Chương 516
“Vậy tôi đi đây.”
Điều đầu tiên Grid làm sau khi rời xưởng rèn là đặt hẹn giờ. Nó là một mốc giờ để anh kịp trở về xem cuộc thi sản xuất chiến cụ 3 ngày tới.
“Mình đang mong chờ nó...”
Grid chắc chắn phải xem cuộc thi.
Bạch Tử nói rằng các thợ tham gia cuộc thi có kỹ năng rất giỏi.
‘Xưởng rèn Hắc Châm chuyên về thuộc da, xưởng rèn Hồng Kiềm giỏi về tôi, và xưởng rèn Lam Hỏa có tay nghề trong quá trình nung hửm?’
Nó giống như các thợ rèn của xưởng rèn Bạch Phủ xuất chúng trong công đoạn rèn vậy.
‘Đây sẽ là một nghiên cứu tốt.’
Grid đã kế thừa các kỹ thuật của Pagma, nhưng kinh nghiệm và kiến thức tổng thể của anh có xu hướng bị thiếu. Các thợ rèn của Lục địa phía Đông đã vun đắp bí quyết của họ trong nhiều năm. Cũng như với xưởng rèn Bạch Phủ, Grid đang mong đợi có thể học được những điều mới mẻ từ cuộc thì này.
‘Dù là một thợ rèn huyền thoại thì mình cũng không thể tự phụ được!’
Grid là một người kiêu hãnh nhưng vẫn muốn học từ những người kém tài năng hơn để đạt tới một nền tảng cao hơn. Anh ưỡn ngực và bước đi đường hoàng qua các con phố.
“Hmm?”
Grid đã nhận được thông tin có một cộng đồng quái vật tồn tại ở phía bắc của Pangea và đang hướng về cổng bắc. Anh đột ngột dừng bước. Là vì anh nghe thấy một cái tên quen thuộc bên tai.
“Thử một lần đi! Chỉ cắn một miếng bánh kem quỷ của chúng tôi cũng sẽ khiến bạn rỏ dãi! Sự kết hợp giữa mỡ quỷ thơm phức với kem tươi thật hoàn hảo! Nó là món ăn mà tiểu anh hùng của Pangea, Kraugel, ngưỡng mộ vì quá ngon!”
‘Kraugel? Tiểu anh hùng của Pangea sao?’
Người đầu bếp đang nói về cùng một Kraugel mà Grid biết đúng không?
‘Tất nhiên rồi.’
Kraugel từng là người chơi hạng nhất và tạo ra cảm giác thích thú tại bất cứ đâu anh ấy tới. Anh không chỉ mạnh và có tốc độ lên cấp nhanh, anh cũng nổi tiếng là người am hiểu các nhiệm vụ nữa.
“Cái tên của Kraugel vang dội qua toàn bộ những ngôi làng và thành phố mà anh ta đến thăm...”
Đó không phải là thứ chỉ người chơi nói với nhau. Grid mỉm cười cay đắng và tiến lại gần đầu bếp trung niên.
“Cho một suất bánh kem quỷ.”
Anh tò mò muốn nếm thử món ăn mà Kraugel đã khen ngợi. Ngoài ra, anh muốn biết Kraugel đã thực hiện những hoạt động gì ở đây.
‘Tại sao anh ta lại được gọi là tiểu anh hùng nhỉ?’
Grid không nghi ngờ gì vì anh không tin chữ ‘quỷ’ trong tên món ăn nghĩa là quỷ thật. Anh trả 1 bạc cho dịch vụ đồ uống và nhìn vào cái bánh với vẻ mong đợi. Thoạt nhìn thì nó là một cái bánh kem màu cam. Phần bánh ngọt bên ngoài trông giòn còn bên trong thì ẩm.
“Ờ hớ.”
Grid nghĩ 1 bạc không phải là một cái giá cao khi anh cắn một miếng bánh. Mặt anh méo xệch.
‘Đến chó còn không thèm ăn cái thứ này.’
Nó là kem nhưng không có vị tươi của hoa quả mà còn chua như giấm. Nó không mịn mà dính vào lưỡi. Nhân bên trong quá dẻo và dai. Cái bánh trông giòn bên ngoài và ẩm bên trong á? Nó cháy bên ngoài và độc hại bên trong thì đúng hơn.
‘Làm sao mà cái thứ này được gọi là thức ăn cơ chứ?’
Thứ lãng phí không phải là các nguyên liệu được sử dụng cho món ăn này, mà là lượng ôxi ông đầu bếp hấp thụ. Ông đầu bếp tới gần Grid đang giận dữ và hỏi.
“Món này thế nào? Ngon không?”
“...”
Ông ta đang hỏi một cách chân thành à? Grid ngậm miệng và đầu bếp Idan bình thản nói. “Quý khách có biết Kraugel ăn 4 cái bánh này không? Chúng thực sự ngon lắm đấy!”
“Chuyện này là thật sao?”
“Đúng, hàng trăm người thấy mà.”
“Bị khùng rồi...”
