Chương 284
‘Nó quên mình rồi à?’
Đại pháp sư Braham. Lâu hơn một năm trước, ông ta đã ủy thác Grid làm cho ông ta một Vật chứa Linh hồn. Một Vật chứa Linh hồn là thứ cần thiết cho sự phục sinh của ông ta. Nhưng cho tới giờ, không có tin tức nào từ Grid hết. Dựa trên chút ít mà ông ta quan sát được qua Pháp cầu Mumud, Grid dường như không ham muốn thực hiện yêu cầu.
‘Nó lên kế hoạch lấy toàn bộ pavranium!’
Braham hết kiên nhẫn rồi. Ông ta đã gửi một binh đoàn golem như một lời cảnh báo. Tuy nhiên, mọi thứ không thành công và sự tức giận của Braham bùng lên như tên lửa.
[Hậu duệ Pagma…!]
Sự biểu đạt cảm xúc của một linh hồn rất là chân thật. Các mảnh linh hồn của ông ta rải rác khắp lục địa đồng loạt chuyển thành màu đỏ. Có ai đó đã tìm thấy một trong các mảnh linh hồn.
Thành phố ma cà rồng thứ nhất.
“Ối chà? Ta cảm thấy một thứ pháp lực bẩn thỉu này~, là ai đấy nhỉ?”
Các phép giám hộ dễ dàng bị phá vỡ và một phụ nữ bí ẩn xuất hiện trước linh hồn của Braham. Lượng pháp lực có thể thấy bên trong cô ta vô cùng to lớn, như ánh sáng từ một quả tim rồng vậy. Thậm chí nó còn đủ để khiến Braham bồn chồn.
[Ng-Ngươi…!]
Một mỹ nữ tóc đen toát lên sự dịu dàng và gợi cảm. Cô ta đẹp đến độ phi hiện thực, nhưng linh hồn Braham thì đang lay động điên cuồng.
[Marie Rose! Ngươi làm cách nào mà thoát ra khỏi phong ấn được?]
Công tước ma cà rồng, Marie Rose. Một hậu duệ trực hệ của kẻ sáng lập chủng tộc ma cà rồng - Thủy tổ Beriache - và là ma cà rồng có pháp lực mạnh nhất, cô ta trực tiếp nắm lấy linh hồn của Braham.
“Ta có khả năng phá vỡ phong ấn bất cứ lúc nào. Ta chỉ quá buồn chán và thích ngủ thôi.”
Rồi cô ta thức giấc bởi mùi máu me bốc ra từ cái áo choàng của một tên con người. Mắt Marie Rose cong vòng thành hình trăng lưỡi liềm.
“Braham, ngươi đã đánh mất dòng máu thuần khiết của mình và thoái hóa, cuối cùng cũng chết đi. Giờ chỉ còn lại linh hồn của ngươi. Cái hiện diện đáng khinh thường này phù hợp với ngươi đấy.”
[Đừng có chế nhạo ta!]
Marie Rose nhìn chằm chằm vào linh hồn của Braham - thứ đang dần đỏ đậm hơn trước.
“Braham của chúng ta sẽ không có biện pháp trả đũa nào đâu nhỉ. Giờ thì ngươi đang định làm gì nào?”
Marie Rose nghịch linh hồn của Braham như thể nó là đất sét, rồi cô ta bất giác mỉm cười. Đó là một nụ cười rạng rỡ đủ để chiếu sáng cả thành phố đen tối.
“Ngươi đấy, ngươi đang mơ tưởng về sự phục sinh phải không?”
Braham là một hiện diện đặc biệt. Ông ta không hề dựa dẫm vào quyền năng bẩm sinh của bộ tộc và đã khám phá pháp lực. Ông ta có thể đã hoàn thành phép phục sinh rồi. Braham không hề phủ nhận chuyện đó.
[Thế thì ngươi tính làm gì? Ngươi không thể ngăn chặn sự phục sinh của ta! Chỉ cần một mảnh linh hồn ta ẩn giấu tại nơi nào đó trên lục địa không biến mất, sẽ có ngày ta được phục sinh hoàn toàn! Tới lúc đó ta chắc chắn sẽ dùng toàn bộ nỗ lực của mình để tiêu diệt ngươi!]
Marie Rose thấy linh hồn la hét trông thật dễ thương.
“Ta tự hỏi là một phàm nhân như ngươi có thể tiến được bao xa đấy.”
[...!]
Phàm nhân! Braham ghét cái từ đáng nguyền rủa đó. Marie Rose trả linh hồn về vị trí ban đầu của nó và quay lưng đi. Braham gọi cô ta.
[Ngươi không định phá hủy mảnh linh hồn của ta ở đây à?]
Braham đã bị trục xuất khỏi bộ tộc. Ông ta che giấu linh hồn mình trong các thành phố của bộ tộc vì trên thực tế, những nơi đó rất kín đáo, nhưng ông ta nghĩ chúng sẽ bị phá hủy vì Marie Rose tìm thấy rồi.
Ấy vậy mà, Marie Rose lại không có ý định đối phó với Braham. Braham chỉ là một thứ sâu bọ trước mắt cô ta thôi.
