Chương 469
-Grid, đến Siren ngay bây giờ đi.
-Tại sao lại là Siren?
Anh muốn làm Irene hài lòng cơ! Có ông chồng nào khác trên thế giới nghĩ nhiều về vợ mình như vậy không? Grid đang lao về phía trước thì đột nhiên dừng lại tại chỗ.
Lauel giải thích.
-Kẻ thù đã xâm lược. Chúng có xấp xỉ 1.000 tên. Trong đó 30 tên là người chơi thúc đẩy lần thứ ba và một tên là hạng thái dương. Tức là một kẻ cùng đẳng cấp với anh.
‘Hạng thái dương?’
Lời của Lauel rất có trọng lượng. Grid cười, nhưng mắt anh đau khổ.
-Cuộc xâm lược sớm hơn dự kiến 1 tháng. Được rồi, anh đi luôn đây.
Anh muốn tận hưởng sự đoàn tụ với Irene và Lord, nhưng đó là điều anh có thể làm bất cứ lúc nào. Anh có thể trì hoãn nó. Grid lo lắng cho các đồng sự của mình đang bị hại và lập tức đi Giày Braham. Anh chú ý tới Lauel.
Hiện tại, những lời thì thầm dường như đã bị hạn chế trong Siren. Liên lạc với nhóm đi trước bị gián đoạn liên tục. Nếu anh không thể thì thầm với em trên đường đi, đừng hoảng hốt và cứ tới thẳng Siren. Em sẽ đi trước và dọn đường để anh bước tiếp.
-Ơ, rồi... Làm ơn bảo vệ càng nhiều thủy tộc càng tốt.
-Ước vọng của anh sẽ trở thành hiện thực...
Bàn tay và cảm giác của Grid co quắp lại và anh có mong muốn chặn thì thầm của Lauel. Tại sao Grid và Vượt hạng vũ trang lại tích cực giúp đỡ nhiệm vụ cá nhân của Euphemina? Là để cảm ơn Euphemina, người luôn hết mình vì Vượt hạng vũ trang chăng? Dĩ nhiên đấy là một lý do.
Tuy nhiên còn một lý do khác khiến Grid và Vượt hạng vũ trang quyết định hỗ trợ Euphemina. Bằng cách thiết lập một liên minh với thủy tộc, họ có thêm một cơ cấu khác để mở rộng lực lượng của mình, cũng như thu được nước mắt vua thủy tề. Chúng là động cơ thực sự đằng sau Vượt hạng vũ trang Hội. Để vào liên minh với địa vị tốt nhất có thể, cần phải giảm thiểu thiệt hại cho Siren và là một đại ân nhân.
Grid đang vội vã bay thì nghe thấy một giọng nói khát khao.
“Cha!”
Đó là Lord. Em bé đang lớn lên trong Satisfy, nơi thời gian trôi nhanh gấp vài lần thực tại, đã trở thành một đứa trẻ trong chớp mắt.
“Lord...!”
Thời gian eo hẹp quá, nhưng làm sao anh phớt lờ con trai mình được? Grid tiếp đất và ôm Lord. Cảm giác rất là rõ rệt. Lord có thể là một tồn tại ảo, nhưng nó là đứa trẻ của Grid được chào đời từ một người phụ nữ anh yêu. Lord rất xinh và đáng yêu.
“Cha đi đâu vậy ạ? Cha bận rộn mỗi ngày nên Lord với Mẹ lo lắng lắm!” Từ vị trí của Lord, đã được vài tháng từ lần cuối nó gặp cha mình. Là một thiên tài cấp lục địa, nó học hỏi rất nhanh và là một đứa trẻ chín chắn. “Con muốn chơi với Cha! Con có thể làm một con dao như Cha!!”
“Haha, vậy hả? Cha đang mong đợi chuyện đó đó.” Lord đã cố gắng hết sức một mình. Nó thực sự đáng ngưỡng mộ. Grid vuốt mái tóc đen của Lord. “Cha sẽ hoàn thành việc này sớm để có thể thấy tác phẩm của con trai. Cho tới lúc đó thì nghe lời mẹ nhé.”