Grid thấy đồng cảm với Kraugel. Anh ta đã lớn lên với loại thức ăn vô vị nào mà lại đi khen cái bánh rác rưởi này được nhỉ? Grid vội vã hỏi Idan một câu. Anh mất 1 bạc rồi, nên anh định kiếm càng nhiều thông tin càng tốt vì đã bước chân vào nhà hàng này.
“Kraugel là ai ạ? Anh ta đã làm gì để được gọi là một tiểu anh hùng?”
“À, quý khách là người ngoài. Tôi nhận thấy quý khách không biết hương vị cái bánh của tôi.”
‘Tôi biết rồi.’
Grid khó khăn lắm mới kìm nén không bật ra những từ đó.
“Pangea vốn là một thành phố giàu có và yên bình trong hàng trăm năm. Nhưng 2 năm trước, sự yên bình đó đột ngột chấm dứt. Tổng trấn vĩ đại của chúng tôi lâm bệnh nặng và phụ tá của ông ấy, Arube, đã được chỉ định làm tổng trấn tạm thời.”
“Thế thì Arube là một kẻ xấu và Kraugel đánh bại hắn hả?”
“Hat... E hèm, đúng mà lại không đúng. Thứ lỗi cho tôi nào cái người này. Hãy lắng nghe mọi thứ tôi phải nói trước đã. Tôi muốn nói.”
Cứ như Idan có nhiều điều để nói lắm vậy.
“Dù sao thì, câu chuyện đúng như quý khách dự đoán cho đến giữa. Arube - kẻ nổi tiếng với cách cư xử tốt của hắn - trở thành một tên bạo chúa sau khi được chỉ định làm tổng trấn. Hắn quấy rối phụ nữ hết lần này đến lần khác, cướp đất từ nông dân bằng đủ cái cớ, và tăng thuế.”
Chuyện này đã quá rõ ràng. Tai Grid bứt rứt thích thú lúc câu chuyện của Idan bước sang một giai đoạn mới.
“Một ngày nọ, quái vật bắt đầu phá hoại các khu vực gần Pangea. Pangea là nơi mà hàng trăm năm qua quái vật chưa từng xuất hiện!”
“Môi trường sống của quái vật ở phía bắc đúng không?”
“Đúng, đúng. Chúng thật sự rất khủng khiếp đấy. Những con quái vật di chuyển có hệ thống như một đội quân và gây thiệt hại khổng lồ cho Pangea. Người dân càu nhàu và căm ghét những con quái vật tưởng chừng như từ trên trời rơi xuống. Bọn tôi không thể chống cự chúng và bị chà đạp một cách bất lực.”
“Sau đó Kraugel xuất hiện hả?”
“Ừ! Tiểu anh hùng của bọn tôi đã xuất hiện! Như là từ trên trời rơi xuống, cậu ấy xuất hiện và hạ gục 1 hoặc 2 con quái vật.”
‘1 hoặc 2 à? Thái thượng chi thiên đây sao?’
Grid nghĩ sẽ được nghe cái gì tuyệt vời cơ, nhưng nó lại đơn giản đến đáng ngạc nhiên.
‘Bình thường thì những câu chuyện nói về chủ nghĩa anh hùng đều được phóng đại... Ah.’
Grid nhận ra.
‘Những con quái vật trên Lục địa phía Đông cực kỳ mạnh.’
Những con quái vật đã xâm chiếm Pangea. Tới cả Kraugel cũng vớt vát đối phó được 1 hoặc 2 con. Đó là những gì ông đầu bếp nói.
“Bất chấp sự có mặt của Kraugel, Pangea vẫn không thể thoát khỏi khủng hoảng. Bọn quái vật quá mạnh. Các kỵ binh và chiến lược vốn là niềm tự hào của Pangea cũng không hiệu quả... Đúng, như thể ai đó đang chỉ đạo chúng tấn công Pangea vậy.”
“Kẻ đó là Arube à?”
“Hở?” Idan không khỏi cảm thấy thán phục. “Sao quý khách có thể suy luận câu chuyện dễ dàng và chính xác vậy nhỉ? Có lẽ nào quý khách là một thám tử không? Quý khách có thể tìm con chó con đã biến mất khỏi nhà tôi không?”
“...”
Đúng là một lối nói mệt mỏi. Grid im lặng và Idan quay lại vấn đề chính.
“Phải, bọn quái vật được Arube điều khiển. Hơn 2.000 quái vật bị điều khiển bởi một người. Chẳng phải là rất tuyệt sao? Trước chuyện này thì Arube chỉ là một cư dân thông thường thôi!”
“Woa, tuyệt ghê.”
Câu chuyện rõ ràng đến nỗi nó chẳng có gì đặc biệt. Grid cảm thấy khó chịu vì anh đã ăn một món khó nuốt và nghĩ vụ này thật phí thời gian.
“Trên thực tế, có một sự đảo ngược ở đây. Arube không phải là Arube. Đó là một con ác quỷ đã giết Arube, cải trang thành ông ta, và rồi cố gắng phá hủy Pangea.”
‘Đây mới là câu chuyện thật.’
