Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 526: Chương 526

Chương 526

Các phương tiện để di chuyển từ Lục địa phía Tây sang Lục địa phía Đông được ước tính là rất đa dạng. Nhưng cho đến nay, phương pháp rõ ràng duy nhất là sử dụng Quần đảo Behen.

Đây là một nhiệm vụ khó khăn.

Bao nhiêu người đã dùng Quần đảo Behen để đi tới Lục địa phía Đông nào? Trong 3 năm vừa qua, chỉ có 30 người. Con số 30 này là trong 2 tỷ người chơi. Quần đảo Behen là một ma động tức thời dành cho một người. Nó là một khu vực khó băng qua, khiến cho một người phải cảm thấy tự kiêu chỉ từ việc đạt tới đảo thứ 10.

Nói cách khác, những người chơi đến được Lục địa phía Đông là rất khủng. Dĩ nhiên là cũng có ngoại lệ. Vài người đủ ‘may mắn’ để sớm gặp được Đảo Sương mù và xoay xở để đi đến Lục địa phía Đông.

***

‘Mình là người mạnh nhất trên Lục địa phía Tây.’

‘Ai mà tưởng tượng được mình thậm chí không thể rời khỏi ngôi làng khởi đầu chứ?’

‘Chó thật, vận xui của mình. Nếu mình biết Lục địa phía Đông là nơi kiểu này thì mình sẽ không bao giờ đến.’

‘Mình tưởng mình ăn may khi gặp Đảo Sương mù sớm hơn kẻ khác...’

Một quán rượu tồi tàn trên Phố Bắc của Pangea. Có mấy người đàn ông đang than thở. 4 người đang ngồi ở một cái bàn và uống rượu đều là người chơi. Họ là các ‘tân thủ’ cấp 310 đã tới Lục địa phía Đông một tháng trước, nhưng vẫn chưa thoát khỏi Pangea.

“Tên khốn Kraugel đó.”

Mục đích tối thượng mà họ có khi mau chóng tới Lục địa phía Đông. Đó không chỉ là cày cấp. Bằng cách hoàn thành các nội dung mới trước tiên, họ sẽ độc chiếm toàn bộ các dạng danh hiệu, kỹ năng, và vật phẩm ẩn. Đây là mục đích họ theo đuổi trên Lục địa phía Đông. Nhưng cái lúc họ đến được Lục địa phía Đông thì đã quá muộn.

Pangea, thành phố khởi đầu trên Lục địa phía Đông, đã bị Kraugel quét sạch rồi. Hậu quả là Pangea tiến vào một phân đoạn mới và độ khó tăng lên theo cấp số nhân.

“Khoảnh khắc một người chơi tới từ Lục địa phía Tây, Pangea sẽ trải qua một cơn khủng hoảng. Người chơi đó sẽ trở thành một anh hùng bằng cách đẩy lùi quái vật xâm chiếm Pangea...”

Một lần nữa, người đầu tiên lại có lợi thế. Rõ ràng là với tư cách vị khách đầu tiên tới Pangea, Kraugel nhận được một lợi ích khổng lồ. Do đó, họ đã trở thành đàn chó đuổi theo con gà.

‘Thật thối nát... Mình đã ở Pangea một tháng trời và chưa từng nhận được một nhiệm vụ đặc biệt nào. Một mình Kraugel húp hết toàn bộ các nhiệm vụ cốt yếu rồi.’

‘Đi khỏi Pangea và tiến tới lãnh thổ mới thì sẽ tốt hơn, nhưng mà...’

Các quái vật ở phía bắc đã đều đặn phát triển từ lúc bị Kraugel đánh bại. Giờ chúng đã quá mạnh.

‘Với kỹ năng của chúng ta, sẽ khó mà di chuyển lên phía bắc...’

‘Ah, tên khốn Kraugel đó.’

Họ không thể đạt được mục đích ban đầu của mình ở Pangea hiện tại. Kraugel đã hoàn thành hầu hết các nhiệm vụ ẩn và môi trường đã trở nên quá khó nhai. Dù sao thì, cách tốt nhất là di chuyển đến một khu vực mới. Vấn đề là không thể ra ngoài Pangea. Họ phải đến phía bắc, nhưng chuyện đó là bất khả thi vì những con chuột lang vừa to vừa mạnh đang tản ra khắp phía bắc.

