Chương 530
“Thắng cuộc thi thì nhận được lợi ích gì?”
“Chúng tôi sẽ có thể độc quyền cung cấp chiến cụ cho tổng trấn trong một năm. Chúng tôi cũng có thể được giới thiệu trong phần đề xuất cho các khách du lịch và kết quả là kiếm được khoản doanh thu khổng lồ.”
Pangea lớn gấp đôi Reidan - thành phố lớn thứ 2 trong Vương quốc Bất diệt. Không như Reidan, nó đông đúc không ngớt và có lượng dân số trôi nổi cao. Xưởng rèn thắng cuộc thi này quả thật có thể tích lũy được một lượng của cải lớn. Họ sẽ được vinh danh là các thợ rèn giỏi nhất Pangea, nên chiến thắng cuộc thi thợ rèn là ước mơ của tất cả các thợ rèn tại Pangea. Nhưng đó không phải mục đích duy nhất của Bạch Tử.
“Và... Chúng tôi đủ tư cách để vào hầm ngục trong thành của tổng trấn.”
“Hầm ngục trong thành của tổng trấn?”
Trên thực tế, có những lâu đài chứa các hầm ngục. Lãnh thổ của Chris là một ví dụ. Chris nổi tiếng vì có một trùm ma cà rồng xuất hiện trong ma động ngầm dưới lâu đài của anh ta, và cứ thế tích lũy tiên dược. Nói vậy chứ, các lãnh thổ của Grid làm gì có một ma động riêng đâu.
‘Mình nghe nói một ma động dưới lâu đài cũng là một nơi tốt để thu thập các vật phẩm hiếm...’
Kế hoạch cường hóa sức mạnh Vượt hạng vũ trang của Lauel bao gồm cả chiếm đóng toàn bộ những lâu đài như thế trên Lục địa phía Tây và độc chiếm các ma động.
‘Cái này không khả thi rồi.’
Mắt Grid đã khôi phục khỏi lòng tham. Đồng thời, chúng trở nên sắc bén.
“Trong hầm ngục Pangea có thứ gì thế?”
“Kim giáp...”
“Kim giáp á?”
“Là quái vật đã sát hại cha tôi, thứ quái vật tiết ra ‘Chỉ Bạc’ mà tất cả các thợ rèn đều mơ ước.”
‘Dây chỉ được làm từ bạc ư?’
Chỉ bạc nghe có vẻ thường thôi. Nhưng nếu là sợi chỉ màu bạc đơn giản thôi thì các thợ rèn của Pangea đã chẳng ao ước thu thập được nó.
“Nó không giống với sợi chỉ bạc thông thường à?”
“Bọn kim giáp mặc giáp bạc, máu thối của chúng làm tan chảy bộ giáp và sản sinh ra chỉ bạc. Quá trình lặp lại nhiều năm này làm cho chỉ bạc cứng dần. Người ta bảo là nó không bao giờ đứt và phát huy những tác dụng thần bí.”
“Cha anh bị bọn kim giáp giết...”
“Đúng như ngài đoán. Cha tôi thắng cuộc thi vài năm về trước, vào trong hầm ngục để thu thập chỉ bạc, và bị kim giáp giết.”
Cha của Bạch Tử gặp rắc rối khi ông ấy vào trong hầm ngục cùng với lính của tổng trấn - những người thường xuyên vào trong hầm ngục. Bạch Tử e ngại mình sẽ bước đi trên cùng một con đường như cha, nhưng nỗi sợ hãi thì không lớn bằng sự tức giận và lòng tham.
“Tôi chắc chắn sẽ tái tạo Chu Tước Cung, thắng cuộc thi, giành quyền đi vào hầm ngục, và thu được tài nguyên từ tổng trấn. Tôi sẽ quét sạch lũ kim giáp và dùng chỉ bạc để biến xưởng rèn Bạch Phủ thành xưởng rèn tốt nhất. Đó là giấc mơ của cha tôi.”
“...Hrmm.”
Ánh mắt Grid thay đổi một lần nữa khi anh nhìn Bạch Tử. Trong ánh mắt đó là sự ấm áp. Dựa trên tư tưởng nhân đạo của Hậu duệ Pagma, Hảo cảm của Thợ rèn đã được bày tỏ.
‘Một thợ rèn với những giấc mơ trông tuyệt thật.’
Chính thời điểm đó.
Ttiring~
[Một nhiệm vụ đã được tạo ra.]
