Chương 515
[Rìu Tiều phu Đạo sĩ]
Xếp hạng : Huyền thoại
Độ bền : 1.000/1.000
Sức Tấn công : 310
* Phát ra lửa mạnh mỗi lần mất độ bền.
* Dễ dàng chặt bạch lân thụ.
* Ảnh hưởng tới ngọn lửa của bạch lân thụ.
Một chiếc rìu giống những chiếc được đạo sĩ ở Shangri-La sử dụng.
Nó vốn là thứ không thể tồn tại trong nhân giới, nhưng Thợ rèn Huyền thoại Grid đã phá hủy các quy tắc để sản xuất ra nó. Không có ác ý hay may rủi. Đây là kết quả của việc Grid nghĩ ra hình dạng lý tưởng và hoàn toàn là từ khả năng của mình.
Rìu Đạo sĩ do Grid làm ra có hiệu quả tốt hơn nhiều so với những chiếc rìu đạo sĩ thông thường.
Điều kiện Sử dụng : Đạo sĩ
Nặng : 410
[Một vật phẩm xếp hạng huyền thoại đã được làm ra, nên toàn bộ các chỉ số đã vĩnh viễn tăng lên +10 và danh tiếng trên toàn lục địa đã tăng +500.]
[Có một hiệu ứng có lợi từ việc sản xuất ra chất lượng cao nhất. Chỉ số may mắn đã tăng 5.]
Nó hẳn phải là một vật phẩm huyền thoại đặc biệt nên hệ thống mới gắn một ‘hiệu ứng có lợi’ vào nó. Grid cảm thấy thiếu chỉ số trí tuệ và may mắn, nên điều này làm anh đủ hạnh phúc để bay lên trời luôn. Anh như một đợt hạn hán gặp phải cơn mưa.
“16 đơn vị may mắn! Phêê!”
May mắn khó nâng hơn bất kỳ chỉ số đặc biệt nào khác. Tuyệt đối không thể phân phối điểm chỉ số cho nó, và hành động mang tới ‘hiệu ứng có lợi’ là ngẫu nhiên vô điều kiện, nên uốn nắn nó là rất khó và ngay cả các hiệu ứng danh hiệu cũng không áp dụng cho nó. Giờ chỉ số may mắn của anh tăng một phát 15 điểm, khiến nó thành 16.
“Tuyệt vời... Chuyện này thực sự tuyệt vời.”
Nếu chỉ số may mắn của anh cứ tăng như thế này thì sao?
‘Sẽ có một ngày tỉ lệ chế tác vật phẩm huyền thoại là 100%!’
Cứ như là đang nói anh sẽ luôn thắng giải nhất khi mua vé số. Grid đang đếm gà trước khi trứng nở. Anh đang trong tâm trạng tốt và đeo lên mặt nụ cười đẹp nhất của mình khi chạm vào chiếc rìu.
“Thứ này thực sự là được làm rất tốt.”
Một cây rìu làm bằng gỗ trắng từ cán cho tới điểm cuối lưỡi. Anh đã do dự một lúc về việc làm cán bằng bạch lân mộc, nhưng nó là một lựa chọn tốt.
‘Ngay khi tới Lục địa phía Đông thì mình đã học được rất nhiều điều rồi.’
Anh học được cách tận dụng đặc tính của các khoáng chất từ xưởng rèn Bạch Phủ và có thể nắm bắt được sự tồn tại và đặc điểm của bạch lân thụ qua nhiệm vụ được Bạch Tử giao cho. Nhìn lại thì, Bạch Tử là một người tốt, không phải kẻ xấu.
‘Anh ta đang cho mình một thử thách. Có lẽ theo bản năng, anh ta đã biết các kỹ năng của mình ngay từ đầu.’
Anh xấu hổ với bản thân vì đã đổ lỗi cho Bạch Tử nguyên một ngày.
