Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 528: Chương 528

Chương 528

“Thẩm định của Thợ rèn Huyền thoại.”

Túi quả óc chó trong một góc kho đồ của anh. Grid lôi ra đúng một quả và dùng kỹ năng thẩm định của mình để định rõ danh tính thực sự.

[Vị thợ rèn trở thành huyền thoại có thể thẩm định các vật phẩm với con mắt sáng suốt tuyệt vời. Nếu 1 tính năng ẩn tồn tại trong vật phẩm đó, nó sẽ được phát hiện ra.]

[Đã phát hiện phép thuật ảo ảnh cấp 6.]

[Ảo ảnh vô dụng trước mắt bạn và đã tan biến như một ảo tượng.]

[Đã cập nhật thông tin về quả óc chó!]

[Quả óc chó Vàng]

Còn được gọi là phước lành của tự nhiên.

Nó là một đồ ăn vặt kiêm một phương thuốc được tất cả quý tộc cùng hoàng tộc trên Lục địa phía Đông yêu thích.

Toàn bộ chỉ số sẽ tăng 10% trong 1 giờ.

Ngoài ra, có xác suất rất thấp tăng một chỉ số lên vĩnh viễn 5 điểm.

Nặng : 0,1

[Bạn đã khám phá ra một tính năng ẩn!]

[Quả óc chó Vàng]

Còn được gọi là phước lành của tự nhiên.

Nó là một đồ ăn vặt kiêm một phương thuốc được tất cả quý tộc cùng hoàng tộc trên Lục địa phía Đông yêu thích.

Đâu đó trên Lục địa phía Đông, có các sinh vật với thức ăn chính là quả óc chó này.

Toàn bộ chỉ số sẽ tăng 10% trong 1 giờ.

Ngoài ra, có xác suất rất thấp tăng một chỉ số lên vĩnh viễn 5 điểm. Bạn bóc vỏ quả óc chó càng khéo, khả năng các chỉ số của bạn tăng lên vĩnh viễn càng cao.

Nặng : 0,1

Hàng khủng đây rồi. Grid há hốc mồm. Anh sướng run trước giá trị khổng lồ của quả óc chó này. Grid mỉm cười và lắc đầu.

“Càng nghĩ mình càng thấy chúng nó tội nghiệp hơn.”

Các quả óc chó vàng đã bị phép thuật ảo ảnh che phủ. Chúng có lẽ chẳng bao giờ biết được. Nếu chúng mà biết thì sẽ không tính đến việc cho một con quái vật ăn thứ này đâu.

Grid cam kết. ‘Chúng là một lũ khù khờ đáng thương. Mình nên tử tế với chúng.’

Grid đang chiếu quá khứ của bản thân mình lên tổ đội của Mook. Anh thấy một cảm giác đồng cảm to lớn với chúng khi anh nghĩ về những thứ chúng phải chịu đựng trên Lục địa phía Đông. Sau đó anh nghĩ đến chính mình.

‘Ai mà nghĩ được là mình sẽ tốt bụng đến thế với những kẻ mình gặp lần đầu tiên ngày hôm nay chứ? Mình thật sự quá là tốt bụng mà.’

À thì, nếu anh không tử tế chắc gì anh sẽ tài trợ 3.300 won cho Đại học X mỗi tháng. Grid thật lòng tin mình là người tử tế.

‘Mình chả đủ tốt để trả lại đống quả óc chó, nhưng mình vẫn là một thiên thần.’

Grid tự hào trong tim. Anh ngăn bản thân khỏi việc ăn thêm một quả óc chó nữa.

‘Ăn dè xẻn thôi. Trước khi nó là một tiên dược thì nó đã là pháp dược bổ trợ mạnh nhất rồi.’

Pháp dược tăng các chỉ số thường có thời lượng từ 1~10 phút. Mặt khác, quả óc chó vàng có thời lượng là 1 giờ. Chưa kể, Grid còn biết một pháp dược bổ trợ khác tăng ‘toàn bộ chỉ số’ ngoài quả óc chó vàng. Đúng vậy, là Kẹo Ngọt. Một pháp dược bổ trợ chỉ có thể mua 5 lần trên mỗi tài khoản từ Cửa hàng Danh tiếng, nó là một vật phẩm hư cấu tăng tới 30% toàn bộ các chỉ số.

‘Nó quá quý giá để mang ra ăn, trừ khi mình bắt gặp một con rồng. Quả óc chó vàng này chính là pháp dược bổ trợ tốt nhất. Thế nên là ăn tiết kiệm thôi.’

Tộc rồng! Sinh vật mạnh nhất do Tập đoàn S.A tạo ra mà người chơi chưa thể săn được. Grid không muốn chạm mặt một con rồng cho tới ngày anh chết. Anh định tránh né nó bằng mọi giá. Nhưng thế giới vẫn là điều bí ẩn. Đặc biệt, Grid không hề có vận may. Ngày nào đấy, Người dò tìm Khoáng chất Minor biết đâu sẽ đột ngột tuyên bố khi cậu ấy đang tìm kiếm xung quanh Reidan.