“...Dạ.”
Lord đã học tất cả mọi thứ từ việc học tập với Hiền triết Sticks. Nó nhận thức rõ về về địa vị công tước của cha mình. Nó biết là cha mình rất bận. Lord cố không cảm thấy buồn, nhưng nước mắt không thể kìm lại được trong đôi mắt to của nó. Grid đang vuốt má nó thì anh chợt thấy ngạc nhiên.
‘Gì kia?’
Có hàng tá cô gái xinh đẹp đứng đằng sau Lord với vẻ mặt bẽn lẽn. Họ là các ứng viên Ngọc nữ của Rebecca mà Damian đã đưa tới đây.
‘Họ nên làm việc trên các cánh đồng với Piaro chứ nhỉ. Sao họ lại đi theo Lord thế này?’
Grid thắc mắc trong đầu. Lord đọc được vẻ mặt của anh và vui vẻ giải thích. Nó chỉ vào cô gái đứng gần nhất với nó. “Chị này là Epona. Người yêu đầu tiên của con.”
“Đầu tiên?”
Thế thì có một đứa thứ hai à? Chuyện đó là thật. Nước mắt Lord biến mất hoàn toàn khi nó chỉ vào một cô gái khác.
“Chị này là Arna... Người yêu thứ hai của con.”
“...”
Đấy chưa phải là hết. Lord có hơn 20 người yêu!
“Hự...”
Một đứa bé chưa đầy 2 tuổi có hơn 20 người yêu á? Grid kết hôn với Irene ở tuổi 30 mà không có lấy một mảnh tình vắt vai. Anh tuyệt đối không thể hiểu được lập trường của Lord.
‘Nó đang nhầm lẫn giữa hai từ ‘bạn bè’ và ‘người yêu’ sao?’
Lord là một thiên tài cơ mà, nên chuyện này là không thể mới phải. Cô gái tên Epona giải thích cho Grid.
“Thưa Công tước Grid, ngài đã bảo chúng tôi chăm sóc Lord thật tốt...”
‘À đúng rồi.’
Ngay khi anh nghe câu nói ngượng ngùng của cô gái đang đỏ mặt, Grid hồi tưởng lại những lời anh từng nói lần đầu anh gặp các ứng viên. Đúng, Grid đã nói như thế này trên cánh đồng.
“Xin hãy lớn lên khỏe mạnh và xinh xắn nhé, và chăm sóc cho con trai Lord của ta.”
Grid tặc lưỡi.
‘Lời mình nói lúc đấy đã cho Lord một hậu cung luôn à?’
Grid gợi lại việc có tới 200 ứng viên Ngọc nữ của Rebecca và cảm thấy oán giận bố của chính anh.
‘Aaa...! Bố ơi là bố! Sao lại không giống như con chứ...?’
Giới thiệu một cô gái cho con trai mình đi!
“Cha?” Lord lo cho Grid đang tỏ vẻ thất vọng. Grid hồi được chút tinh thần và nắm lấy bàn tay Lord.
“Ừ, là một tay chơi thì tốt hơn là đơn côi cả đời như cha. Cứ nhìn vào Tuyệt đỉnh Kiếm kia kìa. Nó tuyệt vời lắm, Lord ạ. Nhưng hãy chăm sóc bản thân nhé. Nếu không cẩn thận thì các bộ phận thiết yếu của con có thể bị hỏng đấy.”
“Hơ? Bộ phận thiết yếu? Cái đó là gì ạ?”
“Cái đó... Cha cũng không biết vì cha chưa trải qua.”
Nhưng Lord sẽ biết thông qua kinh nghiệm thôi. Anh cảm thấy ghen tị với con trai mình. Đó thực sự là đại gia hạng vàng số 1. Grid vừa rơi nước mắt vừa ôm Lord lần cuối và bay đi.
