Chương 346
Khi họ trở về Reidan.
Khác biệt cấp độ giữa Reidan và quân đội phương bắc rất rõ rệt trong quá trình hành quân. Các binh sĩ Reidan không hề hụt hơi chút nào, trong khi quân đội phương bắc mệt mỏi đã ở trên bờ vực gục ngã rồi.
Binh lính phương bắc đã hy sinh rất nhiều trong cuộc chiến, nên họ kiệt sức vì điểm yếu tinh thần ư?
Không hề.
Đó là vì khác biệt trong các chỉ số cơ bản. Quân đội phương bắc được coi là một trong những đơn vị hàng đầu Vương quốc Bất diệt, nhưng nó không so được với quân đội Reidan, những người đã chịu đựng kỳ huấn luyện địa ngục của Piaro và Asmophel.
Các binh sĩ Reidan không chỉ có cấp độ cao, sức mạnh và thể lực họ cũng vượt xa trung bình nữa. Hơn thế, khả năng thích nghi địa hình của họ cao đến mức khó mà coi họ chỉ như những binh sĩ.
‘Mình muốn có một bản sao phương pháp huấn luyện binh sĩ của Reidan.’
Trong lúc Laden đang cảm thấy ấn tượng với quân đội Reidan, Grid đã nói chuyện với Asmophel ở phía đầu đoàn.
“Asmophel này, anh đã có một quãng thời gian huấn luyện quân đội khó khăn. Cảm ơn vì sự chăm chỉ của anh, tôi đã có thể dễ dàng chiến thắng trận này.”
“Ngài quá khen rồi thưa Lãnh chủ. Chưa kể, không chỉ có mình tôi thực hiện phương pháp huấn luyện quân sự này.”
“Không không, đó không phải là quá nhiều lời ca ngợi đâu. Sự khác biệt giữa quân đội hoàng gia với quân đội Reidan lớn như trời với đất vậy. Đây là cơ hội của tôi để biết về khả năng của anh. Còn Piaro á? Chẳng phải anh ấy dành cả ngày trên các cánh đồng sao? Anh tốt hơn anh ấy cả trăm lần luôn.”
“Lãnh chủ...!”
Sau khi theo hầu Grid, Asmophel chỉ làm nền mà không trình diễn được gì hay ho. Anh sợ mình sẽ không bao giờ được Grid để mắt tới, nhưng điều này là không có căn cứ. Grid đã công nhận những nỗ lực của anh và thừa nhận khả năng của anh.
Asmophel hồi hộp và thốt lên, “Tôi sẽ hoạt động chăm chỉ để đạt được mục tiêu của ngài trong tương lai!”
“Được, tốt lắm. Cứ tiếp tục tập trung vào huấn luyện quân đội đi.”
“...Hở?”
Chức vụ chính thức của Asmophel là lãnh đạo của Sư đoàn Hiệp sĩ Vượt hạng vũ trang số 2. Trên thực tế, chức vụ này không có nghĩa là huấn luyện các binh sĩ. Các lãnh đạo của sư đoàn hiệp sĩ đáng ra là nên thực hiện các nhiệm vụ cấp cao. Cụ thể, Asmophel đã đóng một vai trò then chốt trong Đế chế Saharan, quốc gia mạnh nhất lục địa.
‘Cậu ấy muốn mình tiếp tục huấn luyện quân sự trong tương lai sao?’
Vấn đề là Asmophel không hề chủ động.
‘Lãnh chủ vẫn chưa ý thức được các kỹ năng của mình.’
Chức vụ của anh đang bị giáng xuống chỉ còn là một huấn luyện viên đơn thuần thôi đúng không? Grid hỏi Asmophel lúc anh ấy lo âu và thất vọng, “Tiện thể thì anh lấy được bao nhiêu chiến lợi phẩm?”
“...Quân đội hoàng gia rơi 933 thanh gươm, 712 cây thương, 250 cung, 195 khiên và 141 bộ giáp.”
“Hết rồi à?”
“Đúng vậy...”
“Tại sao lại thế?”
“Hơ? Chuyện đó... Chúng là toàn bộ vật phẩm mà những binh sĩ hoàng gia rơi ra đấy.”
“Có 4.000 thương vong còn gì? Nên đáng ra phải có ít nhất 4.000 món đồ rơi ra chứ?”
“...”