[Chiến thắng Cuộc thi Thợ rèn!]
Độ khó : SSS
Bạn là người kế thừa kỹ thuật và ý chí của Pagma! Bạn có hệ tư tưởng nhân đạo của Pagma về việc sử dụng ‘nghề rèn mang lại lợi ích cho người khác’.
Bạn đã có ấn tượng với Bạch Tử, người đang cố gắng biến xưởng rèn Bạch Phủ thành xưởng rèn tốt nhất tại Pangea vì cha anh ta. Hãy giúp đỡ Bạch Tử chiến thắng cuộc thi giữa các xưởng rèn!
Khoảnh khắc xưởng rèn Bạch Phủ đăng quang làm xưởng rèn tốt nhất tại Pangea, bạn sẽ có một đồng minh tuyệt đối tại Pangea.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Một cây Chu Tước Cung Phục chế xếp hạng độc nhất trở lên.
Phần thưởng Nhiệm vụ : Hảo cảm với Bạch Tử sẽ là TỐI ĐA. Hảo cảm của tổng trấn sẽ tăng 30~80 điểm. Sẽ nhận được phần đền bù khác nhau tùy thuộc vào hảo cảm của bạn với tổng trấn. Nhận được quyền vào hầm ngục của thành Pangea. Cấp độ của bạn sẽ tăng 1.
Nhiệm vụ Thất bại : Hảo cảm với Bạch Tử sẽ giảm. Danh tiếng của bạn tại Pangea sẽ tụt xuống.
‘Hay lắm.’
Ham muốn tham gia vào cuộc thi của Grid càng lớn mạnh hơn. Anh có lý do và còn nhận được cả phần đền bù nữa, nên chẳng việc gì Grid phải từ chối.
[Bạn có muốn chấp nhận nhiệm vụ không?]
Cửa sổ thông báo chỉ có hai lựa chọn. CÓ và KHÔNG. Grid chọn CÓ không chút do dự.
“Bây giờ thì, Grid này.”
Bạch Tử phản ứng sau khi nhiệm vụ được chấp nhận.
“Thực tế là tôi không tự tin xử lý bạch lân mộc cho đúng cách. Nhờ nó mà tôi có thể tạo ra nguồn lửa lớn hơn trước, nhưng tôi không thể hoàn toàn kiểm soát nó được. Song một tiều phu huyền thoại như ngài cũng chuyên về củi còn gì? Chuyện đó... Dù xấu hổ nhưng tôi vẫn muốn yêu cầu. Liệu ngài tham gia vào cuộc thi này với tư cách một thành viên xưởng rèn của tôi được không?”
“...”
Một thợ rèn huyền thoại bị hiểu lầm là một tiều phu á? Grid bối rối vì chiều hướng phát triển khác với dự kiến, nhưng anh gật đầu.
“Hiểu rồi. Tôi sẽ giúp đỡ anh.”
“Ohh...! Ohh! Cảm ơn ngài! Tôi thật sự rất cảm kích!”
Dĩ nhiên, thợ rèn huyền thoại cũng giỏi với bễ thổi nữa. Xử lý lửa với Grid chả có gì là khó.
‘Mình chỉ việc tham gia vào cuộc thi, không cần biết cách thức thế nào.’
Một khi cuộc thi bắt đầu.
‘Mình sẽ dẫn đầu.’
***
“Ưmm.”
Hàn Thức Bằng. Ông ấy là hậu duệ của một gia đình quý tộc sa cơ lỡ vận và có một tuổi thơ nghèo khó. Nhưng nhờ có người mẹ khôn ngoan của mình, ông ấy đã có thể trở thành một công chức và vươn lên trong xã hội. Hàn Thức Bằng được tấn phong để giúp đỡ cho quốc vương của Thảo Quốc. Người ta nói rằng các chính sách do Hàn Thức Bằng phát triển đã giúp Thảo Quốc trở nên lớn mạnh.
Ông ấy là thiên tài được tấn phong làm tổng trấn của Pangea vào lúc 50 tuổi. Người hùng đã nâng đỡ danh tiếng của gia tộc, một tấm gương cho giới bình dân, và là một quốc bảo, ông ấy đang gặp rắc rối vài năm trở lại đây. Nguyên nhân là vì sự thất lạc của bảo vật Pangea - Chu Tước Cung.
“Rốt cuộc thì các lưỡng ban của Hoàn Quốc cũng đã hành động!”