‘Hẳn rồi, không có thợ rèn nào là người xấu cả. Anh ta tốt bụng như Khan đó thôi?’
Bất kể điều gì xảy ra, kết quả vẫn là tốt. Trong quá trình này, cảm giác không ưa của Grid dành cho Bạch Tử đã chuyển sang quý mến. Đó là hậu quả của việc thu được một kết quả tốt.
Lululala~
Grid vui vẻ ngân nga lúc anh chặt gỗ xong và quay về xưởng rèn Bạch Phủ . Rồi anh gọi to Bạch Tử với các thợ rèn khác.
“Tôi đến để giao củi đây.”
Tại sao Grid lại hào hứng thế?
[Một điều đặc biệt đã xảy ra sau khi chế tác vật phẩm huyền thoại thứ 20!]
Câu văn ngắn này xuất hiện trong tâm trí anh vào lúc anh làm ra chiếc rìu bạch lân. Nó là yếu tố lớn nhất đằng sau tâm trạng tốt của Grid.
***
‘Ai vậy nhỉ?’
Người đàn ông tóc đen giao củi. Bạch Tử ban đầu cũng không nhận ra người đó là ai. Anh ta là chủ của một trong tứ đại xưởng rèn trong Pangea và không thể nhớ hết lũ thấp hèn.
‘Mình gặp cậu ta lúc nào vậy?’
Đôi mắt hoang dã mãnh liệt như diều hâu. Bạch Tử nhớ đã gặp đôi mắt này ở đâu đấy trước đó.
‘Ah!’
Bạch Tử lặng lẽ nhìn Grid tóc đen trước khi trở nên bất ngờ. Sáng sớm nay. Ai đó mơ ước trở thành một thợ rèn nhưng không có chút kiến thức nào, người đó đã rời đi để chặt bạch lân thụ. Chàng trai trẻ này chính là người đó.
‘Cái gì cơ?’
Chắc là anh ta không thực sự đốn được bạch lân thụ đâu nhỉ? Bạch Tử bối rối đã bật cười.
‘Chuyện đó là không thể.’
Bạch lân thụ cứng như long thiết. Chặt nó á? Điều ấy là không thể trừ khi những người giỏi nhất trong Hoàn Quốc tới. Có những cây bạch lân thụ một ngàn tuổi là có lý do cả.
“Cậu là anh bạn từ sáng nay. Cậu nhận thức được là tôi không muốn củi thông thường đấy chứ?”
“Dĩ nhiên. Tôi biết rõ mà. Đây là loại củi rất đáng chú ý đấy.”
Grid tươi cười. Bạch Tử nghĩ chuyện đó thật lố bịch.
“Đúng, nó không phải loại củi bất cứ ai cũng có thể thu thập được đâu.”
Nói cậu ta đến để giao củi sao?
‘Người này sơn trắng gỗ sồi hả?’
Chiêu trò rẻ tiền đấy không lừa nổi Bạch Tử đâu. Grid cười toe toét với Bạch Tử và giơ ngón cái lên.
“Đáng ngạc nhiên thật đấy. Anh nhìn thoáng qua thôi đã thấy được kỹ năng của tôi và cho tôi một nhiệm vụ khó khăn đúng không? Anh đã biết ngay từ đầu rồi. Chuyện tôi có thể đốn hạ bạch lân thụ ấy.”
“...?”
Bạch Tử không hiểu nổi cái sự hư cấu này. Họ đang nói chuyện mặt đối mặt, nhưng không thể thiết lập một cuộc trò chuyện. Bạch Tử đang ở trong bóng râm nên chỉ thấy được làn da ngăm đen của anh ta. Grid lôi bạch lân mộc ra.
“Nhờ anh mà tôi đã nghiên cứu được nhiều thứ. Đây. Đó là thứ mà anh yêu cầu.”
‘Đây không phải là tên lừa bịp tầm thường.’
