Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 525: Chương 525

Chương 525

‘Mình tự hỏi là tại sao chả có chức năng tắt vị giác mỗi lần uống một loại pháp dược đắng ngắt...’

Vị đắng của các pháp dược là một trong những rào cản của việc tham gia vào Satisfy. Đặc biệt, một số người cố tắt tính năng vị giác vì họ không thích vị đắng. Nhưng Tập đoàn S.A không chấp nhận yêu cầu của họ. Vị giác là một trong những nét đặc trưng nhất của Satisfy tạo ra một cảm giác hiện thực. Họ không muốn giao cho người chơi quyền giảm bớt sự đắm chìm của họ. Nhưng lúc này đây, Grid đã cắt nghĩa nó theo cách khác.

‘Mình không thể tắt tính năng vị giác và phải vừa chịu đựng vừa ăn đồ ăn của Idan làm... Nói cách khác thì nó cực chán.’

Lại có một kẻ biến thái như thế trong đám nhân viên Satisfy. Grid chắc chắn luôn và yêu cầu người làm thuê lấy một tách trà. Anh cần thứ gì đó để thoát khỏi cái cảm giác phảng phất của đất trên lưỡi anh.

“Nước... À không, tôi không nghĩ cái đó hiệu quả đâu. Lấy tôi trà thảo mộc rẻ nhất đi.”

“Trà thảo mộc rẻ nhất ấy ạ?”

“Đúng.”

“Quý khách không quan tâm tới mùi hay vị sao ạ? Nếu quý khách muốn gọi trà dựa trên giá cả thì em đề xuất trà thanh yên ạ. Loại đó là rẻ nhất mà cũng ngon nữa.”

“Hờ?”

Grid giờ mới để ý người làm thuê mà anh không mấy quan tâm. Cô gái là một mỹ nữ xinh đẹp đáng kể với những cảm xúc khó đọc ra được, nhưng chỉ A cup bọ. Nghĩa là Grid không công nhận cô là một phụ nữ. Nhưng Grid có cảm giác rất quý cô gái này.

‘Cô ấy là một NPC với trí tuệ đáng kể.’

Các NPC trong lĩnh vực khách sạn biết chính xác thứ khách hàng muốn thường không phổ biến. Trí tuệ nhân tạo của Satisfy rất hoàn mỹ, nhưng có sự khác biệt rất lớn giữa các NPC. Các NPC người làm thuê cho các cửa hàng thường có trí tuệ tốt hơn Jude. Với những điểm này, nữ bồi bàn đang làm việc tại nhà hàng của Idan là một NPC rất thú vị.

‘Biết đâu cô ấy có thể là một bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu?’

Nếu Grid là một người chơi tầm tầm, anh hẳn sẽ không nhận ra điểm bất thường của Dương Phi. Nhưng không như người chơi thông thường, Grid tập trung rất nhiều vào các NPC. Đó là lý do mà anh biết.

“Được đấy, lấy cho một tách trà thanh yên.”

“Dạ.”

Sự chú ý của Dương Phi và Idan tan biến sau khi Grid gọi trà.

Clink.

Grid lấy Kiếm của Đại Lãnh chúa từ trong kho đồ ra và dùng Quan sát Nhân vật.

Ttiring~

Tên : Dương Phi

Tuổi: 17

Giới tính : Nữ

Nghề nghiệp : Người làm thuê Nhà hàng

Danh hiệu : Người Nhanh trí

Một thường dân sinh ra trong một gia đình bình thường có 1 con trai và 14 con gái.

Là con gái thứ 7 trong số 14 người, Dương Phi phải chăm sóc các chị em gái của mình.

Vì cô ấy sinh ra và lớn lên trong một ngôi nhà tranh giành nhau dù chỉ một hạt đậu, nên các kỹ năng sinh tồn của cô ấy rất đáng nể.

Cấp độ : 53

Sức mạnh : 22/99

Thể lực : 92/510

Nhanh nhẹn : 65/250

Trí tuệ : 204/1.090

Khéo tay : 139/650

Quyến rũ : 53/150

Kỹ năng : Hiếu khách (A), Nội trợ (A), Khả năng thích ứng (S), Phát hiện Kẻ dễ dụ (SS)

“...”

Đến cả các hiệp sĩ tài năng của hiếm có các kỹ năng hạng S. Nó như là một hạt đậu mọc giữa trời nắng hạn. Thế mà Dương Phi lại có một kỹ năng hạng S và một kỹ năng hạng SS. Cô ấy chỉ đơn thuần là một người làm thuê. Toàn bộ NPC trên Lục địa phía Đông đều như thế này sao? Đừng nói thứ vô lý thế chứ. Chỉ là Dương Phi đặc biệt thôi.

‘Mình phải mang cô ấy đi cùng khi mình về Lục địa phía Tây.’

Tốt nhất là để cô ấy làm hầu gái cho Irene và Lord, nhưng thế thì lãng phí quá vì trí tuệ của cô ấy rất cao so với một hầu gái đơn thuần.