Cũng giống như quái vật và người chơi, các NPC không phải lúc nào cũng rơi đồ khi chết. Có nhiều trường hợp trắng tay là chuyện thường ngày ở huyện. Grid biết rõ điều này, nhưng anh vẫn nghĩ chừng ấy là quá ít. Asmophel giữ yên lặng nên Grid hỏi Lauel.
“Lauel, chúng ta thu được bao nhiêu tiền? Cậu nói chúng ta có thể ngồi trên cả đống tiền nếu lấy được chiến lợi phầm đó thôi? Nhưng mà thế này là sao? Hay là kỳ vọng của anh quá cao?”
“Có tổng cộng 2.090 trang bị cấp 130 xếp hạng thường. 141 giáp xếp hạng thường. Nếu em tính toán với giá tối thiểu thì chỗ đó là một khoản lãi 25.000 vàng... Sớm muộn anh cũng sẽ sở hữu một tòa nhà. Anh thực sự định bãi bỏ chừng này tiền hả?”
“Há?”
25.000 vàng là khoảng 30 triệu won. Lợi nhuận thu được trong nửa ngày đánh nhau đúng là quá lớn.
“Sao mà nó lại có thể nhiều tiền đến vậy?”
“Các vũ khí cấp 130 xếp hạng thường ít nhất là 10 vàng rồi, còn giáp là 30 vàng. Anh không thể bỏ qua số lượng được. Nếu anh nung chảy toàn bộ và dùng chúng làm vật liệu chế tác vật phẩm, anh sẽ có thể kiếm được một lợi nhuận lớn hơn nữa cơ.”
“...Chiến tranh là một chuyện tốt nhể.”
“Hẳn rồi. Nếu anh tận dụng được chiến tranh, anh không chỉ thu được mỗi chiến lợi phẩm, mà anh cũng có thể thành lập một doanh nghiệp hậu cần. Nó sẽ rất có lợi cho nền kinh tế. Đây là lý do đế chế đánh nhau liên tục trong hàng trăm năm qua.”
“Thế thì từ giờ chúng ta nên đánh nhau mỗi ngày đúng không?”
“Dễ thế thật sao? Chà chà, không thể phủ nhận Reidan là một lãnh thổ được tối ưu hóa để dùng như một căn cứ cho chiến tranh. Khắp nơi đều là sa mạc và quái vật nhởn nhơ với số lượng lớn. Chúng ta cũng có thể sản xuất lượng lớn thực phẩm nhờ vào Piaro nữa. Nó sẽ hữu dụng khi đến đúng thời điểm.”
“Piaro...”
Grid méo mặt khi anh nghe cái tên đó. Cái người có vai trò chỉ huy lại không tham dự vào trận chiến này. Càng nghĩ anh càng thấy tai tiếng.
“Tại sao anh ấy tới Dãy núi Altes ngay trước lúc chiến tranh nổ ra nhờ? Piaro dùng cái cớ chỉ đào tạo đúng một binh sĩ. Căn giờ chuẩn thật đấy.”
Piaro thực ra đã đập tan nhóm tách biệt tấn công từ phía sau do Hurent dẫn đầu. Anh ấy thậm chí còn kiếm được 850 ông nông dân mới... À không, anh ấy giam giữ các tù nhân mới đúng. Có thể nói Piaro có thành tích tốt nhất trong cuộc chiến này, nhưng Grid không hề biết điều đó.
***
“Điện Hạ...! Điện Hạ!”
Đêm sa mạc lạnh lẽo. Một người thuộc dòng dõi cao quý đã chết mà không để lại di chúc.
Chucksley ôm xác chết của Hoàng tử Ren và rơi nước mắt. Vẻ mặt Aslan thật nhân từ lúc anh ta nhìn Chucksley.
“Ngài Chucksley, ta yên tâm về lòng trung thành của ngài với vương tộc. Giờ thì, hãy nắm lấy tay ta. Hãy phục tùng ta cho tới ngày ta chết.”
“...”
Chucksley không có bất kỳ tình cảm đặc biệt nào với Hoàng tử Ren. Ông ta tôn kính các thành viên vương tộc ngang nhau. Nhưng lúc này, ông ta cảm thấy thù địch với Aslan. Sự tàn ác của anh ta khi giết anh trai mình mà không chớp mắt đã bị Chucksley chối bỏ.
‘Anh ta thật đáng sợ!’