Đây là một trong những đặc điểm điển hình của một tên lừa đảo. Đó là dùng từ ngữ mơ hồ hoặc gây mất tập trung để khiến ai đó bớt cảnh giác.
‘Hrmm, nó sẽ không có tác dụng với tôi đâu.’
Bạch Tử không bao giờ tin tưởng bất cứ ai kể từ khi bị vợ phản bội. Anh ta tin chắc Grid là một tên lừa đảo và bắt đầu nhìn đống củi với ánh mắt ngờ vực.
‘Cố lừa mình bằng cách sơn trắng gỗ sồi... Hơ? Hớớớớk!!”
Mặt Bạch Tử tối sầm lại. Anh ta nhìn đống củi với vẻ mặt không tin và bắt đầu nhìn qua chúng. Rồi anh ta càng trở nên sốc hơn.
‘Th-Thứ này thực sự là bạch lân mộc ư?’
Anh ta đã chắc chắn. Không chút nghi ngờ nào. Do vậy, Bạch Tử đang lúng túng.
‘C-Cậu ta thực sự đốn được bạch lân thụ sao?’
Bạch lân thụ không khó đốn chỉ vì độ cứng của nó. Chính vì bản chất phun lửa của bạch lân thụ ngay khi bị thương nữa. Kể cả nếu một người xoay xở chặt được bạch lân thụ, cái chết cũng đang chờ đợi họ rồi.
Không thể nào thu hoạch củi từ bạch lân thụ tươi. Nhưng thanh niên tóc đen trước mặt Bạch Tử này. Nói thật, Bạch Tử còn chả nhớ tên anh ta, thế mà cái người thanh niên vô danh đó lại đốn hạ được bạch lân thụ.
‘...Không thể nào!’
Bạch Tử kinh ngạc đi đến kết luận. Có lẽ người đàn ông trước mặt anh ta...
‘Một tiều phu huyền thoại!’
Cầm rìu vàng với rìu bạc!
‘Một khi ai đó đạt đến đỉnh cao trong một lĩnh vực, họ sẽ trở thành một đạo sĩ! Đây là một đạo sĩ sắp về Shangri-La ư?’
Phải, đó là sai lầm của chính Bạch Tử khi anh ta nghĩ người thanh niên này hứng thú trở thành một thợ rèn học viên. Trên thực tế, anh ta không phải là một thợ rèn, mà là một tiều phu vĩ đại.
‘Ahh...! Ai mà biết được xưởng rèn của mình sẽ có một người như vậy giúp đỡ chứ?’
Có lẽ cha anh ta đã thỏa thuận với người này để giúp xưởng rèn Bạch Phủ. Anh ta hẳn đã nghĩ về những mối quan hệ xưa cũ với xưởng rèn Bạch Phủ và chạy tới đây.
“Cảm ơn cậu! Tôi rất trân trọng điều này!”
Bạch Tử vướng phải một hiểu lầm lớn và cúi đầu trước Grid. Tự dưng lại cúi đầu là sao nữa? Vẻ mặt của Grid cứng lại.
“...Cảm ơn tôi thế này á, thế nghĩa là anh không mong đợi nó à? Đừng bảo với tôi là anh đang cố giảm giá trị đấy?”
Đôi mắt Grid thay đổi ngay khi anh nói những lời này. Anh cũng hạ giọng xuống để bày tỏ một mối đe dọa về những gì sẽ xảy ra nếu Bạch Tử lấy đi chút nào đó của phần thưởng.
‘Ầu! Áp lực này!’ Bạch Tử hồi hộp lúc nhìn vào Grid. ‘Đây thực sự là một đạo sĩ rồi. Thực ra anh ta không cần phần thưởng. Nhưng mình sẽ cảm thấy gánh nặng nếu anh ta giúp mình mà không nhận lại bất cứ thứ gì.’
Tấm lòng thì như biển cả. Bạch Tử cảm thấy thật sự xúc động.
