Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 468: Chương 468

Chương 468

“Uầy... Thế này hoàn toàn khác những thứ tôi mong đợi còn gì?”

“Ừ, quả này nghiêm trọng rồi.”

Huroi, Tuyệt đỉnh Kiếm, và Pon tiến vào Siren. Họ leo lên những bức tường cát và cau mày khi nhìn chiến trường. Cấp độ của những người chơi xâm chiếm Siren cao tới mức vượt quá phạm vi giả định.

“Họ có tận 1.000. Cấp độ trung bình ở tầm giữa 200.”

“Trong số đó, khoảng 30 người là lớp nghề thúc đẩy lần thứ ba. Không phải ở mức độ một lũ bát nháo đâu. Họ chuyên về chiến đấu đấy.”

Cuộc nói chuyện bình thường đến đáng ngạc nhiên. Không, họ không thích thú gì khi những người chơi đang tàn sát cư dân và binh sĩ của Siren. Đôi mắt của 3 người đang quan sát các chuyển động, trang bị, và kỹ năng của kẻ thù thì họ để ý thấy điều gì đó ở trung tâm chiến trận.

“É?”

“Regas đang bị ủi kia à?”

“Bạch tỷ sao? Người đó là ai được nhỉ?”

Regas đã tham chiến trước cùng với Katz. Pon và những người kia không hề lo lắng cho anh. Regas là ai nào? Anh là một nhân tài đã chiến đấu chống lại Damian trong bộ môn đấu đối kháng PvP. Nếu Grid và Kraugel được phân loại là cấp SSS thì Regas là cấp SS. Nói cách khác, anh rất mạnh mẽ. Anh cởi truồng nhảy múa trên chiến trường thì vẫn chưa chắc có một kẻ thù giết nổi anh.

Vì vậy, nhóm của Pon không lo lắng về anh. Nhưng cái chuyện gì đây?

Bạch tỷ. Một người phụ nữ béo ú với ID xa lạ đang hoàn toàn áp đảo Regas. Cô ta hơn hẳn Regas về chỉ số, kỹ năng, và kiểm soát, buộc Regas phải ở thế phòng thủ. Ở mức độ mà anh bị đánh cho như con. Nói cách khác, Bạch tỷ là một con quái vật ngang hàng với Kraugel.

“Một người phụ nữ như thế này đã trốn ở đâu từ đó tới giờ vậy?”

Lần đầu tiên Kraugel được thế giới biết đến. Mọi người đều bị sốc về việc một người chơi có thể mạnh tới mức nào. Họ còn nghĩ Kraugel là một NPC cơ. Giờ thì có Bạch tỷ. Cô ta cho thấy một hiện diện gây sửng sốt lần đầu tiên cô ta lộ mặt với thế giới, giống như Kraugel.

“...Thế giới đúng là rộng lớn mà.”

Run run.

Cơ thể Pon run rẩy. Vì sợ hãi và căng thẳng sao? Tất nhiên là anh cảm thấy những thứ đó rồi. Nhưng anh thấy hân hoan nhiều hơn. Pon đang theo đuổi đỉnh cao. Để trở nên mạnh hơn, anh có xu hướng khao khát chiến đấu với kẻ mạnh. Không khác gì Regas - người vừa cười vừa so tài với Bạch tỷ. Đối với họ, Bạch tỷ là một thách thức mới và là một nền móng để tăng trưởng.

“Tôi sẽ tham chiến với Regas. Ông nên chăm lo lũ còn lại đi.”

“Nơi này không có bọn tôm tép đâu.” Tuyệt đỉnh Kiếm nắm lấy vai Pon, nhắc lại cho anh biết là kẻ thù rất mạnh. “Tôi hiểu tâm tư ông, nhưng xin hãy chịu đựng. Những gì chúng ta phải làm bây giờ là giảm số lượng kẻ thù nhiều nhất có thể trong khi Regas kìm chân con quái vật đó.”