Sau một lúc.
Kasim thở một cái từ chỗ ông ấy đang quan sát trong bóng của Lord.
‘Công tước Grid... Cậu ta hoàn toàn khác so với vài tháng trước.’
Vẻ mặt và giọng điệu của anh đã trở nên nhẹ nhàng so với quá khứ, nhưng anh cũng sắc sảo hơn. Khoảnh khắc Kasim nhìn vào đôi mắt đang cười đó, ông ấy cảm thấy khủng hoảng và nín thở vài phút.
‘Doran à, giờ thì tôi có thể hiểu tại sao ông tặng nhẫn của mình cho Công tước Grid rồi.’
Từ xưa, Doran đã có đôi mắt sáng suốt vượt trội. Có lẽ ngay từ đầu Doran đã nhận ra Grid là một người vĩ đại.
‘Công tước Grid, tôi sẽ trừng phạt tất cả những kẻ thù đe dọa những người trân quý của ngài. Hãy yên tâm và tiếp tục phát triển. Rồi hủy diệt đế chế với bàn tay của chính mình và trả thù cho bộ tộc của tôi.’
***
“Tôi đếch biết mình có phải là một nông dân hay không nữa.”
“Tôi cũng thế... Nhưng miễn là tôi mạnh hơn thì quan tâm làm gì chứ?”
“Đúng thế thật. Nhưng tôi không muốn chiến đấu bằng nông cụ trong một cuộc chiến tranh đâu. Tôi phát nản với khoai tây cầu vồng rồi...”
“Hấy. Đừng nói thế khi Bland ở ngay trước mặt ông chứ. Con nghiện khoai tây đấy chắc chắn sẽ tức giận nếu nghe thấy cho mà xem.”
Các hiệp sĩ và binh lính hoàn thành khóa luyện tập buổi sáng tại bãi tập và di chuyển tới những cánh đồng dưới sự chỉ dẫn của Asmophel. Là vì họ phải làm nông dưới danh nghĩa ‘rèn luyện buổi chiều’. Asmophel có một cái nhìn cảm thông với những người đang phân vân về danh tính của mình, và đứng đối mặt với Piaro sau một thời gian. Công nhân... À không, Piaro mỉm cười khi chờ đợi các binh lính và hiệp sĩ tới rèn luyện.
“Anh đã phải trải qua rất nhiều rắc rối kể từ lúc bình minh đấy nhỉ Thủ lĩnh của Sư đoàn Ma pháp Hiệp sĩ Vượt hạng vũ trang.”
“Giờ tới lượt anh đấy Thủ lĩnh của Sư đoàn Hiệp sĩ Vượt hạng vũ trang.”
Bạn thân của họ. 2 người đàn ông đã từng rơi vào cái bẫy của một người phụ nữ độc ác và coi nhau là kẻ thù. Sau khi trải qua nhiều thử thách, mối quan hệ của họ giờ đã bền chặt hơn trước. tất cả là nhờ Công tước Grid. Piaro và Asmophel. 2 người từng được gọi là ‘Trụ cột của Saharan’ giờ đã tôn trọng và đi theo Grid, với lòng trung thành từ tận trái tim họ.
Lãnh chủ của họ giờ đang làm gì? Giây phút cả hai nhớ tới Grid.
“Piaro!”
Một giọng nói phát ra từ bên trên. Một giọng nói trầm không chút phù phiếm. Chắc chắn có một sức nặng trong nó. Người vừa nói là Grid.
“Lãnh chủ!”
Ngài ấy đang tìm Piaro sao? Asmophel rất mừng khi được thấy Grid sau một thời gian dài, nhưng anh cũng cảm thấy buồn nữa.
“Xin chào? Asmophel, lâu quá rồi nhỉ. Những nỗ lực của anh luôn được đánh giá cao.”
Grid tiếp đất từ trên không trung và đứng cạnh 2 người. Vào lúc đó, hàng ngàn binh lính và hiệp sĩ quỳ xuống.
