Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 532: Chương 532

Chương 532

“Ư-Ưm...”

Bạch Tử cùng các thợ rèn Bạch Phủ thấy khó mà hiểu được tình hình hiện tại. Tại sao một tiều phu lại hỏi về việc kiểm soát ngọn lửa trước mặt toàn bộ họ nhỉ?

‘Mình muốn bảo cậu ta tiết chế, nhưng mà...’

‘Anh ta là vĩ nhân đã thiết kế Chu Tước Cung!’

‘Anh ta là kẻ quái nào được chứ?’

‘Có lẽ đúng như Bạch Thủ lĩnh nói...’

‘Cậu ta có thể là một con người tuyệt vời...’

‘Đó là một người đã chặt được bạch lân thụ cơ mà.’

Các thợ rèn Bạch Phủ lẩm bẩm với nhau trong khi bước lên sân khấu.

“Booooo-! Boooooo!”

“Bạch Tử là một tên hèn nhát! Tất cả các thợ rèn khác đang đứng ở hàng đầu. Có một người mới đứng trước mặt anh là sao hả?”

“Trốn sau lưng người khác mà không thấy xấu hổ à?”

Tiếng la ó của đám đông ngày một lớn. Thủ lĩnh của xưởng rèn Lam Hỏa - Enoch - bước sang chỗ Bạch Tử.

“Anh còn dám tham gia vào cuộc thi lần nữa sao? Dù có gặp trường hợp nào thì kết quả vẫn như cũ giống 3 năm trước thôi. Phải không? Anh. Bạn. Thất. Bại. Muôn. Đời.

“...”

Bạch Tử không trả lời Enoch. Enoch là kẻ thích chế nhạo người khác và xem phản ứng của họ. Hắn sẽ bỏ đi nếu Bạch Tử không ngó ngàng tới hắn. Nhưng Enoch vẫn kiên trì.

“Tôi thực sự không hiểu nổi anh đấy. Dám mạo hiểm danh tiếng của xưởng rèn Bạch Phủ bằng cách đối đầu với tôi khi bản thân không có tài năng. À nhầm. Từ lúc cha anh chết thì danh tiếng của xưởng rèn Bạch Phủ đã rớt xuống đáy rồi còn đâu? Đấy là cái ngày cha anh chết một cách ngu ngốc bởi lũ kim giáp.”

“Anh!”

“Khưkhưk! Có vẻ là cha nào con nấy!”

Enoch đang đi quá ranh giới. Bạch Tử không thể chịu được nữa. Khoảnh khắc anh ta đủ tức giận để đấm vào mặt Enoch, thứ gì đó đã ngắt lời anh ta.

“Gâu gâu. Ẳng. Tiếng chó sủa chẳng có ý nghĩa gì.”

“...?”

Enoch đang thích thú nhìn Bạch Tử thì trở nên sửng sốt. 2 người đồng thời hướng ánh mắt về phía tiếng sủa. Họ phát hiện ra một người đàn ông tóc đen với cặp mắt sắc bén. Đó là người mới chưa rõ danh tính của xưởng rèn Bạch Phủ.

Grid cười khẩy và nói với Enoch. “Thứ chó dại. Cứ chờ ở đấy. Chả cần phải phiền đến Bạch Sư phụ. Tự tay ta sẽ đập bẹp ngươi.”

“Bạch Sư phụ?”

Bạch Tử và Enoch đều ngạc nhiên. Bạch Tử thì choáng còn Enoch thì cười như nắc nẻ. Đúng là trúng số.

“Anh thật sự điên rồ đấy! Bạch Tử ạ! Đề tài thế nào anh còn không biết mà lại dám đi làm thầy giáo cơ à? Một người với tài năng kém cỏi đi dạy dỗ một người khác sao? Puhat! Puhahat! Ối zồi ôi bụng tôi! Nếu các thợ rèn khác mà nghe thấy thì họ sẽ cười lăn lộn ra mất!”

“Ưgh...!”

Bạch Tử đỏ bừng mặt. Da của anh ta vốn ngăm đen nên khó thấy được, nhưng anh ta trông không hề ổn. Bạch Tử thực sự rất xấu hổ. Là vì lời của Enoch không có gì là sai cả.

“...”

Anh ta đã trải qua 3 năm như một kẻ thất bại. Bạch Tử mất đi lòng tự trọng của mình và không thể không cúi đầu.

“Ngẩng đầu lên. Đừng có quen với việc nhìn xuống mặt đất.” Grid nhìn chằm chằm vào Bạch Tử và hồi tưởng lại quá khứ của mình. “Ngày hôm nay, xưởng rèn Bạch Phủ mà anh cùng người cha của mình yêu quý sẽ chiến thắng cuộc thi.”