“Khó chịu thật đấy.”
Mọi chuyện đến đây là hết.
Marie Rose lập tức trở về cung điện của mình. Linh hồn của Braham trông như một ngọn lửa khi ông ta nhìn Marie Rose rời đi.
‘Thứ đột biến đã vượt mặt đấng sáng lập...!’ Ông ta phải được phục sinh. ‘Ta sẽ giết kẻ đã khiến ta như thế này, cướp đi trái tim của chúng, và lấy lại cuộc sống vĩnh hằng!’
***
Winston có nhiều vấn đề. Khi nó trở thành thành phố lớn thứ hai phương bắc, đã có đủ loại nhóm người xâm nhập vào và nhiều sự cố xảy ra. Đa dạng lực lượng được tạo nên và đối đầu với nhau, khiến cho nền an ninh suy giảm.
‘Công nương Irene cần phải phục hồi...’
Sau khi bước vào tháng thứ sáu của thai kỳ, Irene đã bị trầm cảm. Người thân ruột thịt duy nhất của cô ấy - cha của cô - đang ở Frontier, và chồng cô - Grid - đang ở Reidan, nên cô chỉ có một mình.
“Hầy...”
Gương mặt nhăn nheo thở dài. Hiệp sĩ trưởng của Winston - Phoenix - giờ đã già rồi. Giám sát công việc mà Irene phải làm là việc quá sức với ông ta.
‘Giá mà Grid ở đây.’
Phoenix đang thở dài trên một đống bản thảo thì một giọng nói cấp bách vang lên.
“Đội trưởng Phoenix! Đang có đổ máu ở Dây cương!”
Dây cương là tên của một quán rượu trong khu ổ chuột. Đó là nơi chứa nhiều tên gian xảo làm xáo trộn an ninh. Mặt Phoenix méo xẹo.
“Bọn nào đang gây rối?”
“Thương Hội Thanh toán-Kép và Băng nhóm Nhát gan đang xô xát ạ!”
Thương Hội Thanh toán-Kép nắm rất chặt thị trường ở Winston.
Gần đây, chúng bắt đầu mua da orc và xô xát với Thương Hội Ikeil khi chúng mở rộng kinh doanh. Thương Hội Ikeil có vẻ như đã thuê Băng nhóm Nhát gan để tấn công Thương Hội Thanh toán-Kép.
‘Cái bọn khốn Nhát gan đó!’
Băng nhóm Nhát gan là một hội mạnh mẽ. Cấp độ trung bình là gần 200 và là bang hội mạnh nhất ở Winston. Để đàn áp họ thì Phoenix phải tự mình ra mặt thôi.
“Đi nào!"
Phoenix được các binh lính và cách hiệp sĩ đi cùng.
***
“Hiệp sĩ mạnh nhất phương bắc không khủng tới thế nhỉ?”
Quán rượu Dây cương. Hàng chục người đang theo dõi khi Phoenix ngã khuỵu gối xuống. Ông ta bị Băng nhóm Nhát gan đánh cho thậm tệ.
“Các ngươi...!”
Phoenix nghiến răng.
Ông ta đang trừng mắt nhìn một tư tế của Giáo hội Rebecca.
Dong Pao. Tư tế của Giáo hội Rebecca, kẻ một thời khoái đi PK với nhóm của Shay, gần đây đã góp sức mạnh của mình vào Băng nhóm nhát gan. Dĩ nhiên là vì tiền rồi. Kiếm tiền bằng cách chơi điện tử thì thần kỳ và hạnh phúc tới nhường nào chứ?
“Đây là tiền boa.”
Hội chủ của Băng nhóm Nhát gan - Ank - quăng một hầu bao về phía Dong Pao. Đó là khoản thanh toán cho việc tiếp cận Phoenix với tư cách một tư tế Rebecca và khiến ông ta sao lãng. Dong Pao mỉm cười thỏa mãn sau khi xác nhận số tiền.
“Tốt, tốt. Đừng quên giết toàn bộ nhân chứng đi cho chắc.”
“Dĩ nhiên rồi.”
Ank không có ý định tha mạng cho Phoenix và lính của ông ta. Hắn có sợ hãi hình phạt vì đã giết các binh lính và hiệp sĩ không? Hắn có thể nắm lấy cơ hội. Hắn đã lên kế hoạch ra khỏi Vương quốc Bất diệt sau vụ này rồi.
‘Giá mà mình có được Thanh gươm Tự Xuất thần!’
Thanh gươm Tự Xuất thần. Một vật phẩm huyền thoại được cho là do Grid làm ra trong những ngày mới học việc. Giá bán dự kiến là 1,5 triệu vàng.
‘Không, số lượng người chơi cấp 180 gần đây đã tăng lên, nên giá sẽ lên hơn 2 triệu nếu mình đưa nó ra đấu giá.’
Đó là một số tiền có thể khiến hắn đổi đời.
‘Mình có thể đi nhậu với các em chân dài!’