“Tuyệt đỉnh Kiếm nói đúng đấy. Việc của chúng ta là giữ thiệt hại cho thủy tộc ở mức tối thiểu đến khi tiếp viện tới. Quên chuyện cá nhân đi.”

“Khụ...”

Pon lấy lại bình tĩnh nhờ có Tuyệt đỉnh Kiếm và Huroi, rồi rút ra một cây thương. Anh hối hận vì lòng tham của mình và dùng Thương Điện từ.

“Ném cái này để giúp Regas thì ổn đúng không?”

Các cơ ở cánh tay phải của Pon sưng phồng lên và phát ra âm thanh lạ. Tuyệt đỉnh Kiếm và Huroi không dám nói khi họ thấy cánh tay của Pon xoắn lại ở một góc tưởng chừng như không thể.

‘Cái đó trông kinh khủng quá.’

Có những kỹ năng gây ra đau đớn để đổi lấy việc sử dụng chúng. Cũng có những kỹ năng gây mất máu và khiếm khuyết về thể chất. Trong số đó là Thương Điện từ của Pon. Pon phải trả một mức phạt nặng để đổi lấy việc sử dụng Thương Điện từ. Thay vào đó thì hiệu ứng rất là tuyệt.

Peeeeeong!

Huroi và Tuyệt đỉnh Kiếm nuốt nước bọt vài lần khi dõi theo. Thương Điện từ của Pon bay tới Bạch tỷ cách đó tận 300 mét. Đó là một kỹ năng không thể tránh né, khiến Bạch tỷ thét lên vì đau khi lưng bị đâm xuyên. Nhờ vậy mà Regas đã có thể thở và giơ ngón cái lên để cảm ơn.

“Ủ uôi. Tên ngáo đánh nhau đó cảm ơn ông vì đã giúp mình kìa.”

“Ờ. Tôi tưởng tên đó sẽ phát điên vì bị chõ mũi vào cơ.”

“Cô gái đó mạnh thật sự đấy.”

Hai chữ căng thẳng bắt đầu hiện ra trên mặt 3 người. Họ cuối cùng cũng phải đối mặt với sự nghiêm trọng của tình hình. Vài thành viên của Lễ hội Máu đang tàn sát thủy tộc đã quay sang nhìn họ.

“Pon!”

“Tuyệt đỉnh Kiếm!”

“Tại sao mấy cái người vượt hạng vũ trang này...?”

“Chúng đang cố thọc gậy bánh xe!”

Vị trí của họ đã bị lộ để đổi lấy việc giúp đỡ Regas và họ đánh mất cơ hội cho một cuộc tấn công bất ngờ. 3 người nhìn nhau khi bị kẻ thù nhắm tới và bắt đầu những hành động của riêng mình.

“Bà xã tương lai của chúng ta còn xinh hơn cả Yura!”

Diễn thuyết gia Huroi nâng cao nhuệ khí bằng những lời đường mật.

“Bạt Đao Thuật.”

Piing.

Trường kiếm Lý tưởng phát ra ánh sáng trắng bên trong vỏ kiếm do Grid chế tác.

“Đột ngột.”

Kwa kwa kwa kwang!

Hầu hết những người chơi đang hướng về đây, ngoại trừ những người chơi thúc đẩy lần thứ ba, đều chết vì chiêu này.

“Phù.”

Pon ấn tượng trước cú ra đòn của Tuyệt đỉnh Kiếm và cưỡi lên một con bạch mã. Ngọn thương của anh chạm đến đáy vách đá trong nháy mắt, và mỗi lần anh di chuyển trên một đường thẳng, 2 hoặc 3 kẻ thù toi đời. Những cư dân thủy tộc được cứu đã rơi nước mắt cảm ơn cả nhóm. Mắt Pon trở nên sắc như dao khi anh thấy một đứa trẻ không chịu rời khỏi xác người mẹ đã khuất của nó.