4 bảo vật chứa đựng quyền năng của một vị thần.
Thanh Long Đao tại Tẩu Quốc ở phía đông. Bạch Hổ Giáo tại Ba Quốc ở phía tây. Chu Tước Cung tại Thảo Quốc ở phía nam. Huyền Vũ Ngọc tại Hưng Quốc ở phía bắc.
Hoàn Quốc trao 4 bảo vật này cho mỗi vương quốc và lệnh cho họ bảo vệ tốt cho chúng. Bây giờ Thảo Quốc đã đánh mất Chu Tước Cung. Lại đúng vào lúc Hàn Thức Bằng đang làm tổng trấn của Pangea.
‘Lưỡng ban nói họ sẽ cho mình nửa năm...’
Nếu ông ấy không thể thu hồi Chu Tước Cung trong nửa năm, sự an toàn của Hàn Thức Bằng sẽ không phải là vấn đề duy nhất. Thảo Quốc có rất nhiều giao thương với Hoàn Quốc, nên có khả năng là Hoàn Quốc sẽ đặt nhiều hạn chế trong một vài năm. Đây là tình cảnh mà vị thế của một vương quốc sẽ tụt dốc và trở nên tê liệt.
“Hah!”
Hàn Thức Bằng cảm thấy phẫn nộ. 3 năm trước, một tư tế đạo sĩ tà ác không rõ tên tuổi đã xâm lược Pangea và đánh cắp Chu Tước Cung. Tại sao Thảo Quốc lại bị dồn vào đường cùng thế này? ‘Nếu Thảo Quốc suy yếu, Hưng Quốc ở phía bắc sẽ có được lợi thế lớn nhất... Cơ mà, không có vẻ gì là Hưng Quốc sẽ gây ra sự cố này vì họ biết tầm quan trọng của 4 bảo vật linh thiêng.’
Có lẽ là do nội gián. Chỉ có một số ít ứng cử viên sẽ được hưởng lợi nếu quyền lực của Thảo Vương yếu đi.
‘Ngọc Huynh Công.’
Em trai của quốc vương.
‘Nhưng ông ta không mạnh dạn và nền móng chống đỡ thì yếu.’
Trong trường hợp tệ nhất...
‘Có khi ai đó biết ý nghĩa của Chu Tước Cung và đã thèm muốn nó...’
Trong trường hợp này, chúng có lẽ cũng đang theo đuổi Thanh Long Đao, Bạch Hổ Giáo, và Huyền Vũ Ngọc. Đây là điều rất nguy hiểm. Cả lục địa sẽ có thể chìm trong hỗn loạn.
‘Không, giờ không phải là lúc mình nên lo lắng về chuyện này.'
Nếu tình hình trở nên nghiêm trọng, thì sau đó Hoàn Quốc sẽ tới để giải quyết. Có lẽ thế.
‘Mình chỉ việc tập trung vào chuyện thu hồi Chu Tước Cung thôi.’
Nhưng ông ấy làm gì biết Chu Tước Cung đang ở đâu. Bởi cộng đồng quái vật nằm ở phía bắc, nên liên lạc với bên ngoài đã bị hạn chế. Tạo ra một bảo vật mới thế chỗ cho Chu Tước Cung sẽ thực tế hơn nhiều, nên Hàn Thức Bằng đặt hy vọng vào các thợ rèn của Pangea.
“Làm ơn… ta hy vọng năm nay mọi người sẽ tái tạo được Chu Tước Cung.”
Một tấm bia đá làm từ ngọc bích trắng. Giọng nói của một phụ nữ già nua lọt vào tai ông ấy khi ông ấy nhìn nơi mà Chu Tước Cung đáng ra đang ở.
“Càng ngày mặt con càng trở nên lo lắng hơn. Cảm thấy lo lắng vô nghĩa chỉ đầu độc con hơn thôi.”
“Mẹ!”
Hàn Thức Bằng biết chủ nhân của giọng nói này và đứng dậy khỏi chỗ. Ông ấy lo lắng cho người mẹ đã 80 tuổi của mình. Bà ấy không nên đi xuống tận đây.
“Nếu cứ lên xuống cầu thang thế thì đầu gối mẹ sẽ đau đó.”
Hàn Thức Bằng chạy tới chỗ mẹ mình, đỡ bà ấy lúc bà ấy đưa cho ông một cây bút lông.