“Vị cứu tinh của Vương quốc Bất diệt! Vầng thái dương của Reidan! Chúng thuộc hạ kính cẩn chào đón Công tước Grid!”
Những người đã tăng trưởng đều đặn kể từ khi anh trở thành lãnh chúa của Reidan. Thật tuyệt khi nghe những lời này. Tấm lòng anh chứa chan. Không chỉ các cư dân của Reidan, mà nhiều người trên thế giới cũng đang gọi anh là một vầng thái dương. Grid được nhắc nhở lại về điều này khi anh nhìn quanh đội quân của mình.
Giờ có tới 4.000 binh lính. Ngoài ra, có 8 hiệp sĩ. Anh mong đợi rất nhiều từ các hiệp sĩ, vì họ đã được Piaro tuyển chọn và đào tạo.
‘Mình thực sự tốt phúc.’
Cái gã thảm hại một thời giờ là lãnh chúa của hàng chục ngàn người và hàng ngàn binh lính... Đó là một câu chuyện kỳ diệu không thể tin được nếu anh quay trở về 3 năm trước, hoặc thậm chí chỉ là 10 tháng.
‘Sau này mình có nên viết tự truyện không nhỉ?’
Tiêu đề sẽ là ‘Thần thoại về Vượt hạng vũ trang’. Vấn đề là có ít nhất 50 tập được trông đợi cơ.
“Thưa Lãnh chủ, ngài đang định tham gia với quân đội của Bá tước Lauel sao?”
Piaro quan tâm tới việc lãnh chủ của mình không được nghỉ ngơi. Grid gật đầu trong khi cầm Kiếm của Đại Lãnh chúa và triệu hồi Noe.
“Đúng vậy. Tôi cần mượn một vài chỉ số của anh vì tôi đang vội.”
Grid có kế hoạch đẩy chỉ số thể lực của mình lên bằng cách lấy một phần từ Piaro. Grid hài lòng khi anh dùng Quan sát Nhân vật và thấy Piaro đã phát triển tới thế nào. Rồi anh nhìn cửa sổ trạng thái của Asmophel.
“...Khủng vậy?”
Thanh gươm Tráng lệ Asmophel, anh từng là người duy nhất có thể sánh ngang Piaro. Mãi đến 2 năm sau khi tới Reidan, anh mới lấy lại được trạng thái trước kia và cuối cùng cũng được Grid công nhận.
“Asmophel này! Anh là một người rất tuyệt vời đấy!”
“Thưa Lãnh chủ...!”
Giá trị của anh cuối cùng đã được nhìn nhận rồi! Asmophel đang cảm thấy hồi hộp.
“Chính là ngươi đó, miéo!” Noe - đang ngồi lặng lẽ trên vai Grid - đột nhiên há mồm và nuốt chửng Asmophel.
“Chỉ số nhanh nhẹn cao đã xong! Được rồi! Cảm ơn anh nhé! Tôi sẽ có thể du hành nhanh hơn nhiều nhờ có anh!”
“L-Lãnh chủ...?”
Asmophel - dính đầy nước bọt của Noe - ngây người nhìn sau khi Grid đã biến mất. Một lần nữa, Asmophel là một trong những người mạnh nhất tại Đế chế Saharan. Asmophel nhớ những vinh quang trong quá khứ và trở nên quyết tâm.
“Piaro... Tôi không thể tha thứ cho bản thân vì đã giả vờ là nghiện thuốc cùng trái tim tan vỡ để trở nên lười biếng. Xin hãy giúp tôi. Đào tạo tôi bắt đầu từ hôm nay đi!”
Mặt Piaro trở nên hồng hào.
“Tốt lắm! Trước tiên là cái cuốc!”
“...Tôi cũng phải làm vậy à?”
Một lần nữa, Asmophel đã từng là người quyền lực nhất tại đế chế. Anh cũng là một quý tộc danh giá.