“Không có chuyện đó đâu. Dĩ nhiên tôi sẽ trao phần thưởng xứng đáng.”
Ttiring~
Rồi một cửa sổ thông báo nhấp nháy trước mặt Grid.
[Độ khó của nhiệm vụ ‘Chặt Củi!’ đã được tiết lộ.]
[Độ khó của nhiệm vụ ‘Chặt Củi!’ là SS+.]
[Phần thưởng đền bù hoàn thành cho ‘Chặt củi’ đã thay đổi.]
[Điểm kinh nghiệm của nhân vật và toàn bộ kỹ năng sẽ tăng 40%.]
[Khí huyết của Thợ rèn Huyền thoại bây giờ là Mức 7.]
[Cơn thịnh nộ của Thợ rèn bây giờ là Mức 7.]
[Cấp độ của Kiếm Vũ Pagma, Liên kết bây giờ là Mức 8.]
[Cấp độ của Kiếm Vũ Pagma, Sát, bây giờ là Mức 7.]
[Cấp độ của Kiếm Vũ Pagma, Sóng, bây giờ là Mức 6.]
[Cấp độ của Kiếm Vũ Pagma, Thiên điểm, bây giờ là Mức 6.]
[Cấp độ của Kiếm Vũ Pagma, Kìm hãm, bây giờ là Mức 4.]
[Cấp độ của Kiếm Vũ Pagma, Thượng tâm,bây giờ là Mức 4.]
[Hảo cảm với Bạch Tử, chủ nhân của xưởng rèn Bạch Phủ, đã lên đến đỉnh điểm!]
[Trong tương lai, bạn có thể mua toàn bộ vật phẩm trong xưởng rèn Bạch Phủ với giá rẻ hơn 20%. Hàng hóa bạn bán sẽ được mua với giá cao hơn 20%.]
“...Wao.”
Nhiệm vụ thực sự khó. Anh bị thuyết phục khi thấy đó một nhiệm vụ SS+.
‘À không, thứ gì tạo nên một vụ SSS nhỉ?’
Grid nghĩ có lẽ anh là người chơi duy nhất có thể hoàn thành nhiệm vụ chặt cây bạch lân thụ. Đó là một nhiệm vụ mà chỉ 1 trong 2 tỷ người chơi có thể hoàn thành. Xét về độ khó, anh cảm thấy như 40% điểm kinh nghiệm cho nhân vật và điểm kinh nghiệm kỹ năng thực sự ít hơn những gì anh xứng đáng. Ít nhất, anh đáng ra phải lên một cấp cho mỗi kỹ năng. Grid cảm thấy hối tiếc.
Rồi Bạch Tử nhìn anh và cẩn thận hỏi.
“Có lẽ... Tên của anh là?”
“...” Người này thậm chí còn chẳng biết tên anh sao? “Grid.”
Grid trả lời với vẻ mặt phi lý và Bạch Tử nắm lấy cả hai bàn tay anh.
“Anh có biết cuộc thi sản xuất chiến cụ nổi tiếng của Pangea không?
‘Cuộc thi sản xuất chiến cụ á?’
Grid không biết. Anh không thể trả lời khi Bạch Tử kêu lên với anh.
“Grid! Xin hãy tới xem cuộc thi! Để đền đáp công lao của cậu, xưởng rèn Bạch Phủ năm nay chắc chắn sẽ chiến thắng!”
“Ồ...”
Khóe miệng Grid cong lên. Anh không thể cưỡng lại cơ hội chứng kiến kỹ năng của các thợ rèn trên Lục địa phía Đông.
“Khi nào thì cuộc thi diễn ra?”
“Trong 3 ngày nữa.”
‘Được.’
Anh có thể dành 3 ngày để thích nghi với các bãi săn gần Pangea và quay lại với chiến lợi phẩm để bán. Grid đưa ra quyết định và gật đầu.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ mong đợi được thấy điều gì đó tốt đẹp trong 3 ngày tới.”