‘Đặc biệt là cái kỹ năng Phát hiện Kẻ dễ dụ kia.’

Grid quyết định.

‘Thôi được rồi, mình sẽ để cô ấy làm cấp phó của Rabbit.’

Đổi cát thành một phương thuốc đặc biệt và bán nó, hay chỉ trả 73 bạc cho Piaro. Với Rabbit - một kẻ luôn hào hứng tìm cách để kiếm sống, kỹ năng Phát hiện Kẻ dễ dụ của Dương Phi là một tài năng tuyệt vời.

‘Như thể chắp thêm cánh cho ông ta vậy!’

Một nụ cười rộng hoác. Grid vui vì tìm được những tài năng mới. Anh rửa trôi ký ức về đồ độc hại và cười lớn. Idan nhìn thấy và hiểu nhầm.

‘Gã này...’

Đã bao giờ có ai cười trong khi ăn đồ ăn của ông ta chưa? Đây là lần đầu tiên kể từ lúc tiểu anh hùng Kraugel xuất hiện.

‘Từ lần đầu gặp mình đã có cảm giác tốt rồi.’

Grid không có địa vị ở Lục địa phía Đông. Anh chỉ là một người du hành. Tuy nhiên, Grid có chỉ số nhân phẩm và quyến rũ cao. Dù cho có hành động thiếu tế nhị thì anh cũng dễ dàng có được hảo cảm với các NPC. Đây là lý do vì sao Idan nổi tiếng lại lắm mồm thế từ lần đầu gặp Grid.

Đúng vậy. Vốn dĩ, nhận các nhiệm vụ từ Idan là chuyện không dễ. Nhưng Grid không nhận thức được sự thật này. Mới chỉ có 31 người chơi đã tới Lục địa phía Đông. Không có thông tin sẵn có nào về nó cả.

“Hrmm... Quý khách.”

“Hở?”

Grid nhảy bắn lên vì ngạc nhiên khi Dương Phi đặt tách trà trước mặt anh. Anh lại lo lắng về chuyện Idan hiểu lầm.

‘Liệu ông ta có thắc mắc tại sao mình lại súc miệng sau khi ăn không?’

Không sai chút nào. Hảo cảm tụt xuống lần nữa cho mà xem.

‘Bố khỉ, mình thiếu tế nhị quá.’

Đáng ngạc nhiên là, Grid nhận ra rằng đó là một trong các vấn đề của mình. Anh mỉm cười bẽn lẽn khi Idan nói.

“Cười hạnh phúc đến vậy sau khi ăn món tôi làm. Cậu là một người sành ăn thực sự và lịch sự với đầu bếp đấy.”

‘Cái nồi gì thế này?’

Vị đầu bếp nên lịch sự với khách hàng của họ mới phải chứ.

‘Ông hoàn toàn không thể chế biến thức ăn đâu.’

Grid muốn nói thế, nhưng đã duy trì nụ cười của mình. Đó là một nỗ lực để có được sự quý mến của Idan. Nỗ lực của anh đã thành công.

“Cậu là người ngoại quốc... Cậu có định ở lại Pangea vài ngày không? Nếu không phiền thì tôi muốn cung cấp cho cậu 3 bữa một ngày. Để đổi lại cho việc mang về cái chảo của tôi.”

“Ah...”

Đây là những gì anh thực sự muốn. Mục tiêu của Grid là tích lũy một mối quan hệ lâu dài với Idan và tiêu thụ đồ ăn của ông ta. Lúc này, Idan đang hứa sẽ nấu ăn cho Grid. Tình hình tốt hơn anh mong đợi. Nhưng...

‘...Sao mình lại chẳng thấy hạnh phúc nhỉ?’

Grid nổi da gà khi phải ăn đồ của Idan 3 bữa một ngày. Anh nhìn chằm chằm vào không trung một lúc. Rồi anh nói cùng một nụ cười.

“Vâng, tôi sẽ rất vinh dự.”

“Ồhh! Quả thật là vậy! Tôi biết cậu sẽ biết thưởng thức nó mà!”

“...À, để tham khảo thì, tôi thích thịt gà, thịt bò, với trứng.”

Chúng là những thành phần không thể vô vị cho dù người đầu bếp có dở đến đâu. Idan dễ dàng đồng ý những lời của Grid.

“Ờm, được thôi. Tôi sẽ chuẩn bị 3 bữa mỗi ngày cho cậu bằng những nguyên liệu này.”

“Tôi rất cảm kích!”

Grid cuối cùng cũng có thể thực sự cười rồi.

***

Trong quãng thời gian ở với Idan, Grid đã để ý tới mối quan hệ của mình với Dương Phi. Anh cố gắng tạo dựng hảo cảm với cô ấy bằng ánh mắt và lời nói.

Kết quả là.

“Tạm biệt quý khách.”

Dương Phi chào tạm biệt Grid ở lối vào nhà hàng. Grid cười tử tế nhất có thể.