“Mẹ của con vẫn khỏe mà, nên là đừng lo. Không được quên là con phải luôn bình tĩnh đấy. Rèn luyện tâm trí và cơ thể. Hầy.”
Mẹ của Hàn Thức Bằng thổi tắt những ngọn nến đặt quanh bia đá ngọc bích trắng. Rồi bà ấy ngồi xuống trong căn phòng tối.
“Từ bây giờ, mẹ sẽ thái một ít bánh gạo, nên con cứ bình tâm đi.”
“Vâng...! Con hiểu rồi thưa mẹ!”
Mẹ ông ấy đã luôn ở bên ông ấy từ khi còn nhỏ. Bà xuất hiện bất cứ khi nào ông ấy cảm thấy bối rối và lo lắng.
‘Một khi bắt đầu viết mọi thứ ra, đầu óc con luôn tỉnh táo và tâm trí con bình tĩnh trở lại.’
Hàn Thức Bằng mỉm cười sảng khoái và bắt đầu viết thư pháp. Viết trong bóng tối là một bước phát triển mới. Chữ viết tay mà bị xấu thì cũng là chuyện hiển nhiên thôi.
“Ahat!”
Mẹ của Hàn Thức Bằng bị đứt tay trong khi thái bánh gạo. Đó là chuyện thường xuyên xảy ra và chỉ là một vết cắt nhỏ.
***
“Ây! Ai đây nhỉ? Bạch Tử da đen của xưởng rèn Bạch Phủ đúng không?”
1 giờ trước cuộc thi. Một vị khách tới chỗ của các thợ rèn Bạch Phủ - những người đang thu thập các vật liệu để sử dụng trong cuộc thi này. Đó là chủ nhân của xưởng rèn Lam Hỏa, Enoch.
“Xưởng rèn Bạch Phủ thất sủng 3 năm rồi và sẽ không thể chiến thắng năm nay đâu. Mấy người đang tận hưởng chút niềm vui cuối cùng hả?”
Enoch là một người có vẻ ngoài tốt bụng và thoải mái. Những cái giọng và lời nói của ông ta thật khó chịu.
“Cha anh sẽ buồn lắm đấy. Xưởng rèn Bạch Phủ sẽ sớm bị phá hủy vì một thợ rèn không thể điều khiển được ngọn lửa được đưa lên làm người kế vị.”
“...”
Enoch nói về người cha đã qua đời của Bạch Tử. Bạch Tử tức lắm. Song anh cố nhẫn nhịn và không thể hiện cơn giận của mình. Sau cùng thì lời của Enoch đâu có sai. Nếu bây giờ anh tức giận, chả phải điều đó sẽ chỉ khiến Enoch cười nhiều hơn sao?
‘Mình cảm thấy có lỗi với cha.’
Bạch Tử có tội vì là một người con hư.
Kkuok!
Bạch Tử siết chặt tay đến mức túa máu.
“Một thợ rèn nên trân trọng đôi bàn tay mình.”
Grid bước tới từ nơi anh đang quan sát tình hình. Anh lấy ra một miếng băng gạc anh dùng khi còn là một tân thủ và đưa nó cho Bạch Tử, trước khi hỏi Enoch.
“Ông giỏi xử lý ngọn lửa lắm hả?”
Enoch nghĩ chuyện này thật nực cười.
“Gì đây? Trước giờ tôi chưa từng thấy cậu? Một tên học việc như cậu dám làm gián đoạn cuộc nói chuyện giữa người lớn à? Quan niệm cái kiểu gì đấy?”
“Người lớn nào? Cách biệt giữa chúng ta chỉ là 10 tuổi thôi.”
“Hah, trình độ của xưởng rèn Bạch Phủ thấp thật đấy. Tôi không ưa cái kiểu thô lỗ này. Chậc chậc, thật tình. Toàn bộ người tài tập hợp trong xưởng rèn của tôi cả rồi. Chà, phe chiến thắng của năm nay đã rõ. Cùng ăn mừng trước nào. Puhahat.”
‘Đúng là một gã khôi hài.’
Tới một phòng chờ khác chỉ để tranh luận sao? Đúng là một tên bất lương. Grid không thích thể loại người này.
“Tôi sẽ phải đánh bại ông trước.”
Một tiều phu đưa ra một bình luận phi lý về việc đánh bại chủ nhân của xưởng rèn Lam Hỏa. Bạch Tử chẳng nghe thấy gì cả, vì anh ta đang cố nuốt cơn giận của mình.