“Tôi đã tìm thấy khoáng chất tốt nhất trong một tổ rồng!”

“Thế thì anh không thể tới nơi đó...”

Lạy trời đừng có để chuyện ấy xảy ra.

“Hmm?”

Grid đang cầu nguyện thì nghĩ tới điều gì đó. Có cách nào để chiếm một lượng lớn quả óc chó vàng không? Mặt anh chợt tối sầm lại khi nghĩ đến kế hoạch mới. Trước khi anh nhận ra thì thời điểm của bữa sáng đã tới gần.

‘Ah, XX.’

Grid đã cải thiện rất nhiều từ lúc anh bắt đầu tập thể dục. Trong Satisfy, thể lực tối đa sẽ tạm thời bị hạ thấp nếu một người chơi không ăn 3 bữa một ngày. Họ không nên bỏ bữa. Nhưng Grid muốn bỏ các bữa ăn của hôm nay. Đôi mắt anh sạm đi vì suy nghĩ phải ăn đồ của Idan.

‘Không được... Hôm nay sẽ khác.’

Hôm qua anh nói rõ rồi đấy thôi. Anh thích thịt bò, thịt gà, và trứng. Chúng là các nguyên liệu thực phẩm vẫn ngon kể cả khi nấu không được tốt. Grid có kế hoạch dùng các thành phần này để Idan có thể chế biến một món ăn ngon hơn thức ăn cho chó.

‘Mau lên nào. Mình sẽ ăn rồi sau đấy đi xem cuộc thi.’

Dù vậy, anh vẫn có chút quan tâm nhè nhẹ tới tổ đội của Mook.

‘Hầy, làm gì có Chuột Chúa trong cộng đồng đâu.’

Rộp.

Grid quay lưng và bước trở về Pangea.

***

Bóng tối dần bị lấn át trên cộng đồng chuột độc lớn. Bình minh bắt đầu ló rạng cho thấy quy mô cực lớn của nó. Nhóm của Mook cảm thấy rối trí từ chỗ chúng đang nằm trốn như mấy con chuột chết.

“Đây là thời điểm bọn chuột lang sẽ thức giấc.”

“Chúng ta nên làm gì đây? Chúng ta sẽ bị cô lập mất.”

“Chứ còn làm gì được nữa? Không thể bỏ chạy nữa rồi, nên chỉ có thể nằm chờ thôi.”

Cái người đeo mặt nạ kia đã đi được 15 phút rồi. Sớm thôi, sẽ đến lúc người đàn ông đó đặt quả óc chó cuối cùng trước cái lều của Chuột Chúa.

“1 phút. Chờ thêm một chút xem nào.”

“Khoảnh khắc gã đeo mặt nạ đó đặt quả óc chó vàng cuối cùng trước lều, Chuột Chúa sẽ tỉnh dậy.”

“Tất cả bọn chuột độc lớn sẽ đuổi bắt hắn.”

Loài chuột độc lớn có thói quen khá buồn cười. Chúng có khả năng phát hiện khi Chuột Chúa gặp nguy hiểm, kể cả khi chúng ở cách xa lều của nó, và sẽ bám đuổi kẻ xâm nhập. Đúng vậy. Kế hoạch của nhóm Mook là trốn thoát trong khi Chuột Chúa và tất cả các con chuột độc lớn đang đuổi theo Grid. Grid chính là con cừu hiến mạng. Mỗi tội...

“Tụi mày có thấy lạ không?”

“Sao lại yên ắng thế nhờ?”

Thời gian dự kiến đã trôi qua và những con chuột độc lớn vẫn im ắng. Thanh máu của người đeo mặt nạ trong cửa sổ tổ đội vẫn đầy. Nghĩa là Chuột Chúa vẫn chưa xuất hiện và người đeo mặt nạ đã không hoàn thành vai trò của mình cho đúng.

“Không phải chứ, hắn ngu đến mức không đặt quả óc chó chính xác được à?”

“Đừng có bảo là... Gã đó phát hiện ra giá trị của những quả óc chó vàng và bỏ chạy đấy nhá?”

“Đừng nói cái gì vô lý như thế!”

“Không thể nào. Phép thuật ảo ảnh của tao có lẽ chỉ kéo dài 1 giờ, nhưng nó có thể chặn các kỹ năng thẩm định xịn nhất. Khả năng ngụy tạo của nó cực bá đạo luôn.”

“Thế tình hình này là như nào? Sao bọn chuột độc lớn lại im thế?”

Nếu người đeo mặt nạ tấn công Chuột Chúa thành công như lịch trình, toàn bộ lũ chuột độc lớn đáng lẽ giờ này phải xông ra hết rồi. Nhưng chúng im như chuột chết. Chắc là gã đeo mặt nạ chưa nhận ra cái bẫy của chúng và bỏ chạy đâu nhỉ? Nhóm Mook nghĩ tới tình huống tồi tệ nhất và trở nên lo ngại. Chúng bắt đầu nói trong cửa sổ trò chuyện tổ đội.

-Nửa mặt ơi... Cho tôi hỏi cái?

-Anh đang ở đâu đấy?

