, anh đưa cho Lauel 20 triệu vàng.
“Hãy dùng số tiền này cho quỹ phát triển Reidan. Nếu ngay từ đầu mọi người không ở đây, anh đã không thể thu thập được nhiều đến vậy rồi.”
“...!”
Lauel cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang rất ngạc nhiên. Họ chưa bao giờ mơ tưởng Grid sẽ tự nguyện đầu tư tiền vào lãnh thổ.
“Anh là một kẻ bất tài vì chẳng làm gì với tư cách lãnh chúa đó thôi? Ít nhất anh cũng có thể đưa tiền cho cậu.”
Grid từ đầu nên là người làm việc chăm chỉ nhất cho Reidan. Nhưng thực tế là gì? Grid đã không hoàn thành nghĩa vụ với tư cách là lãnh chúa của mình, và các thành viên Vượt hạng vũ trang đang phải chịu khổ cực từ đủ loại vấn đề. Grid luôn lấy làm tiếc và thấy biết ơn về sự thật này. Anh muốn giúp đỡ cho sự phát triển của địa giới.
“Nếu Reidan phát triển, lợi ích cuối cùng sẽ quay trở về với chúng ta. Điều đó là đúng mà nhỉ?"
“Lời của anh là chí phải.”
Sự phát triển của Reidan sẽ làm Vượt hạng vũ trang trở nên mạnh mẽ. Điều này sẽ là một bước đệm để xây dựng vương quốc của Grid và mang lại của cải khổng lồ cho anh. 20 triệu vàng sao mà so sánh được với lượng tiền lớn như thế. Grid vốn đã biết vậy rồi. Đó là lý do anh quyết định đầu tư vào Reidan.
“Tới lúc anh trở lại thì Reidan sẽ phát triển hơn trước. Mong chờ đi nhé.”
20 triệu vàng này là đủ để tiếp thêm sinh lực cho Reidan. Một khi mỏ mithril vàng đi vào hoạt động và thương mại giả kim được mở rộng, Reidan sẽ tiến thêm một bước gần hơn tới mục tiêu của nó.
‘Talima thứ hai!’
Talima. Một thành phố của người lùn sản xuất ra những chiến cụ tốt nhất. Nhưng nó lại nằm trong lãnh thổ của hỏa long Trauka, nên chỗ đó vượt quá tầm với của con người. Nếu ngày nào đó Reidan có thể cạnh tranh với Talima...
Não Lauel hoạt động nhanh lẹ. Cậu ghi nhớ việc sáp nhập với Ngân sắc Kỵ sĩ đoàn và lên các kế hoạch cho sự phát triển của Reidan.
***
“Đây là lần đầu tiên bọn mình đi dạo riêng với nhau.”
“Ư-Ừ.”
Sau khi tạm biệt nhóm của Lauel. Grid và Jishuka đang hướng về Winston.
Ực!
Grid không ngừng nuốt nước bọt trong chuyến đi này. Đây là một hiện tượng rất tự nhiên thôi. Anh không thể không thưởng thức khuôn mặt xinh đẹp cùng cơ thể tuyệt vời của Jishuka.
‘Grid đang nhìn mình này.’
Jishuka ý thức được cặp mắt của Grid và cố tình bước đi như một người mẫu. Cô khoe dáng đi nhẹ nhàng làm nổi bật những đường cong của cơ thể cô.
Ực!
Grid cứ nhìn chằm chằm vào cái hông đang đu đưa mà không cưỡng lại được. Tránh sao nổi đây. Cơ thể nóng bỏng của Jishuka hoàn toàn khớp với khẩu vị của Grid. Tính cách của cô ấy cũng vậy.
“Hôm nay hãy cắm trại ở đây nhé. Thứ lỗi cho em nha... Grid, em có thể dùng tay anh làm gối được không?”
“Hưhư, cơ thể Grid rắn chắc quá.”
Một người phụ nữ mang đầy tính khiêu khích vào ban đêm.
“Em sẽ nấu ăn.”
“Ôi chao, Grid. Anh nên nhìn nơi mình đang tới đi chứ? Anh nên tập trung vào việc đi săn ấy.”
“Em xấu hổ lắm.”
Một người phụ nữ dịu dàng vào ban ngày.
“Phát điên lên mất thôi.”
Sự đánh giá cao của Grid đối với Jishuka cứ tăng theo cấp số nhân. Anh đã nghiêm túc xem xét việc mua một lọ ‘Tình Dược’ từ Cửa hàng Danh tiếng, cái thứ sẽ thiết lập lại hình phạt ‘một lần mỗi tháng’. Tuy nhiên, Jishuka không có ý định cho phép điều đó.
‘Trong Satisfy thì chẳng có nghĩa lý gì cả.’
Grid đã kết hôn với Irene rồi. Cô ấy không thể là một người vợ lẽ được. Truyền đạt tấm lòng thực sự của cô ấy ngoài đời thì thích hợp hơn. Lúc này, cô chỉ hành động để kích thích Grid thôi. Nhờ điều đó mà Grid đang phải chịu đau khổ. Anh muốn nhanh chóng được gặp Irene.
***
Ngay trước khi tới Winston. Grid đã hứa 6 giờ sau sẽ gặp Jishuka và đăng xuất. Đó là vì anh nhận được một cuộc gọi từ Sehee ở bên ngoài cỗ máy.
“Sao em lại gọi đấy?”
Grid ra khỏi cỗ máy và hỏi thẳng Sehee.
“Có một vị khách.”
“Khách á?”