Suuk.

Ngón tay Grid chỉ vào tim Bạch Tử. Bạch Tử nhìn các vết chai cứng trên những ngón tay thô dày đó.

‘Đôi bàn tay thợ rèn?’

Bạch Tử giờ mới nhận danh tính thật sự của Grid. Anh ta kinh ngạc khi Grid xác nhận.

“Các anh sẽ là xưởng rèn tốt nhất Pangea.”

Chiến thắng của ngày hôm nay sẽ dựa vào Grid để đạt được, nhưng tương lai thì không. Bạch Tử là một người mà anh đã sử dụng Hảo cảm của Thợ rèn. Cấp độ kỹ năng nghề rèn của anh ta nhất định sẽ tăng lên vào giây phút hảo cảm đạt giá trị tối đa.

***

“Enoch ngày càng méo mó rồi.”

“Là vì anh ta tôn trọng Bạch Bá hơn bất cứ ai thôi. Anh ta thất vọng khi Bạch Bá chọn Bạch Tử làm người kế vị, cho dù không có năng lực để hỗ trợ cho xưởng rèn.”

“Xem xét chuyện này thì người đáng thương phải là Enoch chứ không phải Bạch Tử. Ai chà, cái đấy chả bào chữa được cho cái tính cách không bình thường của anh ta.”

“Mặc kệ anh ra đi. Enoch với Bạch Tử không phải người mà chúng ta cần lo.”

Enoch có các kỹ năng xuất sắc và tính cách không bình thường, trong khi Bạch Tử bẩm sinh đã có tài năng độc đáo nhưng lười biếng khi tuổi còn trẻ. Từ góc nhìn của các thủ lĩnh lành nghề và có tuổi của xưởng rèn Hắc Châm và Hồng Kiềm, họ đều chưa trải sự đời.

“Hrmm, đúng. Chúng ta phải tập trung vào cuộc thi.”

“Năm ngoái tôi sơ suất và để mất danh hiệu vào tay Enoch.”

“Năm nay sẽ là chiến thắng thứ hai của chúng ta.”

2 thủ lĩnh của Hắc Châm và Hồng Kiềm công nhận người kia làm đối thủ. Sự hiện diện của những thợ rèn giỏi nhất Pangea làm cho người xem phấn khích.

“Bắc Sơn! Lã Hồ Khâu! Chúc 2 anh năm nay có một trận đấu tuyệt vời!”

“Hãy tạo ra quốc bảo đi! Cùng chiến đấu nào!”

“Hỏa lực của Chu Tước Cung năm ngoái quá yếu! Năm nay, khiến nó cháy cho ra trò đi!”

Waaahhhhhhhh!

Đó thực sự là một bầu không khí khác hẳn. Xưởng rèn Bạch Phủ bị la ó và nhận chỉ trích, trong khi xưởng rèn Hắc Châm và Hồng Kiềm nhận được những lời cổ vũ. Bạch Tử quen với chuyện này rồi nhưng vẫn cảm thấy buồn nôn. Bạch Tử cúi đầu trước Grid.

“Trước hết, tôi xấu hổ và xin lỗi vì đã không thể nhận ra ngài là một thợ rèn. Và cảm ơn ngài rất nhiều. Ngài đã ngăn tôi làm một việc mà tôi sẽ hối tiếc.”

“Không cần phải cảm ơn tôi đâ...”

Grid cố gắng thể hiện sự khiêm tốn, nhưng đột ngột dừng lại. Đây là Lục địa phía Đông cơ mà, có phải Lục địa phía Tây đâu. Ở nơi này, anh là một người bình thường, không phải quý tộc hay thủ lĩnh của Vượt hạng vũ trang. Không có gì phải cân nhắc địa vị xã hội của anh cả. Anh có thể hành động theo tính cách của mình. Grid thay đổi thứ mà anh định nói.

“Đúng, anh nên thấy cảm kích sâu sắc đi.”

Hưhưhưt!

Bạch Tử không thể không hỏi Grid một điều, “Tại sao? Tại sao ngài lại giúp đỡ tôi?”

Câu trả lời của Grid thật đơn giản.

“Dĩ nhiên là vì chính tôi rồi. Tôi phải ở tại Pangea này trong một thời gian. Nên có được ân huệ của ai đó sẽ rất có lợi cho tôi.”

“...Tại sao ngài lại chọn tôi?”

“...”