“Ừ, cảm ơn cô. Tôi sẽ lại đến vào buổi tối.”

Người bạn đầu tiên trong cuộc đời Grid là một NPC. Tới cả vợ và bạn bè anh cũng là các NPC. Điều này có nghĩa anh là một chuyên gia khi đối phó với các NPC. Anh tự tin có thể nhanh chóng tăng hảo cảm của mình với Dương Phi. Nhưng thực tế chỉ đúng có một nửa. Đúng là Dương Phi bắt đầu thích Grid hơn, nhưng không phải vì lý do anh nghĩ.

Cô ấy có kỹ năng Phát hiện Kẻ dễ dụ. Cô nhận thức được bản chất của Grid.

‘Một khách hàng gọi món mà không nhìn vào thực đơn.’

Grid đã gọi loại trà rẻ nhất. Anh chưa bao giờ yêu cầu thực đơn. Dương Phi có một cơ hội để lừa anh. Trên thực tế, nó không phải loại trà rẻ nhất, mà là rẻ nhì.

‘Bán trà thanh yên mỗi lần anh ta tới...’

Có vẻ cô ấy sẽ mấp mé nhận được lương tháng này. Cô không phải để những chị em vô tư lự của mình chết đói nữa rồi.

‘Hầy.’ Grid thở dài lúc anh nhìn Dương Phi. ‘Mình thiếu tác động quá. Đến lúc làm sâu sắc mối quan hệ này rồi.’

Grid giải phóng quyền năng từ đôi bàn tay anh.

“Dương Phi này, tôi nghĩ vai cô quá căng rồi. Qua đây nào.”

“...?”

Tự dưng động vào vai cô ấy ư? Dương Phi nghiêng đầu bối rối. Grid phát huy thủ thuật huyền thoại của mình. Anh tiếp cận Dương Phi trong nháy mắt, nhắm chính xác vào vai cô và ấn mạnh. Đó là lần đầu tiên khuôn mặt vô cảm của Dương Phi thay đổi.

“Ahak!”

Grid xem Dương Phi là một cô gái trẻ, nhưng dựa theo Satisfy thì cô ấy đã đến tuổi kết hôn. Cơ mà Dương Phi không ở vị trí để mơ ước về hôn nhân. Các chị em của cô phải lấy chồng và rời khỏi nhà trước. Trong trường hợp này, rất có khả năng cô sẽ bỏ lỡ thời kỳ rực rỡ nhất để lấy chồng. Dương Phi nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ cảm thấy niềm hạnh phúc của một người phụ nữ. Nhưng ngay bây giờ...

‘Ahh, cảm giác này hẳn là...!’

Cô phải nuôi gia đình, không được nghĩ đến chuyện tình cảm. Cô chỉ biết lý thuyết về các mối quan hệ với đàn ông. Giờ, cô cuối cùng cũng trải nghiệm nó trong thực tại. Mỗi lần đầu ngón tay Grid chạm vào da cô, cô có thể cảm thấy cái cảm giác như đang đọc sách. Đúng, cảm giác này là...

Bỏ qua.

“Hah... Hah...”

Khuôn mặt vô cảm đã biến mất. Chỉ còn niềm vui tràn đầy khuôn mặt Dương Phi khi cô đỏ bừng và thở hổn hển. Đôi mắt ẩm ướt và run rẩy của cô nhìn chằm chằm vào Grid.

“Thế nào? Mệt mỏi của cô có tan biến đi không?”

“...Vâng.”

“Thế thì tôi mừng rồi. Tôi sẽ làm vậy mỗi lần chúng ta gặp nhau.”

“...!”

Với Grid thì đấy là mát-xa thôi, còn Dương Phi thì nghĩ khác.

‘Làm chuyện thô tục này mỗi lần hai ta gặp nhau...?’

Thật là xấu hổ. Nhưng cô không thể từ chối.

‘Ah, mình trở nên hư hỏng mất rồi.’

Dương Phi đang cảm thấy lúng túng.

Về phía Grid, anh đang hướng tới xưởng rèn Bạch Phủ. Anh không yêu cầu bất kỳ chỗ ở nào. Vì với anh, xưởng rèn là nơi tốt nhất để ở và làm việc.

‘Còn 15 giờ nữa là tới cuộc thi thợ rèn. Mình sẽ tỉa Lông Chuột Chúa và ăn các món của Idan.’

***

“Chúng mày thấy tin nhắn hệ thống 2 ngày trước chưa?”

“Tất nhiên. Có tin nhắn về vị khách thứ 31 còn gì?”

“Đúng rồi đấy. Thằng đó đi một mình.”

“Hắn chắc hẳn là có ít thông tin về Lục địa phía Đông, đó là lý do hắn dám tới đây một mình.”

“Ngu vãi nhỉ. Khưkhưk, tao không biết nó là ai, nhưng vụ này tốt đấy. Chúng ta có thể ăn uống đàng hoàng rồi.”

Một quán rượu tại Pangea. Những người chơi đang ngồi trong một góc và cười một cách tà ác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!