Chương 529
“...”
Grid ngạc nhiên vì đám đông nhộn nhịp trên phố đều ngồi xuống. Cả chục ngàn người. Bầu không khí lễ hội trở nên câm lặng như một con chuột chết. Đó là một trải nghiệm khó tin và phi thực tế.
‘Pagma à?’
Nguyên nhân của sự im lặng đột ngột! Grid nổi da gà khi anh quan sát nhóm người xuất hiện ở trung tâm của đường phố. Nhóm người bước qua đám đông đang cúi đầu. Họ mặc những chiếc áo choàng đạo sĩ màu xanh lam và có mái tóc đen dài được búi lên. Diện mạo giống hệt như Pagma mà Randy đã sao chép trong Khu rừng Bí ẩn.
‘Những người này là?’
Những người đàn ông mặc áo choàng có một vẻ ngoài đẹp đẽ. Tại sao họ lại trông giống Pagma đến vậy, và tại sao dân chúng lại cúi đầu trước họ? Ai đó chọc vào sườn Grid. Đó là một NPC thường dân. Đầu anh ta đang cúi xuống và thân mình thì run rẩy. Cứ như thể đang e sợ sẽ bị những người đàn ông mặc áo choàng để ý tới.
“Anh bị điên hay sao mà không cúi đầu trước lưỡng ban? Anh có 10 cái mạng à?”
“Lưỡng ban là cái gì?”
“Các cư dân của Hoàn Quốc đó!”
‘Hoàn Quốc hửm...’
Vương quốc dùng bạch lân thụ làm quốc thụ của họ. Grid cúi đầu và hỏi NPC.
“Pangea là một phần của Hoàn Quốc sao?”
“Chậc chậc. Đáng ra tôi phải biết anh là một tên đần độn vào lúc anh không cúi đầu trước lưỡng ban mới phải.”
“...”
“Pangea là một phần của Thảo Quốc.”
“Thế thì tại sao anh lại cúi đầu trước lưỡng ban của Hoàn Quốc?”
“Anh nói cái gì thế? Cúi đầu trước thần dân phụng sự vương quốc của họ là chuyện hiển nhiên còn gì? Vì anh ngu nên không biết à?
“...?”
Hoàn Quốc có khái niệm của một vương quốc thông thường không vậy?
‘Dường như Pagma sinh ra trong Hoàn Quốc...’
Anh đang dần tìm được thông tin. Grid quyết định không băn khoăn về điều ấy.
“Hrmm.”
Chính lúc này, một lưỡng ban trong bộ áo choàng xanh đi ngang qua Grid và nở nụ cười đầy ẩn ý với anh. Grid cảm thấy sợ vào giây phút anh nhìn đôi mắt của lưỡng ban. Có một linh khí không rõ ràng và vẻ uy nghiêm áp đảo khiến tim anh đập nhanh như đang chạy.
[Có một sự thôi thúc khiến bạn phải cúi đầu.]
[Bạn đã kháng cự.]
Chỉ vì bắt gặp ánh mắt ông ta thôi á?
‘Đừng có bảo là...’
Grid nuốt nước bọt.
‘Quyền năng của một huyền thoại ư?’
Grid lúng túng.
“Huhut.”
Có tiếng cười sảng khoái phát ra khi nhóm lưỡng ban đi khỏi tầm mắt của Grid.
***
Nhà hàng của Idan.
“Quý khách có muốn em chuẩn bị trà thanh yên trước không ạ?”
Một cô gái xinh đẹp như một con mèo. Người làm công mang tên Dương Phi hỏi với vẻ bình thản. Nhưng Grid không trả lời. Anh vẫn đang nghĩ về lưỡng ban mà anh chạm mắt trên phố.
‘Mình dám chắc đó là một hiện diện tầm cỡ huyền thoại.’
Khi Grid lần đầu cho Braham mượn cơ thể mình. Grid đã bị sốc và hồi hộp khi nhìn Braham tập hợp toàn bộ mana. Hiện diện của lưỡng ban phù hợp với Braham của lúc đó.
‘Nhưng... Không có huyền thoại nào được mô tả là có nguồn gốc từ Lục địa phía Đông? Pagma đến từ Lục địa phía Đông cũng chỉ là phỏng đoán của mình thôi.’
Ngay từ đầu thì chỉ có 9 huyền thoại. Nhưng số lượng lưỡng ban anh đã thấy ngày hôm nay là trên 10 người.
‘Đừng có nói là các huyền thoại riêng biệt tồn tại trên Lục địa phía Đông nhá?’
Tách biệt khỏi 9 huyền thoại của Lục địa phía Tây.
‘...Ah, chuyện tự nhiên thôi.’
Lục địa phía Tây và phía Đông bị cô lập khỏi nhau. Đó là lý do mà họ không chia sẻ các truyền thuyết. Tách họ ra là phải.