Anh thấy lúc này là 11 giờ sáng. Một buổi sáng ngày Chủ nhật. Vị khách nào lại tới vào cái thời điểm các gia đình nên quây quần bên nhau nhỉ? Grid nghiêng đầu thắc mắc. À không, Youngwoo mới đúng. Anh ra ngoài phòng khách. Rồi anh hoảng hồn.
“Y-Yura?”
Yura đang ngồi trên ghế sofa và mỉm cười trong khi nói chuyện với bố mẹ anh. Cô ta trông đặc biệt xinh đẹp. Sự quyến rũ không pha tạp của cô ta là nhất. Nếu nhan sắc của Jishuka phù hợp 100% với khẩu vị của anh, thì Yura có một vẻ đẹp khiến khẩu vị của anh trở nên vô nghĩa.
Youngwoo ngưỡng mộ vẻ đẹp của Yura trước khi sốc lại tinh thần. Đó là do lời nói của mẹ anh.
“Youngwoo, còn đang nhìn cái gì đấy? Đến đây và ngồi xuống đi.”
“À, vâng.”
Grid lúng túng ngồi lên ghế. Bố mẹ anh đang ngồi cạnh nhau trên một chiếc ghế sofa, nên Youngwoo nghiễm nhiên phải ngồi cạnh Yura. Một mùi hương dễ chịu mơn trớn mũi của anh. Yura xin phép bố mẹ anh và nói với Youngwoo.
“Đãi em một bữa ăn đi.”
“Hả?” Youngwoo bối rối trước yêu cầu bất ngờ. “Sao tự dưng lại yêu cầu tôi mua một đống đồ ăn cho cô chứ? Cô không thể tự mua đồ ăn à? Mà khoan, làm thế nào mà cô biết tôi kiếm được ra tiền vậy?”
Mụ phù thủy này đã tới vì những đồng tiền của anh! Yura khác với các thành viên Vượt hạng vũ trang. Cô đã giúp anh rất nhiều, nhưng anh vẫn cảnh giác với cô. Điều đó chưa đủ để được coi là một người bạn. Bố mẹ anh để ý thấy vẻ buồn bã của Yura và mắng mỏ anh.
“Nói chuyện với khách như thế à con?”
“Youngwoo, bố mẹ dạy dỗ con tốt hơn vậy cơ mà.”
Yura xinh xắn, tài năng, và có rất nhiều tiền. Bố mẹ Youngwoo muốn cô ấy trở thành con dâu của họ.
‘Hai người nào có biết biệt danh của cô ta là Huyết Phù thủy đâu.’
Một kẻ sát nhân làm tổn thương mọi người mà không hề biến đổi sắc mặt! Ấn tượng từ lần gặp đầu tiên của anh vẫn chưa bị xóa ra khỏi trí nhớ. Youngwoo thở dài và đứng dậy khỏi ghế.
“Đi nào.”
Youngwoo chả quan tâm tới việc tắm rửa. Anh vẫn mặc đồ len có đồ ăn vương vãi trên chúng. Mẹ của Youngwoo cố thuyết phục anh đổi đồ, nhưng Yura không quan tâm. Cô nghĩ việc Youngwoo không ngó ngàng tới việc gây ấn tượng với người khác thật là hấp dẫn.
***
Một nhà hàng gần nhà anh.
“Có chuyện gì xảy ra hả?”
Yura quan sát bên trong nhà hàng xập xệ trong khi Youngwoo gọi hai phần cơm bulgogi. Yura chìa một cuốn sổ tiết kiệm ra cho anh.
“Cái gì đây?”
“Đây là tiền phí phát sóng từ đài OGC.”
“Ah.”
Không mong đợi nhiều về phí phát sóng. Youngwoo không hiểu sao Yura lại có nó, nhưng anh rất vui về việc nhận được tiền,
‘Tối nay mình nên đến một nhà hàng để ăn mừng.’
Anh sẽ ăn một bữa thật to. Giá đỗ này. Nhiều cá chày nữa! Anh nghĩ nó là tầm vài triệu won, nhưng mắt anh trợn lên khi anh mở cuốn sổ.
“Ế...? Hếế!”
Đó là một số tiền rất lớn. Tới tận 500.000 triệ...
“Không phải chứ, nó là 5 tỷ sao?”
Yura giải thích trước sự kinh ngạc của Youngwoo.
“Một phần được giữ lại dưới dạng thuế rồi.”
“Kh-Không đúng, sao lại nhiều thế này?”
“Khả năng của em đấy.”
Đó không phải là sự kiêu ngạo. Yura chỉ đang nói sự thật thôi.
“Sao cô lại làm điều này cho tôi?”
Yura trả lời câu hỏi của Youngwoo không do dự. Cô có một cuộc sống bận rộn, nên thời gian là rất có giá trị với cô.
“Xin hãy để em gia nhập Vượt hạng vũ trang.”
Youngwoo không hề lưỡng lự. Thu thập nhân tài là mong muốn của anh và Yura là một nhân tài giỏi hơn bất cứ ai. Chẳng phải cô ấy đứng hạng 5 trên bảng xếp hạng tổng thể đó còn gì? Đúng vậy. Là một người chơi không đăng ký xếp hạng, Youngwoo không quan tâm đến hệ thống xếp hạng và vẫn chưa biết việc Yura đã biến mất khỏi danh sách xếp hạng rồi.
“Hoan nghênh cô!”
Hai người ăn một bữa thịt bò bulgogi ngon tuyệt. Yura có một vẻ mặt hạnh phúc trong suốt bữa ăn. Người quen cô hẳn sẽ ngạc nhiên lắm.