“Chìm trong khốn khổ đi.”

“Điên rồi...! Cản hắn lại!”

Như mọi người đã biết, sức mạnh là tương đối. Như khi Pon coi Bạch tỷ là một con quái vật, những người chơi của Lễ hội Máu và quân đội của chúng cũng coi Pon là một con quái vật.

***

“Tôi đã thấy một kỹ năng bất tử rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy một kỹ năng phục sinh. Một đặc tính của lớp nghề à? Hay là hiệu ứng của một vật phẩm hoặc danh hiệu? Tôi rất là thèm muốn nó đấy.”

“Hiit! Yihihihit!

Cuộc chiến đầu tiên mất 4 phút 31 giây, trong khi cuộc chiến thứ hai mất 5 phút 20 giây. Euphemina khó khăn lắm mới xoay xở chế ngự được Hắc muội và đặt một tay lên đầu ả. Một bàn tay nhỏ và mềm mại, với mùi hương thật thơm. Nhưng Hắc muội có thể cảm nhận được. Mùi hôi thối của cái chết bị che phủ bởi cái hương thơm ngọt ngào này.

Bụp!

[Quả báo]

Một thần chú hạng C. Điều bất thường là uy lực của thần chú này thay đổi tùy theo khoảng cách sử dụng. Nó có sức mạnh của một thần chú hạng B khi dùng trong cự ly gần. Euphemina xác định cái đầu của Hắc muội đã bị đập nát và ả đã chết, trước khi hít một hơi thật sâu.

“Phục sinh 2 lần là chuyện bất khả thi.”

Cô nhận được một tin thì thầm từ Huroi rằng anh ta đã tới Siren. Euphemina muốn nhanh chóng tề tựu với các đồng sự của mình và hạn chế thiệt hại cho thủy tộc. Ấy vậy mà...

“Hiit! Yihihihit! Cô đó, đang yếu dần đi rồi đúng không?"

“...Ớ.”

Hắc muội, người vừa bị thổi bay đầu, xuất hiện trước mặt Euphemina trong trạng thái hoàn mỹ. Có lẽ đó không phải là một kỹ năng phục sinh đơn giản, mà là một kỹ thuật cao cấp hơn.

“Cô như một con gián ấy.”

Euphemina kêu lên khi một lần nữa công kích Hắc muội bằng phép thuật. Đồng thời, một vụ nổ xảy ra đã đẩy sóng xung kích đi mọi hướng, phá hủy một tòa nhà. Nhiệm vụ của Euphemina không chỉ là bảo vệ cư dân Siren, mà còn cả các cơ sở vật chất nữa.

Euphemina bắt đầu cảm thấy lo lắng. Các kỹ năng, mana, và thể lực của cô đang bị tiêu hao nhanh chóng, khiến cô nghĩ về Grid. Euphemina đỏ mặt và lắc đầu.

‘Đây không phải là về bất kỳ cảm xúc nào hết. Chỉ là mình được nhắc nhở về anh chàng đó thôi.’

“Hiit? Uhit?”

Euphemina đang đỏ mặt một mình giữa trận chiến. Hắc muội nhìn cô một cách kỳ lạ. Cô đang bị một người điên đối xử như một kẻ kỳ lạ. Sự tập trung chiến đấu của Euphemina dâng lên vì cảm giác khó chịu đó.

***

“30 người chơi xếp hạng không chính thức...? Và cả những người chơi hạng thái dương á?” Lauel phân tích thông tin đến từ đội đi trước và đã chắc như đinh đóng cột. ‘Lễ hội Máu.’

Một lực lượng vượt trội so với bảy bang hội. À không, có khi họ còn ngang cơ Vượt hạng vũ trang ấy chứ. Nhóm người xâm lược Siren lần này nắm giữ một lượng lớn người chơi xếp hạng không chính thức.