Hẳn rồi, đó là một mức độ tham lam hèn mọn. Ank hân hoan tiếp cận Phoenix. Phoenix đã ở trong tình trạng khốn khổ rồi. Ông ta rơi vào bẫy và một mình vật lộn chống lại 40 thành viên Băng nhóm Nhát gan. Hơn một nửa số thành viên hội đã chết, nên cái giá là không hề rẻ.
“Làm ơn rơi ra Thanh gươm Tự Xuất thần sau khi chết nhá.”
Ssik!
Ank vừa cười vừa nói. Nếu hắn có thể có tiền, hắn sẽ không thấy tội lỗi khi giết các NPC. Ank là một kẻ chẳng quan tâm tới việc giết chóc.
Swaeek!
Khoảnh khắc một thanh kiếm hung ác có thể đâm vào trán Phoenix.
Phập!
Một lưỡi kiếm vàng bay tới và đâm vào cổ Ank.
[Bạn đã hứng chịu 3.900 sát thương.]
“Ưgh!”
Một vũ khí dạng ném lại có thể làm hắn bị thương chừng đó ư? Ank chuyển ánh mắt về hướng lưỡi kiếm được ném đi.
“Thằng cha này ở đâu ta?”
Câu trả lời phát ra từ phía sau hắn.
“Đoán xem.”
Kwajak!
[Bạn đã hứng chịu 11.900 sát thương.]
‘Quạo thiệt chứ!’
Sao mà cái sức tấn công này mạnh đến thế được? Ank kinh ngạc nhìn vào thanh đại kiếm đã đâm vào sườn hắn. Nó là một thanh đại kiếm gợi nhớ tới kẻ săn mồi của đại dương.
‘Đ-Đừng có bảo là!’
Ank tái mặt và nhìn ra sau lưng. Rồi như thể hắn vừa nhìn thấy ma.
“Grid!”
Sao hắn lại ở vùng phía bắc này khi mà đáng ra hắn nên ở vùng phía tây chứ? Ank và các thành viên khác của Băng nhóm Nhát gan không tin nổi chuyện này. Grid vung thanh đại kiếm vào những kẻ đang bị mèo cắn mất lưỡi.
“Bọn khốn táo tợn này, tụi mày lại dám quậy phá trong lãnh thổ của vợ tao hả?”
Phập! Phụp phụp!
Trận hành hung một chiều này còn chẳng đáng để miêu tả. Người chơi nửa đầu cấp 200 chịu sao nổi Grid.
“G-Grid, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy tu huynh.”
Dong Pao - đang trốn trong một - góc lúng túng chào hỏi Grid. Tên lừa đảo bắt đầu diễn trò.
“Sự dẫn dắt của Nữ thần Rebecca ngày hôm nay đã khiến tôi vô cùng cảm động. Tôi tình cờ được gặp lại cậu ở nơi này! Grid! Tôi đã ăn năn kể từ lần đầu gặp cậu, nhưng rồi tôi bị những kẻ xấu xa này bắt làm con tin và lợi dụng! Cậu đã cứu tôi, vì vậy tôi nên đền đáp ân huệ này...!”
“Ông là ai?”
Dong Pao bối rối trước câu hỏi bất ngờ.
“C-Cậu không nhớ tôi ư?”
“Ờ, tôi không thể nhớ ông vì dung tích não tôi không đủ tốt.”
“C-Cậu đang nói gì vậy?”
“Câm mồm.”
Phập! Bóp bốp bốp!
“Khựhớớk!”
Vào ngày hôm nay.
Băng nhóm Nhát gan và Dong Pao - những kẻ bị đập như một con chó - đã bị tước quyền công dân của chúng. Giờ chúng không thể bước vào bất cứ nơi đâu trên lãnh thổ của Bá tước Steim. Chúng cũng bị kết án 2 tuần trong tù theo thời gian của Satisfy.
Đối với một người chơi thì việc bị cầm tù trong 2 tuần nó nản thực sự. Cụ thể như Dong Pao, ông ta cảm thấy muốn bỏ game luôn vì những hành động của ông ta đã bị Grid phá hỏng tới 2 lần rồi.
“Mình cần phải thiết lập an ninh ngay lập tức mới được.”
Grid nhận được một báo cáo từ Phoenix về tình trạng của Winston và triệu hồi Jude ngay sau đó. Sau khi được trang bị Dainsleif và bộ giáp tốt nhất thì Jude rất mạnh. Cấp độ của Jude đã cao hơn Phoenix vì ông ta già rồi không tăng trưởng được nữa.
“Hãy dạy dỗ cho các binh sĩ ở đây và trừng phạt những kẻ gây rối không thương tiếc.”
“Rõ.”
Jude không có ý kiến gì hết. Cậu ta chỉ làm theo lệnh của Grid. Các binh sĩ của Winston phải nếm mùi địa ngục từ sự huấn luyện khắc nghiệt của Jude. Kết quả là có những người đào ngũ và các thương binh, nhưng số ít binh sĩ chịu đựng được đợt huấn luyện đã có thể trở thành lính ưu tú.
Jude tập hợp các binh sĩ và nhanh chóng ổn định trị an của Winston.