Chương 514
‘Đây không phải lúc để nhóc mất tinh thần đâu.’ Rồi giọng của Braham chảy vào tai Grid. ‘Thời lượng nội tại bất tử chỉ 5 giây đúng thôi không?’
Vàng ư? Không, quãng thời gian này giá trị hơn cả một viên kim cương. Grid cần phải chủ động vận dụng thời gian giới hạn này.
“Cảm ơn ông.”
Grid hồi phục nhờ Braham và lập tức hành động. Anh cần xác nhận.
‘Trước hết là.’
Jjejeong! Jjang!
Điều đầu tiên Grid làm là đâm và chém vào bạch lân thụ đã hư hại để kiểm tra xem cái cây khốn nạn này vẫn cứng hay sẽ nổ sau khi các mảnh vỡ rơi ra. Nó vẫn cứng và chẳng có vụ nổ nào cả.
‘Gọi nó là cây chết thì có đúng không nhờ? Nó sẽ không nổ nếu mình quẳng nó vào lửa.’
Bạch lân thụ chỉ cứng thôi. Nếu anh giả sử rằng nó sẽ cháy, thì mang nó ra làm củi sẽ chẳng có vấn đề gì.
‘Mình không hiểu lý do đằng sau việc sử dụng loại cây này làm củi.’
Có một hiệu ứng đặc biệt nào đó sao?
‘Dĩ nhiên là sẽ có rồi.’
Hiệu ứng là gì đây?
‘Sớm muộn mình cũng sẽ tìm ra thôi. Mình sẽ thử nghiệm.’
Kịch.
Grid liên tục chuyển động. Anh phóng Sát vào bạch lân thụ.
Chaaeng!
[Độ bền của Phế phẩm +9 đã giảm 6.]
[Có một cơn đau dữ dội từ cổ tay bạn. Bạn đã tạm thời bị tê liệt.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Trạng thái bất tử đang kích hoạt. Máu không bị mất.]
[Bạn đã không thể gây thiệt hại cho bạch lân thụ.]
“Xì, Sát chả có tác dụng gì cả.”
Sức phòng thủ của bạch lân thụ thật phi thường. Việc anh không thể gây sát thương cho nó bằng Sát tức là hoàn toàn chẳng thể làm gì nếu không dùng một kỹ năng bỏ qua phòng thủ.
“Vậy thế này thì sao?
Seokeok!
Lần này Grid dùng Thiên điểm. Phế phẩm bổ dọc vỏ của bạch lân thụ.
[Bạn đã gây thiệt hại lớn cho bạch lân thụ!]
[Vỏ của bạch lân thụ đã phun ra lửa!]
So với Thiên Sát, sức tấn công của Thiên điểm phải gọi là yếu. Nó không bỏ qua phòng thủ 100%. Thiên điểm không gây thiệt hại cho bạch lân thụ và nó không nổ sau khi bị Thiên điểm đánh trúng. Chỉ một mảnh vỡ rơi ra.
‘Thế này tốt hơn...’
Kurururu!
Lửa bắn về phía Grid từ bạch lân thụ. Sức nóng của ngọn lửa làm biến dạng khu vực. Ngọn lửa đập vào Grid vừa sắc nhọn vừa dữ dội, như những cái răng nanh. Nhưng Grid là bất bại trong trạng thái bất tử. Anh không nhận chút sát thương nào từ lửa. Giữa ngọn lửa rực sáng, anh lên tiếng với giọng điệu có phần bình tĩnh.
“Mình chỉ có thể dùng Thiên điểm.”
Thiên Sát quá mạnh. Vụ nổ từ bạch lân thụ gây sát thương trong bán kính 4 mét. Đến cả Grid cũng thấy khó mà đối phó nổi. Mặt khác, phạm vi ngọn lửa bùng lên sau Thiên điểm lại giới hạn. Anh sẽ có khả năng né tránh bằng Miếng che mắt của Đồ tể và Chuyển động Nhanh.
Braham hỏi, ‘Sao nhóc không thử Đạn Phép đi?’
Thời lượng bất tử kết thúc. Sau khi ngọn lửa lụi tàn, Grid rút lui khỏi bạch lân thụ đã yên tĩnh trở lại.
“Đạn Phép chỉ xuyên qua còn gì? Nó có phù hợp để đốn gỗ không vậy?”
‘Nhắm vào cành cây ấy. Thiên điểm chỉ có thể chặt một cành mỗi lần, nên chẳng phải dùng Đạn Phép nhanh hơn sao?’
“Nhưng Đạn Phép tôi bắn ra yếu lắm.”