‘Mình không muốn thù địch với một nhóm như thế.’

Lễ hội Máu là một nhóm chỉ theo đuổi tiền bạc và thú vui, không biết lẽ thường hay đạo đức gì hết. Trở nên thù địch với họ rõ ràng là sẽ mệt mỏi theo nhiều cách. Jishuka thấy vẻ mặt khó ở của Lauel và nở một nụ cười lôi cuốn.

“Đừng lo. Nếu chúng ta giải quyết việc này một cách hoàn hảo, họ sẽ cực sợ chúng ta, đến mức không làm phiền chúng ta nữa.”

Lauel cười đắc ý. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ đập tan họ để họ không trở nên thù địch với chúng ta nữa.”

Không như lời cậu nói, Lauel đang cảm thấy rất không thoải mái. Bạch tỷ là một người chơi đẳng cấp thái dương.

‘Nếu mình mang Faker đi thì hay rồi.’

Thành thật mà nói, Lauel đánh giá rằng cậu và đội đầu tiên có thể cứu Siren cùng Euphemina. Do đó, cậu chỉ mang theo 8 thành viên với mình. Lý do mà cậu nghĩ nó sẽ dễ dàng ư? Là vì lực lượng xâm chiếm Siren là ‘những người chơi’. Cậu coi họ ở cấp độ của một người chơi trung bình.

Nhưng mà cậu nhầm. Không ngờ được rằng nhóm người tồi tệ nhất trong 2 tỷ người chơi, Lễ hội Máu, lại dính dáng vào vụ này.

‘Điều này sẽ khó khăn. Giá mà Grid ở đây...’

Tại sao anh ấy lại không bắt máy? Lauel đang thở dài thì một cửa sổ thông báo bang hội bật lên.

[Hội chủ ‘Grid’ đã kết nối.]

***

Cấu trúc của một trò chơi thực tại ảo rất đơn giản. Người chơi truyền sóng não đến máy chủ và máy chủ thực hiện các chuyển động của người chơi dựa trên sóng não. Phản ứng trong Satisfy hơi chậm hơn so với thực tế.

Cứ cho nó là 0,1 giây đi. Nhưng cỗ máy nát nhất và rẻ tiền nhất Grid vẫn dùng hơn 2 năm đã chậm 0,3 giây. Nó là một kiểu mẫu đời đầu và có những hạn chế về kỹ thuật. Grid chưa từng thể hiện hứng thú với bản thân cỗ máy và không coi nó là điều quan trọng. Anh không nghĩ về độ trễ 0,3 giây và tiếp tục sử dụng cỗ máy hiện có.

Rồi anh cảm nhận được điều gì đó trong Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai. Các phản ứng nhanh. Ngay khi anh nghĩ đến việc duỗi tay ra, nó di chuyển lập tức. Khi anh cố nói điều gì đó, nó bật ra trong nháy mắt. Đó là một sự khác biệt nhỏ, nhưng rất khó để thích nghi trong một thời gian.

Và ngày hôm nay.

“Hơơớk.”

Grid trải nghiệm một thế giới mới. Cơ thể anh chuyển động như trong thực tế. Không hề có chênh lệch nhỏ nhất giữa suy nghĩ và nói. Anh được kết nối tới Satisfy, nhưng tại sao anh lại cảm thấy nó là thực tại?

“Đ-Điều này...!” Grid ngập tràn niềm vui khi anh nhớ lại câu ‘tỉ lệ đồng bộ hóa tốt nhất’ đã được nêu trong sách hướng dẫn của cỗ máy hạng kim cương. “Mình có thể làm Irene sướng hơn nữa!”

Anh có thể đẩy hông nhanh hơn nữa và...

Bỏ qua.

“Hả?”

Lululala~

Grid đang ngân nga khi đi đến phòng của Irene thì chợt dừng lại. Một tin thì thầm đã được gửi tới từ Lauel.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!