“Có những nhiệm rao vặt trong khu phố và cả bắt quái vật gần đây, nên cày cấp khá tốt.”

“Ừ, chúng ta chắc chắn đang tăng trưởng. Chúng ta đã giỏi hơn hồi mới tới đây. Bảy Bang hội trứ danh với những người chơi xếp hạng của Vượt hạng vũ trang có lẽ là yếu hơn chúng ta rồi.”

“Lục địa phía Đông quá tuyệt. Nhưng chúng ta sẽ chỉ chết trước mặt Chuột Chúa. Chúng ta không tóm nổi nó.”

Nhưng mà.

“Nếu chúng ta lợi dụng người mới tới Lục địa phía Đông, chúng ta có thể băng qua cộng đồng quái vật trong khi Chuột Chúa phân tâm.”

Có phải họ chỉ chơi bời trong tháng vừa qua đâu. Họ làm xong đủ loại nhiệm vụ linh tinh để khám phá điểm yếu của Chuột Chúa. Rồi họ đạt được kết quả. Chuột Chúa đam mê ‘quả óc chó vàng.’

“Mày kiếm được số lượng quả óc chó vàng như đã hứa chưa?”

“Rồi, tao có 10 quả.”

“Thêm nó vào là tới 40 rồi... Tầm này chắc là đủ.”

“Bố khỉ, quả óc chó kiểu gì mà đắt thế? Mua cái này tao phá sản mất.”

“Tao cũng tiêu hết tiền để chơi trò này rồi.”

Đúng như tên gọi, quả óc chó vàng tỏa ánh sáng vàng. Hương vị và giá trị dinh dưỡng ngang với những quả óc chó thông thường, nhưng tác dụng lại rất lớn. Khi ăn nó, nó tăng toàn bộ chỉ số lên 10% trong 1 giờ và có cơ hội tăng vĩnh viễn 5 điểm cho một chỉ số ở mức trung bình. Nó là pháp dược bổ trợ mạnh nhất, đồng thời cũng chứng tỏ một nửa hiệu quả của tiên dược. Nó là một thứ không tưởng mà bất kỳ người chơi nào cũng muốn có.

Nhưng cái giá thì quá đắt. Do khó kiếm nên số lượng rất hạn chế. Nó cũng là một món ăn nhẹ được quý tộc và hoàng tộc của tất cả các vương quốc trên Lục địa phía Đông yêu thích. Giá cả ư? 160.000 vàng. 160.000 vàng cho 1 quả đấy! Khi đổi ra đồng won, quả óc chó nhỏ tẹo này có giá ít nhất là 2 triệu won cho một quả.

Dù tuyệt vời đến đâu thì tác dụng ‘tiên dược’ vẫn không được đảm bảo. Trừ khi đó là một người giàu có hoặc nghiện cờ bạc, bằng không họ sẽ chẳng bao giờ mua quả óc chó vàng.

“Hah... Chúng ta phải đưa một món đồ đắt tiền như vậy cho một con quái vật.”

“Thôi đi. Chúng ta phải coi đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”

“Những kẻ ra được khỏi Pangea rõ ràng là đã sử dụng quả óc chó này.”

Chúng ta sẽ có thể đạt được mục đích mong muốn nếu có thể ra ngoài Pangea, giành được một vùng đất vàng. Nếu họ có thể thu được một vật phẩm, danh hiệu, hay kỹ năng tốt thì coi như là đáng đầu tư tiền rồi. Nếu họ mạnh hơn và quay trở về Lục địa phía Tây, họ sẽ sớm trở nên giàu có. Những người chơi đang tràn ngập sự mong đợi.

Rồi có ai đó tới chỗ họ.

“Hấy? Các anh là người chơi à?”

Đó là một người đàn ông tóc đen với thân hình cường tráng. Anh ta cao khoảng 181 centimét. Bờ vai rộng, ngực phẳng, và các cơ bắp hình thành nên một cơ thể lý tưởng. Dĩ nhiên, người này cũng là một người chơi. Tuy nhiên, ID của anh ta bị che. Là vì anh ta đã che hơn nửa khuôn mặt mình bằng một cái mặt nạ đen.