‘Nhìn Lord mà xem.’
Đứa bé được gọi là một thiên tài đại diện cho Lục địa phía Tây đó thôi.
‘Ầy… Chuyện này thật là...’
Thế giới đang trở nên rộng lớn hơn. Các thế lực không thể thấy được trên Lục địa phía Tây lẫn Địa ngục tràn ngập khắp Lục địa phía Đông. Nhưng Grid không cảm thấy nản lòng. Mà thay vào đó, anh thấy vụ này khá là thú vị.
‘Trong tương lai, mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.’
Kể cả khi anh mạnh hơn mình bây giờ, anh cũng sẽ không bị chỉ trích vì phá vỡ thế cân bằng. Nói cách khác, nghĩa là Grid có sự tự tin để được mạnh mẽ.
‘Mình là một huyền thoại mà.’
Anh luôn cố gắng hết mình. Đúng, giống như lúc này!
“Tới rồi đây! Xin lỗi vì bắt cậu phải chờ!”
“...”
Idan làm món trứng cho bữa sáng của Grid. Lòng đỏ chín đến mức cháy cả ra trong khi lòng trắng vẫn sống.
“Điên mất thôi. Cái món này lại khó làm đến thế luôn.”
Grid không nói ra không được. May là Idan coi nó như một lời khen.
“Mất nhiều công sức hơn trứng cuộn thường đấy. Sau khi tách lòng đỏ với lòng trắng, tôi chỉ nấu lòng đỏ và rưới lòng trắng lên, dùng lòng trắng như một loại nước sốt.”
“...Ông không nghĩ mình nên nấu một cách bình thường à?”
“Aish, cái cậu này. Cậu có thể ăn lòng đỏ và lòng trắng thông thường bằng cách nào được chứ?”
“Ông có thể nấu có chừng mực...”
“Tôi tạo ra món này bằng tấm lòng của một người đầu bếp mong muốn cho thực khách có được món trứng ngon nhất. Dùng lòng trắng mềm mại để bao phủ lòng đỏ cứng, mới lạ và tài tình lắm đúng không?”
‘Ông nên bắt đầu bằng việc luộc mềm mới phải.”
Thật đáng ngạc nhiên là món ăn này được làm ra không chút ác ý. Grid thật sự không muốn ăn, nhưng anh nhắm mắt nhắm mũi và trút đống trứng vào mồm. Cảm giác lòng trắng cuốn quanh hàm răng anh mỗi lần anh nhai khiến anh cảm thấy thật tồi tệ. Mùi của quả trứng lan tỏa trong mồm anh làm cho việc thở chẳng dễ dàng gì và cái hương vị độc đáo của lòng đỏ biến mất sau khi bị nấu quá kỹ, mang tới cái cảm giác như nhai đá khô.
Ực!
Grid muốn nhổ ra nhưng xoay xở thế nào vẫn nuốt được nó xuống, sau cùng đã được nếm trái ngọt.
[Bạn đã ngộ độc thức ăn vì ăn thức ăn chưa được nấu đúng cách.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Thể lực đã tăng vĩnh viễn lên 1.]
‘Thức ăn chưa được nấu đúng cách...’
Nhưng Idan là một vấn đề nghiêm trọng đây này. Rõ ràng là Idan không có tài năng nấu ăn.
“Hah.”
Sau đó Grid hỏi ông ta.
“Tại sao ông không dùng muối?”
Nó hẳn sẽ dễ ăn hơn chút. Idan thấy vậy và trả lời Grid.
“Muối không tốt cho sức khỏe của cậu đâu!”
‘Ông mà ăn mì gói thì ông sẽ chết chắc đấy.’
“Đây ạ.”
Dương Phi phục vụ trà thanh yên cho Grid đang càu nhàu. Cô ấy đã chuẩn bị sẵn. Grid tươi sáng hẳn khi nghĩ tới việc súc miệng bằng trà. Grid nhìn Dương Phi như thể cô ấy là một thiên thần.
“Cảm ơn cô.”
Ừng ực.
Grid cố rũ bỏ vị trứng bằng trà thơm. Dương Phi lên tiếng đầy ẩn ý lúc gương mặt Grid lấy lại được thần thái.
“Chuyện là... Hôm nay chân em bị đau.”
Dương Phi vén nhẹ váy lên và để lộ bắp chân trắng nõn. Đó là một cảnh tượng rất kích thích. Nhưng lại không làm gì được Grid. Với bất cứ cô gái nào dưới 20 tuổi, Grid không coi họ là phụ nữ trừ khi mang bộ ngực D cup.
“Được, hôm nay tôi sẽ tận tâm mát-xa cho nó.”
“...”