Thật đáng ngờ nếu Đạn Phép có thể làm xước bạch lân thụ, bất kể hiệu ứng bỏ qua phòng thủ được gắn vào nó.
‘Thay vì cứ rên rỉ nỉ non thì sao nhóc không thử đi?’
“Ưm...”
Grid tiếp nhận ý kiến của Braham và bắn Đạn Phép vào cành mỏng nhất trên bạch lân thụ.
Peng!
“...”
Quả thật là vậy. Đạn Phép của Grid thậm chí không làm xước nổi bạch lân thụ. Grid chép miệng.
“Thực sự là chỉ có Thiên điểm thôi.”
Thời gian hồi của Thiên điểm là 2 phút. Tức là cứ 2 phút anh có thể chặt được một cành.
‘Sẽ mất cả ngày mới thu thập đủ củi mất.’
Tốn quá nhiều thời gian chỉ để có được 12% điểm kinh nghiệm. Nó không hiệu quả như đi săn trong các thành phố ma cà rồng. Grid cau mày và bối rối trong một lúc.
‘Mình có nên dùng Đồng hóa không?’
Đạn Phép cấp độ tinh thông của Braham có thể thu thập củi tương đối nhanh.
‘...Nhưng.’
Anh không muốn vậy. Thật quá đáng khi mượn sức mạnh của một đại pháp sư huyền thoại để đốn gỗ.
‘Mượn sức mạnh của ông chỉ cho việc này...’
Grid không muốn dùng Đồng hóa vì một lý do. Anh không biết những nguy hiểm gì đang tồn tại trên Lục địa phía Đông, khiến việc hành động mà không có quân bài mạnh nhất trên tay là quá mạo hiểm.
‘Grid, ta không thể giúp gì cho nhóc à? Đã lâu rồi ta không được hít thở không khí bên ngoài...’
Braham bắt đầu nói gì đó nhưng Grid không nghe.
“Đến lúc rồi!”
Grid xác nhận thời gian hồi của Thiên điểm đã hết và dùng lại nó.
Xoexoẹt!
Phừng phừng!
Lửa bắn ra vào khoảnh khắc một cành cây bị chặt xuống. Grid mượn quyền năng của Miếng che mắt của Đồ tể và đọc đường đi. Vấn đề là tốc độ của ngọn lửa quá nhanh.
‘Shit.’
Grid biết mình không thể hoàn toàn tránh được nó và chạy thoát bằng Chuyển động Nhanh.
“Phù...”
Grid nhặt cành của bạch lân thụ lên. Anh nghiến răng ken két. Một thợ rèn huyền thoại kiêm công tước của một vương quốc lại đang vật lộn để đốn củi. Nó đủ để khiến nước mắt anh chảy dài.
“Khốn nạn, cái nhiệm vụ này hoàn toàn là xoắn não mà. Cái người tên Bạch Tử chết dẫm đó... Ơ? Hượm đã.”
Grid đột nhiên có một ý tưởng.
“Các thợ rèn của xưởng Bạch Phủ dùng một cái búa sắt cho sắt và một cái búa mithril cho mithril thì phải?”
Có thứ gì đó nảy ra trong đầu.
‘Kim cương.’
Để gia công một viên kim cương thì cần có kim cương. Có nhiều thứ trên đời có thể phá hủy một viên kim cương, nhưng chỉ một viên kim cương mới cắt được một viên khác.
‘Có lẽ bạch lân thụ...’
Nó có một đặc tính khó bị phá hủy. Nếu bạch lân thụ giống với kim cương thì sao? Grid chạm tới ý tưởng này và không chần chừ nữa. Anh thu thập các mảnh vỡ của bạch lân thụ và bắt đầu quan sát chúng bằng góc nhìn của một thợ rèn.
‘Rèn và luyện chúng là chuyện có thể. Nhưng tinh chế thì? Một quy trình là cần thiết chứ nhỉ?’
Grid nghĩ về nó. Anh mơ tới một sự tăng trưởng lớn hơn và tập trung mà không trở nên lo lắng. Rồi sau một lúc.
“...Được, mình sẽ thử một lần xem sao.”
Grid mỉm cười và vào hạng mục ‘rìu’ trong danh sách phương pháp sản xuất. Nguyên mẫu mà anh kéo ra là Rìu Tiều phu.
[Rìu Tiều phu]
Xếp hạng: Thường ~ Huyền thoại
Một chiếc rìu được tối ưu hóa cho việc chặt cây.
Nó là một chiếc rìu mà bất cứ tiều phu nào cũng mơ ước có được.
Điều kiện Sử dụng : Tiều phu Cấp độ 100 trở lên. Kỹ thuật Đốn gỗ Sơ cấp mức 7.