Dù sao đi nữa thì mọi thứ đã trở nên rõ ràng. Các thầy tu đạo sĩ của Lục địa phía Đông khác hoàn toàn với các pháp sư của Lục địa phía Tây.
‘Một đại pháp sư huyền thoại sẽ không thể kiểm soát 2.000 quái vật như tay chân đúng không?’
‘Đúng. Ngay cả một thuần thú sư bậc thầy cũng không thể làm được. Không phải tất cả chúng đều mạnh, nhưng nhóc tốt hơn hết là nên đề phòng.’
‘Được rồi, đi thôi.’
Grid đang đứng dậy sau câu trả lời của Braham thì Idan chặn lại.
“Đó là lý do tại sao đấy. Hãy tìm dấu vết của đại anh hùng đã giúp giết chết tên thầy tu tà đạo mà tiểu anh hùng Kraugel không thể tự mình đánh bại đi.”
Đây là một nhiệm vụ à? Tại sao nó lại quay lại câu chuyện có thật rồi? Grid vừa mới đưa ra kết luận thì một cửa sổ nhiệm vụ hiện ra trước mặt.
[Tìm Dấu vết của Đại Anh hùng!]
Độ khó : A
Thầy tu tà đạo đã lộ danh tính. Tiểu anh hùng Kraugel đã chiến đấu với hắn và nếm trải sự tuyệt vọng. Pangea dường như đã ở trên bờ vực của sự hủy diệt.
Nhưng rồi một anh hùng bí ẩn xuất hiện. Sau đó, người dân của Pangea đã ngợi ca ông ấy là đại anh hùng. Người hùng lập tức đánh bại thầy tu tà đạo và cứu Pangea khỏi khủng hoảng, nhưng ông ấy không tiết lộ danh tính của mình và đã rời đi. Điều này khiến cư dân Pangea cảm thấy tiếc nuối. Họ có một mong muốn mãnh liệt là tìm ra và cảm tạ vị đại anh hùng.
Đặc biệt, đầu bếp Idan có nghĩa vụ tìm ra vị đại anh hùng. Đó là để lấy lại chiếc chảo rán đã được các đầu bếp của dòng họ truyền lại qua nhiều thế hệ.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Tìm thấy chiếc chảo rán ở đâu đó trong cộng đồng quái vật.
Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : Miễn phí sử dụng nhà hàng của Idan suốt đời. 30% điểm kinh nghiệm nhân vật.
Thất bại Nhiệm vụ : Idan - nổi tiếng mồm mép - sẽ nói về những lầm lỗi của bạn trên khắp Pangea.
“Nơi cuối cùng nhìn thấy đại anh hùng là ở phía bắc! Nhưng từ lâu ở đó đã nổi tiếng là có những quái thú hoang dã, và từ lúc lũ quái vật tới, rất khó để tôi tới đó trực tiếp. Xin hãy tìm dấu vết của đại anh hùng và lấy lại chiếc chảo rán cho tôi!”
“...Ah.”
Nó chắc chắn không phải một nhiệm vụ tồi. Grid đằng nào cũng có kế hoạch đi săn ở phía bắc, nên anh đã ở trong vị trí để đi tìm cái chảo. Nếu anh có thể tìm thấy cái chảo, anh sẽ nhận được 30% điểm kinh nghiệm miễn phí. Điều bất đồng duy nhất là vé vào nhà hàng của Idan miễn phí trọn đời.
‘...Chà, mình không cần phải ăn ở đó nên không có lý do gì để từ chối.’
Grid quyết định và gật đầu.
“Tôi hiểu rồi. Nó rất khó, nguy hiểm và rắc rối, nhưng tôi sẽ làm hết sức. Cơ mà tôi có một câu hỏi. Có tương quan gì giữa đại anh hùng với cái chảo rán vậy?”
Idan nghiến răng.
“Khi hắn xuất hiện, tên thầy tu tà đạo ấy... Tôi đang nấu ăn trong bếp và chạy ra đường với chiếc chảo của mình. Rồi tôi va vào vị anh hùng đáng nguyền rủa đó. Ông ta lấy chảo rán của tôi và đập tên thầy tu tà đạo ấy”
“...Ông ta đập tên thầy tu tà đạo bằng một cái chảo rán á?”
“Ừ! Thật huy hoàng khi vị anh hùng đánh hắn bằng cái chảo rán của tôi! Rất phi thường và tiếp thêm sinh lực đấy! Nhưng thế thì sao? Ông ta bỏ đi mà không trả lại món đồ đã mượn! Ông ta bỏ đi với chảo rán của tôi!”
“...”
“Với một đầu bếp, một chiếc chảo rán như là linh hồn vậy! Như thể ông ta đã đánh cắp linh hồn tôi! Rồi ông ta quẳng nó đi đâu đó mà không cần suy nghĩ!”
Thực sự là nhiều từ ngữ quá. Chỉ nghe cái giọng cao lanh lảnh thôi cũng mệt mỏi lắm rồi. Grid mau lẹ ra khỏi nhà hàng. Sau đó anh lập tức rời đi bằng cổng bắc.