-Mấy quả óc chó sao rồi?

-Chả lẽ anh không cần lùa Chuột Chúa à?

Cái người bị gọi là Nửa mặt! Grid chậm trễ trả lời họ.

-Không có Chuột Chúa đâu, nên các anh cứ tự do di chuyển. Tôi đi kiếm ít đồ ăn sáng đây. Thôi đi nhá.

[??? đã rời khỏi tổ đội.]

“...??”

Tổ đội của Mook điếng người. Chúng không hiểu nổi lời của Grid.

‘Không có Chuột Chúa á?’

‘Hắn rút khỏi tổ đội để đi ăn sáng thôi à?’

Trước tiên, không có Chuột Chúa là chuyện vô lý. Chuyện này chỉ khả thi nếu nó bị tập kích trong 3 ngày vừa qua. Chuột Chúa mà lại bị tập kích á? Hoàn toàn bất khả thi. Không một người chơi nào hiện còn đang ở Pangea có khả năng tóm được Chuột Chúa. Có 4 người chơi bị kẹt lại ở Pangea, chính là nhóm của Mook.

Ờ, còn cái người đeo mặt nạ gia nhập với chúng chưa lâu nữa. Cơ mà, tên đó không thể nào tập kích Chuột Chúa một mình được.

‘Khốn nạn... Có cái gì xảy ra với đống quả óc chó rồi?’

Một người chơi ra khỏi tổ đội để đi ăn uống là điều cực hiếm. Hầu hết họ đều nấu nướng và ăn tại bãi săn luôn. Nhưng cái người này rút khỏi tổ đội để đi ăn sáng. Tình hình đã rõ ràng.

‘Bọn mình bị lừa rồi!’

Vỡ mồm rồi. Người đeo mặt nạ đã lừa dối chúng. Chúng cố đâm sau gáy kẻ đó, thế mà lại gậy ông đập lưng ông.

“Gã đó… Ngay từ đầu nó đã biết động cơ kín đáo của bọn mình!”

Kẻ đó vờ như bị lừa và diễn trò ở thời khắc quan trọng để đâm sau lưng chúng. Tà ác và khôn lỏi.

“Shit...! Shit!”

Chúng đã bị bỏ lại hoàn toàn. Những quả óc chó vàng mà chúng dùng hết tiền để mua đã cuốn theo chiều gió. Nói ngắn gọn thì chúng toang rồi. Mấy tên kia đang cảm thấy thất vọng thì Mook mang tới tia hy vọng cho chúng.

“Nài, tỉnh lại đê. Thằng đấy có thông minh đến đâu thì cũng đếch thể nào tìm ra được danh tính của quả óc chó.”

“Ờ phải! Nó có lẽ sẽ nghĩ các quả óc chó vàng là loại thông thường và vứt bên vệ đường!”

“Được! Từ giờ chúng ta nên tìm các quả óc chó vàng! Sau khi lấy lại được thì chúng ta sẽ trả thù!”

“Ohhh!”

Chúng hồi lại được hy vọng và sĩ khí, nhưng chỉ được có giây lát.

“...Tiện thể thì, trong cộng đồng lớn có bao nhiêu quả óc chó thế?”

“Đây là lúc bọn chuột độc lớn hoạt động mạnh nhất... Nếu chúng nó ra khỏi lều theo nhóm thì chúng ta đối phó thế nào giờ? Chúng nó có thể yếu nhưng đối phó với số lượng lớn không dễ đâu.”

“Hơn hết, vấn đề lớn nhất là Chuột Chúa. Nó thường đi lang thang quanh lều vào buổi sáng. Gặp nó thì bọn mình chết chắc.”

“...”

Một vòng tuần hoàn thất vọng. Chúng nên làm gì đây? Mook nghĩ ngợi và nảy ra một câu trả lời.

“Chúng ta… Chúng ta sẽ núp và chờ tới giờ chợp mắt của chúng.”

Nhóm của Mook phải trốn trong 10 giờ tới thời điểm bọn chuột đi ngủ. Chúng không thể dịch chuyển dù là chỉ một ngón tay.

“Một khi lũ chuột đi ngủ, chúng ta sẽ bắt đầu chiến dịch tìm kiếm.”

Chúng có thể tìm được các quả óc chó nếu cứ lặp lại điều này trong 4 ngày. Nhóm Mook thở chậm rãi khi lũ chuột lang rời lều từng con một. Nước mắt chúng đầm đìa. Đó là ngày chúng ghi nhớ rằng người ta không nên làm chuyện xấu.

***

“Ngay lúc này họ hẳn đã an toàn đi tới bãi săn tiếp theo rồi nhỉ?”

Ai mà biết được cuộc tập kích Chuột Chúa của anh sẽ là một sự giúp đỡ lớn cho nhóm của Mook chứ? Đó là điều anh không bao giờ tưởng tượng được.

“Mối quan hệ này kỳ lạ thật... Hưhưt.”

Grid rất mừng vì giúp được những người tội nghiệp. Anh về tới Pangea đang nhộn nhịp không khí lễ hội và tháo mặt nạ ra. Rồi anh giật mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!