‘Tên này là người mới đến Lục địa phía Đông.’

‘Mục tiêu của chúng ta tự tìm đến luôn, lớn gan lớn mật phết nhỉ?’

Đám người chơi hứng thú, nhưng cố gắng không thể hiện điều đó. Họ chào hỏi người đàn ông bằng thái độ lịch sự.

“Tôi ngạc nhiên đấy. Tôi không mong đợi sẽ gặp một người chơi khác như bọn tôi trên Lục địa phía Đông đâu.”

“Anh đã tới tận Lục địa phía Đông này, nên anh chắc hẳn phải có cấp độ cao đáng kể nhỉ? Rất vui được gặp anh.”

“Nhưng cái mặt nạ đó là sao?”

“Nó là một một vật phẩm để trang trí à? Nó trông có vẻ hơi đe dọa thì hay thật đấy. Nhưng bị che tầm nhìn thì anh không khó chịu sao...?”

Có những lời chào và các câu hỏi. Người đàn ông gãi đầu tỏ vẻ khó xử.

“Tôi bị lính canh gọi là kẻ quấy rối tình dục và bị đuổi bắt, nên tôi phải đeo cái mặt nạ này một thời gian. Tôi xin lỗi, nhưng làm ơn cứ vờ như là bạn đồng hành của tôi trong một thời gian nhé.”

“????”

Tự giới thiệu mình là kẻ quấy rối ở đầu cuộc trò chuyện sao? Nó không hẳn là quấy rối tình dục thường, mà là một ‘kẻ quấy rối đụng chạm’. Có tên trộm nào lại tự thừa nhận mình là trộm không? Không hề. Việc anh ta đeo mặt nạ và bị lính canh đuổi bắt thì anh ta đúng thật là một tên quấy rối rồi.

Đám người chơi lúng túng.

‘Mình từng nghe tin đồn là có những người chơi quấy rối các NPC trong trò chơi, nhưng không ngờ là lại gặp một kẻ rác rưởi như vậy.’

Người đàn ông là một kẻ quấy rối rác rưởi đang đeo một cái mặt nạ mỉm cười kỳ quái che một nửa khuôn mặt. Người đàn ông đó hiện đang rất khó chịu. Chuyện xảy ra sau khi anh ta mát-xa cho Dương Phi tại lối vào nhà hàng của Idan. Anh ta bị lính canh đuổi bắt trong khi đi tới xưởng rèn ư? Anh ta bị khép tội là một kẻ quấy rối phụ nữ nơi công cộng.

‘Chó nhà nó... Cái méo gì đây?’

Sự khéo tay huyền thoại của anh. Nó cực kỳ hữu ích tùy thuộc vào cách sử dụng, nhưng rủi ro cũng lớn nữa. Grid nhận ra là anh nên niêm phong việc sử dụng bàn tay của mình ở nơi công cộng. Anh né tránh đám lính canh bằng cách vào một quán rượu và bắt gặp 4 người chơi.

‘Lane, Mook, Evan, và Oshihoz.’

4 người chơi này rất lạ mặt. Vì họ đã băng qua Lục địa phía Đông, họ hẳn phải có nghề thúc đẩy lần 3 rồi. Nhưng ID với mặt của họ lạ hoắc, nên họ chắc là những người chơi xếp hạng không chính thức.

‘Mình tuy tình cờ gặp họ, nhưng nên kiếm tý thông tin từ họ mới được.’

Grid của quá khứ sẽ cố gắng lợi dụng họ. Nhưng giờ Grid đã có thể có mối quan hệ giữa người với người ở mức độ tốt vừa phải như một người bình thường.

“Các anh biết bãi săn nào tốt à? Ngồi ở quầy rượu và trút bỏ mối nặng lòng thế này cơ mà.”

‘Ồh.’

Mắt của 4 người chơi lấp lánh. Đó là một tình huống rất hay ho vì con mồi đã tự mình tiếp cận.

‘Có hơi khoai vì chúng ta không biết danh tính của tên này.’

Có thể ngay từ đầu anh đã đề phòng và che giấu thân phận của mình. Những người chơi kìm nén sự tò mò để bẫy người đàn ông đeo mặt nạ.