Grid nói một cách bất cẩn trong khi khuôn mặt Dương Phi trở nên đỏ như một củ cà rốt. Cô ấy giờ đã mang một cơ thể không thể sống thiếu đôi bàn tay Grid.
***
“Cậu tới rồi đó à!”
Một sân vận động lớn ở phía bắc của Thành Pangea. Grid đến thăm phòng chờ - nơi khiến anh nhớ tới Coliseum - và Bạch Tử của xưởng rèn Bạch Phủ chào đón anh. Bạch Tử nắm chặt lấy tay của Grid.
“Ôi Ngài Tiều phu, nhờ ngài mà giờ chúng tôi có thể nhóm lên ngọn lửa với nhiệt độ mong muốn bằng bạch lân mộc. Nếu xưởng rèn Bạch Phủ chiến thắng cuộc thi năm nay thì đây chính là thành tích của ngài đấy.”
‘Tiều phu nào cơ?’
Grid nghĩ điều này thật kỳ lạ nhưng không thắc mắc gì.
“Chủ đề của cuộc thi là thế nào vậy?”
Từ góc nhìn của một thợ rèn, Grid rất hứng thú với cuộc thi, và Bạch Tử trả lời.
“Giống với năm ngoái. Mô phỏng lại bảo vật của Pangea đã bị thất lạc trong cuộc chiến tranh 2 năm về trước.”
“Bảo vật đó là gì?”
“Chu Tước Cung. Nó là một cây cung.”
“Chu Tước...Cung!”
Grid hào hứng mãnh liệt. Chu Tước Cung. Dựa trên cái tên thì, một con phượng hoàng màu đỏ... Thế thì cây cung sẽ có các tính chất lửa vô cùng uy lực. Khả năng cao là Jishuka sẽ tương thích với nó.
‘Đây là một bảo vật của Lục địa phía Đông, nên sức tấn công cơ bản không thể là một trò đùa được. Kiếm được phương pháp sản xuất thì hay quá.’
Gần như là không thể có được phương pháp sản xuất chỉ bằng việc nhìn vật phẩm được làm ra. 10.000 thợ rèn thì chỉ có 1 là làm được. Nhưng Grid là một thợ rèn huyền thoại chứ có phải hạng tầm thường đâu. Anh có thể thử.
‘Dĩ nhiên xác suất thành công thấp rồi.’
Anh sẽ làm hết sức như mọi khi. Grid hứng khởi, đột ngột cảm thấy nghi vấn.
“Tại sao chủ đề của cuộc thi lại giống với năm ngoái?”
“Năm ngoái, các thợ rèn đã không thể mô phỏng được Chu Tước Cung. Tổng trấn có lẽ có ý định giữ nguyên chủ đề cho tới khi một kiệt tác hoàn hảo được mô phỏng lại.”
“Chu Tước Cung nguyên bản thuộc dạng gì thế? Anh có bản thiết kế của Chu Tước Cung không?”
“Nó là cây cung dựa trên một trong tứ vệ thần, thanh long, bạch hổ, huyền vũ, và chu tước. Một cây cung thể hiện sức tàn phá thuộc tính lửa đáng kinh ngạc. Tất nhiên là không có bản thiết kế. Nó đã bị thất lạc từ thời cổ đại rồi. Chúng tôi chỉ có thể dùng trí tưởng tượng để tạo ra nó thôi.”
“Hrmm...”
Nếu nó là một cây cung thuộc tính lửa, vậy vật liệu được dùng là hỏa thạch sao?
‘Nung chảy hỏa thạch và dùng nó với sắt... Cung sắt thì nguyên gốc đã có lực phá hủy ghê gớm rồi... À không, hượm đã.’
Đây là Lục địa phía Đông cơ mà. Anh không thể suy nghĩ theo góc nhìn của một thợ rèn Lục địa phía Tây được.
‘Có lẽ tồn tại một vật liệu chuyên dụng khác trên Lục địa phía Đông có chứa thuộc tính lửa... Aa!’
Một ý nghĩ bất chợt vụt qua đầu Grid.
‘Là bạch lân mộc!’
Grid tin chắc.
‘Mình là người duy nhất có thể chế tác Chu Tước Cung.’
Tại sao lại thế? Vì anh là thợ rèn duy nhất trên thế giới có thể đốn hạ bạch lân thụ chứ sao nữa! Đôi mắt Grid lóe sáng.
“Thắng cuộc thi thì nhận được lợi ích gì?”
Trong đôi mắt tỏa sáng của Grid là sự tham lam. Một sự tham lam khôn cùng muốn nuốt chửng mọi thứ trên thế giới! Nhưng Bạch Tử đã bị mờ mắt trước bản chất của Grid.
‘Ôi, nhìn vào đôi mắt nồng nhiệt kia xem!’
Bạch Tử hiểu lầm và giải thích tình hình.