Chưa kể, giá trị cho sự tồn tại của Chucksley đã giảm. Ông ta cảm thấy bất lực vì không thể bảo vệ Hoàng tử Ren. Chucksley nuốt nỗi sợ hãi, tức giận và tuyệt vọng của mình lúc ông ta cúi đầu trước Aslan.
“...Thần sẽ theo người.”
Đây là nghĩa vụ của ông ta. Bất kể Aslan là thứ gì, Chucksley vẫn phải tuân lệnh anh ta vì ông ta phục vụ vương tộc của Vương quốc Bất diệt.
Nhưng.
‘Một người mù quáng bởi ngai vàng và mượn sức mạnh ngoại bang để giết anh trai mình, ta không thể thực sự trung thành với ngươi được.’
Ông ta sẽ chỉ thực hiện nghĩa vụ của mình. Lòng trung thành nồng nhiệt của Chucksley dành cho vương tộc đã trở nên lạnh nhạt. Cơ mà, Aslan không nhận thức được suy nghĩ nội tâm của ông ta và đang rất vui.
“Hôm nay đúng là một ngày vui.”
Hoàng tử Aslan, kẻ được định sẵn không trở thành vua chỉ vì sinh muộn hơn 2 năm so với Hoàng tử Ren. Anh ta đã luôn nguyền rủa số mệnh của mình. Là một hoàng tử không thể trở thành vua, anh ta ghét cái cuộc sống mục nát đó. Giờ định mệnh của anh ta đã thay đổi nhờ sự ngu ngốc của Hoàng tử Ren.
“Giờ thì quay trở lại thôi. Ta sẽ chăm sóc cho người anh trai đã bị Công tước Grid giết hại.”
Vương quốc Bất diệt, ngày 10, tháng 2, năm 406.
Đệ Nhất Hoàng tử Ren đã bắt đầu cuộc xâm lược Reidan của mình chỉ với một đội quân 7.000 người.
Vương quốc Bất diệt, ngày 17, tháng 2, năm 406.
Quốc vương đời thứ 13, Wiesbaden băng hà và Đệ Nhị Hoàng tử Aslan trở thành quốc vương.
Vương quốc Bất diệt, ngày 21, tháng 2, năm 406.
Quốc vương đời thứ 14, Aslan tuyên bố tại một cuộc họp.
“Công tước Grid có lẽ đã giết hoàng tử, nhưng ngài ấy không hề có tội. Hoàng tử Ren đã quên đi công trạng của Công tước Grid và xâm chiếm mà không có bất kỳ lời biện minh nào. Cố Hoàng Huynh rõ ràng đã sai và Công tước Grid chỉ đang tự vệ.”
Sau đó. Grid đã có thể duy trì địa vị của mình và trải nghiệm một cuộc sống không khác gì trước đây, mặc dù bị buộc tội hạ sát Hoàng tử Ren. Địa vị của anh với tư cách là một trong những lãnh chúa vĩ đại nhất của Vương quốc Bất diệt vẫn vô cùng vững chắc.
Đây không phải những điều mà Lauel mong muốn.
‘Trong kế hoạch ban đầu của mình, vị thế của Grid đáng ra đã vượt xa vương tộc rồi.’
Cậu định lợi dụng Hoàng tử Ren. Nhưng mà toàn bộ kế hoạch đã đổ sông đổ bể sau khi ai đó giết Hoàng tử Ren. Tên thủ phạm là ai ư? Lauel tin chắc đó là Quốc vương Aslan. Nhưng cái này không phải một vấn đề mà cậu có thể mang lên bề mặt được. Không có bằng chứng chính xác và lời biện hộ nào. Quốc vương Aslan thì lại đang thể hiện sự ưu ái về phía Grid.
‘Khôn lỏi đấy.’
Bằng cách hành động như vậy, anh ta đã kìm hãm Grid phát triển, đồng thời tích góp tình bạn với Grid. Mặt khác, nhà vua hợp tác với đế chế và có thể mở rộng thế lực kinh tế và quân sự của mình.
‘Có một thái độ hợp tác dứt khoát với đế chế ngay sau khi Aslan đăng quang làm Quốc vương. Điều này chứng tỏ hoàng tộc đế chế đang đứng đằng sau Aslan. Aslan sẽ có thể đặt nền móng của mình nhờ vào đế chế, trong khi đế chế có thể kiểm soát Vương quốc Bất diệt một cách hoàn hảo. Đó là một chuyện tốt cho cả hai bên.’