“Đúng, hôm nay bọn tôi vừa trúng độc đắc đấy.”

“Kể từ khi tới Lục địa phía Đông, cảm tưởng như hôm nào cũng đang ở trên thiên đường ấy. Bọn tôi kiếm được cả đống tiền với kinh nghiệm.”

“Bọn tôi biết rất nhiều bãi săn tốt. Chà, vì anh là một người chơi giỏi đã tới được Lục địa phía Đông, khả năng tìm các bãi săn của anh phải xuất sắc lắm.”

Mắt Grid lóe sáng đằng sau mặt nạ.

‘Bãi săn cực kỳ tốt luôn kìa!’

Mục tiêu cuối cùng của Grid đằng sau việc tới Lục địa phía Đông là để cày cấp. Grid chả có lựa chọn nào khác ngoài quan tâm tới những lời này.

‘Trên thực tế, mình ở trên Lục địa phía Đông chưa đầy 3 ngày và không biết nhiều đến vậy...’

Nếu những người chơi biết sự thật ấy thì đời nào họ để anh tham gia vào. Grid bịa đặt. Anh không thể tiết lộ tình hình hiện tại của mình. Anh cần hành động với phẩm giá của người lãnh đạo Vượt hạng vũ trang.

“Dĩ nhiên là tôi biết một vài bãi săn tốt rồi. Các anh có muốn chia sẻ thông tin với nhau không?”

‘Anh ta sẽ biết cái gì đây?’

Đám người chơi đã biết thời điểm người đàn ông đeo mặt nạ đến Lục địa phía Đông. Tên mới chơi này lại đang cố lừa dối họ mà không biết rằng mình mới là kẻ đang bị lừa.

“À, bọn tôi có nên không đây? Điều này sẽ tốt cho cả đôi bên. Được thôi. Những người chơi ở một vùng đất xa lạ nên giúp đỡ lẫn nhau.”

“Đúng đấy, đúng đấy. Các bãi săn rất lớn và không có thiệt hại gì nếu bổ sung thêm một người nữa.”

Đám người chơi cười ngoác mồm và nói với Grid.

“Bọn tôi tình cờ ăn uống xong trong khi nói chuyện rồi. Bọn tôi rất vui khi được dẫn anh tới một bãi săn.”

Grid sẵn sàng chấp nhận. “Nghe hay đấy. Về sau tôi sẽ chia sẻ thông tin các bãi săn với các anh.”

Đám người chơi mỉm cười toe toét với Grid. Họ rời khỏi quán rượu và hướng tới cộng đồng chuột độc lớn ở phía bắc.

Grid rất ngạc nhiên.

‘Ah, gì cơ? Chỗ này mà là bãi săn tốt á?’

Chắc chắn rồi, cộng đồng chuột độc lớn ‘tốt’ thật. Nhưng là trước khi Chuột Chúa bị giết cơ. Sau khi Chuột Chúa chết, những con chuột độc lớn được tái sinh này yếu hơn nhiều. Cấp độ trung bình của chúng giảm 30 đơn vị và không cho nhiều kinh nghiệm như trước.

‘Mình muốn một nơi khác ngoài chỗ này.’

Grid tặc lưỡi.

‘Hự? Cái gì cơ?’

‘Sao bọn chuột lang lại yếu thế?’

‘Thật là phấn khởi. Tao không biết cái gì đã thay đổi với bọn chuột lang, nhưng có khả năng là Chuột Chúa vẫn mạnh. Phép thuật ảo ảnh đã được sử dụng trên quả óc chó chưa?’

“Rồi mà, tên đó không có cách nào để nhận ra đây là một quả óc chó vàng đâu. Ngay cả một vật phẩm thẩm định hàng đầu cũng chỉ hiển thị một quả óc chó đơn giản thôi.’

Thật tốt khi một con gà có thể trở thành mồi nhử đã xuất hiện trước mắt họ. Đám người chơi tin rằng kế hoạch của họ sẽ thành công. Dĩ nhiên đấy là hiểu lầm rồi. Một hiểu lầm có lẽ là điều tốt đẹp đối với Grid.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!