Bây giờ nó là vấn đề về niềm kiêu hãnh rồi. Là một thợ rèn huyền thoại, anh không thể bị mấy que củi đánh bại được. Grid bùng cháy động lực lúc anh lôi ra một cái lò nung di động. Sau đó Braham khuyên nhủ,
‘Bất kể nhóc làm gì thì hãy cố triệu hồi các Cốt binh Vượt hạng vũ trang thường xuyên nếu có thể.’
“Tại sao lại là những đứa đấy?”
‘Bằng cách quan sát nhóc, chúng có thể học những kỹ năng hoặc phép thuật mới.’
Grid giật mình.
“Ấy? Các cốt binh có khả năng học hỏi á?”
Thế thì chả phải một khiển thi sư đúng là một trò lừa đảo thật sự à? Braham giải thích cho Grid.
‘Không, các cốt binh thường thấy không có năng lực học hỏi. Nhưng các Cốt binh Vượt hạng vũ trang có trí tuệ. Chúng được công nhận là một thực thể độc nhất vô nhị và có thể được triệu hồi lại sau khi bị phá hủy. Chúng giống như các tử vong hiệp sĩ với pháp cốt ấy.’
“Trí tuệ của chúng nó là số lẻ...”
‘À thì, nhóc nên thử đi. Có lẽ chúng có thể học phép thuật hoặc kỹ năng cấp thấp.’
“Hrmm... Được, không khó để làm theo lời ông. Các Cốt binh Vượt hạng vũ trang có thể là rác rưởi, nhưng tôi có thể dùng chúng tùy theo tình hình nếu chúng thu nhận được các kỹ năng.”
Grid đã bỏ qua một điều. Braham coi hầu hết các năng lực trên thế giới này là thấp kém.
***
“Khốn nạn! Thứ này không hiệu quả! Ta cần một ngọn lửa mạnh hơn!”
Xưởng rèn Bạch Phủ. Bạch Tử và 9 thợ rèn đang tức tối. Tổng trấn của Pangea tổ chức một cuộc thi thợ rèn hàng năm. Mục tiêu của xưởng rèn Bạch Phủ là giành chiến thắng cuộc thi và cung cấp trang bị chiến đấu cho quân đội trong một năm, nhưng thực tế lại không tốt đẹp như vậy. Chiến cụ do xưởng rèn Bạch Phủ làm ra có phần hơi thiếu thốn so với cấp độ của các xưởng rèn lớn khác.
“Nhìn vào trạng thái của sản phẩm cuối cùng thì chức vô địch năm nay đã biết mất rồi...”
“Từ lúc Sư phụ mất, chúng ta vẫn chưa chiến thắng trong tận 5 năm...”
Thầy giáo của các thợ rèn trong xưởng Bạch Phủ là cha của Bạch Tử, Bạch bá. Xưởng rèn Bạch Phủ đã xuống dốc kể từ khi ông ấy chết 5 năm trước. Có người nói rằng xưởng rèn Bạch Phủ đã đánh mất tư cách là một trong tứ đại xưởng rèn.
Bất chấp những nỗ lực của Bạch Tử.
Bạch Tử run rẩy.
‘Tất cả là lỗi của con. Con không nghe lời Cha và sao lãng bễ thổi.’
Bạch Tử tin rằng công đoạn rèn là thứ tạo ra chất lượng. Với tư cách người thừa kế của xưởng rèn Bạch Phủ, anh ta tập trung vào công đoạn nện búa và có xu hướng bỏ bê bễ thổi. Thời trẻ, anh ta không nhận ra rằng ngọn lửa chỉ khác 1° thôi cũng có thể tạo ra sự khác biệt đáng kể với hiệu năng của vật phẩm.
“Nhiệt lượng... Nếu mình có thể làm nó nóng hơn...”
Bạch Tử và các thợ rèn gục đầu xuống. Rồi một giọng nói xa lạ cất lên.
“Tôi đến để giao củi đây.”
“Củi nào?”
Tất cả các thợ rèn ngoại trừ Bạch Tử đều thấy bối rối.
“Rạng sáng hôm nay chúng ta đã nhận củi rồi còn gì? Thế thì vụ giao củi này là sao?”
Ngay từ đầu, thanh niên tóc đen nói mình đến giao củi là một khuôn mặt lạ lẫm. Anh ta không phải một trong các tiều phu thông thường mà họ giao dịch. Lúc các thợ rèn đang nhìn vào chàng trai trẻ...
“Củi... Cậu mang nó tới á?”
Bạch Tử còn luống cuống hơn cả khi vợ anh ta ngoại tình.