Aslan, anh ta là một đối thủ phiền phức. Thay vì nhíu mày thì Lauel lại cười trước cái suy nghĩ đó.
“Khưkhưkhưk...! Quả này tốt đấy Quốc vương Aslan. Ngươi là đối thủ đầu tiên để kích thích được niềm đam mê của ta. Những nếp nhăn trên não ta đang co giật vì phấn khích đây này.”
Lauel giơ một bàn tay lớn và che nửa khuôn mặt mình. Cậu ấy tựa lưng vào cửa sổ và nâng cái ly thủy tinh trong suốt của mình lên.
“Ta không thể chờ đợi được. Chủ nhân của cái ly chứa đầy nước mắt cay đắng này sẽ là ta.”
Thế là...
Grid đang ăn mừng còn Lauel thì đắm chìm trong cái bầu không khí này.
“Quốc vương Aslan gửi một món quà khác à? Này, anh ta là một gã tử tế đấy nhỉ. Hahaha! Anh ta tốt hơn cựu vương nhiều!”
Sau chiến tranh.
Anh đã có được rất nhiều chiến lợi phẩm và Quốc vương Aslan gửi tới những báu vật hoàng kim, nên Reidan đã trở nên dư dả. Đây sẽ là nền tảng cho toàn bộ 1.000 binh sĩ Reidan có thể tự trang bị với Bộ đồ Grid Sản xuất Hàng loạt. Các binh sĩ Reidan đang được tái sinh thành những tinh anh thực thụ.
***
“Ấy?”
Grid đang bận làm Bộ đồ Grid Sản xuất Hàng loạt cùng 4 Bàn tay Thần. Anh ra ngoài đi dạo và dành thời gian với bé Lord, thế mà cũng có chuyện đập vào mắt anh. Nguyên nhân là số lượng lớn nông dân đang làm việc trên các cánh đồng. Có vẻ như đã tăng thêm 1.000 người.
“Tất cả những người này tới từ chỗ khỉ ho cò gáy nào vậy?”
Reidan đang gặp phải vấn đề về dân số, thế thì làm sao mà lại có nhiều nông dân đến vậy? Piaro đến bên Grid đang cằn nhằn và giải thích.
“Tôi tình cờ lượm được họ ở Dãy núi Altes.”
“...”
Lượm được người trong núi ư? Còn là hơn 800 người nữa? Đó là một lời giải thích vô lý. Tuy nhiên, Grid tin chuyện ấy vì anh có lịch sử mang Tộc Ul tới đây mà.
“Chắc hẳn phải có một dân tộc thiểu số sống trong Dãy núi Altes. Rất là tốt đấy. Bảo sao tôi không thấy anh trong cuộc chiến.”
Đó là giây phút những binh sĩ của Vương quốc Bất diệt bị coi là một dân tộc thiểu số.
Royman có một câu hỏi. Cô ấy đảm bảo Grid đang bận rộn với bé Lord trong vòng tay trước khi hỏi Piaro.
“Tại sao ngài lại không nói sự thật cho công tước? Họ có phải dân tộc thiểu số đâu, họ là người tới từ Vương quốc Bất diệt như chúng ta mà.”
“Ta không muốn lực lượng lao động ta kiếm được bị đưa vào quân đội. Đây không phải là một hành động lừa dối Lãnh chủ. Nông nghiệp là một nguồn lực quốc gia, nên sau cùng thì, ta đã vì Lãnh chủ mà lựa chọn. Ta cũng sẽ huấn luyện họ thực hiện một số bài tập quân sự.”
“Tôi hiểu rồi!”
Royman đã chứng kiến những kỹ năng quá mạnh của Piaro và thật lòng ngưỡng mộ anh ấy. Mọi thứ mà Piaro nói nghe có vẻ đúng. Dù sao thì 850 nông dân cũng được thêm vào Reidan rồi. Họ làm việc trên những cánh đồng vào buổi sáng và nhận bài huấn luyện quân sự vào buổi tối. Lẫn trong số họ là Bậc thầy Hào quang Hurent.
‘Giờ mình đang làm cái gì đây?’
Tuy nó vừa bối rối vừa ngượng ngùng, nhưng ông ta không thể không mong muốn kết quả của ‘★ Nhiệm vụ Ẩn ★ Rèn luyện Vui vẻ và Thú vị!’
Reidan đang trở nên mạnh mẽ hơn từng ngày.