Grid xấu hổ. Tại sao Grid lại tới xưởng rèn Bạch Phủ và giúp Bạch Tử ư? Chả có lý do nào hết. Anh chạy tới đây vì xưởng rèn Bạch Phủ là nơi gần nhất. Rồi anh nhận được nhiệm vụ và tình huống trở thành thế này. Nhưng Bạch Tử đang tràn đầy mong đợi. Anh ta bị chỉ trích sau khi mất cha, chỉ để cho Grid đột nhiên xuất hiện. Anh ta muốn là một người đặc biệt đối với Grid. Cho tới giờ, anh ta đã sống một cuộc đời đáng thương. Nhưng liệu anh ta có thực sự đủ tiêu chuẩn để làm nhân vật chính của cuộc đời mình không? Chẳng phải trời cao đã thả Grid xuống trước mặt anh ta đó sao?

Grid nhìn thẳng vào đôi mắt đang sáng rực như đèn lồng của Bạch Tử và cười. Nó là một nụ cười chan chứa hảo cảm chân thành không hề giả dối.

“Là vì anh đặc biệt.”

Nếu ai đó như Grid hiện tại xuất hiện trước bản thân Grid trong quá khứ thì sao? Đúng vậy. Grid đang chiếu quá khứ của mình lên Bạch Tử.

“Chỉ có anh mới có quyền nhận sự giúp đỡ từ tôi. Nên tôi đã đi tìm anh.”

“Chỉ có... Tôi...”

Tim Bạch Tử bắt đầu đập nhanh hơn. Đây là một thợ rèn vô danh đã hoàn thiện thiết kế của Chu Tước Cung trong khoảng thời gian rất ngắn. Một tồn tại đặc biệt không thể đo lường được. Thế nên, lòng tự trọng của Bạch Tử bắt đầu trỗi dậy lần nữa. Song, vẫn có một phần đè nặng lên tâm trí anh ta.

Ngay cả khi xưởng rèn Bạch Phủ chiến thắng cuộc thi này, đó cũng chẳng phải là nhờ kỹ năng của họ. Bạch Tử rất biết ơn vì sự giúp đỡ, nhưng thật vô nghĩa khi chiến thắng qua bàn tay của người khác.

‘Nếu sau khi chiến thắng mình vẫn không đủ tiêu chuẩn thì sao?’

Anh ta sẽ đánh mất ngay cả những vinh quang trong quá khứ mà anh ta vốn không đủ tiêu chuẩn cho nó.

“Cảm ơn ngài... Tôi thật sự rất cảm kích. Nhưng... Tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu không nhận được sự trợ giúp của ngài trong cuộc thi này.”

Grid cười toe toét và lắc đầu với Bạch Tử đang chật vật suy nghĩ.

“Đừng nghĩ tới những thứ phức tạp và cứ chấp nhận đi. Tôi nói rồi đó thôi? Vì anh đặc biệt. Sau cuộc thi, anh sẽ đủ tiêu chuẩn để là người chiến thắng.”

***

Số lần sử dụng Sáng tạo của Thợ rèn Huyền thoại tăng thêm 3 bất cứ khi nào cấp độ của kỹ năng Nghề thủ công của Thợ rèn Huyền thoại tăng lên. Hầu hết các kỹ năng đều tinh thông ở mức 10. Do đó, tổng số lần Grid có thể sáng tạo một vật phẩm là 30.

Grid cần dùng Sáng tạo của Thợ rèn Huyền thoại một cách cẩn thận. Rõ ràng là nếu anh bất cẩn dùng nó dù chỉ một lần, anh sẽ hối hận cả đời luôn. Nói cách khác, Grid dùng kỹ năng sáng tạo cho Chu Tước Cung sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng.

‘Mình chắc chắn nghĩ rằng nó xứng đáng.’

Grid xếp hàng với các thợ rèn Bạch Phủ và lắng nghe người dẫn chương trình thông báo bắt đầu cuộc thi. Thấy một cây Chu Tước Cung hoàn chỉnh chính là niềm vui tột cùng.

‘Đây là một cây cung dành cho Jishuka.’

Nếu anh có thể trang bị nó cho hàng ngàn binh sĩ trong tương lai...

‘Mình sẽ bất khả chiến bại.’

Grid nhìn bản thiết kế hoàn thiện của Chu Tước Cung và lấy ra thứ gì đó từ trong kho đồ. Một loại gỗ màu trắng. Bạch lân mộc.

“Hả?”

Hàng chục ngàn khán giả và hàng trăm thợ rèn đều cảm thấy nghi hoặc.

“G-Grid.”

Grid nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhiều người. Bạch Tử không khỏi cảm thấy lo lắng. Tuy nhiên, Grid đã thu hút sự chú ý của vô số người từ hồi trở thành Hậu duệ Pagma và quen với việc này rồi. Anh chẳng có cảm giác lo lắng chút nào.

“Giờ thì, tôi sẽ ra tay.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!